Truyen3h.Co

Giữ Lấy Chị

Chương 8

LTTN3004


Sau bữa cơm, David vẫn chưa chịu yên.

"Ba mẹ biết không,"
cậu nói khi ôm vở đi ngang phòng khách,
"chị Freen giảng bài dễ hiểu lắm."

Cha Becky ngẩng lên.
"Là cô bé giúp việc à?"

"Dạ."
David gật đầu chắc nịch.
"Con học vô là nhờ chị ấy hết đó."

Mẹ Becky thoáng ngạc nhiên.
Rồi nhìn theo bóng dáng Freen đang lau bàn.

"Con bé học giỏi vậy sao?"

Becky đáp rất bình thản:
"Dạ, chị ấy từng là học sinh giỏi."

Không khoe.
Không nhấn mạnh.
Như thể đó là điều hiển nhiên.

Tối hôm đó, Freen đang gấp khăn trong phòng giặt.

"Mệt không con?"

Giọng mẹ Becky vang lên phía sau.

Freen giật mình, quay phắt lại.
"Dạ không ạ!"

Câu trả lời bật ra quá nhanh.
Quá... giống phản xạ.

Mẹ Becky khựng lại một chút.
Rồi mỉm cười.

"Con làm cả ngày rồi. Nghỉ tay một chút đi."
"Cô có canh, ăn thêm cho ấm bụng."

Bà đưa chén canh về phía Freen.

Một hành động rất bình thường.
Rất nhẹ.

Nhưng Freen lùi lại nửa bước.

"Dạ... cháu không dám ạ."
"Cháu ăn sau được rồi."

Tay chị nắm chặt mép khăn.
Cúi đầu rất sâu.

Mẹ Becky hơi sững người.

"Có sao đâu."
"Cô cho mà."

"Dạ không ạ."
Giọng Freen nhỏ hẳn đi.
"Cháu không quen..."

Không quen được hỏi.
Không quen được cho.
Không quen với việc... không phải lo sợ sau đó sẽ bị trách.

Becky đứng ở cửa, nhìn thấy hết.

Cô không nói.
Nhưng ánh mắt trầm xuống.

Tối muộn, khi Freen đã về phòng nhỏ phía sau nhà,
cha mẹ Becky ngồi lại phòng khách.

"Con bé đó..."
Mẹ Becky chậm rãi.
"sao cứ như sợ mình vậy."

Cha Becky gật đầu.

"Không phải sợ chúng ta."
"Là sợ... việc được đối xử tử tế."

Ông im lặng một lúc.

"Chắc nó đã sống trong môi trường không ổn."

Mẹ Becky thở dài.
"Con bé bao nhiêu tuổi?"

"Vừa tròn mười tám."
Becky đáp.

Cha Becky nhìn con gái.

"Tuổi đó... nếu được yêu thương đủ,
đã không phản ứng như vậy."

Không ai nói thêm.
Nhưng câu hỏi lơ lửng trong không khí:

Con bé đã phải trải qua những gì
mới hình thành thói quen né tránh cả sự dịu dàng?

Sáng hôm sau, mẹ Becky để sẵn một hộp sữa và bánh mì trên bàn, dặn kỹ quản gia đó là phần của Freen.

Freen đi ngang, thấy.
Dừng lại rất lâu.

Cuối cùng, chị chỉ lấy bánh mì.
Không dám cầm hộp sữa.

Một việc nhỏ.
Nhưng khiến mẹ Becky đứng ở xa,
bất giác quay đi,
khóe mắt cay nhẹ.
———
Becky nhìn thấy điều đó vào một buổi chiều rất bình thường.

Freen đứng trong phòng khách, đang lau bàn.
David chạy từ trên lầu xuống, vừa chạy vừa gọi:

"Chị Freen ơi! Chị có thấy quyển vở Toán của em không?"

Freen lập tức dừng tay.
Chị cúi xuống rất thấp.

"Tôi xin lỗi... để tôi tìm ngay."

"Không sao đâu."
David nói vô tư.
"Em chỉ hỏi thôi mà."

Nhưng Freen đã quỳ hẳn xuống.
Tìm dưới gầm bàn.
Dưới ghế.
Cả những chỗ mà rõ ràng... không cần phải tìm gấp đến vậy.

"Tôi xin lỗi."
Chị lặp lại.
"Là do tôi không để ý."

Becky đứng ở bậc thềm cầu thang.
Cô nhìn cảnh đó trọn vẹn.

David chỉ đứng ngơ ra.
"Ơ... em đâu có trách chị."

Cuối cùng, cậu tự tìm thấy quyển vở trên kệ.

"A, ở đây nè."
"Em quên."

David cười hề hề rồi chạy đi.

Freen vẫn quỳ đó.
Mãi vài giây sau mới đứng lên.

Chị phủi váy.
Lưng hơi cong.
Vai khép lại.

Như thể vừa làm sai một chuyện rất lớn.

Becky không nói gì lúc đó.

Nhưng buổi tối, cảnh tương tự lặp lại.

Mẹ Becky vô tình làm rơi khăn ăn.

Freen ở gần nhất.
Chưa kịp để người khác phản ứng, chị đã cúi xuống nhặt, hai tay đưa lên.

"Con xin lỗi."

Mẹ Becky khẽ giật mình.
"Ơ, có phải lỗi của con đâu."

Freen mỉm cười rất nhẹ.
Một nụ cười lễ phép.
Không chạm tới mắt.

"Dạ... con quen rồi ạ."

Câu nói đó.

Không ai cố tình.
Nhưng Becky nghe rõ.

Đêm đó, Becky không ngủ được.

Em ngồi ở bàn học, đèn vẫn sáng.
Nhưng sách mở mà không đọc.

Hình ảnh cứ lặp lại trong đầu:

Freen cúi đầu khi không cần thiết.
Xin lỗi cho những điều không phải lỗi của mình.
Thu nhỏ bản thân... trước cả khi ai yêu cầu.

Becky nhớ lại ngày mình sa thải người giúp việc kia.

Khi đó, Freen không hề vui. Chị chỉ... lo.

Lo mình gây phiền.
Lo người khác bị liên lụy.
Lo đến mức không dám ngẩng đầu.

Becky siết chặt cây bút.

Không phải vì Freen yếu.
Mà vì Freen đã sống quá lâu trong một nơi
nếu không tự làm mình nhỏ lại,
sẽ bị tổn thương.

Hôm sau, Becky cố ý tạo một tình huống.

Cô đặt cốc nước sát mép bàn.
Rồi "vô tình" làm đổ.

Nước tràn xuống sàn.

Freen chạy tới ngay.

"Tôi xin lỗi!"
"Tôi lau ngay ạ!"

Becky nhìn thẳng vào chị.

"Dừng lại."

Freen khựng lại.

"Không phải lỗi của chị."
Becky nói chậm.
"Là em làm đổ."

Freen cắn môi.
Hai tay vẫn siết khăn.

"Dạ... nhưng—"

"Không có nhưng."
Becky ngắt lời.
"Ở đây, chị không cần xin lỗi thay cho người khác."

Freen đứng im.

Cô như không biết phải đặt mình ở đâu
khi không được phép cúi đầu.

Becky nhìn cô rất lâu.

Lần đầu tiên, cô thấy rõ:
đó không phải là sự khiêm nhường.
Đó là một thói quen sinh tồn.

Tối hôm đó, Becky nói với mẹ rất khẽ:

"Mẹ à..."
"Hình như chị Freen luôn nghĩ rằng..."
"chỉ cần mình tồn tại thôi... cũng đã là sai rồi."

Mẹ Becky lặng người.

Một lúc sau, bà chỉ hỏi:
"Con bé đã phải sống trong một môi trường như thế nào?"

Becky không trả lời.

Nhưng trong lòng cô,
một điều đã rất rõ ràng:

Từ nay trở đi,
không chỉ là bảo vệ.

Mà là dạy Freen cách đứng thẳng lại —
dù điều đó sẽ rất lâu,
và rất đau.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co