Truyen3h.Co

Giữ

Chap 16

mkeydlfynmi3755

​Căn phòng trọ nhỏ hẹp chìm vào không gian đặc quánh của sự im lặng, chỉ còn lại tiếng kim đồng hồ tích tắc như những nhịp gõ khô khốc vào lòng đêm.

Trên chiếc giường đơn, Nami ngồi co rúm người lại, hai đầu gối kéo sát vào lồng ngực giống như một bản năng phòng thủ run rẩy trước giông bão.

Không gian xung quanh dường như quá ngột ngạt đối với một tâm hồn vừa bị xé toạc. Những ký ức kinh hoàng của đêm hôm đó, những bàn tay nhơ nhuốc, những âm thanh cười cợt ghê tởm của lũ khốn trong con hẻm tối cứ liên tục dội về, như một cuộn phim kinh dị tua đi tua lại không có điểm dừng.

Cô khóc rất nhiều, tiếng khóc ban đầu còn là những tiếng nấc nghẹn ngào, nhưng càng về sau, nó càng trở nên dữ dội, vỡ vụn. Từng đợt nấc cụt kéo lên liên hồi khiến lồng ngực cô thắt lại, lồng ngực phập phồng đau đớn, và dường như mỗi hơi thở hít vào đều mang theo vị mặn chát của nước mắt. Cổ họng dần đau rát, bỏng cháy như có hàng ngàn mảnh thủy tinh cứa qua.

​Trong cơn tuyệt vọng tột cùng, khi cảm giác cô độc chuẩn bị nhấn chìm mọi lý trí, Nami mấp máy bờ môi nhợt nhạt, run rẩy bật ra một cái tên duy nhất mà cô có thể bấu víu vào lúc này.

​"Luffy..."

​Giọng cô khàn đặc, yếu ớt đến tội nghiệp, tựa như một sợi chỉ mỏng manh sắp sửa đứt đoạn giữa khoảng không.

​"Có tớ ở đây rồi."

​Thanh âm trầm ấm, trầm tĩnh quen thuộc vang lên ngay bên cạnh. Luffy không chần chừ thêm một giây nào, cậu nhích lại gần, choàng đôi tay vững chãi qua vai cô, ôm lấy thân hình mảnh dẻ đang run lên bần bật kia vào lòng vỗ về. Vòng tay của cậu ấm áp, bao bọc lấy cô như một bức tường kiên cố, cố gắng dùng chính thân nhiệt của mình để xua đi cái lạnh lẽo đang bao trùm lấy tâm trí cô gái nhỏ.

​Nhưng sự ấm áp ấy không làm Nami bình tĩnh lại, trái lại, nó giống như một chất xúc tác làm vỡ òa đê chắn cảm xúc mà cô đã cố gồng mình chịu đựng suốt những giờ qua. Cô vùng vẫy nhẹ trong vô vọng, đầu lắc mạnh.

​"Nhưng tớ..."

​Giọng cô ứ nghẹn, một luồng nghẹn đắng nơi cuống họng khiến cô không cách nào thốt ra trọn vẹn một câu chữ. Cô thấy mình không xứng đáng được đứng dưới ánh sáng, không xứng đáng được nhận sự tử tế này từ cậu.

​"Nami..."

​Luffy không buông ra, cậu càng siết chặt vòng tay hơn, ép sát cô vào lồng ngực mình, như muốn dùng sức mạnh của bản thân để giữ cho linh hồn cô không bị tan biến thành trăm mảnh. Cậu không nói những lời sáo rỗng, chỉ dùng hành động để khẳng định sự hiện diện tuyệt đối của mình.

​"Tớ đã mất đi thứ quan trọng nhất đời tớ... giờ tớ chỉ là một đứa con gái dơ bẩn, bản thân tớ chả còn gì nữa rồi..."

​Nami như gào lên, tiếng gào xé lòng chất chứa toàn bộ sự tủi nhục, uất ức và đớn đau của một nạn nhân bị chà đạp. Năm ngón tay cô bấu chặt vào vạt áo của cậu đến mức các đầu ngón tay trắng bệch, gân xanh nổi lên rõ rệt. Cô chôn sâu đầu vào ngực cậu, ghì thật mạnh, như thể cô có thể trốn thoát khỏi thế giới này, có thể chui sâu vào tâm can cậu để tìm kiếm một nơi trú ẩn an toàn, nơi mà những ô uế của cuộc đời không thể chạm tới.

​Lồng ngực Luffy thắt lại trước từng lời nói tựa như dao găm của cô. Cậu cảm nhận được sự run rẩy, cảm nhận được những giọt nước mắt nóng hổi của cô đang thấm đẫm qua lớp áo, chạm thẳng vào da thịt mình. Cậu ghì chặt đầu cô, giữ cho cô không tự làm tổn thương chính mình.

​"Đừng như vậy mà Nami! Điều đó là không đúng, cậu là nạn nhân..."

​Giọng Luffy trầm xuống nhưng nặng trĩu sự xót xa. Cậu muốn cô hiểu rằng tội ác thuộc về những kẻ thủ ác, chứ không phải cô. Thế nhưng, sự tự sỉ nhục bên trong Nami lúc này đã lớn hơn bất kỳ lời khuyên răn nào. Bóng đen của định kiến, của cảm giác tội lỗi vô hình đang bóp nghẹt cô.

​"Nhưng tớ vẫn ghét bản thân mình, tớ chỉ là một đứa con gái đã mất trinh, thật đáng ghê tởm."

​Lời nói thốt ra mang theo sự cay đắng và ghẻ lạnh tột cùng dành cho chính cơ thể mình. Răng cô cắn chặt vào môi đến mức bật máu, vị sắt tanh nồng loang ra nơi đầu lưỡi nhưng không thể so được với nỗi đau trong tim. Đôi mắt đẫm nước của cô nhắm nghiền lại, không dám đối diện với thế giới, không dám đối diện với người con trai trước mặt.

​Luffy bất ngờ đẩy cô ra một khoảng nhỏ. Hai tay cậu chuyển dời, nắm chặt lấy hai bả vai của Nami. Lực tay của cậu đủ mạnh để giữ cô cố định nhưng không làm cô đau. Ánh mắt kiên định, sâu thẳm và đầy trực diện của cậu nhìn thẳng vào đôi mắt đang hoen đỏ, ngập nước của cô.

​"Nhìn tớ Nami! Cậu không hề dơ bẩn hay đáng ghê tởm. Tớ không cho phép cậu nói bản thân mình như vậy!"

​Giọng cậu đanh thép, từng từ từng chữ thốt ra mang một sức nặng áp đảo đến nỗi khiến cơ thể cô run lên đôi chút vì kinh ngạc. Đây không phải là Luffy lầm lì thường ngày, đây là một Luffy đang dùng toàn bộ linh hồn của mình để phủ định cái suy nghĩ lệch lạc đang ăn mòn cô.

​Nami ngơ ngác, bờ môi mấp máy.

"Nhưng-"

​Lời nói của cô ngay lập tức bị cắt ngang bởi một câu hỏi bẻ ngoặt toàn bộ không gian.

​"Tớ thì sao Nami?"

​Câu hỏi ngắn gọn của Luffy khiến môi cô cứng đờ. Cô nhìn cậu, không hiểu cậu đang muốn nói đến điều gì. Ánh mắt kiên định của Luffy bỗng chốc chùng xuống, một vạt tối tăm, đau đớn từ quá khứ sâu thẳm của chính cậu bắt đầu trỗi dậy, hiện rõ mồn một trong đôi đồng tử đen nhánh.

​"Tớ là một thằng khốn nạn đã làm chuyện đồi bại với đứa bạn thân nhất của mình khi mới mười hai tuổi... Chuyện này còn ghê tởm hơn cậu gấp trăm nghìn lần, vậy mà cậu đã không ghét tớ, không kinh sợ tớ, cậu chấp nhận tớ như một người bạn thật sự... Nami tớ thật sự rất biết ơn cậu, vậy nên đừng đối xử với bản thân như thế nữa... Cậu xứng đáng nhận được những điều tốt hơn mà..."

​Đầu Luffy gục xuống, tì lên bờ vai của cô gái nhỏ, nhưng hai bàn tay cậu vẫn ghì chặt lấy vai cô như một lời khẩn cầu thầm lặng. Giọng cậu nhỏ dần ở những câu cuối, chứa đựng một sự tự ghê tởm và dằn vặt bấy lâu nay được giấu kín sau vẻ ngoài lạnh lùng, trầm tĩnh. Cậu đã lột trần vết sẹo xấu xí nhất, tội lỗi lớn nhất của cuộc đời mình thêm một lần nữa ra trước mặt cô, chỉ với một mục đích duy nhất: Chứng minh cho cô thấy, cô không hề đơn độc trong cái thế giới đổ vỡ này, và cô không hề dơ bẩn.

​Nỗi đau của cậu chạm vào nỗi đau của cô, tạo nên một sự đồng cảm nghẹn ngào. Nước mắt cô lần nữa lại ồ ạt tuôn ra, không phải vì sợ hãi, mà vì sự xót xa cho cả hai.

​Cô từ từ buông vạt áo cậu ra, ôm lấy mặt, vùi đầu xuống chiếc gối trên giường và bắt đầu nức nở. Tiếng khóc lần này không còn là sự gào thét uất ức, mà là sự giải tỏa của một tâm hồn đã tìm thấy sự đồng điệu trong đau thương.

​Luffy ngẩng đầu lên nhìn cô, ánh mắt đầy thương xót. Cậu ngồi yên lặng, nhìn bờ vai gầy guộc của cô phập phồng theo từng tiếng nấc. Trong thâm tâm cậu, cô ấy vẫn quá thuần khiết cho dù đã bị vấy bẩn bởi những tên ác quỷ đó. Sự thuần khiết của Nami nằm ở linh hồn kiên cường của cô, nằm ở cái cách cô đối xử chân thành với cậu, chứ không nằm ở cái trinh tiết mà xã hội thối nát ngoài kia dùng để định đoạt giá trị một con người.

​Cậu đưa bàn tay thô ráp của mình ra, nhẹ nhàng chạm vào tấm lưng đang run rẩy kia. Cậu không cử động, chỉ áp lòng bàn tay mình vào lưng cô, im lặng truyền đi sự ủng hộ tuyệt đối.

​Hơi ấm từ lòng bàn tay cậu, thông qua lớp vải áo mỏng, từ từ len lỏi vào cơ thể Nami. Nó giống như một dòng nước ấm vuốt ve những tổn thương đang rỉ máu. Hơi ấm ấy khiến cô từ từ dừng nức nở, sự run rẩy tột cùng trong các thớ cơ cũng vơi đi phần nào. Cô cảm nhận được sự an toàn tuyệt đối khi có cậu ở bên.

​Nami từ từ ngẩng đầu lên khỏi chiếc gối, gương mặt cô đầy nước mắt, những lọn tóc cam dính bết vào hai bên má, đôi mắt đỏ hoe nhưng đã không còn vẻ tuyệt vọng vô hồn như trước.

​Luffy nhìn cô đầy thấu hiểu, đôi mắt đen của cậu như một mặt hồ phẳng lặng, sẵn sàng bao dung và gánh vác mọi giông bão cùng cô.

​Nami cắn môi, đôi mày thanh tú nhíu chặt lại. Nhìn vào gương mặt trầm ổn của Luffy, một luồng cảm xúc mãnh liệt bất chợt dâng trào trong lồng ngực cô. Nước mắt lần nữa muốn chực chờ tuôn ra, nhưng lần này là vì cô quá xúc động, quá biết ơn sự tồn tại của cậu.

​Rồi, không một lời báo trước, cô đột ngột rướn người tới, ôm chầm lấy cậu. Hai tay cô choàng chặt qua cổ cậu, siết mạnh như sợ rằng nếu buông ra, người duy nhất hiểu cô sẽ biến mất.

​Cái ôm bất ngờ với lực tác động mạnh khiến Luffy mất thăng bằng, cậu ngã người về phía sau, lưng đập xuống tấm nệm giường trọ. Nami vì thế mà đè lên người cậu.

​Cơ thể cả hai tiếp xúc một cách vô cùng chân thực. Nami nằm gọn trên lồng ngực vững chãi của Luffy, cảm nhận được nhịp tim đập đều đặn, mạnh mẽ của cậu dưới lớp áo. Khoảng cách giữa họ lúc này gần đến mức hơi thở của người này phả vào da thịt người kia. Sự tiếp xúc cơ thể này hoàn toàn không mang theo bất kỳ ham muốn dục vọng trần tục nào, mà đó là sự giao thoa, gắn kết của hai linh hồn cô độc, hai con người đầy vết xước đang tựa vào nhau để tìm kiếm một tia hy vọng giữa cuộc đời tăm tối. Luffy không đẩy cô ra, cậu từ từ đưa tay lên, vòng qua eo cô, giữ chặt lấy cơ thể cô gái tóc cam đang nằm trên người mình, để mặc cho thời gian ngoài kia ngừng trôi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co