Truyen3h.Co

guria/guke - ensnare plus

08

natty_duckie

hôm nay là chủ nhật, minseok đang chuẩn bị đi đến nơi đó như thường lệ. em vẫn mặc lên bộ đồng phục của mình cùng cặp kính tròn nobita ấy. nhìn thì rất học sinh nhưng lại là "diễn viên" tương lai đấy.

vì hết hôm nay trường sẽ bước vào tuần lễ ôn thi rồi sau đó là thi. nên em muốn đi tận hưởng ngày cuối để sau đấy còn có sức cắm mặt vào sách vở.

"bố mẹ con đi học ạ"

em chào hai người đang ngồi xem tv ở phòng khách xong liền rời khỏi nhà.

"từ từ thôi minseokie, ngã bây giờ"

bà ấy nói xong câu đấy thì cậu con trai cũng đã yên vị trên chiếc xe ở gần trường rồi.

"sẵn sàng tận hưởng đêm cuối chưa bạn mình ?"

wooje quay ra sau hỏi cậu.

"chạy mau đi thằng quần"

"rồi rồi cứ như đi ăn cướp ấy"

wooje đạp ga, chiếc xe phóng như bay trên đường.

cậu tinh ý bật cánh cửa ngăn cách hai hàng ghế để cho em dễ dàng thay đồ.

"aaa shibaaaaa"

"gì vậy ?"

"tao quên đem đồ rồi"

wooje hạ cánh cửa xuống, nhìn lên chiếc gương chiếu hậu đang hiện lên gương mặt không thể khó ở hơn được của em.

"thôi thì làm học sinh nghiêm túc đi bạn mình"

"mẹ nó ! đen thì thôi rồi"

vừa bực dọc, vừa leo lên ghế phụ lái bên cạnh wooje ngồi.

"mày mặc đẹp để làm gì? cũng có tán cô em nào nữa đâu ?"

"mắc gì không ?"

"ủa tưởng mày mê "mồi" gì ấy"

"có mày lên giường với ai đó rồi mê luôn tới giờ ấy"

"nè thôi nha"

"nè mà thật hả? mày gác kiếm an phận bên thằng chả thật à?"

wooje nhún vai.

"không biết, tới đâu thì tới"

cậu cũng không phải bị tình yêu làm cho mờ mắt mà quên đi việc gặp hyeonjun trong hoàn cảnh nào. là quán bar, nơi anh ta và cậu đã tìm đến hàng loạt cô em rồi.

dù cậu có thay đổi thì sao? anh ta chắc gì sẽ giống cậu. wooje thật sự rung động thì làm sao? biết đâu cũng chỉ là chiêu trò của đối phương thôi... biết đâu cái miệng dẻo quẹo và những hành động lúc đấy đã được áp dụng với nhiều người rồi.

"này! mày chạy qua nơi đó mất rồi"

luẩn quẩn trong những suy nghĩ, wooje vô thức chạy qua khỏi quán mà không hay.

"hả? à à để tao quay lại"

minseok nhìn sắc mặt bạn mình, quả thật là yêu rồi và cũng hiểu là wooje đang lo lắng chuyện gì.

"thôi, ổn mà"

em vỗ vai cậu.

wooje nhìn em cười rồi gật đầu.

nói thế nào nhỉ ? hai người bạn này đến với nhau một cách rất tình cờ.

minseok - một học sinh hoàn hảo trong mắt thầy cô, bạn bè. luôn được mọi người xung quanh chào đón còn wooje thì ngược lại, không ai muốn chơi với cậu cả cũng chẳng giáo viên nào muốn bỏ sức ra mài giũa tên học sinh này.

bữa ăn trưa hôm đó, minseok loay hoay không biết nên ngồi ăn ở đâu. trong khi mọi người đều mở lời mời em ngồi cùng nhưng em lại chọn chiếc bàn có vẻ trống trải kia. bởi chỉ có duy nhất một người ngồi ở đấy, choi wooje.

"mình ngồi ở đây được không ?"

wooje chỉ liếc mắt lên nhìn minseok vài giây xong lại tiếp tục ăn và nghịch điện thoại.

theo kinh nghiệm sống thì không nói gì là đồng ý, nên minseok thản nhiên ngồi xuống.

được một lúc, wooje khó hiểu nên bắt chuyện với em.

"mày không ghét tao hả ?"

"sao mình phải như vậy ?"

"vì mọi người trong trường đều ghét tao"

"đó là họ thôi"

"mày cũng như họ thôi, chỉ biết cắm mặt vào học hành rồi cố làm vừa lòng giáo viên"

"ai nói với cậu như vậy?"

"vì mày là mọt sách, là học sinh ưu tú. không phải đó những việc mày làm sao?"

"không"

"thế mày làm gì?"

"như những gì cậu làm nhưng theo một cách bí mật"

"như tao á? hút thuốc, uống rượu và ... ăn chơi?"

minseok cặm cụi ăn. đáp lại cậu bằng một cái gật đầu.

"wtf?"

"đừng có sốc vậy chứ. ai cũng phải có một lớp mặt nạ cho riêng mình mà"

"tao thì không"

"lớp mặt nạ của cậu chính là cậu lúc này không phải sao ? tỏ ra thật đáng ghét để che đi sự cô đơn của bản thân"

nghe xong cậu đơ ra còn người đối diện chỉ nhìn cậu cười một cái xong lại tiếp tục ăn.

một lát sau, khi ăn xong. em đứng dậy, chìa tay mình ra trước mặt cậu.

"làm bạn đi"

chần chờ một lúc xong wooje cũng đứng dậy, đáp lại minseok bằng một cái bắt tay.

kể từ đó, minseok và wooje trở thành đôi bạn thân không tách rời. một đứa chuyên giấu sự nổi loạn sau vẻ ngoài ngoan ngoãn, một đứa dùng vẻ ngoài bất cần để che đi sự cô đơn.

.

quay lại hiện tại, cả hai đã yên vị trong vị trí ngồi quen thuộc.

"minseok, uống ít thôi"

"kệ đi mày, đêm cuối rồi"

"mai tao phải học bài như điên như khùng đó, chán chết được"

cụ thể là sau màn kể lại câu chuyện tình bạn thắm thiết của hai người họ thì minseok đã nốc cạn 2 chai rượu rồi. còn có ý định gọi chai thứ ba nữa chứ.

"phục vụ, một chai nữa"

cậu phục vụ gật đầu, nhanh chóng đi lấy cho minseok. trong lúc đang đi đến bàn thì bị một người ngăn lại, là gã và kế bên là hắn.

"cậu đem đến bàn trên cùng kia phải không ?"

"dạ đúng ạ"

"vậy để bọn tôi đem hộ cậu, yên tâm chúng tôi là bạn của nhau"

nghe vậy, phục vụ cũng yên tâm đưa chai rượu cho gã. cúi người chào rồi rời đi.

"làm cái gì mà lề m..."

minseok ngẩng mặt lên định trách mắng thì lại nhìn thấy gương mặt đẹp trai quen thuộc ấy, lập tức im bặt. wooje ngồi kế bên nhìn thấy "daddy" của mình, cũng nhanh chóng ngồi nhích lại gần minseok.

gã cùng hắn ngồi xuống, minhyung mở chai rượu và rót cho từng người.

"nào, nâng ly làm quen được chứ ?"

hyeonjun nâng ly lên, mắt nhìn wooje. ánh nhìn rất ghẹo gan luôn, không chột dạ cũng phải nhột nhột.

minseok nâng ly lên, cầm luôn tay wooje cùng ly rượu đưa lên.

minhyung nuốt từng ngụm, yết hầu đưa lên đưa xuống thu hút sự chú ý của minseok, dù em vẫn đang nhâm nhi ly rượu của mình, nhưng mắt cũng phải dính vào nơi đó của gã.

"cậu hay lôi cậu bạn mọt sách đến đây lắm hả ?"

gã nói chuyện với wooje. Cậu khẽ liếc mắt qua nhìn minseok, hiểu ngay vấn đề liền lập tức nhập vai.

"phải, cái thằng này suốt ngày cứ học nên tôi dẫn nó vào đây mở mang tầm mắt"

"nhưng mà hình như bạn của cậu say rồi."

"ừ, tôi chuốt nó nãy giờ mà."

sự thật là không ai chuốt cả, mà wooje đã phải ngồi đây ngăn cản trong vô vọng.

wooje chán nản thở dài. cậu liếc nhìn minseok, người giờ đây đã hoàn toàn đắm chìm trong hơi men, đôi mắt lờ đờ nhưng ánh lên tia nghịch ngợm. gã nhếch mép, rót thêm rượu. một màn nâng ly, nốc cạn, lại tiếp tục rót đầy. chai này hết, lại mở chai khác.

cứ thế cho đến khi minseok thật sự say khướt, không còn làm chủ được hành động của mình. em khẽ nghiêng người, kéo wooje sang ngồi với hyeonjun, còn bản thân thì nhẹ nhàng di chuyển lên đùi minhyung, đôi tay bám lấy bờ vai rắn chắc của gã.

"sao uống nhiều vậy, nhóc con? không sợ lát nữa có người bắt cóc sao?" minhyung ghé sát, hơi thở phả nhẹ lên vành tai khiến người trên đùi rùng mình.

minseok mơ màng cười khúc khích, giọng lí nhí: "ai thèm bắt cóc em chứ..."

"có người thèm đấy... nhất là khi em dễ thương thế này." gã nói nhỏ, bàn tay chậm rãi lướt dọc sống lưng em, cảm nhận từng cơn run khẽ của người trong lòng.

minseok ngẩng đầu, đôi mắt long lanh vì men rượu khóa chặt vào ánh nhìn sâu thẳm của minhyung. rồi em vòng tay qua cổ gã, kéo sát hơn, giọng mềm mại đến đáng sợ.

"thỏ con, em lại hư nữa rồi."

"thế anh có yêu không?"

minhyung không đáp, chỉ vuốt ve mái tóc mềm mại của em.

"sao? anh có yêu em không?" minseok nhướng mày, giọng điệu có chút nũng nịu.

"em muốn nghe câu trả lời đến vậy hả?"

em gật đầu, đôi mắt chờ đợi. hai tay gã siết chặt eo em, kéo sát hơn. môi gã ghé sát bên tai, giọng nói trầm khàn, đầy mê hoặc.

"anh yêu em đến phát điên."

minseok bật cười khe khẽ, ngón tay chậm rãi lần theo từng hàng cúc áo của minhyung, chậm rãi cởi bỏ.

"vậy... ngủ với em đi."

đôi mắt minhyung tối lại. gã nhìn em chăm chú, như muốn xác nhận những gì vừa nghe thấy. minseok nghiêng đầu, ánh mắt đầy khiêu khích.

"sao? không muốn à? không thì thôi vậy."

em vừa nhổm người định đứng lên thì bị gã giữ chặt lại. giọng minhyung khàn đặc.

"anh muốn. nhưng không phải ở đây."

thế rồi lee minhyung đứng dậy, nắm tay em rời khỏi nơi ồn ào ấy.

wooje dõi theo bóng hai người họ cho đến khi khuất hẳn, rồi mới quay lại nhìn hyeonjun. nhưng ngay khoảnh khắc ấy, cậu giật bắn mình—gương mặt người kia đã kề sát từ lúc nào không hay.

"anh nhìn gì đấy?"

"nhìn em, đừng có tỏ ra thèm thuồng như vậy, người ta đánh giá bây giờ."

"hừm, ai dám?"

"tôi đây."

"tên vô sỉ."

hyeonjun bĩu môi, giọng làm nũng.

"em nói vậy với người yêu mình đấy à?"

"người yêu?"

"ừ, chứ em nghĩ bọn mình là gì?"

wooje bỗng nhiên ngồi thẳng dậy, giữ một khoảng cách với hắn. ánh mắt nghiêm túc, giọng nói cũng vậy.

"này, nói chuyện nghiêm túc đi."

hyeonjun lười biếng chống cằm, nhưng ánh mắt vẫn đặt hoàn toàn trên người cậu.

"ừ, nói đi, anh nghe đây."

wooje hít sâu, ánh mắt thoáng chút ngập ngừng.

"tôi muốn làm người yêu anh."

"đươ—"

"hyeonjun, để tôi nói hết đã."

hắn im lặng, nhìn cậu với vẻ thú vị.

"tôi biết nói ra thì hơi buồn cười... nhưng tôi không muốn một mối quan hệ chỉ dựa trên giường. tôi muốn một tình yêu đúng nghĩa. muốn có sự quan tâm, muốn ở bên nhau... chứ không phải chỉ có—"

"chỉ có 'tập thể dục' thôi đúng không?"

"yah! moon hyeonjun!"

hyeonjun bật cười, rồi không chờ thêm mà vươn tay kéo wooje vào lòng.

"anh biết mà."

"vậy lúc nãy anh gọi 'người yêu'... cũng có ý giống em chứ?"

"nếu không thì anh gọi làm gì?"

hắn bật cười khẽ, giọng trầm thấp mang theo chút ý cười.

"công nhận, đúng là buồn cười thật. hai thằng fvckboy lại ngồi đây bàn chuyện yêu đương nghiêm túc."

wooje cũng bật cười theo, cơ thể dần thả lỏng.

"nhưng anh thật sự không muốn giữa bọn mình chỉ có chuyện đó."

cậu nhìn hắn, rồi nhẹ gật đầu.

"muốn dẫn em đi ăn, đi chơi. nếu em thích, anh có thể đưa đón em đi học."

hyeonjun nghiêng người, móc chiếc điện thoại ra, ném lên bàn.

"nếu em không tin anh, thì đây, điện thoại của anh."

chưa dừng lại, hắn tiếp tục lấy ra chiếc thẻ đen trong ví, quăng tiếp lên bàn.

"nếu sợ anh vẫn quen thói cũ, thì đây, thẻ của anh."

chìa khóa xe cũng được ném lên bàn.

"nếu lo anh sẽ bỏ em, thì đây là chìa khóa xe. muốn đi đâu thì đi, anh không đuổi theo đâu."

hắn thoáng nghĩ rồi nhướn mày.

"à, chìa khóa nhà thì không có, nhưng anh sẽ đọc mật khẩu cho em."

"0204—"

"hyeonjun, đủ rồi."

wooje ngồi thẳng dậy, rời khỏi lòng hắn, nhưng lần này không phải để tạo khoảng cách. cậu nắm lấy tay hyeonjun, ánh mắt chân thành nhìn thẳng vào hắn.

"em tin anh mà."

hyeonjun nhìn em một lúc, rồi nở nụ cười đầy hạnh phúc..

.

tại khách sạn, minhyung ngồi trên giường, còn minseok thì vững vàng trên đùi gã. không gian chỉ còn tiếng thở dốc đứt quãng hòa lẫn nhịp tim dồn dập.

minseok quấn lấy cổ gã, rót vào môi một nụ hôn sâu đầy khao khát. đầu lưỡi linh hoạt lướt qua, quấn lấy hơi thở nóng bỏng của minhyung. hơi men cùng sự kích thích khiến em càng trở nên táo bạo. em rời môi gã, đôi mắt mờ sương nhìn xuống. bàn tay chậm rãi trượt xuống từng cúc áo, cố tình chậm đến mức khiến minhyung phải gằn giọng.

"nhanh nào, thỏ con."

nhưng minseok vẫn duy trì tốc độ chậm rãi, từng chút một khiêu khích đối phương. đến khi cúc áo cuối cùng được cởi bỏ, minhyung không nhịn nổi nữa, lập tức giật phăng nó ra.

minseok bật cười khẽ, đầu cúi xuống, để lại từng dấu hôn ướt át từ cổ, xuống xương quai xanh, rồi lướt đến khuôn ngực vững chãi. lưỡi em lướt qua từng đường nét cơ bắp, chậm rãi chiếm đoạt từng tấc da thịt. mỗi nơi đi qua, em lại để lại một vết cắn nho nhỏ, như đang đánh dấu chủ quyền.

"thỏ con... anh chịu không nổi nữa đâu..." minhyung thở gấp, giọng khản đặc.

gã nhướn người định giữ lấy em, nhưng minseok đã trượt xuống khỏi đùi gã, quỳ gối trước mặt. đôi mắt em lướt xuống, chợt khựng lại khi thấy phần dưới của minhyung đã căng cứng đến mức rõ rệt. mắt em chớp chớp, rồi chậm rãi đưa tay ra, cởi bỏ thắt lưng, kéo khóa quần xuống...

"reng reng!"

chuông báo thức chói tai vang lên, phá vỡ bầu không khí nóng bỏng.

minseok cứng đờ người, sau đó chậm rãi ngước lên, nhìn gã với vẻ mặt chết trân.

"khốn nạn..." em lầm bầm một câu, siết tay thành nắm đấm. rồi em bật dậy, nhanh chóng cài lại cúc áo, vớ lấy ba lô, quay lưng bước ra cửa.

"minseok? em chơi anh đấy hả?" minhyung vẫn còn trong trạng thái chưa kịp phản ứng.

"xin lỗi, nhưng em phải về."

"sao lần nào em cũng..."

"rầm!"

cánh cửa đóng sầm lại trước khi minhyung kịp nói hết câu. gã ngồi bất động trên giường vài giây, rồi bật cười đầy bất lực. mắt nhìn xuống phần hạ thân căng tức, minhyung chỉ có thể ngã lưng ra giường, hít một hơi dài.

"em là đang trêu đùa tôi đấy à, thỏ con..."

rồi gã đứng dậy, lê bước vào phòng tắm, tự mình giải quyết "cột cờ" mà minseok vừa dựng lên.

.

trên đường về, minseok dựa đầu vào cửa kính xe, tay day day thái dương, thở dài. em không có ý định lên giường với minhyung ngay từ đầu. nhưng hôm nay, vì rượu, vì ánh mắt nóng rực của gã, vì cơ thể rắn chắc kia, em đã suýt chút nữa làm điều mình không kiểm soát được.

may mà tiếng chuông báo thức đã kéo em về thực tại.

em tự nhủ, hai tuần tới sẽ vùi đầu vào học, cắt đứt mọi suy nghĩ về gã. lee minhyung rồi cũng sẽ quên em thôi. gã sẽ lại tìm một ai khác, giống như những gì gã vẫn làm trước đây.

nhưng đột nhiên nghĩ đến đây, lòng em lại mang máng buồn thế nhỉ?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co