8
Ngày mới đã đến, cả hai cùng lúc tỉnh dậy, mở mắt đã thấy được người yêu kế bên. khiến Mingyu cười thỏa mãn - vươn tay khẽ nựng má Minghao một cái. Vệ sinh cá nhân xong, sau đó cả hai cùng nhau tập thể dục. Rồi mới ăn sáng và đi làm việc.
*
Chiều đó khi tan ca làm, Minghao trở về kí túc xá trước. Trong lúc tắm, em chợt nghĩ ra một điều vì em đi công tác khá lâu nên bỏ Mingyu một mình và bây giờ em muốn cả hai dành thời gian cho nhau hơn.
Suy tư một hồi, Minghao mới chốt được kế hoạch - em muốn cả hai nhăm nhi một chút rượu vang đỏ, dưới ánh trăng cùng nhau coi 1 bộ phim lãng mạn rồi kết thúc một ngày chăm chỉ cùng nhau bằng một giấc ngủ ngon trên chiếc giường ấm cúng. Nghĩ vậy em mới gọi ngay cho Mingyu và kể về kế hoạch của mình. Gã đương nhiên đồng ý hai tay, hai chân. Phải thôi vì Mingyu đã không được ở cạnh em rất lâu, đơn thuần là gã nhớ những khoảng thời gian mà em và gã đã chuyện trò với nhau đến đêm muộn ấy.
- Thế bé đợi anh tan làm rồi cùng đi mua một chút đồ về ăn luôn nhá~
- Ừm~
*
Kim Mingyu vươn vai thở ra một hơi dài. Cuối cùng cũng tan làm, gã nhìn đồng hồ trên tay đã điểm đến 8 giờ mà mệt mỏi. Mingyu muốn tan làm sớm về với em bé của gã nhưng không được,
"Không biết giờ bé yêu ăn cơm chưa ta?"
Lo sợ cho em người yêu đợi chờ mình mà đói đến xỉu nên Mingyu mới hối chú tài xế chạy nhanh hơn.
"Bọn yêu nhau này làm khổ cái thân già quá" _ tiếng lòng bác tài xế đang khẽ gào thét.
Mingyu ngồi trên xe chưa yên, gã nhìn sang Seokmin đang bấm điện thoại mà dặn dò.
- Seokmin này, xíu nữa tao có buổi hẹn hò trong phòng kín với em iu. Mày có tắm đêm thì cũng câm mồm lại nhó~ tại tao không muốn bị mất không khí lãng mạn bên Minghao.
Mặc dù Seokmin đeo tai nghe nhưng cậu vẫn nghe được những lời Mingyu vừa nói. Trên đời này, ai cấm cậu hát khi đang tắm là muốn khiêu chiến với cậu. Chắc chắn là vậy!
- YAAAA!!! Bố ứ im đấy làm gì nhau?
- Thế tao sẽ khóa nước lại để mày không thể tắm được nữa.
- Um..mmm mà tao nhớ lại rồi, tao đang đau họng nên không hát được mày ạ... Nên tụi mình cứ thoải mái đi nhé~
Về đến kí túc xá, Mingyu muốn lên phòng thật nhanh bởi gã sẽ nhào đến ôm chằm lấy bé yêu của mình rồi hôn thỏa thích. Nhưng người tính không bằng trời tính, thang máy bị hỏng lúc chiều và đang được bảo trì. Thế là Mingyu phải leo đến tầng 13 của tòa kí túc xá, xác định là mình lết không nổi đến tầng 3 nhưng vì người con trai kia - Kim Mingyu bất chất!
Đến tầng 13, cơ thể không còn một chút sức lực cũng chẳng thể lết nổi về phòng. Mà khoan gã chợt nhớ ra cậu bạn thân Seokmin, cậu ta đâu rồi? Theo trực giác - quay sang bên trái, gã thấy Seokmin thảnh thơi tiến về phía mình.
- Ủ....ủa-aa? Sao mày lên được đây vậy?
- Nhà ngươi quên thang máy dự phòng của kí túc xá nằm phía bên trái à, con nha đầu ngốc nghếch!
- Tao quên, thế sao mày không nhắc tao hic hic~
- Tao nói kịp với mày, HẢ?
Cũng đúng tại cậu còn chưa kịp thốt lên từ nào đã thấy gã phi thẳng lên cầu thang mất tâm. Seokmin thấy mà buồn chẳng thèm kêu. Ấy lại khổ lắm cơ, không kêu nên bây giờ cậu phải vác cái xác nặng gấp hai mình vào phòng kí túc xá. Bộ tao chưa đủ khổ hay gì? Seokmin cảm thán chẳng kịp.
*
- Mingyu ya! Tắm lẹ lên còn đi mua đồ nữa nè.
- Anh biết rồi~
Dù gì kí túc xá cũng gần cửa hàng tiện lợi chỉ cần đí vài ba bước đã đến.
Xu Minghao dặn dò gã những thứ cần mua rồi em trở ra ngoài hóng gió, hít thở không khí trong lành có chút se lạnh nơi đầu mũi.
Kim Mingyu tính tiền mấy món đồ gã mua trong quầy, em thì đứng đợi phía ngoài - ngẫm nghĩ đến việc "sẽ lãng mạn như thế nào khi cả hai cùng ngồi trên sofa, căn phòng có chút ánh sáng nhè nhẹ phản chiếu của TV, tay thì cầm ly rượu nhâm nhi, trò chuyện về ngày hôm nãy hay bàn luận về tình tiết đang diễn biến dang dở trong bộ phim". Em mong chờ điều này đến mức cứ mãi nghĩ về nó, chẳng hề để ý xung quanh rằng từ xa, một chiếc ô tô đen bóng nhám có dấu hiệu lạng lách bất thường, dường như phanh của xe lúc này chẳng thể hoạt động. Cứ vậy mà lao nhanh đến như một lưỡi hái tử thần, càn quét những sinh mạng bé nhỏ cản trở trên đường nó đi qua...
*RẦM....*
Cú tông mạnh khiến Minghao văng ra xa. Mingyu sau khi nghe tiếng động lớn cũng lao nhanh ra ngoài. Trước một mớ hỗn độn, cảnh đầu tiên đập vào mắt gã, chính là em đang thoi thóp...M-máu..nh- nhiều quá! Mingyu hoảng sợ đến mức cả rung bần bật, gã chạy đến ôm em vào lòng. Tâm trí của gã bây giờ chỉ có nỗi sợ, gã sợ mình sẽ mất em...mãi mãi...
Tay gã rung đến độ chẳng thể bấm nổi số mà gọi xe cấp cứu,
- N- nhanh.. nha- nh...lên MINGYU.. M-ÀY PHẢI.. NHA-NH LÊN..!!!
Thúc giục bản thân phải nhanh chóng gọi xe đến đưa Minghao vào bệnh viện. Gã cảm nhận được hơi thở của em đã yếu dần đi... Em nhìn gương mặt hiện rõ vẻ lo sợ, nước mắt nước mũi tèm nhem của gã mà khẽ cong môi, giơ bàn tay rung rẫy - gạt đi hàng nước mắt lăn dài trên má gã. Minghao khó khăn rặn từ chữ,
- Đưn-đừng....k-khó..c..nữa..e-em kh-ông...sao...m-mà..~
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co