Ngọt Ngào
Những ngày ôn thi cứ thế trôi qua, thỉnh thoảng, lớp học trở nên im ắng lạ thường. Cái không khí tĩnh lặng của những buổi học nhóm khi mà tất cả đều đắm chìm trong sách vở, chỉ có tiếng giấy bút và những bước chân nhẹ nhàng đi qua lại. Trọng Phúc và Hạ Miên vẫn ngồi ở chỗ quen thuộc, chẳng ai nói gì nhiều, chỉ có ánh mắt đôi khi vô tình chạm nhau, một sự yên lặng đầy quen thuộc.
Trọng Phúc quay người về phía Hạ Miên, không phải là những lời giảng bài rối rắm mà chỉ là những nét gạch chân trong sách, những công thức toán học mà Hạ Miên phải làm quen. Cô cảm thấy những điều Trọng Phúc chỉ ra đơn giản hơn, dễ hiểu hơn. Nhưng chẳng phải vì thế mà cô thoải mái hơn, ngược lại, sự chú ý của cô càng trở nên mơ hồ. Cảm giác về sự gần gũi này lạ lùng, một cảm giác âm thầm mà cô không thể lý giải.
Hạ Miên hít một hơi thật sâu, khẽ nhấc tay lên cầm bút. Cô viết tiếp các công thức vào vở, gương mặt thỉnh thoảng lại nheo mắt vì cơn đau nhẹ ở đầu. Cô không học Toán giỏi như Trọng Phúc, nhưng sự yên lặng trong những buổi học nhóm này khiến cô cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.
Một lúc sau, Trọng Phúc nghiêng đầu, liếc qua cô, thấy Hạ Miên có vẻ đang lơ đãng. Anh không nói gì, chỉ đưa tay vỗ nhẹ lên đầu cô.
"Tập trung chút đi." — Giọng anh lặng lẽ, không lớn, cũng chẳng có chút gì mạnh mẽ. Chỉ là lời nhắc nhở rất bình thường.
Hạ Miên ngẩng đầu lên, nhìn thấy ánh mắt anh vẫn tập trung vào sách vở của mình. Cô chỉ khẽ gật đầu, rồi lại cúi xuống tiếp tục viết. Nhưng trong lòng, có một chút ấm áp nhẹ nhàng, chẳng biết từ đâu đến.
Khi buổi học kết thúc, Trọng Phúc đứng dậy thu dọn sách vở. Anh quay lại nhìn Hạ Miên, rồi lấy từ trong túi áo ra một viên kẹo đào, cầm lên đưa cho cô.
Anh không nói gì, chỉ đặt nhẹ viên kẹo lên vở ghi chép của cô. Cử chỉ của anh không có gì đặc biệt, nhưng lại mang một cảm giác rất nhẹ nhàng, không phô trương.
Hạ Miên nhìn viên kẹo, rồi lại ngẩng lên nhìn Trọng Phúc. Cô mỉm cười một cách nhẹ nhàng, không nói gì, chỉ cảm thấy một sự ấm áp lạ lùng lan tỏa trong lòng.
"Cảm ơn." — Cô khẽ nói, và Trọng Phúc chỉ gật đầu nhẹ rồi quay người đi ra khỏi lớp.
Hạ Miên nhìn theo bóng anh, trong lòng có chút cảm giác khó tả, như thể mọi thứ quanh cô đều trở nên chậm lại, nhẹ nhàng hơn.
Cô mở viên kẹo ra, cho vào miệng. Vị đào ngọt ngào lan tỏa trong khoang miệng, khiến cô cảm thấy mọi lo âu, căng thẳng trong người như tan biến đi. Cô nhắm mắt lại, tận hưởng sự yên bình này một lúc lâu. Mọi thứ đều rất chậm rãi, nhưng lại cũng rất đầy đặn.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co