Truyen3h.Co

Hắc Long Bạch Hổ

Chap 2

NhtThuy

Chiếc limousine đen vừa đỗ xịch trước cánh cổng lớn của toà biệt thự Pháp, tất cả thuộc hạ của Hắc Long bang vội vàng chạy ra đứng thành hai hàng cung kính cúi chào chủ nhân trở về.

"Anh Cả, anh không sao chứ?" Jun vội vàng đỡ hắn xuống xe

"Tôi không sao, gọi bác sĩ Ngô đi"

"Dạ"

Viên đạn nhanh chóng được lấy ra, vết thương cũng bắt đầu có biểu hiện nhiễm trùng. Hắn đã quen với mấy chuyện thương tích này nên cũng chẳng thấy hề hấn gì, nếu có thì chỉ cần ngủ một giấc ngắn lấy sức rồi lại lao vào công việc với trọng trách gánh vác, điều hành bang.

"Chuyện hôm qua chúng ta tính sao đây Anh Cả?"

"Về chúng à?"

"Đúng vậy, lần này chúng dám ra mặt phá rối, không thể bỏ qua được"

"Tất nhiên, chuyện đó ta sẽ bàn sau, giờ tôi muốn nghỉ ngơi một chút"

" Vậy tụi em lui ra ngoài, Anh Cả nghỉ đi cho khoẻ"

"Các cậu cũng nghỉ ngơi chút đi"

"Dạ"

Ngã người trên chiếc sofa bọc da cá sấu, hắn đưa tay nhịp nhịp lên thành ghế ngẫm nghĩ lại vài chuyện vừa qua. Bọn Bạch Hổ không thể ngang nhiên có được thông tin chính xác về chuyến hàng của Hắc Long, ngày giờ và thời điểm của mỗi con tàu cập bến luôn nằm trong vòng bảo mật. Cứ nghĩ đơn giản cũng sẽ có 2 trường hợp: hoặc có nội gián hoặc đối tác làm ăn dám giỡn mặt. Hắn đang rất cay cú vì bị bọn áo trắng phá đám, chuyện này hắn sẽ bắt chúng và con thỏ nhỏ lâu nay giấu mặt phải lãnh đủ.

[ Bất luận Gil Lê Bạch Hổ hay là Lê Thanh Trúc ... tất cả đều phải thuộc về tôi]

...

Bắc Kinh - Trung Quốc

"Mày nói cái gì, Bạch Hổ thất bại là sao chứ?" lão tức tối gạt đổ tách trà

"Tuy đã chuẩn bị kĩ lưỡng nhưng Hắc Long quả thật không dễ bị đánh úp"

"Khốn khiếp, mách nước tới đó mà vẫn không làm ra trò, vài hôm nữa Hắc Long mà liếc sang đây thì tụi bây cắt đầu vứt cho chó gặm đi là vừa" lão chỉ tay chửi rủa mấy tên đang quỳ mộp bên dưới

"Lão đại bớt nóng"

Lão điên tiếc dằn mạnh tay xuống bàn để lộ hình xăm tinh xảo nơi cổ tay, dấu chỉ đặc trưng mà bất kì ai cũng phải có khi bước chân vào Kim Ưng hội.

***

Buổi sáng ở Hắc Long hôm nay cũng diễn ra như thường lệ, hắn ngồi trong phòng khách dùng chút cafê sau bữa ăn nhẹ, Troin và Jun vẫn túc trực bên cạnh xem xét công việc và tất cả đàn em đang tập luyện ngoài sân.

"Troin, lịch trình hôm nay là gì?"

"Sáng nay chúng ta sẽ tới đại học Sài Gòn để tham gia hội thảo chuyên đề cùng các sinh viên ở đó"

"Tôi biết rồi"

"Vết thương của anh không sao chứ Anh Cả?"

"Chẳng giết được tôi bằng mấy thứ cỏn con này đâu"

Ngoài việc là người đứng đầu của Hắc Long trong thế giới ngầm, hắn còn là chủ tịch của tập đoàn kinh tế lớn nhất Châu Á. Thế lực của hắn dù là ngoài sáng hay trong tối đều khiến đối thủ e dè ít nhiều. Hắn được biết đến như một kẻ luôn đi trước người khác hai bước và bất khả chiến bại.

"Xe tới rồi Anh Cả"

"Đi thôi"

...

Trường đại học kinh tế Sài Gòn là ngôi trường rộng lớn và nổi tiếng nằm ở trung tâm thành phố. Nó là một trong 3 ngôi trường nổi tiếng nhất nước với bình quân đầu vào cao, chất lượng dạy và học đạt tiêu chuẩn quốc gia. Số tiền các bậc cha mẹ phải bỏ ra để con em được học trong ngôi trường danh giá này không hề nhỏ nhưng bù lại, tất cả những kiến thức được truyền đạt đều quý giá vì nó có thể giúp chúng lấy lại gấp 100 lần số tiền mà họ đã bỏ ra. Nói cách khác trong thời đại mà đồng tiền được quy thành mức cân đo, đong đếm, trường học cũng trở thành một nơi đầu tư béo bở.

Hôm nay hắn đến đây với tư cách là khách mời tham gia khoá học tư duy kinh tế diễn ra 3 lần trong 1 tuần. Nhiệm vụ của hắn theo như mong muốn của Hiệu trưởng là truyền đạt những kinh nghiệm của bản thân ở chốn thương trường để lũ học trò bên dưới có được nhiều cái nhìn thực tế cho tương lai. Và dĩ nhiên, để mua được 2 tiếng đồng hồ quý giá của hắn, Hiệu trưởng cũng đã phải kí một tờ sec với 8 con số 0, giờ thì chắc ai cũng hiểu câu thời gian là vàng bạc rồi chứ.

"Thanh Trúc , cậu làm bài chưa?" một người với chất giọng cao và khuôn mặt đáng yêu hỏi

"Tớ vừa làm xong thôi, sao cậu tới lớp trễ thế Cát Tường ?"

"Tớ trễ xe bus, Noo Phước Thịnh !!! Cậu mau dậy làm bài đi, chút nữa kiểm tra không có là chết toi đấy, đừng có ở đó gục mặt xuống bàn mãi thế" Cát Tường gắt người bên cạnh

"Tớ buồn ngủ mà" giọng lè nhè

"Chắc hôm qua lại đi bar tới sáng rồi đúng không?" Thanh Trúc cười

"Yes!!! Thanh Trúc , cậu đúng là tâm lí thật, không như ai kia"

Sau đó là cuộc cãi vã ỏm tỏi, chuyện này xảy ra như cơm bữa nên mọi người trong lớp chằng thèm bận tâm nữa, vẫn chú tâm vào công việc của mình. Thanh Trúc thở dài nhìn hai người họ rồi mở quyển sổ nhỏ ghi chép lại vài công thức. Họ chỉ dừng lại khi tiếng chuông vào lớp bất ngờ reo vang.

"Chào các em"

"Chào thầy"

"Tiết học kinh tế hôm nay rất đặc biệt, chúng ta có một vị khách mời. Ông ấy sẽ trực tiếp đứng lớp và giảng dạy các em."

"Vâng"

"Mời ông vào đây. Và đây là khách mời của chúng ta, giám đốc của tập đoàn Lion - ông Phạm Lưu Tuấn Tài ".

"Xin chào, tôi là Phạm Lưu Tuấn Tài . Rất vui được gặp các bạn"

Bên dưới bắt đầu có vài âm thanh bàn tán, danh tiếng của Lion không ai là không biết cả nhưng họ không thể ngờ người đứng đầu của nó lại trẻ và điển trai như thế. Lẫn trong đám đông ồn ào, một cặp mắt đen cũng đang mở to vì ngỡ ngàng.

"Hi vọng chúng ta sẽ làm việc vui vẻ với nhau nhé"

"Vânggggggggg"

Đèn được tắt bớt, màn hình trình chiếu cũng bắt đầu hoạt động. Hắn bước lên bục giảng để bắt đầu công việc của mình.

"Như chúng ta đã biết, Việt Nam đang là một quốc gia..."

Chất giọng trầm nhưng đầy uy lực và thu hút khiến mọi người lập tức im lặng để lắng nghe. Từng câu từng chữ của hắn đều đáng giá bằng một gia tài, ai cũng muốn dùng hết khả năng mình để có thể nuốt trôi tất cả. Thỉnh thoảng vài cô nữ sinh lén vén vài sợi tóc buông trên trán, nếu may mắn được con người ấy để mắt đến thì còn gì tuyệt hơn.

Hắn rời khỏi bục, đi dọc theo lối đi giữa những dãy bàn, vừa đi hắn vừa tiếp tục với bài giảng của mình. Trên màn hình bắt đầu chiếu vài phóng sự nhỏ, một phần giúp cho tiết học phong phú hơn.

Cạch. Hắn va vào một quyển sách khiến nó văng xuống đất.

"Ồ, tôi xin lỗi" hắn cúi xuống nhặt nhanh nó lên

"K..không sao"

Hắn đặt quyển sách lên bàn nhìn lướt cô sinh viên đang mím môi cúi gằm mặt rồi quay lưng đi. Giọng nói rụt rè và cái dáng vẻ đó, thoáng chút quen thuộc.

"Cậu không sao chứ Trúc ?" Noo hỏi nhỏ

"Không sao, tại tớ hồi hộp thôi"

"Cũng đúng thôi, người ta đẹp trai thế mà" Cát Tường cười khúc khích

"Yahhhh~" cô rít lên khe khẽ

Thanh Trúc lật vội mấy trang sách để theo dõi tiếp bài giảng, cô khựng lại khi nhìn thấy mảnh giấy nhỏ được kẹp vào chính giữa quyển sách.

/Tan học hẹn gặp cô ở quán Cà phê trước cổng trường - "thầy Phạm"/

Rất tiếc cho sự cố gắng của mấy nữ sinh kia, hắn ngay từ đầu đã có mục tiêu để chú ý rồi.

...

Quán Cà phê Love Me More  đầu giờ chiều khá đông đúc, cộng thêm đó là sự xuất hiện của hai người khách đặc biệt khiến không khí quán thêm phần nhộn nhịp. Một người với trang phục vest sang trọng và khuôn mặt lạnh lùng hút hồn vào trước, anh chọn một bàn khuất trong góc và gọi một ly Bailey. Cách vài phút anh lại xem đồng hồ một lần, có vẻ như đang chờ đợi ai. Khoảng nửa tiếng sau, một người khác xuất hiện. Hơn nửa khách và nhân viên đã phải quay đầu nhìn khi người ấy bước vào. Cô đơn giản với áo pull và quần jean sậm màu làm bật lên nước da trắng và khuôn mặt thanh tú. Cô còn đeo một túi xách,có lẽ là sinh viên của trường đại học gần đây. Đúng như họ đoán, cô nhìn quanh một lát rồi chậm rãi tiến về phía cái bàn khuất trong góc, nơi chàng trai lạnh lùng kia đang ngồi.

"Chào...chào thầy"

"Cô ngồi đi" hắn chỉ vào cái ghế đối diện

"Vâng"

"Xin hỏi cô dùng gì ạ?" nhân viên bước tới hỏi

"Cho tôi một táo ép"

"Sẽ có ngay ạ"

"Thầy..." cô mím môi nhìn hắn

"Cứ gọi tôi là Tuấn Tài được rồi"

"Vâng, anh Tuấn Tài "

"Cô cũng thắc mắc vì sao tôi lại mời cô ra đây phải không?"

*gật đầu*

"Tôi không có ý gì đâu, chẳng qua là tôi muốn xin lỗi cô chuyện hôm trước thôi"

Nghe tới đây bõng chốc khuôn mặt trắng hồng chuyển sang đỏ tưng bừng, làm sao cô quên được cái sự cố đó chứ.

"Hôm đó tôi không được tỉnh táo lắm nên có hành động thô lỗ. Tôi xin lỗi"

"Không có gì đâu, sự cố thôi...tôi cũng quên rồi" cô cúi mặt lắp bắp

"Thật chứ?"

"Ừm...thật mà"

"Vậy thì cám ơn cô, tôi sẽ còn tham dự vài tiết học như ban nãy nữa. Hi vọng sẽ không ảnh hưởng đến cô"

"Vâng, sẽ không có gì đâu"

Cả hai nói thêm vài chuyện để không khí ở giữa được giãn ra. Hắn chẳng vồn vã và cô cũng chẳng có ý định sẽ thân thiết. Những lời nói luôn có một chừng mực nhất định.

"Cũng muộn rồi tôi xin phép về" cô nhẹ nhàng đứng lên

"Có cần tôi đưa cô về không?"

"Nhà tôi ở khá xa mà, không tiện đâu. Tôi đi taxi về được rồi"

Hắn thanh toán rồi cùng cô bước ra ngoài, trời đã dịu nắng.

"Taxi!!!" cô vẫy một chiếc taxi màu vàng đang trờ tới

"Chào anh, anh Tuấn Tài " cô cúi đầu

"Ừm, chào cô" hắn cũng lịch sự đáp lại

Thanh Trúc mở cửa xe leo vào, chiếc xe cũng từ từ lăn bánh. Hắn đứng bên lề đường nhìn theo đến khi nó chỉ còn là một chấm nhỏ xanh màu phía cuối phố, trái ngược với màu của vết hôn mà hắn lưu lại trên cổ cậu, vẫn chưa phai.

"Đúng thật là ngươi chỉ hợp với màu đỏ thôi Hương Giang à" cô khoanh tay nhìn người tài xế taxi

"Tôi cũng vừa nhìn vào gương và nghĩ thế đấy Cô Chủ"

Tài xế taxi thở dài rồi kéo tuột mái tóc giả màu đen bù xù xuống để lộ mái tóc màu lửa, cô cũng tháo luôn gọng kính cận quê mùa quăng sang một bên. Rút vội vài tờ khăn giấy lau lớp phấn hoá trang trên mặt mình.

"Tại sao tên đó lại có mặt ở đó thế Cô Chủ?" Hương Giang nhìn qua kính chiếu hậu

"Vô tình thôi, cũng may là không có gì đặc biệt"

"Vậy ta có nên cẩn thận thêm không?"

"Không cần, cứ tuỳ cơ ứng biến"

Chiếc xe lao nhanh trên con đường ngoại ô phía Đông thành phố, bỏ lại sau lưng sự ồn ào, náo nhiệt của Sài Gòn giờ tan tầm.

...

"Anh Cả" Troin bước vào phòng làm việc cúi chào

"Có chuyện gì?"

"Anh có thư mời"

Hắn nhận lấy tấm thiệp màu tím thoảng hương lavender, nhìn lướt qua rồi mở ra xem. Là thư mời tham dự khai trương một quán bar mới. Ánh mắt hắn chạm vào tên người gửi: ChiPi. Cái tên này luôn khiến người trong giới phải tò mò khi nghe đến, rất nhiều dấu chấm hỏi được đặt ra xung quanh chủ nhân của nó.

"Gửi đến khi nào?" hắn đặt nó xuống bàn

"Sau khi anh ra khỏi nhà vài tiếng"

"Ừm, chuẩn bị đi. Nó bắt đầu lúc 8 giờ tối nay"

"Em sẽ cho người chuẩn bị ngay"

Hắn xoay ghế hướng tầm mắt ra khoảng không ngoài cửa sổ, đôi cánh kia đen hay trắng, trước giờ vẫn luôn là một bí ẩn.

...

Không khí ở bar YÊU đêm nay vô cùng náo nhiệt, hàng loạt những chiếc xe đắt đỏ vào loại bậc nhất thi nhau dừng lại trước cửa ra vào. Các khách mời xuất hiện ngày càng đông với trang phục sang trọng, quý phái. Đây cũng là dịp cho anh em trong giới có dịp hội tụ, họ vui vẻ trao cho nhau những cái bắt tay và lời hỏi han thân mật. Không cần biết những thứ ấy có bao nhiêu là thật nhưng có một điều ai cũng hiểu. Để mời được những con người tiếng tăm như thế đến đây, chủ nhân của nơi này chắc chắn không phải dân thường.

Chỉ cần là người trong giới, mọi người đều biết đến những bang lớn có uy danh như Hắc Long, Bạch Hổ. Đây là hai bang thuộc diện nhất nhì về kinh tế và thế lực, muốn đối đầu là chuyện xa vời, số còn lại là những bang nhỏ. Song đó chưa phải là tất cả vì vẫn còn một ngoại lệ : Thanh Xà. Đến nay chưa ai biết thế lực của họ đến mức nào. Ngoài làm ăn buôn bán và tham gia các màn đấu giá, Thanh Xà hầu như không động vào các chuyện tranh chấp hay chém giết. Thanh Xà tồn tại trong giới với tư cách là đối tác tiền bạc của các bang khác, một bang theo chủ nghĩa yên bình đến kì lạ.

Người đứng đầu Thanh Xà chính là ChiPi, một chủ nhân cũng kì lạ không kém. Nhìn thế nào đây cũng chỉ là một con nhóc nhưng chẳng ai biết được nó bao nhiêu tuổi. Không vì thế mà nó bị người khác xem thường, ngược lại rất khá nhiều sự nể nang, kính trọng. Lớp vỏ bọc bí ẩn lắm lúc lại rất được việc. ChiPi không phải là một mỹ nhân, thân hình cũng chẳng có gì đặc biệt. Điều duy nhất nó khiến người đối diện ấn tượng chính là đôi mắt với cái nhìn xa xăm và đượm màu của bóng đêm. Vô cảm.

Hắn đã đến được một lúc lâu, và đang ngồi bàn dành cho khách mời danh dự. Xung quanh hắn bây giờ là hàng tá các kiều nữ chân dài nóng bỏng và các ông chủ của bang khác. Đêm nay cũng như bao đêm tụ họp khác, hắn luôn là người nhận được nhiều ánh mắt kính nể. Lần này cũng như bao lần tụ họp khác, Gil Lê Bạch Hổ không có mặt và luôn cử một người thay mặt chủ của mình đến dự.

Trên sân khấu bắt đầu xuất hiện vài âm thanh lôi kéo ánh nhìn của mọi người, không khí cũng dần im lặng. Một bóng người nhỏ đứng giữa sân khấu nhấp nháy ánh đèn, là ChiPi.

"Đêm nay là đêm khai trương của bar Yêu, tôi rất hân hạnh vì được tiếp đón các vị khách quý. Xin cảm ơn vì đã dành chút thời gian đến chung vui với chúng tôi đêm nay. Hi vọng quý vị sẽ có những phút giây thoải mái, xin chân thành cảm ơn"

Kết thúc lời khai mạc đơn giản gắn gọn ấy là tràn vỗ tay chúc mừng giòn giã. Nó cúi chào rồi bước xuống sân khấu, nhanh chóng hoà vào đám đông, mất hút.

Tiếng nhạc xập xình chát chúa khiến không khí trong bar bùng nổ, nơi này trong nay mai hứa hẹn sẽ là thiên đường ăn chơi mang lại không ít lợi nhuận. Thanh Xà trước giờ vẫn được tiếng biết cách nuôi tiền. Chính bản thân hắn cũng có chút đánh giá cao cô chủ nhỏ của họ, làm nên chuyện hơn cả khối người. Hắn nhấm ly rượu nhếch mép cười nhìn người đang tiến về phía mình. Hay thật, vừa nhắc đã có mặt.

"Chào anh, Isaac " ChiPi lên tiếng

"Chào cô, mời cô ngồi" hắn hơi nhích người sang

"Anh thấy thế nào?"

"Rất tốt, tương lai sẽ ăn nên làm ra"

"Cám ơn anh đã đến"

"Tất nhiên phải đến thôi, không ai dám từ chối lời mời của ChiPi Thanh Xà cả"

"Anh quá lời rồi, hi vọng sẽ có dịp hợp tác" nó nâng ly rượu lên trước mặt

"Rất sẵn lòng" hắn cụng ly cùng nó

"Thử vận may không?" nó trải một bộ bài trên mặt bàn

"Tôi không biết là cô có sở thích này đấy" hắn thong thả rút ra một lá

ChiPi xoay lá bài trong tay mình, nó chậm rãi nhấm một ngụm rượu, vẻ mặt không có vẻ gì là nôn nóng muốn nói cho hắn biết cả.

"Thế nào?" hắn nhướn mày

"Cô ấy là Tử Thần. Anh bết điều đó mà, Đúng không?"

Hắn nheo mắt nhìn người ngồi cạnh mình, vài tia ngạc nhiên bất chợt loé sáng. Bàn tay vô thức bóp chặt ly rượu khiến nó suýt vỡ vụn.

[ChiPi...rốt cuộc...cô là ai?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co