Chap 20
“Cái gì????” cô trợn mắt
“Tôi đói bụng quá” nó mếu, xoa xoa cái bụng kẹp lép
“Hai tên kia bỏ đói cô à?”
“Không phải, hai người đó đi học từ sáng rồi.”
“Ví của cô đâu?”
“Tôi mua xe đạp rồi, sạch trơn cả rồi” nó mở balô lôi ra cái ví mỏng te
Không hẹn mà cả hắn lẫn cô đều lắc đầu thở dài, cứ tiếp tục thế này có ngày đau tim mà chết vơi con bé này.
Hắn ngoắc một tên đàn em tới nói nhỏ, chỉ nghe tên ấy vâng dạ rồi chạy biến đi. Ít phút sau tên ấy quay lại với một đĩa bánh ngọt nhỏ và ly sữa tươi.
“Cô ăn tạm đi, giờ này chưa kịp nấu bữa tối”
Thanh Trúc kéo đĩa bánh đến trước mặt nó, nó chớp chớp đôi mắt sáng trưng rồi bắt đầu thanh toán nhanh gọn từng cái một. Uống nhanh ly sữa, nó xoa bụng bằng vẻ mặt thoã mãn mà quên lau đi vệt sữa trắng đọng trên mép. Nhìn nó vô tư, hồn nhiên như thế dễ khiến người ta quên đi một bản chất lạnh lùng, bí ẩn đang tồn tại song song.
“Cám ơn~” nó đặt ly sữa sạch trơn lên cái đĩa sạch bong
“Cô dễ nuôi thật đấy”
“Chị quá khen”
“Chút nữa Cát Tường và Phước Thịnh sang đây dùng cơm, cô ở lại luôn chứ?” cô đề nghị
“Được không?” mắt nó long lanh nhìn hắn
“Phì…ừm… được” hắn cố nín cười, gật đầu
Cứ nghĩ nó sẽ màu mè tìm cách từ chối, để hai bên đùn qua đẩy lại quanh co một hồi mới chịu đồng ý. Hoá ra với đồ ăn thì sự chọn lựa quyết định lại đơn giản như thế.
“Đông đủ thế thì chiều nay đích thân tôi xuống bếp” cô nói
“Em muốn sau này còn mọc cánh làm thiên thần bay bay thì đừng có giết người hàng loạt như thế”
Giả vờ như không nghe câu nói của hắn, cô đứng lên
“Vậy thì đi thôi”
“Đi đâu?” hắn và nó cùng đồng thanh
“Siêu thị”
“Cái gì????” đồng thanh thêm lần nữa
…
/Tén ten ten tèn..tèn ten tén ten~~~~ xin chào mừng quý khách đến với siêu thị Shali, đến với chúng tôi, quý khách sẽ được……/
Tiếng nhạc cùng tiếng chào mừng phát ra liên tục từ loa phát thanh đón bước chân của 3 người đứng đầu lẫy lừng thế giới ngầm tiến vào bên trong siêu thị lớn nhất Sài Gòn . Dù đã cố ăn mặc bình thường nhất có thể nhưng vẫn không thiếu khối ánh mắt phải ngoái nhìn họ. Thanh Trúc chỉ diện áo sơmi màu pastel kèm quần ôm sậm màu cùng áo khoác nhẹ, Isaac với áo thun tay dài xanh đậm cùng quần jeans. Ngay bên cạnh là cô bé với bộ đầm thuỷ thủ đáng yêu đang tung tăng, ngó nghiêng đủ thứ.
“Sao không ghi một danh sách rồi đưa cho nhà bếp đi mua” hắn càu nhàu khi đẩy xe cạnh cô
“Lần này tôi xuống bếp nên nhất định phải tự tay lựa nguyên liệu từng món một vả lại…tôi cũng muốn trả thù đôi chút vì việc làm của ai đó trưa nay” cô vừa xoay xoay xem nhãn mấy lọ gia vị vừa nói
“Haizzzzzzzzzzzzzz” hắn thở dài
“ChiPi đâu rồi????”
“A..kia kìa!!!”
Hắn hất mặt về một quầy kẹo gần đó, ChiPi đang đứng ở chỗ để một giá cắm đủ các cây kẹo lollipop to đùng đủ màu sắc. Dù chỉ nhìn nghiêng nhưng hắn và cô thừa biết đôi mắt u buồn mọi ngày hiện giờ đang sáng chói loá như thế nào?
“ChiPi~” cô bước tới gọi khẽ
Nó vẫn đứng nhìn chăm chăm vào những que kẹo không lên tiếng và cũng không quay đầu lại
“Cô sao thế?” hắn chạm nhẹ vào vai nó
“Cô bé đứng nhìn từ nãy giờ rồi, tôi có hỏi cô bé có muôn mua kẹo không nhưng cô bé không trả lời” anh nhân viên nhỏ nhẹ
“Anh hai ơi mua kẹo cho em” nó quay sang giật nhẹ tay áo hắn
“H..hả???” hắn há hốc miệng
“Anh hai không mua, vậy chị Ba mua cho em đi” lần này nó quay sang nhìn cô
“Ơ..tôi..tôi”
“Em chỉ muốn ăn kẹo thôi mà” nó cúi mặt giọng buồn xo
Sau vài giây hoàn hồn và nhìn thấy nụ cười ái ngại của anh nhân viên, hắn và cô nói gần như cùng lúc
“Được rồi…c..em lấy đi, tô…anh/chị mua cho em”
Nó chỉ đợi có như thế rồi đi tới chỗ giá để kẹo, ngắm nghía một hồi nó chọn ra 3 cây để xuống bàn tính tiền rồi nhìn anh nhân viên và chỉ tay về cái giá để kẹo
“Em lấy hết chỗ đó!!!!”
…
10 phút sau
“ChiPi đâu rồi????”
Sau một hồi tìm bở hơi tai, cuối cùng họ phát hiện nó đang ở quầy trái cây và ra sức kéo lê một túi đầy ắp bưởi mà nó vừa lấy.
…
20 phút sau
“ChiPi đâu mất nữa rồi????”
Lần này họ tìm thấy nó ở hàng thực phẩm đóng hộp và đang cặm cụi chơi xếp pháo đài với núi đồ hộp trên kệ.
…
30 phút sau
“ChiPi lại đi đâu rồi”
/tén ten ten tèn…tèn ten tén ten…xin thông báo, hiện có một bé gái đến phòng bảo vệ và báo đã bị đi lạc. Theo lời khai của bé xin mời ông Phạm Lưu Tuấn Tài và bà Lê Thanh Trúc đến phòng bảo vệ để nhận lại con mình…xin nhắc lại….hiện nay chúng tôi…/
Trời ơi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
…………
Vật lộn với các trò nghịch của ChiPi suốt mấy tiếng đồng hồ cả ba cũng về được tới Hắc Long bang, hắn tơi tả ngồi phịch xuống ghế, cô cũng te tua nằm dài ngay bên cạnh. Đàn em thay phiên nhau mấy lượt mới khuân được hết đống đồ vừa mua về.
“Cô chủủuuuuuuuuuuu~~~~~” có tiếng hét chói tai và tiếng bước chân chạy xồng xộc từ ngoài cửa vào
“MÈOOOOOO NOOOOOOO” ChiPi nhảy xuống sofa nhào tới hai người vừa xuất hiện
Hệt như cảnh đoàn tụ trong một bộ phim, cả ba ôm nhau nhảy tưng tưng. Mặc kệ hắn và cô đang ngời thở không ra hơi.
“Cậu sao thế Trúc?” Cát Tường ngơ ngác nhìn cô
“Yahhh!!!! Cô chủ của các cậu thường ngày có nghịch kinh dị như thế không hả????” cô cố ngóc đầu dậy thều thào
“Hai người còn về nhà được với bộ dạng đó thì chứng tỏ cô chủ chưa xài hết khả năng” Phước Thịnh bịt miệng cười
Mất thêm một hồi ầm ĩ, Cô chủ của Bạch Hổ cũng xuống bếp chuẩn bị bữa tối và kèm theo phụ bếp là Anh cả của Hắc Long. Trước khi nấu nướng, hắn đã phải dặn dò đàn em canh gác cửa nhà bếp cẩn thận, có mất mạng cũng nhất quyết không để một trong ba thành phần bất hảo kia bước qua cửa bếp.
Giờ thì hắn công nhận, tài nấu ăn của Thanh Trúc không hề tệ một chút nào, nếu như không muốn nói điều ngược lại. Ngoại trừ những lúc giúp cô cắt cái này, bóc vỏ cái kia thì hầu hết thời gian hắn có mặt trong gian bếp chỉ để ngắm cô. Chỉ đến khi không kềm được trước cái liếm môi đặc trưng đầy quyến rũ của cô, hắn mới nhảy bổ vào vừa hôn vừa sờ soạt lung tung. Đám đàn em được giao nhiệm vụ canh cửa dù cố giả lơ nhưng mặt mày cũng sớm đỏ gấc khi chuỗi âm thanh của tiếng chửi rủa đan xen hơi thở dốc đến nóng bỏng cứ vang lên không ngừng từ bên trong.
Cùng khoảng thời gian đó phòng khách cũng vang lên tiếng đồ đạc vỡ, liên tục.
1 giờ sau
“Ba người hôm nay rắp tâm phá nát nhà tôi à???” hắn rít lên khi nhìn cái đống hỗn độn trong phòng khách mà ít giờ trước còn là những khung tranh cổ, bình hoa sứ từng được đem ra đấu giá với số tiền cao chót vót.
“Mọi người xuống ăn nào” cô nói vọng lên từ trong bếp
“Ăn tối!!!! ăn tối!!!!” tập đoàn phá hoại nhà Thanh Xà chỉ đợi có thế rồi hò reo, rồng rắn lên mây dắt díu nhau chạy ù vào phòng ăn để hắn đứng đó đơ như tượng.
Hắc Long bang uy danh lẫy lừng, khí thế hừng hực, tôn nghiêm ngợp trời từ bao giờ biến thành sân vận động cho một lũ giả vờ trẻ con quậy tung lên như thế. Phát điên mất thôi.
“Ngon quá!!!!!!!!!” 3 cái miệng đồng thanh
“Tớ nấu nhiều lắm các cậu ăn nhiều vào một chút” Thanh Trúc đẩy thêm vài đĩa thức ăn nóng hổi thơm phức sang phía họ
“Hi vọng là không chết” hắn đủng đỉnh gắp một miếng thịt nhai
*lườm* “Thường ngày các cậu cũng ra ngoài ăn tiệm à?” cô hỏi
“Hôm nào lão Nguyễn thu xếp được ghé sang nấu nướng thì chúng tôi ăn cơm nhà, còn bận bịu như hôm nay thì phải ra ngoài ăn” ChiPi trả lời
“Cái gì??? L…lão Nguyễn????????”
Cô không thể tin vào tai mình vội vàng trợn mắt hỏi lại, hắn cũng ngạc nhiên đến khựng lại vài giây. Nó nuốt hết số cơm trong miệng rồi giải thích
“Là như vầy…đầu bếp bên nhà tôi nhập viện tháng trước vì lao lực quá sức gì đấy, chưa kịp tuyển người mới nên bà tôi phải nhờ đến ông lo cơm nước cho cả bọn. Ông nấu ăn thì là nhất rồi, bà kể ngày xưa ông cưa được bà cũng nhờ cái tài múa chảo”
“Nói vậy…lão Nguyễn…chính là Thiên Tước lão gia sao?” Cô lắp bắp như không tin được
“Nhưng ông ấy gác kiếm lui về ở ẩn gần 20 năm nay rồi…cũng như bà Tử Tước vậy, chỉ còn lại tiếng tăm được mọi người lưu truyền thôi” nó nhún vai
“Hahaha…” cô bất ngờ cười lớn
“Chị sao vậy?”
“Không có gì, ăn cơm đi. Chúng ta còn nhiều chuyện phải bàn”
“Phải đấy, đồ ăn nguội hết rồi” hắn cũng gật gù
Không nói ra nhưng hắn và cô đang hiểu rất rõ người kia đang nghĩ gì. Chuyện này đang ngày một phức tạp một cách hay ho, cuốn hút một cách khó dự đoán. Cả hai chẳng khác gì đang lội ngược dòng để tìm từng chút một sự thật để chắp vá quá khứ. Dù không chắc sẽ tìm thấy được phần mở đầu của sợi dây hận thù đang dần siết chặt nhưng rõ ràng cả hai chính là người đặt dấu chấm hết cho tất cả.
…
Phòng khách sau khi được gấp rút dọn dẹp bây giờ đã trở lại với dáng vẻ khá ổn, hắn và cô ngồi trên sofa, phía đối diện là Cát Tường và Phước Thịnh . Còn ChiPi ngồi trên tấm thảm lông dày ở chính giữa, loay hoay với miếng tranh ghép to đùng, dường như nó không quan tâm lắm đến không khí nghiêm túc xung quanh mình.
“Chúng tôi đã tìm được nơi trú ẩn của Phú Hào, dự định sẽ đến giải wuyết lần cuối trong thời gian gần nhất” Cát Tường nói
“Tôi e là hắn đã có phòng bị từ trước, nhất là sau đêm mưa hôm trước có thể hắn biết mình đã bị lộ” cô chậm rãi
“Nhưng chúng ta không thể cứ ngồi đợi hắn chui đầy ra khỏi cái xó đó đến tận đây nạp mạng” Phước Thịnh góp ý
“Con chuột nhắt đó chắc chắn không ngu xuẩn như cha già của hắn đâu” hắn ngả đầu ra ghế
“gậy ông đập lưng ông là được rồi” ChiPi chợt lên tiếng
“Hửm?????”
“Cha già của hắn vốn dĩ đã vạch sẵn kế cho mình rồi mà, với cái hạng này thì không cần quân tử đâu” nó vẫn cắm cúi với hàng trăm mảnh ghép
Nhìn nhau, họ đã hiểu được vấn đề. Không tồi chút nào.
“Vậy phải làm phiền tên kia rồi” cô gật gù
“Lần này cho em trổ tài đấy, nhắm cho chuẩn xác vào” hắn nhếch mép
Không khí dần giãn nở ra nhường chỗ cho những câu nói đùa. Một lát sau, Cát Tường và Phước Thịnh xin phép về trước vì đống bài tập dang dở còn chờ đợi khi một mặt khác của cuộc sống họ vẫn đang là những sinh viên.
“Cô chủ, về th…”
Câu nói của Phước Thịnh bị ngắt ngang vì ChiPi không còn trong tư thế ngồi khoanh chân như mấy phút trước mà đã cuộn tròn trên lớp thảm, trên tay còn cầm một mảnh ghép của bức tranh khổng lồ.
“Ngủ rồi” cô nói khẽ
“Hệt như lần trước” hắn cũng điều chỉnh âm lượng giọng nói mình nhỏ lại
“Làm sao bây giờ…cô chủ ơi…cô chủ…” Phước Thịnh lay nhẹ vai nó
“Xem ra cô ấy ngủ say rồi, hay cứ để cô ấy ngủ ở đây đêm nay đi” cô đề nghị
“Nhưng mà…”
“Không phải lần đầu đâu” hắn xua tay
“Vậy, chúng tớ về trước, hai người cho cô chủ ngủ nhờ ở đây một hôm nhé”
Thanh Trúc tiễn Cát Tường và Phước Thịnh ra cửa, hắn vào trong phòng lôi ít gối và một tấm chăn bông dày ra đắp cho nó. Dừng lại một chút để ngắm nhìn bức tranh mà hai người kia đem tới lúc chiều, nó đã miệt mài ghép suốt từ sau bữa tối. Những mảng màu đậm nhạt và loang lỗ không gợi cho hắn được cảm giác bối cảnh trong bức tranh là gì, chắc chỉ còn cách đợi nó ghép xong vậy.
“Có chuyện gì à?” cô bước lại gần hỏi
“Không có gì”
Hắn gom những mảnh ghép vương vãi đầy trên thảm và bức tranh để sang một bên còn cô lấy cái gối nhỏ nhẹ nhàng kê đầu cho nó để giấc ngủ thoái mái hơn và chỉnh lại một chút lớp chăn dày.
“Tôi với em bây giờ trông như bảo mẫu vậy”
Cô chỉ mỉm cười trước lời nhận xét của hắn, chợt nhìn thấy miếng ghép nó nắm chặt trong tay, cô tách nhẹ từng ngón tay để lấy nó ra. Những ngón tay nhè nhẹ buông rời để lộ lòng bàn tay non nớt, và trên lớp da mỏng manh đó có một thứ khiến cô phải chú ý.
Là những vết rạch, không phải chỉ một mà là nhiều lần theo thời gian dần chồng chất lên nhau trở thành những vết sẹo đã sậm màu.
“Đoán được không?” cô hỏi hắn
“Chúng là gì?” hắn nheo mắt
“Theo phương hướng thuận mắt nhất thì đó là P.H.Y”
……………
Trời đổ mưa, lớp bụi ban ngày lẫn vào những vệt nước nhanh chóng làm lớp kính vẩn đục ngay trong bóng đêm.
ChiPi ngồi dậy, 2 giờ sáng. Tiếng mưa đập vào cửa kính đánh thức nó. Chiếc đèm chùm treo trên cao trải thứ ánh sáng mờ ảo, ma mị lên từng đồ vật trong căn phòng.
Khoác tấm chăn lên người, nó tiếp tục với những mảnh ghép và những nghĩ suy luôn nặng nề với cái tuổi 17 của mình. Có đôi lần nó tự hỏi bản thân mình muốn gì, sau hàng tỉ lần đối mặt với câu hỏi, cái nó cần chỉ là tình thân.
Khốc liệt, nó không thể với tới cái mong mỏi tưởng chừng quá giản đơn của mình.
Vì hơn ai hết, nó hiểu chính thân phận nó cũng góp một phần không nhỏ vào dấu chấm hết mà cậu và hắn xác định ngay từ đầu.
Đặt thêm một mảnh ghép vào góc bức tranh, vừa khít với những miếng ghép trên làm rõ hình ảnh một bàn tay phụ nữ thon dài với chiếc nhẫn bạc đơn giản nhưng rất thu hút ánh nhìn.
“Mẹ ơi con phải làm sao?”
Có một tíc tắc, chiếc nhẫn bạc trên tay nó loé sáng như tia mắt buồn lạnh lẽo trong màn đêm.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co