Truyen3h.Co

Hắc Long Bạch Hổ

Chap 21

NhtThuy

Trời vẫn còn chưa ửng hồng, hắn và cô đã thức dậy. Thỉnh thoảng hắn lại cúi xuống hôn nhẹ lên mái tóc của người đang nằm trong lòng mình, thỉnh thoảng cô lại ngước lên để môi mình áp nhẹ vào má hắn nhưng từ đầu tới cuối, chỉ là sự im lặng.

Hai tâm trí đang theo đuổi hai luồn suy nghĩ khác nhau nhưng chung quy cũng chỉ hướng về bức màn tối tăm của quá khứ đang dần được hé mở . Có một thoáng rất lặng, cả hắn và cô cùng sợ hãi khoảnh khắc sự thật bước đến, cho dù đó là thứ mà hắn và cô đang ráo riết tìm kiếm lâu nay nhưng trong cái suy nghĩ sẽ chẳng còn được nằm cạnh nhau bằng tất cả yên bình ít ỏi như thế này đủ khiến cánh tay đang ôm lấy vai cô và vòng tay quanh eo hắn chợt siết chặt hơn.

Cộp.

Có tiếng chạm nhẹ vào cửa phòng tiếp nối theo đó là âm thanh loẹt xoẹt của đế dép mềm cọ vào sàn gỗ đang xa dần. Không chút vội vàng, hắn rời khỏi giường, tiến ra mở cửa phòng. Đúng như cả hai đoán, một mảnh giấy nhỏ với từng nét chữ tròn tròn đính trên cánh cửa bằng cái băng dính hình con dơi được phát hoạ như một nhân vật hoạt hình khá ngộ nghĩnh.

“Đi rồi à?” cô nghiêng đầu hỏi

“Ừm” hắn gật đầu, ngồi xuống giường đưa mảnh giấy ra cùng đọc

[Tôi ngủ dậy rồi, nhà anh chẳng còn gì vui để phá nữa nên tôi về đây. Cám ơn bữa cơm tối, thảm lông, gối và cả cái chăn. Bie bie”

p/s 1 : tôi ghét cái cửa nhà, làm chi rắc rối để tôi chả bẻ khoá được nên giờ phải về bằng đường cửa sổ. Cả cái cổng cao tới dư thừa nữa, tôi leo rào qua không được thì tôi sẽ lấy xe tăng của Thanh Xà đích thân mang qua ủi nát nó.

p/s 2 : cái tranh ghép tôi để lại, coi như bù cho cái đống tranh cổ xấu òm mà tôi đã cắt vụn hôm qua. Khỏi cần cám ơn, tôi không nhận đâu.

p/s 3 : tôi đã rất vui.

Dòng cuối cùng, nét chữ có chút miễn cưỡng, ngập ngừng nhưng dễ dàng nhìn ra sự thành thật tuyệt đối. Cười nhẹ, cô gấp mảnh giấy nhỏ lại để cạnh đèn ngủ rồi cùng hắn xuống lầu, có vẻ hắn cũng khá nôn nóng nhìn thấy tác phẩm khó hiểu mà hắn chỉ kịp nhìn thấy một mảng dở dang.

Thứ ánh sáng xanh dịu của buổi ban mai chưa hoàn chỉnh hắt vào phòng khách từ cánh cửa sổ mở toang, cơn gió sớm trong vắt mang theo hơi sương đêm và cả mùi hoa cỏ trong khuôn viên quanh biệt thự cũng theo đó ùa vào se lạnh.

“Về bằng đường này thật sao?” Thanh Trúc bước gần tới cửa sổ

“Chắc đúng thế rồi, cả chiếc xe đạp còn để ở kia” hắn ôm lấy eo cô từ phía sau

“Còn bức tranh…là cái này à?”

Cô chỉ tay lên vật đang treo trên bức tường ngay sát chỗ họ đứng. Chính xác hơn đó là một bức tranh lớn được ghép từ hơn mười bức tranh nhỏ, mỗi bức tranh nhỏ lại được tạo bằng cả trăm mảnh ghép bé xíu xiu.

“Kì công nhỉ?” hắn vuốt nhẹ lên góc bức tranh

“Nhưng này là gì?” cô nhíu mày

Hắn cũng nheo mắt nhìn vào những mảng màu đậm nhạt với bố cục tương phản  trước mặt mình. Rõ ràng bức tranh đã được xử lí phóng lớn quá cỡ khiến tầm nhìn của đôi mắt ở khoảng cách gần như thế này không thể tóm gọn được những đường nét, vô tình khiến tổng thể trở thành một tác phẩm gần như trừu tượng.

Hiểu vấn đề, hắn và cô cùng nhau lùi dần về phía sau, sau mỗi bước lùi thì lại thêm một chi tiết hiện lên rõ nét.

Bất chợt hai đôi chân cùng khựng lại ở một vị trí nhất định. Nơi mà tầm nhìn bao trọn lấy hàng ngàn mảnh ghép để tạo nên hình ảnh hoàn chỉnh.

Thời gian đã phả hơi thở vàng úa lên bề mặt cảnh vật nhưng không làm phai nhạt đi những gương mặt mà hắn và cô thân thương hơn ai hết.

Là hai người bố mà họ kính trọng – Phạm Tấn Tài và Lê Long Thành – lịch lãm trong bộ vest màu rượu vang, ở giữa là hai phu nhân xinh đẹp trong chiếc váy cưới trắng muốt. Kim Thành Vũ cầm một bó hoa cúc dại tinh khôi, nở nụ cười toả nắng trong vòng tay của chồng mình, bên cạnh là Lưu Ngọc Nữ với mái tóc gợn sóng xoã dài, đội một chiếc vòng hoa cũng kết từ những đoá cúc dại và đang kiễng chân hôn nhẹ lên gò má hơi xương của Lưu Tấn Tài.

Ngày cưới của hai đôi tình nhân ấm áp và ngọt ngào đến nỗi khiến những đứa con của họ giờ đây chìm trong ngỡ ngàng.

Vòng lẫn quẫn mà hắn và cô đang mải miết tìm lối ra như đã bị điều yên bình trước mặt cuốn đi mất. Hay nói cách khác đó là nơi hận thù chưa bắt đầu, nơi những nốt nhạc đầu tiên trong bản hoà tấu đầu bi kịch được cất lên.

Lặng thinh rất lâu, cả hai gần như cùng lên tiếng một lúc

“Đẹp nhỉ?”

Rồi lại ngưng vài giây để phì cười.

Khi bức màn quá khứ dần hé lộ cũng là khi hắn và cô tập cho mình biết dửng dưng trước những bất ngờ đang ập đến ào ạt, để được chìm đắm trong khoảng thời gian đẹp đẽ ngắn ngủi…

Không một chút hối tiếc.

Ôm eo cô, hắn bước nhanh về phía cầu thang để chuẩn bị cho một ngày mới mà không để ý rằng có tia nắng bướng bỉnh, cố chấp xuyên qua tấm rèm cửa rồi bất động trên bức tranh, cạnh những nụ cúc dại e ấp.

Chiếc nhẫn màu bạc chợt lấp lánh.


Đặt cốc sữa đã cạn xuống bàn kính, cạnh xấp hồ sơ được để trong một cái phong bì vàng nhạt đã được mở bung. ChiPi dụi mắt ngã ra ghế dài. Nó mệt nhưng không ngủ được dù chỉ vài phút. Vết thâm quầng trông thấy rõ phía dưới đôi mắt luôn có duy nhất một biểu cảm. Chớp nhanh mắt vài cái xua đi cảm giác cay cay khó chịu rồi cứ thế nó nhìn mãi lên trần nhà như một mái vòm cao. Có tiếng mở cửa rồi vài tiếng nói vọng vào và cuối cùng là tiếng cửa sập lại,đoán là Cát Tường và Phước Thịnh đã đi học.

Vết thương trên đầu gối đã bắt đầu nhiễm trùng, một giai đoạn mà bất kì sự bình phục nào cũng phải trải qua. Nó ổn, chỉ là chút nhức nhối khiến cảm giác khó chịu cứ bủa vây lấy từng hành động. Từ bà Tử tước đến Cát Tường , Phước Thịnh không sao lí giải được vì sao nó luôn ráo hoảnh trước những thương tích súng đạn, đâm chém nhưng lại mè nheo và cau có khi gặp các vết xây xát ngoài da.

Kì lạ như chính tính cách làm nên cái tên ChiPi vậy.

Hai bản chất tách biệt, tồn tại cạnh nhau như hai bàn tay.

Nghĩ đến đây, nó đưa hai bàn tay lên tầm mắt và dùng ngón giữa của bàn tay phải chà xát nhẹ lên ngón trỏ của bàn tay trái. Theo lực ma sát, vùng da vị trí ấy nóng dần lên làm nổi bật hình xăm đen nhỏ vừa hiện ra.

C

Hay nói cách khác đó là ngón bóp cò của bàn tay dành riêng cho việc thực hiện nghi thức tiễn ai đó về thế giới bên kia. Một sự mặc định âm thầm về biểu tượng của chết chóc. Nó không hề cảm thấy sự tanh tưởi của máu hay tội lỗi khi nhìn vào bàn tay trái của mình…

…. nhưng lại luôn luôn chạm vào hắn và cô bằng bàn tay phải.

Bàn tay hoàn toàn ngược lại theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.

Bàn tay luôn được giữ gìn  không chút vấy bẩn.

Bàn tay luôn nắm chặt lấy cái tên mà mẹ và ba nó chưa kịp gọi dù chỉ một lần.

Dòng suy nghĩ chợt đứt đoạn khi nó nhìn về phía chiếc balô xanh nhạt, ChiPi hơi nhích người để túm hai bên dây đeo của balô kéo về phía mình. Chiếc balô nặng trịch và chật kín vì kẹo. Nó không ăn mà cứ để nguyên như thế. Mùi kẹo ngòn ngọt từ những ngăn kéo toả ra khiến nó thấy dễ chịu, mí mắt cũng chợt trĩu nặng. Nó vòng tay ôm chặt cả chiếc balô như sợ người khác khác cướp mất.

Mà với nó, đúng thật là vô cùng quý giá!

Khép mắt lại tận hưởng hương vị trong trẻo từ cơn gió đang lấp ló ngoài cửa sổ, những suy tư dở dang cũng tạm gác lại. Nó bỗng thèm được ngủ.

Những tờ giấy mỏng manh theo luồn gió lướt qua trở nên xộc xệch, một trong số chúng bị thổi tung và bay ra khỏi cái phong bì màu vàng nhạt, lơ lửng trong không khí một hồi lâu trước khi yên vị trên sàn nhà.

Là một tờ khai thông tin lí lịch của hồ sơ xuất cảnh

Gin Tuấn Kiệt – Đỗ Tiến Vũ


Đã qua nửa phần còn lại của ngày, Isaac ngồi ở phòng khách vừa xem tin tức biến động của sàn chứng khoán vừa giải quyết vài hợp đồng của các đối tác nước ngoài gửi đến công ty. Tuy khá bận rộn nhưng hắn vẫn duy trì chu kì nhìn đồng hồ vài phút một lần, mỗi lần như thế gương mặt nam tính lại xuất hiện một cái nhíu mày

[Đáng lí giờ này phải…]

Cạch.

“Tôi về rồi đây” tiếng cô vang lên

Hắn bật dậy như một cái lò xo sau bao nhiêu chờ đợi dồn nén rồi đi nhanh về phía cửa. Bờ môi dày hơi hé ra chuẩn bị thốt ra điều gì đó chợt im bặt khi nhận ra sắc mặt khác thường của cô.

Thanh Trúc giơ chiếc túi da của mình lên cao rồi chỉ tay vào phần đáy túi, hắn nín thở rồi nghiêng người nhìn. Quả đúng như linh cảm, một con chip vô cùng nhỏ đã được đính chặt ở đó. Một loại thiết bị chuyên dùng để theo dõi các cuộc hội thoại một cách bí mật.

Hắn ngẩng lên, nhìn cô khẽ gật đầu, rồi nhanh chóng lấy chất giọng bình thường để tiếp tục cuộc hội thoại tạm ngắt quãng

“Hôm nay em vễ trễ thế?”

“Làm anh trông à?” cô vòng tay quanh cổ hắn, kéo hắn sát vào mình.

“Còn dám hỏi”

Hắn liên tục cạ mũi mình vào mũi cô khiến cô bật cười vì nhột nhạt, đẩy nhẹ hắn ra cô hất mặt về phía nhà bếp rồi ra hiệu. hiểu ý, hắn hỏi:

“Em đói bụng chưa? Lên phòng thay đồ đi rồi chúng ta ăn trưa”

“Ừm…nhưng ăn ít thôi nhé, chiều nay tôi có hẹn với mấy người bạn đi ăn rồi. Anh đi chung không?”

“Để tôi nghĩ đã”

“Mấy hôm nay chuyển trời, tự dưng tôi muốn ăn thịt nướng quá ~ anh đi chung đi mà~ nhé nhé!!!!!” cô lấy giọng mè nheo

“Được rồi~ chịu thua em. Mau lên phòng thay quần áo đi, tôi bảo nhà bếp dọn thức ăn. Chút nữa tôi sẽ cố gắng thu xếp công việc để chiều nay không làm cô chủ Bạch Hổ thất vọng. Được chưa?”

“Moahhh~”

Cô kiễng chân hôn một cái rõ kêu lên môi hắn, cầm túi xách đi nhanh lên cầu thang rồi mất hút sau cánh cửa phòng. Hắn trầm ngâm ngồi xuống ghế, dáng điệu không nóng vội và cũng không hờ hững khi thấy bóng cô xuất hiện trở lại ở những bậc cầu thang.

“Anh không cần phải hỏi, tôi kể ngay đây” cô ngồi xuống bên cạnh hắn

“Hừm”

“Chuyện là như thế này…”

————flash back—————————————

“Đài truyền hình đến làm chương trình lễ hội giao lưu văn hoá ở trường mình à????” Cát Tường tròn mắt khi vừa nghe Phước Thịnh thông báo

“Có rất đông sinh viên trường khác về dự nữa, cả trường giờ đang náo nhiệt lắm” Phước Thịnh tiếp

Thanh Trúc không nói gì, chỉ mải mê nhìn vào trò chém hoa quả trên điện thoại. Cát Tường thấy thế liền quay sang nói thật khẽ

“Cậu ổn không?”

“Chắc không có gì đâu” cô nhún vai

“Lát nữa hình như sẽ phải tập trung sưới sân trường, đông người như vậy nên cẩn thận một chút”

“Ừm, tớ biết rồi”

Mặc dù đã tỏ ra vẻ điềm nhiên nhưng rõ ràng số điểm của trò chơi cô đang chăm chú không còn tăng lên đều đặn như trước.


“Đông thật~” Phước Thịnh nhăn mặt khi nhìn thấy xung quanh mình đâu đâu cũng là người

“Sân trường vốn rộng mà còn chật kín thế này, ngộp chết mất thôi”

Cát Tường lấy tay quạt quạt lên mặt mình. Không thể phủ nhận những dịp lễ hội giao lưu như thế này thường khiến cho tất cả sinh viên trong trường rất phấn khởi, nhưng với một ngày trời khá oi nồng như thế này thì đúng là điểm trừ lớn, chỉ vừa bắt đầu một chút mà ai nấy đều nhễ nhại mồ hôi.

Thanh Trúc đội một cái mũ lưỡi trai kéo sụp che gần nửa khuôn mặt, cô đứng giữa hai người bạn của mình. Đôi mắt liễu giấu dưới vành nón và phần tóc mái cẩn thận quan sát xung quanh, Cát Tường và Phước Thịnh vờ tỏ ra bình thường nhưng rõ ràng cũng đang kẹp cô rất sát.  Dù khả năng Phú Hào dám mò đến chốn đông người thế này vào ban ngày ban mặt là rất khó xảy ra nhưng với một kẻ đang dần vào thế bí như gã thì không có gì là không thể.

Vài người qua lại không cố ý nhưng vẫn bất cẩn va chạm nhẹ vào người cô vì diện tích không gian quá hẹp, Phước Thịnh thấy có vẻ căng thẳng nên vội đưa ra đề xuất

“Đừng đứng ở đây nữa, bên kia có quầy bán nước. Ta sang bên đó đi”

“Cũng được” cô gật đầu

Nói rồi ba người họ nhanh chóng tách đám đông rẽ vào một quầy giải khát nhỏ xinh với băng ghế gỗ dài và những cây dù kẻ sọc trắng xen lẫn xanh lá rất mát mắt.

“Bạn ơi, lấy cho tớ 3 lon pepsi ướp lạnh” Cát Tường  gọi

“Vâng, 30.000”

“Đây…Áa…”

Leng keng…leng keng…

Cát Tường vô ý làm rơi vài đồng xu xuống đất và vội vàng ngồi xuống nhặt lên, đúng lúc Cát Tường ngẩng lên thì cô xoay người để đưa một lon nước cho Phước Thịnh, vật thể nhỏ xíu gắn dưới túi xách của cô cũng vô tình bị Cát Tường nhìn thấy.  Bán tính bán nghi Cát Tường nhanh nhẹn thanh toán, ra hiệu im lặng tuyệt đối rồi kéo Phước Thịnh và cô vào WC gần đó, không quên liếc nhanh xung quanh xem có ai đang theo dõi họ không.

Nhẹ nhàng đóng cửa WC lại, Cát Tường kéo chiếc túi xách của Thanh Trúc lên để nhìn rõ hơn vật bên dưới. Đúng là một thiết bị ghi âm loại chuyên nghiệp, có thể đã được lén lút gắn vào bởi một trong những người va chạm với cô khi nãy.

Và Phú Hào là một trong số đó.

Thanh Trúc nheo mắt, nhanh chóng cô lấy điện thoại ra soạn một tin nhắn rồi đưa cho Cát Tường và Phước Thịnh đọc

//Cứ tỏ ra thật bình thường, hẹn nhau đi ăn tối nay và gợi ý một địa điểm//

Hai người đọc nhanh rồi gật đầu, Thanh Trúc nhếch mép cười.

Tiếp tục đóng kịch thôi.

—————-end flash back—————————————

“Hoá ra gã đó cũng gan gớm nhỉ?” hắn chậc lưỡi

“Xem ra khả năng cập nhập thông tin của gã không tồi lắm, biết tận dụng cơ hội để mò vào tận trường tôi”

“Lại còn dám lỡn vỡn ngay sát bên nữa chứ, vậy mà có người không đánh hơi ra” hắn cười, giọng có chút trêu chọc

“Hừ!!!…” cô ráng nén cục tức đang dâng lên trong cổ họng mình “…tôi chỉ thắc mắc, nếu khoảng cách gần như thế tại sao tên đó không ra tay với tôi. Cơ hội này đâu phải dễ có” cô nhíu mày

“Thứ nhất: ở một nơi chật kín người như thế, gã đó nếu có hứng lên đâm em một nhát hay bắn em một phát xong cũng không thể tẩu thoát dễ dàng, nhất là bên cạnh em còn có hai tên kia. Vả lại gã đó cũng còn khôn khéo biết nghĩ rằng nếu ra tay trước với em…thì coi như bứt dây động rừng, gã cũng sẽ nhanh chóng bị nghiền nát…bởi chính tôi”  hắn ngưng lại, nhìn thẳng vào mắt cô, ba chữ cuối giọng đầy chắc chắn.

“Thứ hai…” – hắn nói tiếp – “…kẻ thù của gã không chỉ có mình em mà còn có cả tôi, mà biết đâu phần tôi còn nhiều hơn phần em. Dĩ nhiên mong muốn lớn nhất của gã là có thể kết liễu hai chúng ta cùng một lúc”

“Cho nên…chiều nay phải giải quyết thật triệt để, nếu làm lỡ cơ hội này thì rất khó để dụ được gã ló mặt lần nữa”

“Như đã hứa, lần này sẽ là em hạ màn, đừng có phụ lòng mong đợi của tôi”

“Yên tâm…tôi đang rất háo hức đây” cô bẻ khớp tay mình, môi cong lên hứng thú

Như nhớ ra điều gì đó, hắn hơi phân vân nhìn điện thoại

“Có cần báo cho cô ta không nhỉ?”

Tít tit! Bạn có tin nhắn mới!

Đôi mắt đen sâu hơi ngạc nhiên khi nhìn lướt qua tin nhắn vừa nhận. Rất ngắn gọn.

//Tôi đã nghe Mèo - Noo kể. Chiều gặp//

Xem ra có muốn cũng không bắt người này ở nhà được.

Hắn giơ điện thoại cho cô xem và đúng như những gì hắn đang thể hiện, cô cũng nhếch miệng cười.

Nửa phần còn lại của ngày hôm nay, rất đáng để được mong đợi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co