Chap 5
" Cô chủ mới v..."
Lời chào quen thuộc của lão Nguyễn quản gia hôm nay không được trôi chảy như mọi ngày vì sự xuất hiện của một người không thân thiết nhưng chẳng hề xa lạ. Và quan trọng hơn hết là cô chủ nhỏ đang nằm gọn trong vòng tay người ấy.
"Xin lỗi, nhưng chuyện này là..." quản gia có vẻ hơi lúng túng
"Cô ấy hơi mệt, tôi có thể đưa cô ấy vào nhà chứ?"
"Vâng, mời anh đi lối này"
Hắn bế cô vào phòng rồi nhẹ nhàng đặt xuống giường, căn phòng này vẫn chẳng có gì thay đổi, mọi thứ đều phủ một màu trắng đến nhức mắt. Thanh Trúc vì chịu ướt quá lâu và bị ai kia liên tục "hành hạ" nên bây giờ gần như mê man, hắn sờ vào vầng trán đang nóng lên của cô. Sốt rồi.
"Phiền ông thay đồ cho cô ấy"
"Vâng"
Hắn nhìn cô lần nữa rồi đứng lên, khi bước ngang qua quản gia Nguyễn, hắn có thể thấy được sự ngạc nhiên trên gương mặt phúc hậu của ông. Nói rồi mà, hắn không phải loại thừa nước đục quăng lưới. Cái gì cần làm cũng làm hết rồi, bây giờ chỉ còn xem con mèo nhỏ của hắn có thể hư hỏng đến mức nào thôi.
"Chuyện gì đã xảy ra thế này?"
Lão Nguyễn vừa lẩm bẩm vừa kéo chăn đắp cho cô sau khi bảo 1 cô hầu gái đến và thay xong quần áo khác cho cô, ông nhẹ bước ra ngoài rồi nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại.
Có tiếng ai đó vang vọng trong vô thức
"T... Tu... Tuấn... Tài"
...
Nói về con người tên Tuấn Tài thì hiện giờ hắn đang ngồi trầm ngâm trong phòng làm việc riêng ở Hắc Long bang lắng nghe vài tin vặt vẵnh, nhàm chán trong ngày. Kể ra cũng không có gì đặc biệt, chỉ quanh quẩn vài vụ xích mích đấu đá của mấy bang khác. Đến ngay cả chuyện xem ra là nổi bật nhất cũng chẳng ra làm sao. Hắn chán ngán đứng lên đi lại phía bàn làm việc lật vài trang sổ sách liếc sơ qua. Phía bên sofa, giọng Jun vẫn đều đều.
"Những gì còn ở hiện trường không thấy gì đặc biệt, nhưng có 1 thứ rất lạ"
"Là gì?" hắn hỏi bằng chất giọng không chút hứng thú
"1 chiếc lông vũ đen"
Những trang sách chợt ngưng chuyển động trong vài giây. Vì hắn đang ở trạng thái đứng nghiêng so với tầm nhìn của Jun nên anh không thể nhìn rõ biểu cảm trên gương mặt lạnh lùng ấy, chỉ thấy hốc mắt hắn đột nhiên chìm vào khoảng tối. Đáng sợ
... Đó là màu của đôi cánh ấy ư?
Hắn vứt mớ sổ sách xuống bàn rồi khoác chiếc áo vest đắt tiền vắt trên sofa đi thẳng ra cửa.
"Anh Cả, anh đi đâu đấy?" Jun gọi với theo
"Về nhà"
Tất nhiên đó là một ngôi nhà khác, một ngôi nhà đúng nghĩa chứ không phải thuộc dạng lâu đài đồ sộ như Tổng hành dinh của Hắc Long. Thỉnh thoảng, khi ngán ngẩm sự xô bồ và phức tạp của dân xã hội đen, hẳn lại tìm về nơi này.
Chiếc Mercedes dừng lại trước một ngôi nhà nhỏ màu kem có cánh cổng và hàng rào gỗ xinh xắn. Ngôi nhà nằm trong một khu dân cư mới mở ,cách xa các tuyến đường giao thông ồn ào, khói bụi khiến nơi này thật sự tĩnh lặng và thoáng đãng. Chỉ cần trở về đây, cuộc sống của hắn như chậm lại đến bình yên. Đó cũng là thứ mà toà lâu đài tỉ đô kia không sao bì được. Và đã hơn một lần, hắn nghĩ rằng đây mới thật sự là mái nhà của mình.
Đêm đã khuya, vạn vật xung quanh đã chìm vào giấc ngủ. Hắn rời khỏi phòng tắm với chiếc quần thun mềm mại và khuôn ngực nâu rắn chắc còn sót lại những giọt nước dài. Rót chút rượu vào ly rồi ngồi xem TV, hắn đang làm những việc hệt như những gì mà người bình thường hay làm để tận hưởng buổi tối một mình.
Nhưng cô đơn thì không hẳn.
...
"Được chưa?"
Thanh Trúc giằng mạnh cốc nước xuống bàn sau khi nuốt trôi mấy viên thuốc hạ sốt mà quản gia đưa. Cái vị đắng nghét vẫn còn lưu lại trong vòm miệng cô, thật khó chịu. Cô ghét uống thuốc.
"Vâng, tốt rồi ạ" lão mỉm cười
"Phiền phức"
"Cô chủ, có thư mời. Tôi để nó trên bàn"
"Đêm hôm thế này sao còn gửi đến, việc quan trọng lắm sao?"
Cô cầm cái phong bì màu vàng choé xoay tới xoay lui vài vòng. Nhìn kiểu gì thì đây cũng là từ Kim Ưng gửi đến. Trước giờ Bạch Hổ vốn ít giao dịch với Kim Ưng, cũng chẳng thân tình gì.
"Tôi nghe Hương Giang báo lại, cháu gái của Phú Quý lão gia là cô Hạ Linh đã mất rồi"
Đôi mắt to tròn bật lên vài tia ngạc nhiên rồi cũng nhanh chóng lụi tắt, như thể đó là điều hiển nhiên không nay thì cũng mai.
"Vì sao?"
"Nghe nói là bị ám sát ạ"
Ai mà ra tay nhanh thế nhỉ? Cô đây còn chưa kịp trả nợ mà đã con đàn bà đó đã xong xuôi mọi việc. Nhưng như vậy kể ra cũng tốt, đỡ phải dơ tay.
Thanh Trúc liếc sơ nội dung thư mời rồi gấp lại, cô di chuyển ngón tay trên tấm kính vẽ nên những hình thù dị dạng.
"Gọi Hoàng Oanh chuẩn bị đi, cho Hương Giang và Miu Lê theo bảo vệ cô ấy. Ngày mai khởi hành."
"Nhưng còn Cô Chủ..."
"Ông không cần phải lo, cứ làm theo những gì tôi bảo"
"...Vâng, tôi sẽ sắp xếp cho bọn họ"
"Mọi việc ông lo đi nhé" cô đứng lên cầm chìa khoá xe đi ra cửa
"Khuya quá rồi Cô Chủ còn muốn đi đâu, cô còn đang bệnh..."
" Đi xác minh vài chuyện"
...
Với tay lấy điện thoại khi báo tin nhắn mới, đôi mày rậm nhướn lên khi hắn nhìn vào màn hình, một lời nhắn có vẻ khó hiểu nhỉ?
/ Meo~ /
Tới giờ mèo con nghịch ngợm rồi.
Hắn cầm remote tắt phụt TV rồi thong thả bước ra mở cửa. Người trong chiếc áo lông trắng muốt và quần bó trước mặt hắn bây giờ không phải là Thanh Trúc ngây thơ, nhút nhát hay rụt rè mà hắn gặp vào mỗi buổi sáng mà là Gil Lê nguy hiểm, quyến rũ đến đáng sợ. Đêm nay là lần đầu tiên hắn gặp người này nhỉ?
"Tôi không được vào sao?"
"Tất nhiên là không vấn đề gì, mời cô vào"
Không cần thắc mắc tại sao cô có thể lần ra chỗ này nhanh như vậy, đơn giản là vì cô cũng như hắn. Luôn muốn biết mọi thứ và luôn thích giả vờ trước mọi việc.
"Cô có thắc mắc gì về bài giảng ban sáng của tôi à?"
"Rất nhiều là khác"
Trong vòng một phần mười giây, khẩu súng đã nhắm thẳng vào thái dương hắn. Đôi mắt đen trong veo dưới ánh nắng giờ thay thế bằng tia nhìn lạnh lẽo trong màn đêm.
"Anh biết từ khi nào?"
"Như tôi đã nói, ngay từ đầu"
"Tôi tin được không?" cô trừng mắt
"Tuỳ cô" hắn nhún vai
"Lí do?"
"Vì..." hắn đứng lên với họng súng vẫn đang ngay bên đầu mình, từ từ xoay người đối diện cô, hắn cúi xuống để môi mình quét ngang cổ cô "...mùi hương của cô, rất đặc biệt, rất thơm"
"Còn câu khác nực cười hơn không?" cô để yên cho hắn hít hà cổ mình, tay vẫn dí sát họng súng vào giữa trán hắn.
Thanh Trúc không ngạc nhiên lắm khi thấy một khẩu súng khác đang chạm nhẹ vào môi mình, chẳng biết khi nào trên tay hắn cũng xuất hiện thứ đáng ghét ấy. Isaac trước giờ luôn có tiếng không để yên cho ai chĩa súng vào mình mà.
"Mùi hương ngọt ngào của mật ong...hoà quyện cùng hơi lạnh của chết chóc" hắn lê lưỡi cắn nhẹ vào tai cô
Cạch.
WARNING: YAOI ( OMG muốn cắt bỏ phần này lắm luôn)
Tiếng khô khốc của kim loại chạm vào sàn nhà khi hai khẩu súng đồng loạt rơi xuống. Cô níu chặt lấy áo hắn, kéo hắn sát vào mình mà ngấu nghiến đôi môi gợi cảm, hắn đã lấy thứ gì của cô, giờ thì hắn phải trả hết cho cô. Trong nụ hôn cuồng loạt, cô vẫn có thể cảm nhận được khoé môi kia đang nhếch lên một cách thoả mãn.
Hắn luồn tay vào mái tóc vàng mềm, cô hơi nghiêng đầu để lưỡi hắn đi sâu hơn vào vòm miệng nhỏ nhắn của mình, lùng sục và phá rối từng ngóc ngách. Hắn nhanh chóng tóm lấy chiếc lưỡi mềm mại đang uốn éo không ngừng, kéo nó ra khỏi cánh môi hồng mà mút lấy. Trong không gian mờ ảo của phòng khách, âm thanh va chạm giữa hai đôi môi nghe thật ướt át và kích thích.
Bàn tay thon dài vuốt ve không ngừng bờ ngực săn chắc và cơ bụng 6 múi hoàn hảo khi hắn nhấm nháp vai cô, chiếc áo lông xộc xệch ít nhiều đã trôi tuột sang một bên để lộ xương quai xanh đầy gợi cảm. Những vết răng và dấu hôn dần xuất hiện trên làn da trắng ngần.
Hắn và cô vẫn trong tư thế quấn chặt lấy nhau di chuyển từng chút một theo lối hành lang dẫn đến phòng ngủ. Cả hai gấp gáp tháo bỏ tất cả vướng víu trên người đối phương rồi lao vào nhau. Hắn đang điên loạn trong men say của dục vọng và cô cũng không thể khống chế hành động của mình. Tất cả dần quay cuồng, quay cuồng.
Rời khỏi đôi môi cô khi nó đã đỏ mọng vì ma sát quá nhiều, hắn trượt dần xuống bờ ngực thơm tho, trắng trẻo. Một tay nhéo mạnh đầu nhũ anh đào khiến cô rên rĩ trong cổ hộng, lưỡi hắn quấn mấy bên còn lại, cắn mút liên tục. Lưng cô cong lên để đạt được nhiều tiếp xúc hơn, trong vài phút ngắn ngủi hai nụ hoa nhỏ đã dần căng cứng. Hắn lê lưỡi trên từng milimet da thịt cô, những dấu đỏ sỡ hữu ngập tràn mỗi nơi đôi môi hắn đi qua. Cả người cô dần nhớp nháp vì nước bọt.
Hắn luồn tay vào giữa hai chân cô, Thanh Trúc hơi nhổm người dậy khi thấy hắn tách chân cô ra và gập lại, dang rộng sang hai bên. Đối diện với hắn bây giờ chính là mật đồn nhỏ xinh của cô đang khép mở như mời gọi hắn sau đám cỏ mượt mà, Hắn khom lưng cúi đầu trước tạo vật xinh đẹp mà ông trời đã ban cho cô hắn dùng miệng mình mút mát, khiếu khích... cô ngã người ra sau siết chặt lấy gối gào lên trong nước mắt
"AAAAA....aaaaaaaaaaaaaaaaaaa.........aaaaaa"
Hắn mút mạnh lấy hạt đậu nhỏ khiến cả cơ thể cô giật nảy lên, lưỡi hắn vờn quanh 2 cánh bướm rồi đột ngột tấn công và động nhỏ khiến cô sung sướng đến ngất ngưỡng, vò rối mái tóc đen huyền đang say sưa vùi vào giữa hai chân mình. Cảm giác này còn đáng sợ hơn những gì hắn mang lại cho cô lúc chiều, hoang lạc đến tội lỗi.
"aaaaaaaaaa...dừng...aaaaaaaaa.ưưuuuuuuuuu"
Bụng cô quặn thắt rồi trao cho hắn tất cả, dòng sữa trắng tuôn vào khoang miệng hắn. Hắn nuốt trọn bằng gương mặt thoả mãn. Ngon hơn những gì hắn nghĩ. Hắn nheo mắt nhìn cô đẫm mồ hôi không ngừng thở dốc, đôi môi kia chắc phải hư hỏng lắm nhỉ?
Hắn xốc cô dậy hôn đắm đuối lên môi cô rồi xoay cô đối diện với mình, hiểu ý, cô đẩy hắn ngồi dựa lưng vào đống gối phía thành giường rồi nhanh chóng trườn xuống bên dưới. Bàn tay cô vuốt dọc cục cưng của hắn, bóp nhẹ lấy hai viên bi rồi chầm chậm bao bọc nó bằng đôi môi mình. Nó nóng hổi và to lớn, lưỡi cô liếm láp toàn bộ chiều dài rồi mút mạnh, hoàn toàn không khó chịu như cô nghĩ, rất ngon miệng là đằng khác. Nhịp độ lên xuống ngày càng nhanh, quả táo adam của hắn dần run lên vì những tiếng rên đứt quãng.
"ưưư..aaaa...ưưưư...giỏi...lắm..ưưư cưng..."
Hắn giải phóng khi lên đỉnh và cô hé miệng đón nhận, cô không vội nuốt hết mà áp môi mình vào môi hắn để mùi vị đặc trưng ấy hoà quyện cùng nụ hôn cháy bỏng. Gương mặt xinh đẹp bỗng nhăn nhó vì hắn đang mở đường bên dưới. Từ khi bắt đầu chưa khi nào hắn dịu dàng nên lúc chuẩn bị cho cô cũng đừng mong nhẹ nhàng, khi hắn đỡ cô nằm xuống rồi ngay sau đó cô gần như bật hẳn người lên, mắt nổ đom đóm vì cái đau xé toạt nơi thầm kín.
"AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA"
"hahh...ngoan nào...."
Hắn thở dốc cố ấn vào bên trong lối nhỏ chật hẹp của cô, nó thật sự quá nhỏ. Cảm giác bó chặt đến nghẹt thở khiến hắn như tê dại, quả thật rất đáng sợ. Đã chạm vào thì không thể dứt ra. Hắn kéo cô sát vào lòng rồi bắt đầu từng cú thúc mãnh liệt khiến nước mắt cô trào ra ướt đẫm hai gò má, máu rỉ ra từ chiếc lỗ nhỏ tấm tấm trên nền grap trắng.
"AAAAAAAAA....đau quá.......aaaaaaaaaaaaa....dừng.........."
"Chút..haaaaahh ưư....nữa hết thôi...aa ưưưư"
"Aaaaaaaaaaaaaaa đau.............aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa"
Sau những nhịp đẩy mạnh mẽ, cảm giác đau đớn dần biến mất nhường chỗ cho khoái cảm ngự trị. Cô ôm lấy bờ vai nâu đồng, nhả từng tiếng van xin rên rĩ vào tai hắn. Cả cơ thể dần bị đẩy ngược lên trên vì từng cú thúc hoang dại.
"Aaaaaaaaaaa......nữa........mạnh nữa......aaaaaaaaaaaaaa đi...."
"Cưng...uuuuuuu....hư aaa lắm..."
Những ngón chân cô co quắp khi hắn chạm vào nơi sâu thẳm bên trong cô, thiên đường đang nhấn chìm cả hai trong cơn khoái lạc. Hắn dồn sức vào những nhịp đẩy cuối, cô và hắn gần như cùng nhau lên đỉnh.
"AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA"
"AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA"
Hắn đổ ập xuống cô, ca hai thở hồng hộc sau những gì đã xảy ra quá sức tưởng tượng. Hắn vuốt mái tóc ướt đẫm của cô rồi hôn vào trán cô.
"Tuyệt...không?"
"hộc hộc....Rất tệ..."
"Nhiêu đó...vẫn không khiến Cô chủ của Bạch Hổ thoã mãn sao?"
"Make love với 1 kho AK trong phòng thì làm sao thoã mãn được" cô cong môi ôm lấy cổ hắn
"Hay cưng muốn anh đổi sang chất đầy heroin dưới nệm như cưng vẫn đang làm?"
"Anh biết sao?"
"Và tôi không thích ai rạch nát hình mình rồi treo lung tung như thế đâu" hắn cắn vành môi cô
"Mắt anh tinh nhỉ?" cô chồm người kề sát mặt hắn
"Chỉ đủ để không bị cho đeo nơ thôi"
"Ả Hạ Linh chết rồi"
"Tôi biết"
"Không phải anh"
"Điều đơn giản và hiển nhiên thế mà cô cũng nhìn ra được sao?" hắn nháy mắt
"Đừng có chọc tôi" cô nghiến răng
"Thôi được, cô nghĩ là ai làm?"
"Chưa biết"
"Kẻ đã để lại lông vũ đen"
"Là...người đó"
"Thông minh đấy" hắn hôn nhẹ lên mũi cô
"Đừng xỉ nhục chất xám của tôi"
"Cô nghĩ cô ấy như thế nào?"
"Gil Lê hay Thanh Trúc ?"
"Cả hai"
"Thanh Trúc sẽ nghĩ cô ấy bí ẩn như một bấc phương trình bậc ba vô nghiệm, còn Gil Lê thì đơn giản hơn: Kì quặc"
"ChiPi. Rất khó đoán"
"Thích rồi sao?"
"Cưng ghen à?"
Cô không nói gì chỉ mân mê cánh tay đầy cơ bắp của hắn, hắn ôm lấy vòng eo thon thả, vuốt ve cặp mông tròn gợi cảm. Trận mây mưa vừa rồi tốn sức hơn họ nghĩ.
"Anh không giết ả ấy...nhưng cha anh đã giết cha tôi" giọng cô vang lên trong đêm vắng
"Cha cô cũng giết cha tôi" hắn chạm vào khuôn mặt cô
" Mẹ anh rất có thể đã giết mẹ tôi"
"Còn mẹ cô cũng rất có thể đã giết mẹ tôi"
"Vậy....chúng ta nên làm gì nhỉ?" cô chống tay nằm nghiêng sang một bên
"Giết nhau à?"
"Ý hay đấy"
Nói dứt câu, cô luồn tay lôi ra một cây phi tiêu nhỏ nhưng dài và phần đầu nhọn hoắt mà hắn luôn để dưới gối, nhanh như chớp đâm vào cánh tay hắn. Hắn không biết khi nào cô đã phát hiện ra vật này thì ra khả năng quan sát của cô cũng không tệ.
Máu từ cánh tay bắt đầu tuôn ra kèm theo hương vị mà cô yêu thích, cô thè lưỡi liếm sạch từng chút máu, giương mắt nhìn hắn đầy khiêu khích. Hắn nâng cằm cô lên cạ mũi mình vào mũi cô, lưỡi hắn tìm đến lưỡi cô quấn lấy nó thật nồn nàng. Cây phi tiêu được hắn giật mạnh ra khiến mùi máu bên vai bốc lên nồng nặc.Hắn đưa tay giữ chặt đầu cô khi cắm phập cây phi tiêu vào phần đùi non mềm mại màu sữa, cô nhíu mày buông một tiếng rên vào miệng hắn trước sự trả thù trong chớp nhoáng này.
"Ưmmmm"
"Bớt phá phách đi nhé"
Hắn rút cây phi tiêu ra quăng xuống đất, mặc kệ máu vẫn đang dần thấm đỏ chăn grap xung quanh. Cả hai lại tiếp tục lao nhau trong vũ điệu của cuồng nhiệt.
Đêm bất tận.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co