Chap 6
Cảm giác như ai đó đang chạm vào cơ thể mình, hàng mi cong vút đang khép kín bỗng run nhẹ. Thanh Trúc nheo mắt rồi khó nhọc ngồi dậy, cố phớt lờ cảm giác đau nhức dữ dội bên dưới.
“Ngủ thêm đi, chẳng ai bắt cô dậy giờ này đâu”
Hắn với chiếc khăn quấn ngang thân dưới, ngồi phía mép giường và đang băng bó vết thương ở đùi do cây phi tiêu đêm qua để lại cho cô. Khuôn mặt hơi nghiêng phảng phất vẻ trầm ngâm, lạnh lùng nhưng cô hoàn toàn có thể cảm nhận được sự dịu dàng từ bàn tay đang mơn trớn trên làn da mình. Tia sáng le lói cố xuyên qua màn sương dày đặc hắt vào cơ thể hắn khiến nó thêm huyền ảo và hoàn mỹ như bức tượng của một vị thần Hi lạp, ánh mắt cô dừng lại vết thương nhỏ nhưng sâu hoắm trên bả vai săn chắc, điểm trừ nho nhỏ cho một tổng thể hoàn hảo.
“Sao không băng lại?”
“Có qua có lại”
“Hừ, lắm chuyện”
Thanh Trúc nói rồi chống tay cố ngồi lên lần nữa, chầm chậm nhích về phía hắn. Vài phút sau, bả vai hắn cũng xuất hiện từng vòng băng trắng toát hệt như đùi cô, nhìn cũng hợp nhau lắm chứ. Hắn vòng tay ôm lấy eo cô, để cả hai nhẹ nhàng ngã ra giường. Cô tỏ vẻ ngái ngủ, mắt lim dim tựa đầu vào ngực hắn. Thỉnh thoảng lại dùng răng day day hai đầu nhũ màu chocolate, hắn đan tay vào mái tóc mềm rồi vuốt dọc xuống tấm lưng mịn màng chẳng khác gì một mảnh lụa tơ tằm cao cấp
“Đi chơi không?” hắn cắn nhẹ vành tai cô
“Đi đâu?” cô hơi rụt người vì cảm giác nhột nhạt
“Bắc kinh” hắn phe phẩy trên tay một thứ gì đó, có vẻ như là thư mời
“Không rảnh”
“Cô đúng là chẳng thật thà gì cả”
…
Chuyến bay D8888 Sài Gòn – Bắc Kinh.
Khu vực V.I.P
“Xin hỏi quý khách có cần dùng thêm nước không ạ?”
“Cho tôi cam ép”
“Vâng, còn vị này thì sao ạ?”
“Không cần, cảm ơn”
Nữ tiếp viên hàng không đã đi được vài bước mà vẫn thấy lòng mình hồi hộp không thể tả nổi, phải chăng vì hai hành khách hết sức đặc biệt ngồi ở hàng ghế đầu của của khoang hạng nhất. Một người mang nét đẹp thuần khiết, mong manh của thiên sứ, một người sở hữu nét đẹp lạnh lùng, quyến rũ của ác ma. Hai đường nét luôn âm thầm đối chọi nhau nhưng khi đặt cạnh lại toát lên cảm giác hợp nhất và đồng điệu, hoàn hảo đến không thực.
“Tôi muốn uống nước”
“Không phải khi nãy không muốn uống sao?”
“Đổi ý rồi”
“Anh bớt quái đảng đi Isaac à” cô đưa ly nước cam lên miệng hớp một ngụm
“Gọi tôi là Tuấn Tài ” hắn miết nhẹ tay lên đôi môi căng mọng của cô
…
Được thôi, vậy thì từ giờ gọi hắn là Tuấn Tài nhé.
…
Đuôi mắt Tuấn Tài hơi cong lên, hắn ghé sát khuôn mặt cô, áp môi mình lên cánh hoa mềm mại và ngọt ngào. Thanh Trúc hé miệng đẩy toàn bộ số nước trong miệng mình sang hắn, cái lưỡi nhỏ của cô cũng nghịch ngợm theo đó mà chui vào khoang miệng nóng bỏng. Hắn mút nhẹ lưỡi cô, vờn nó bằng cái lưỡi to khoẻ của mình. Từng hơi thở pha lẫn tiếng rên khe khẽ đầy thoả mãn vang lên giữa hai đôi môi, cô chủ động dứt ra khi bắt đầu thấy choáng váng. Nụ hôn của hắn không thể đùa được, có thể “mất mạng” như chơi.
“Lần này là chém giết hay thanh trừng?” cô hỏi sau khi lấy được nhịp thở
“Có thể không… hoặc có thể cả hai”
“Xem anh có vẻ thong thả quá nhỉ?”
“Vì tôi là Phạm Lưu Tuấn Tài ”
Hắn cuối xuống cắn nhẹ lên má cô, kéo đầu cô ngã vào vào vai mình.
“Ngủ chút đi, còn một tiếng nữa máy bay mới đến nơi”
Thanh Trúc im lặng tựa đầu vào vai hắn, đôi mắt sắc lạnh mông lung nhìn khoảng không mờ mịt bên ngoài cửa sổ. Chỉ là có vài vấn đề nhỏ cần c phải suy nghĩ tới.
[Liệu mọi thứ có chắc là luôn nằm trong vòng kiểm soát của anh không?]
Hãy quay ngược tâm trí một chút, thứ mà ai cũng cần phải nhớ sẽ hiện ra ngay tức khắc.
Thư mời từ phong bì vàng có con dấu đỏ ấy, Bạch Hổ cũng nằm trong danh sách gửi được gửi đến.
…
Sân bay quốc tê Thủ đô Bắc Kinh
“Anh Cả” Troin và Jun gọi ngay khi thấy bóng hắn từ xa
Hơn chục tên đàn em với vest đen nhanh chóng đứng nghiêm trang chào đón. Khi nãy cô còn thắc mắc vì sao hắn lại liều lĩnh một mình sang đây, hoá ra đã cho đàn em đóng cọc chờ sẵn từ lâu.
“Các cậu tới lâu chưa?”
“Dạ, được khoảng 1 tiếng rồi”
“Ừm, đi thôi”
Hắn nói rồi cùng những thuộc hạ được mình tín nhiệm tiến về lối ra nhộn nhịp và ồn ào của sân bay. Hàng trăm đôi mắt đang đổ dồn vào cô và hắn, ở cả hai người luôn toả ra một sức hút kì lạ không cưỡng nổi khi ánh nhìn nào đã lỡ chạm phải. Jun và Troin cũng thấy vô cùng bất ngờ trước sự xuất hiện của đại mỹ nhân đi cạnh ông chủ của mình và càng ngạc nhiên hơn khi nhận ra, cánh tay của hắn chư bào giờ rời khỏi eo cô.
Hàng xe nối đuôi nhau tiến về khách sạn. Khoảng trống thời gian từ đây đến giờ hẹn trong thiệp mời có lẽ đủ cho cô và hắn nghỉ ngơi và đi dạo một vòng. Dù sao hắn đã xác định ngay từ đầu là đi chơi, cứ thoải mái mà hưởng thụ thôi.
…
“Nơi này to quá nhỉ?” cô nhìn xung quanh
“Bằng plaza 2 Cô Tiên của tôi không?” hắn nhướn mày
“ Không, thua một chút”
“Thế còn so với Shadow Plaza của cô?”
“Thua xa”
Isaac phì cười trước cách trả lời tỉnh bơ đầy chất hiển nhiên của cô, cả hai hiện giờ đang ở U-88 ,một trung tâm mua sắm lớn nhất thành phố Bắc Kinh. Thanh Trúc đòi vào đây vì sở thích shopping bất tận của mình, thoả mãn nhu cầu bản thân trước giờ luôn là việc có lợi chứ không hại. Hắn muốn vào đây vì muốn nhân cơ hội thăm dò thị trường làm ăn màu mỡ này, tiền xưa nay chưa bao giờ có hại mà luôn có lợi.
“Cô muốn làm khách vip ở đây à?”
“Chuyện đơn giản thế anh cũng nhìn ra à?” cô cố nhại lại câu nói mà hắn từng trêu cô
Trên tay cô và tay hắn giờ chất đầy hộp giấy, túi xách, cái to cái nhỏ đủ hãng đủ hiệu. Hắn chưa bao giờ thấy mình sơ suất như hôm nay, đáng lí ra phải dẫn quân theo để bê cái núi đồ này nhưng vì không muốn gây chú ý nhiều quá nên đã cắt cử chúng ở ngoài trông xe, kể cả Jun và Troin. Thành ra bây giờ đích thân hắn phải kham tất cả. Mà Thanh Trúc có phải dạng vừa đâu, Thế giới tồn tại bao nhiêu thương hiệu nổi tiếng thì trên tay hắn đủ. Anh Cả Hắc Long mà cũng có ngày làm culi cho Cô Chủ Bạch Hổ sao? Buồn cười thật.
Vài tiếng đồng hồ sau đó, hắn và cô cũng rời khỏi U-88, Isaac cảm giác các cơ bắp của mình đang căng cứng và mỏi nhừ còn Thanh Trúc thì vẫn rất tươi tỉnh, vừa leo lên xe đã mang mấy túi đồ ra xem lại, khuôn mặt có vẻ thích thú lắm.
“Troin, Jun đâu?”
“Dạ, cậu ấy nói là đi công chuyện một lát. Hứa sẽ về trước khi xuất phát tới điểm hẹn”
“Ừm”
“Bây giờ chúng ta đi đâu Anh Cả?”
Hắn nhìn lên bầu trời chuyển sang sắc đỏ, nheo mắt như nhớ ra điều gì đó
“Đến cầu Phong Vũ”
Chiếc xe dừng lại trên bãi cỏ bên bờ sông, mặt nước loang loáng như tráng một lớp bạc. Mặt trời đang dần khuất sau những toà địa ốc cao chọc trời, từng đám mây hồng ôm lấy vòm trời cao. Đây chính là thời khắc đẹp nhất trong ngày.
“Đẹp không?”
“Cố tình cho tôi xem sao?”
“Cho là thế cũng được”
“Hoàng hôn rất đẹp và cũng…rất đau”
Hắn theo thói quen choàng tay ôm lấy eo cô, cả hai cùng đứng tựa vào đầu xe ngắm từng tia nắng dần nhạt nhoà rồi tan biến. Đúng như lời Thanh Trúc nói, hoàng hôn sẽ rất đẹp nếu ta có một người để yêu thương ngay bên cạnh nhưng sẽ rất đau nếu ta trơ trọi giữa đất trời. Vậy với hắn và cô lúc này, có thể gọi là đẹp không?
“Lần sau, tôi sẽ cho anh nhìn thấy nơi mặt trời rơi xuống của tôi”
“Nghĩa là sẽ còn lần sau?” hắn hôn nhẹ lên má cô
“Phải, nếu đến lúc đó anh chưa bị tôi giết”
Cô vòng tay ôm cổ hắn, một nụ hôn sâu có lẽ là thứ cả hai đang khao khát.
Trong khung cảnh lãng mãn không có nghĩa là mọi người đều hạnh phúc, Troin khổ sở bịt chặt mắt mình tránh không nhìn những gì đang diễn ra trước mặt. Có phải vì Anh Cả bị mỹ nhân quyến rũ nên quên mất thuộc hạ đang ngồi ngay ghế lái mà thản nhiên hôn nhau đắm đuối trước mũi xe. Troin vò đầu thầm trách tên Jun chết bằm, sao lúc này lại nhanh chân chuồn trước để không ai chịu khổ cùng anh.
Salon Beautiful You
“Chào anh, chúng tôi có thể giúp gì cho anh?”
“À, tôi muốn cắt tóc, không cần cắt cao, chỉ tỉa gọn lại thôi”
“Vâng, phiền anh sang ghế đợi một lát”
Jun mỉm cười gật đầu rồi sang ghế đệm, với tay lấy 1 cuốn tạp chí vừa đọc vừa ngồi đợi. Anh vốn sinh ra và lớn lên ở Trung Quốc nên anh luôn cảm thấy thoải mái, dễ chịu khi có dịp về đây. Tranh thủ vài tiếng đồng hồ rảnh rỗi, anh đi tút tát lại vẻ ngoài của mình. Dù sao tối nay cũng phải đi theo Anh Cả tới cuộc hẹn quan trọng, bộ dạng cũng phải tươm tất một chút để ông chủ không bị mất mặt.
Lengkeng… tiếng chuông treo trên cánh cửa reo lên báo hiệu có người vừa đẩy cửa vào.
“Tôi có thể giúp gì cho quý khách?”
“Tôi muốn nhuộm tóc lại”
“Ô, màu tóc hiện tại rất hợp với quý khách mà”
“Vì nó hơi bất tiện nên tôi muốn thay đổi”
“Quý khách muốn nhuộm màu gì ạ?”
“Màu đen hoặc nâu”
“Vâng, vậy quý khách sang ghế đợi một chút nhé”
Hương Giang chọn một tờ báo rồi bước tới ghế, có lẽ người ngồi ở đó từ trước đoán được cô sẽ đến ngồi nên đã dịch sang một bên. Tờ tạp chí mà người đó đang đọc khá to, che gần hết khuôn mặt. Cũng vì mái tóc đỏ quá nổi bật của mình đã trở thành ấn tượng khó phai trong lòng nhiều người nên việc kè kè theo bảo vệ cô chủ Thanh Trúc gặp không ít khó khăn. Nhất là từ hôm hắn thản nhiên bế cô chủ như bế búp bê về nhà khiến cả bọn được một phen tá hoả. Không ai bảo ai nhưng họ hiểu rằng phải cảnh giác nhiều hơn những gì mắt mình đang nhìn thấy.
Mãi suy nghĩ vu vơ nên tờ báo trên tay cô đã rơi xuống sàn, nhanh chóng bay đến cạnh chân của người ngồi cạnh.
“Xin lỗi”
Người đó gấp tờ tạp chí của mình lại, cúi xuống nhặt giúp cô
“Của cô đây”
“Vâng...cảm ơn”
Khi hai đôi mắt chạm vào đối phương đều dấy lên trong lòng dự cảm mơ hồ đã từng nhìn thấy nhau trước đây. Tuy có chút mơ hồ nhưng hoàn toàn không phải cảm xúc của hai người xa lạ lần đầu gặp nhau.
[Mái tóc đỏ đó… quen quá]
[Khuôn mặt đó…quen lắm]
Jun khoanh tay trước ngực cố gắng nhớ lại, Hương Giang cũng cắn móng tay tập trung đầu óc hết mức có thể.
“Chị Cheng, ông Ziue nhà tôi vừa đi biển về, cá nhiều lắm chốc nữa sang nhà tôi gửi vài con về mà ăn” một người phụ nữ nói chuyện cùng với bạn của mình ở khá gần họ
Biển ư? Đúng rồi. Lần đó. Cướp hàng.
Khi những dữ liệu quan trọng được tập trung lại, họ quay phắt sang nhìn nhau. Đôi mắt ánh lên từng tia sát khí
“Không ngờ lại gặp nhau ở đây” Hương Giang nhếch môi
“Có duyên quá nhỉ?”
“Tiếc là đã gặp lại ở đây, nếu không tôi đã cho một phát vào đầu các người”
“Để trả thù cho tên đồng nghiệp vô tích sự của cô à?”
“Anh dám nói Miu như thế à?” Hương Giang tức giận nghiến răng đứng phắt dậy rít lên
Cả tiệm ngạc nhiên nhìn hai người, Jun vội kéo Hương Giang ngồi xuống. Cái cô tóc đỏ này luôn phải gây chú ý mới được à.
“Bớt hung hăng chút được không?”
“Để làm gì???”
“Cho tôi… hỏi chuyện xíu”
Hương Giang trợn mắt nhìn Jun đang gãi đầu, tên này sao bỗng dưng đâm ra ngáo ộp vậy
“Hỏi...đi”
“Cô sang đây làm gì?”
“Có công chuyện, còn mấy người ở đây làm gì?”
“Cũng đại loại giống cô”
“Hắn đâu?”
“Ai?”
“Con lươn da đen”
“Yaaahhh, cô dám gọi Isaac thế hả?”
“Thích đấy, rồi sao?”
“Hừ, không chấp với cô. Trẻ con”
“Nhắc lại tôi nghe”
“Không thích, rồi sao? Tên đó bị bắn không sao chứ?”
“Chưa chết”
“Ừm…”
Những câu hỏi xen lẫn những câu trả lời không đầu không đuôi cứ thể tiếp diễn, Hết hai ông chủ quấn nhau trong khách sạn giờ tời hai thuộc hạ ngồi hàn huyên tâm sự với nhau nơi công cộng, nực cười cho cái duyên phận chồng chéo.
…
Isaac lịch lãm trong bộ vest đen triệu đô tôn lên body cao ráo vô cùng cân đối, hắn bước xuống chiếc Limousine và hơi đưa tay ra chờ đợi. Vài giây sau đó, một bàn tay nhỏ nhắn nhẹ đặt lên tay hắn. Thanh Trúc rời khỏi xe với bộ trang phục sang trọng không kém, chiếc áo vest được cách tân khéo léo khoe phần ngực nõn nà vừa kín vừa hở. Một bên cổ áo được thiết kế với lông thú trắng muốt, trông cô chẳng khác gì một loài yêu tinh, tạo vật xinh đẹp nhưng nguy hiểm.
“Tại sao tôi phải đi theo?” cô ôm cánh tay hắn lắc nhẹ
“Vì tôi muốn thế” hắn cắn nhẹ tai cô rồi cả hai cũng bước vào trong
Nơi Lão Phú Quý chọn làm điểm hẹn là nhà chính của Kim Ưng, một toà nhà lớn mang đậm đường nét đặc trưng của kiến trúc Trung Hoa với lối đi rực sắc đỏ đèn lồng, những câu đối hán tự dán trên cột gỗ lớn. Một người tự xưng là tổng quản dẫn hắn và cô sang một lối đi khác, hướng ra vườn hoa và hồ nước lớn.
“Ôôô, Xin chào ngài, Isaac ” Lão Phú Quý giọng chào đón
“Chào ông, lâu rồi không gặp” Hắn và cô tiến về phía bàn tiếp khách ở giữa hồ
“Phiền Ngài phải cất công sang tận đây thật là ngại quá”
“Không có gì, xem như là đi du lịch vậy”
“Mong ngài thông cảm vì tôi tuổi già sức yếu, không thể tìm gặp được đành phải mời ngài sang đây”
“Ông khách sáo quá rồi”
“Mời Ngài ngồi, nơi này có khiến ngài hài lòng không?”
“Rất đẹp”
“Chẳng hay, người bên cạnh ngài là…”
“Thú cưng của tôi, ông thấy sao?”
“Rất…rất xinh đẹp”
Ánh mắt lão đầy tà tâm dán chặt vào Thanh Trúc , cô vừa nghe hắn bảo mình là thú cưng liền dụi đầu vào ngực hắn nũng nịu. Cô hơi chồm người ra phía sau gáy hắn, nhẹ nhàng để lại một vết răng sâu đến rướm máu.
“Chuyện tôi mời ngài đến đây, ngài cũng đoán được phải không?”
“Liên quan đến cháu gái ông?”
“Vâng, ngài đã không vòng vo thì tôi xin vào thẳng vấn đề”
“Ông cứ tự nhiên”
“Theo lời thuộc hạ hôm đó đã chứng kiến mọi việc ngày hôm đó, ngài là người cuối cùng tiếp xúc với cháu gái tôi”
“Vậy tên đó có lẽ cũng thấy cảnh tôi bắn chết cô ta????”
“Sự thật thì cậu ta đã ngất một lúc ngay khi bị ngài đánh, và khi tỉnh lại thì cháu tôi đã tắt thở”
“Vậy thì liên quan gì đến tôi? Hôm ấy người đẹp này cũng có mặt” hắn nâng cằm cô lên cạ mũi mình vào mũi cô “ Hay là cưng bắn chết cô ấy nhỉ?”
“Xin ngài hãy nghiêm túc, người bị sát hại là cháu gái tôi. Nếu ngài biết điều gì thì làm ơn hãy nói cho tôi biết, tôi không muốn mang mối nghi ngờ thay thâm thù với Hắc Long”
Hắn nghe đến đấy thật sự không thể giả vờ hư tai mà âu yếm cô nữa, mấy lời này của lão đã quá rõ mục đích rồi. Khách sáo chỉ dư thừa, hắn tức tối đập bàn rít lên
“Ý ông là tôi ra tay với cô ta? Ông có biết việc ám chỉ tôi đã ra tay với một con đàn bà là một sự xỉ nhục lớn cho tôi không?”
“Nhưng việc cháu tôi đã bị giết như thế nào bây giờ chỉ có ngài là rõ nhất”
“Vớ vẩn”
“Nếu như hôm nay tôi không nghe được sự thật, tôi sẽ không để yên chuyện này”
“Ông muốn làm loạn đúng không? Ông biết cái giá phải trả là gì rồi đấy?”
“Tôi không tin lần nầy tôi sẽ thua ngài” lão vuốt bộ râu cá trê của mình cười đắc ý
“Để xem các người làm được gì. Nên nhớ không ai có thể chống lại tôi”
Isaac cười mỉa rồi quay lưng đi, Thanh Trúc choàng tay hắn đứng lên ngay sau đó. Cô liếc về phía sau, nơi lão đang ngồi với khuôn mặt vênh váo tự đắc, đuôi mắt phượng ánh lên vài tia sáng lạ lẫm.
Ngày, giờ, thời gian, địa điểm đều trùng khớp nhưng người đại diện cho Bạch Hổ và hai trợ lí cũng không thấy xuất hiện.
Là vô tình nhầm lẫn hay cố tình sắp đặt…
Chỉ cần ba tên đó còn sống thì tình hình bây giờ thế nào trước sau gì cô cũng sẽ được biết một cách rõ ràng, không cần phải vội. Còn ông trùm đang đi bên cô đây có đúng là luôn kiểm soát được mọi thứ hay không. Thái độ ngạo mạn, khinh thường lời đe doạ đầy ẩn ý của con chồn già vừa rồi là do bản thân hắn quá tự mãn hay vì hắn cho rằng thế lực của Hắc Long đã đủ chống lại Thế Giới này.
Thanh Trúc liếc nhìn hắn qua kính xe, gương mặt điển trai ấy vẫn chẳng vương chút bận tâm. Vì hắn là Isaac hay vì Tuấn Tài không phải người bình thường.
Chiếc xe đen lao đi trong đêm u tịch…
“Mời các quý ngài ra đây” lão đứng lên vỗ tay
Từ phía bên kia lối đi dẫn đến nơi Isaac và lão vừa ngồi, từng bóng người xuất hiện. Tiếng bước chân vang lên đều đặn đầy căng thẳng.
Đây chính là những gương mặt quen thuộc trong giới xã hội đen, những ông trùm, bà chủ của các bang hội và đảng phái lớn nhỏ từ khắp 4 phương trời hôm nay đã tụ họp ở đây. Người đi đầu chính là đại diện của Bạch Hổ, tiếp đó là ông chủ của các đảng phái mafia châu Mỹ, lão đại của Macao, bà chủ của xã hội đen HongKong…
“Vì đã bắt quý vị chờ đợi khá lâu, nên tôi xin vào thẳng vấn đề chính nhé”
“Xin ông cứ nói, chúng tôi cũng đang thắc mắc vì sao ông lại mời chúng tôi đến tận đây”
“Như quý vị đã biết xưa nay người đứng đầu trong chúng ta là Hắc Long bang và quý vị cũng đã thấy thái độ ngạo mạn, coi trời bằng vung của Isaac tôi đang phân vân không biết có nên…”
“Ông muốn phản sao?”
“Nói thế thì hơi quá lời rồi, tôi chỉ muốn chúng ta nên có ông vua tốt hơn cái tên luôn tự mãn về những gì hắn đang có. Tôi thấy có chút không xứng đáng khi mọi người cũng như tôi phải khuất phục trước ông vua chẳng có chút năng lực này”
“Ông nên nhớ thế lực của Hắc Long bang khi Phạm Tuấn Tài tại chức đã rất mạnh và nó đã trở thành bá chủ khi con trai hắn lên nắm quyền, ông cho rằng như thế mà gọi là không có năng lực sao?”
“Đó là chuyện của những thế kỉ trước rồi, Phạm Lưu Tuấn Tài chẳng khác gì một kẻ bám vào bóng bố già quá cố của mình để buộc mọi người phải khuất phục, quý vị nghĩ thế lực của hắn đủ mạnh để chống lại tất cả những người ở đây à?”
“ Chẳng hay nếu mất đi ông vua này, ai trong chúng ta sẽ có vinh dự ngồi vào cái ghế bị bỏ trống?”
“Nếu quý vị không thấy phiền, tôi xin lấy những năm tháng của phần đời còn lại để nhận vị trí ấy”
Tiếng bàn tán vang lên xôn xao, khi đặt chân đến gia trang này ai cũng có cảm giác sẽ có chuyện chẳng lành nhưng dã tâm của con chồn già Phú Quý quả thật lớn hơn nhiều với những gì mà họ có thể tưởng tượng. Bộ mặt hiểm độc của lão giờ như đang phơi bày, lời lão nói không hẳn là sai. Luồn cúi trước Hắc Long không phải là việc quá tệ hại nhưng nếu lật đổ được Hắc Long lợi ích cũng không hề nhỏ.
“Hắc Long không dễ đối phó, chúng ta cần phải cân nhắc thêm về chuyện này”
“Hahahhaha… mọi người quên chúng ta ở đây còn có Bạch Hổ sao?”
Hoàng Oanh hơi rùng mình vì giọng cười đểu giả, lão ta rốt cuộc là mưu mô thâm độc hay là già rồi đâm ra lú lẫn? Nếu lật đổ Hắc Long thành công, thì người ngồi vào cái ghế bá chủ đó là cô chủ của Bạch Hổ chứ không tới phiên lão. Vừa muốn nhờ cậy thế lực mà còn muốn tranh giành ngôi vị sao?
“Thú thật lời đề nghị này Bạch Hổ chúng tôi nghe chưa được êm tai lắm” Hoàng Oanh mỉm cười
“Thế chẳng hay các vị đây muốn tôi đưa ra phần hậu tạ hấp dẫn gì?”
“Ông Quý đây cũng biết tôi chỉ là người đại diện, hoàn toàn không có khả năng đưa ra quyết định. Tôi sẽ nhanh chóng về nước hỏi han ý kiến chủ nhân mình như thế nào. Cam đoan không khiến ông phải chờ đợi lâu.”
“Chuyện hôm nay xin mọi người hãy giữ im lặng, không ai muốn mọi thứ kết thúc khi chưa bắt đầu đúng không?”
“Nhưng… là Thanh Xà không đến hay ông thiếu sót?” Hoàng Oanh hỏi
“Ý cô là con nhóc vắt mũi chưa sạch luôn mang bộ mặt đưa đám?”
“Ông ám chỉ cô chủ của họ sao?”
“Chính xác, tôi không để con nhóc đó và cái bang Thanh Xà không có chút uy quyền gì cả đó vào mắt. Chỉ là một đứa con nít và một toán người không có khái niệm chém giết”
“Ông biết được bao nhiêu về ChiPi?”
“Không nhiều nhưng có vẻ đủ để tôi thấy họ quá hèn nhát dể làm được việc lớn”
“Ông đã nói thế thì tôi cũng không có gì để hỏi nữa, chúng tôi xin phép ra về trước”
Hoàng Oanh cúi chào rồi cùng Hương Giang và Miu Lê đi thẳng ra cửa lòng họ như có lửa đốt, các nhân vật máu mặt còn lại cũng từ từ rời khỏi. Sự căng thẳng và hoang mang đang hiện rõ trên mặt họ. Hợp sức để lật đổ Hắc Long, không phải là một chuyện xa vời nữa.
“Chuyện quái quỉ gì đang xay ra thế này? Tại sao cô chủ lại đi cùng tên đó?” Hương Giang hét lên khi Miu Lê vừa cho xe lăn bánh
“Tôi cũng không rõ, nhưng gương mặt đó không thể có người thứ hai sỡ hữu được” Hoàng Oanh xoa trán
“Các cô yên tâm, cô chủ sẽ không có gì đâu” Miu Lê lên tiếng
“Sao cô lại dửng dưng như thế, cô không nhớ cái hôm hắn đưa cô chủ về nhà sao? Tôi dám cá đã thấy nụ cười ác quỷ của hắn khi hắn liếc nhìn vào camera trong biệt thự” Hương Giang rít lên
“Cô chủ sẽ được bảo vệ một cách hoàn hảo khi ở bên cạnh hắn”
“Cô đang đùa à Hoàng Oanh???” Hương Giang thấy cơn điên của mình đang bốc lên cao
“Hoàng Oanh luôn có linh cảm đúng, đó là lí do vì sao cô ấy được chọn làm người đại diện chứ không phải là cô, Hương Giang à” Miu Lê nhún vai
“Các người thật là.., Cô chủ cũng thật là…aisssssssssss”
…
Isaac bước ra khỏi phòng tắm với mái tóc ướt đẫm, hắn tiến về chiếc giường lớn đặt giữa phòng nơi cô đang nằm lim dim mắt, tai vẫn đeo phone nghe nhạc từ điện thoại. Hắn cúi xuống cắn vào cổ cô, từng giọt nước trên tóc hắn lăn dài trên làn da non nớt lấp lánh như pha lê
“Làm gì mà bạo lực vậy hả?” cô lấy khăn lau mái tóc đen huyền
“Ai bạo lực hơn?” hắn chỉ ra phía sau gáy mình
“Thú cưng như tôi chỉ biết cắn để thể hiện thôi” cô bĩu môi
Hắn túm tay đang vuốt ve bờ ngực rắn chắc của mình rồi đè nghiến cô xuống lớp đệm dày. Ghé sát khuôn mặt cô, hắn phả vào tai cô những hơi thở nóng hổi.
“Thể hiện gì?”
“Meo~”
Một tiếng hừ nhẹ vang lên, sau đó toàn bộ cúc của chiếc áo sơmi trắng độc nhất cô đang mặc trên người bị hắn giật mạnh đến văng tung toé. Hắn đổ ập xuống người cô, điên cuồng hôn lên đôi môi đỏ mọng luôn thách thức mọi ánh nhìn, bàn tay liên tục vuốt ve, kích thích cơ thể mỹ miều bên dưới.
“Nè, còn đau đó”
“Nhẹ nhàng là được đúng không?” hắn cười đểu
“Đồ cuồng dâm” cô lườm hắn
Hắn với tay lấy điện thoại cô, bấm nút tắt và rút tai phone vứt sang một bên khiến màn hình bật sáng.
[ Kết thúc cuộc gọi đến – Hoàng Oanh ]
Khoé môi hắn nhếch lên thành nụ cười nửa miệng quen thuộc khi nhìn con mèo nhỏ giương ánh mắt khiêu khích, cô thè lưỡi liếm lấy môi dưới mình như thách thức sự chịu đựng ai kia đang tới cực điểm.
“Là cô không cho tôi dịu dàng”
“Ưmmm~~~~~~”
Một đêm nữa, nồng nàn.
…
Cách đó hơn 1000 cây số
“Chuyện vui thế mà Thanh Xà không được góp mặt sao?” nó chống cằm, mặt mày ủ rũ
“Lão ta có vẻ đã cố tình làm lơ chúng ta” một cận vệ lên tiếng
“Chắc vì lão nghĩ chúng ta không có giá trị lợi dụng” một người khác lên tiếng
“Khi dễ ChiPi ta đây mà”
“Vậy chúng ta làm sao đây cô chủ?”
“Bắt tay để lật đổ Hắc Long à? Thế thì ta có nên giúp một tay không nhỉ?” giọng nó bỗng trầm ngâm, bàn tay đan chặt vào nhau.
Đôi mắt đen chất chứa những bí ẩn không lời đáp hoà vào không gian tĩnh mịch.
Có hơi thở lặng lẽ kéo dài.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co