Chap 4
"Em đi vệ sinh đây..."
Hinata ủ dột ôm bụng đi tìm nhà vệ sinh.
Chuyện là đêm qua cậu chàng mất ngủ, cứ thao thức mãi vì trận đấu giao hữu ngày hôm nay. Đôi mắt thâm lừ cộng với sự lo lắng làm cơn đau bụng và buồn nôn trực trào, phun trào vào quần Tanaka luôn?
"Để em làm nó phấn chấn chút."
Haruko giật giật mí mắt. Với nụ cười thần chết ấy của Kageyama thì cô đoán 2 câu chí hiểm là Hinata sẽ sủi bọt mép và ngất luôn.
Chịu anh bạn luôn.
Cô gãi gãi đầu rồi theo các anh năm ba và chị Kiyoko vào nhà thể chất.
.
.
.
"T-To quá..." Hinata mới ở cửa ra vào mà người vẫn run bần bật. "Phòng to, người cũng to!"
Đội mình cũng có người to mà, Kageyama và Tsukishima đây thây? Dù sao thì với vẻ mặt này, Haruko chắc kèo là cậu đang tập trung làm sao để không thua đội bạn hơn rồi.
"Xin chào mọi người! Rất hân hạnh." Hai bên cúi đầu chào nhau.
"Aoba Johsai nổi tiếng với trình độ cao và đồng đều về tấn công lẫn phòng thủ. Những người này có thể đến bất kì trường nào và trở thành Ace ở đó." Daichi bắt đầu phân tích khái quát đội bạn cho mọi người.
"Những cú chắn của họ cũng rất nổi tiếng nữa." Sugawara góp giọng.
"Hai anh nói gì vậy? Hinata ở đây là để tấn công tụi nó mà, nhỉ? Cả đội biết mày còn vụng nên sẽ yểm trợ cho, cứ để đấy cho bọn anh." Tanaka cười cười rồi đập vào vai cậu vài phát. "Nhưng khi giao bóng là phải tự thân vận động đấy. Tốt nhất là đừng giao hụt."
Haruko, Daichi và Sugawara ở gần nghe câu đấy mà ba anh em chỉ muốn cùng nhau co giật.
Đưa lời khuyên như kiểu tiễn vong thế nó lại phi vào toilet bây giờ senpai...
Chưa nghĩ nghĩ tiếp thì Hinata đã không còn đứng trước mặt cô nữa. Chỉ hai từ thôi, bất lực.
Cứ tưởng là mọi chuyện chứ dừng ở đấy thôi, nhưng không. Kiyoko, đã đi một bước mà không ai ngờ đến.
"Này em, mọi chuyện trông chờ cả vào em đấy." Kiyoko đặt tay lên vai Hinata nói.
Bùm!
Mọe giờ thì cậu bạn quýt cam của chúng ta biến thành trái cà chua luôn rồi.
Với kinh nghiệm của Haruko thì nếu không được công tác tư tưởng một cách nghiêm túc, đừng nói là đấu được tới 3 set. Chắc hết set 1 Hinata sẽ bị kick đíc ra đội hình mất thôi.
"Hinata-kun."
"Có mặt ạ!" Hinata bập bẹ nhưng vẫn trả lời ngay tức thì.
Bốp!
Một quả bóng phi thẳng vào ngực cậu.
"Ném bóng lại đây cho tớ nào." Haruko đứng lùi lại để có thêm chỗ trống giữa hai người.
Đủ để hai người truyền bóng qua lại.
Hả?
Hinata mặt khó hiểu nhìn Haruko.
"Ném lại đây đi, không quả tiếp theo sẽ là vào mặt cậu. Hoặc chỗ hiểm hơn mà tớ tìm ra." Cô hắng giọng. "Hay là gọi Kageyama ra đây tung hứng cùng nhé, Kageyam-"
Dù lúng túng nhưng cậu vẫn làm theo lời Haruko, cầm quả bóng mới nãy và truyền lại về phía cô. Cả hai cứ vậy tung hứng khoảng hai, ba chục lần qua lại.
Sau đó là gập đầu gối. Đứng gập bụng chạm cổ chân. Xoạc ngang, xoạc dọc-
Hai đứa cứ vậy mà hiên ngang khởi động trên đất nhà của câu lạc bộ Seijoh trước sự đờ đẫn của mọi người.
"Cậu ấy không thấy ngại à?" Tsukishima khó hiểu lẩm nhẩm trong miệng.
"Hong. Chỉ cần không nhìn vào mặt mấy người team kia thì vô tư thôi." Haruko dửng dưng đáp lại. Cô cũng không quên quay lại về phía Hinata. "Xong rồi."
Nhỏ giơ hai tay ra trước mặt Hinata.
Đập tay phát.
Đơn giản thì tập tành khởi động cũng là một trong những cách xả stress và phân tán đầu óc. Phòng tập của Aoba Johsai khá lớn nhưng hầu hết các sân tập đều đang có người hết rồi, nên có thể sẽ không có nhiều thời gian để bên Karasuno chuẩn bị khởi động trước khi vào đấu.
Vậy nên Haruko xông pha ra tiền tuyến với cậu bạn này luôn, cứ đứng góc tường mà quậy cho nóng.
"Không biết có ích không, nhưng xin nhắc lại với Hinata, chỉ là trận giao hữu thôi. Đừng quá căng thẳng nhen." Cô vỗ vỗ vào lưng cậu. "Cậu có thể coi đây là cơ hội để học hỏi thêm thay vì tập trung vào kết quả."
"À... Cảm ơn Haruko-san." Hinata thấy được ý tốt từ Haruko thì gật gật đầu.
Nhận được lời động viên thì cậu cũng dần bình tĩnh lại rồi giơ ngón cái cười lại với Haruko. Không cần an ủi tớ đâu, lo cho cái chân đang run của cậu đi chính xác là những gì cô muốn nói với cậu nhưng mà thôi, đến đâu thì đến.
_______
Xếp hàng xong thì cả đội bắt đầu đứng vào đội hình đã bàn trước, còn Takeda-sensei, Kiyoko và Haruko thì ngồi ghế xem cả đội chơi.
Trước khi chơi Haruko còn thấy Kageyama dúi đầu Hinata dặn dò vài câu gì đấy mà cô không thể nghe được. Nói bình tĩnh dễ là như thế nhưng đưa vào thực tiễn lại rất khó. Giằng co một hồi thì Aoba Johsai cũng đã đến điểm quyết định, 24-13. Và cũng là lượt giao bóng... của Hinata.
"Cố lên các bạn, tôi tin các cốt." Haruko chắp tay cầu nguyện làm Kiyoko và Takeda-sensei phải ngao ngán cười.
Nhưng đời không như mơ vì quả mơ thường chua, chua như thế nào thì hẳn các bạn cũng đã biết rồi.
Hinata giao trượt.
Không chỉ giao trượt. Cậu giao thẳng quả bóng vào đầu Kageyama.
"G-G-Giao bóng tốt." Nói xong thì Haruko lìa hồn khỏi xác làm Kiyoko hốt hoảng xoay qua để lắc lắc cô vài cái.
Trước khi sa vào trạng thái bất tỉnh, Haruko chỉ thấy được một tia sáng xoẹt qua chỗ Hinata. Trong trường hợp này hẳn là tuyến mồ hôi của cậu phải hoạt động nhiều lắm, vất vả cho cậu ấy rồi...
Quay qua cuộc đối thoại của Kageyama và Hinata.
"Tớ chỉ tự hỏi... Sao cậu lại lo lắng như thế? Là vì đối thủ cao? Hay là đây là trận giao hữu đầu tiên của cậu?"
Hinata nghe vậy thì toát hết cả mồ hôi, sợ hãi không nói nên lời.
"Còn việc gì đáng sợ hơn là đánh một quả vào đầu tớ không?" Để giúp lời nói mang tính chân thực thì Kageyama còn tự minh họa lại tiếng bóng khi va đập nhẹ với đầu của cậu.
Mé nó đày đọa cậu ấy tới vậy là cùng...
"Tớ nghĩ là không."
"Nếu thế thì cậu không còn gì để lo lắng nữa. Vì cậu đã làm nó rồi, làm điều mà cậu sợ nhất. Giờ thì..." Vẫn là chất giọng âm u đó nói. "...trở lại bình thường đi, đồ ngốc!!!"
Hinata sau khi nhận ra mình vẫn bình an vô sự và nhận được vài lời khuyên của Tanaka thì cậu cũng trở lại bình thường rồi chuẩn bị cho set 2.
Sang set hai thì tỉ số cũng như lợi thế đã nghiêng lại sang Karasuno. Đáng mừng hơn là Seijou đã phải xin hội ý, nên phía Karasuno cũng được nghỉ ngơi một chút. May mắn hơn, họ đã thắng với tỉ số 25-22.
"Phù, em cứ tưởng là đội mình sẽ thua trắng hai set chứ." Haruko lấy khăn lau qua mặt.
"Đừng bi quan như vậy chứ. Đội mình cũng có tiềm năng mà." Kiyoko cười nhẹ.
"Tất nhiên là có rồi, nhưng ít nhất là đến bây giờ, cả đội vẫn chưa hoàn toàn kết nối được với nhau. Nhưng mà chuyện đấy cũng dễ hiểu thôi, họ là quạ mà, phải tiến hóa từ từ mới được."
Chưa kịp nghỉ đầu thì lại có tiếng hét của một nhóm nữ sinh làm gián đoạn. Haruko quay đầu lại nhìn xem có chuyện gì xảy ra thì một lần nữa cảnh tượng trước mắt càng khiến cho cô cùng với mọi người trong đội không khỏi kinh ngạc.
"Oikawa-san, đừng cố quá nhé!" Một nhóm nữ sinh đứng trên lan can hét lớn.
Còn Oikawa, chủ nhân của tâm điểm cũng vẫy tay chào hỏi lại rồi nở một nụ cười làm tim các bạn nữ khi nãy lệch một nhịp. Tanaka đứng gần đấy liền có chút khó chịu mà chỉ thẳng tay vào.
"Kageyama-kun, cái thằng công tử kia là ai vậy? Trông nó ngứa mắt quá." Tanaka bực dọc cất tiếng.
"Oikawa Tooru, năm ba, là chuyền hai chính kiêm đội trưởng của Seijou đó ạ. Từ lúc vào sân tới giờ mấy bạn học sinh cứ nhắc tên anh ấy hoài." Haruko ngồi đằng sau lên tiếng trả lời thay.
"Ể?!" Tanaka và Hinata nghe vậy thì mở to mắt.
"Cậu ấy nói đúng đấy ạ. Oikawa-san là một chuyền hai chuyên về tấn công, sức công của anh ấy cũng đứng đầu đội bóng. Và anh ta cũng rất xấu tính, chắc là hơn cả Tsukishima." Kageyama dù khó chịu nhưng phải thừa nhận.
Haruko ngồi gần đấy liền co giật nhiều chút ở khóe môi. Anh bạn này lại hài hước không chủ đích như vậy rồi. Cô đá mắt qua chỗ Tsukishima thì thấy cậu cũng có vẻ không định chấp nên cũng nghe Kageyama nói tiếp.
Tanaka dường như hiểu được cái gì đó liền hỏi: "Mày biết nó từ hồi học Kitagawa Daiichi hả?"
Kageyama cũng nghiêm túc đáp lại: "Vâng. Anh ấy là senpai của em."
Oikawa ở đằng xa cũng nhận ra sự hiện diện của Kageyama liền vẫy tay chào: "Lâu rồi không gặp, Tobio-chan. Rất vui được gặp em, vẫn đang làm Vua chứ?"
Cảm thấy tình hình không được ổn cho lắm nên Kageyama đi tới chỗ Hinata để bàn về kế hoạch tác chiến cho set 3 rồi bắt đầu vào đội hình. Còn Oikawa thì phải khởi động lâu hơn những người khác nên tạm thời chưa được ra sân. Đến khi qua hơn nửa set rồi mà vẫn chưa thấy anh ra nên một số fan girl của anh tỏ vẻ bồn chồn, và điều này đã thành công chọc giận Tanaka, bởi vậy anh đã nhanh chóng ghi điểm và giành lại lợi thế cho đội mình. Tất nhiên là những người khác cũng không thể thua anh được. Chật vật một lúc thì bên ta lại đến điểm quyết định, 24-20.
Trớ trêu thay, Oikawa đã khởi động xong và vừa kịp ra sân thay cho Kunimi.
Vừa bước vào sân thì anh đã ghi lại điểm ngay lập tức khi phát bóng tới chỗ của Tsukishima.
"Anh ta biết lựa chỗ mà phát bóng ghê..." Haruko rụt rè lên tiếng, cô bắt đầu rùng mình rồi đấy.
Vậy ra đây là đội trưởng của Seijoh. Oikawa quan sát và bắt nhịp nhanh đến mức có thể nhìn ra được lỗ hổng của đội hiện tại, Hinata và Tsukishima đều không giỏi đỡ bóng.
"Trông vẫn ngầu như mọi kh-"
Bộp!
Gọng kính trên mặt Haruko bỗng dưng bay ra xa, tầm nhìn trở nên trắng xóa. Gương mặt đang hướng về sân tập bỗng dưng chuyển thành song song với trần nhà. Mọi chuyện xảy ra nhanh đến mức cô không kịp định hình.
"Haruko-san!! Em không sao chứ?" Kiyoko và thầy Takeda đều hoảng hốt vồ lấy mặt Haruko hỏi tới hỏi lui.
Thì đó, cú giao bóng của Oikawa một chạm vào người Tsukishima, và bằng cách nào đó thì nó bay hắt vào mặt Haruko.
Ợ ợ... Thế này có tính là một điểm cho bên kia không nhỉ-
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co