1
Khi nghe đến "trò chơi bóng ném", tôi đã hơi bất ngờ. Tôi chưa từng chơi bộ môn thể thao này ở Đảo Cá Voi? Nhưng rồi tôi hiểu, ở Greed Island không có từ đơn giản hay dễ dàng. Người đứng trước tôi, Razor không phải người thường. Và quả bóng trong tay gã không hề vô hại như vẻ bề ngoài của nó. Nó là vũ khí khi một cú ném có thể làm gãy xương người đỡ bóng, cũng có thể làm chết người, với sức mạnh này, giết người như giết một con sâu đang nằm trên bẹ lá.
Razor rất mạnh. Khi tôi nhìn thấy ông ta ném bóng, tôi cảm nhận được luồng nệm dày đặc ép sát trong từng khoảng không khí. Một cú ném là một lời tuyên chiến. Như thể ông ta đang nói: "Chỉ có kẻ mạnh mới có quyền chiến thắng ở đây". Sức ép vô hình đang cố kiềm chế cơ thể tôi và cả ý chí tôi nữa. Tôi biết, nếu mình bắt lấy bóng mà không đủ mạnh thì đôi tay này sẽ gãy làm đôi hoặc hơn thế. Nhưng nếu tôi không thử thì manh mối về bố sẽ bị ngắt đứt ở nơi này.
Nhưng tôi không đơn độc. Tôi có Killua.
Killua luôn ở đó, ngay cạnh tôi. Từ khi chúng tôi gặp nhau ở Kỳ thi Thợ Săn, đến Yorknew, rồi giờ là Greed Island. Cậu ấy giống như một tia sáng lạnh. Không bùng nổ như tôi, nhưng luôn sáng, luôn tỉnh táo, và quan trọng nhất, là người luôn tin vào tôi.
Khi tôi đứng trước Razor, sẵn sàng đón cú ném, chính Killua là người nói với tôi rằng tay tôi chắc chắn sẽ gãy. Không phải để làm tôi sợ, mà để tôi biết rõ giới hạn của mình. Killua luôn nói thật, và luôn đau cùng tôi. Có lần cậu ấy siết chặt tay thành nắm đấm, tôi biết cậu đang cố gắng không can thiệp, dù trong lòng đang giận phát điên vì tôi liều lĩnh. Thật tình, đâu có ai có thể nói lý với một kẻ mang niệm hệ cường hóa cơ chứ.
Trong trận bóng ném đó, Killua là người giữ nhịp độ cho cả đội. Cậu né đòn, di chuyển, đánh lạc hướng đối phương như đã đọc hết đường đj nước bước của họ. Cậu ấy kéo dài thời gian, giúp tôi có cơ hội lên chiến lược. Cậu ấy tin tưởng tôi, thậm chí còn bảo vệ tôi khỏi chính bản thân mình.
Tôi biết mình đôi khi là một người dở tệ. Tôi cứ nghĩ đơn giản, cứ làm theo bản năng. Tôi tin người nhanh quá, liều mạng quá, và cứ lao vào phía trước mà không có một kế hoạch cụ thể nào được vạch ra như một con thú con đói khát chỉ cố rượt theo con nai rừng vì đói mà không biết thứ gì đang nhắm vào mình. Nhưng Killua không bao giờ bỏ rơi tôi vì điều đó, cậu ấy hiểu tôi. Cậu ấy nhìn thấy điều mà có lẽ tôi chưa thấy, có những thứ còn mạnh hơn sức mạnh nệm đó là ý chí và niềm tin.
Nhưng ý chí sẽ sụp đổ nếu không có ai chống đỡ nó, không có ai tạo niềm tin cho nó. Tôi đã dựa vào Killua, rất nhiều lần. Trong trận đấu với Razor, tôi đã ném bóng với tất cả những gì mình có, dù biết có thể hủy hoại cánh tay mình. Nhưng tôi đã dám làm điều đó, vì tôi biết Killua đang đứng sau mình.
Và có lẽ, đó là điều đặc biệt nhất mà tôi có được trong chuyến hành trình này. Không phải thẻ bài, không phải sức mạnh nệm của bản thân, không phải những lời khen từ Razor. Mà là Killua, người bạn thân nhất trên đời mà tôi có thể tin đến mức dám liều mạng.
Lần này, bóng ném không chỉ là một trò chơi, mà là trận chiến đầu tiên tôi thực sự đặt cược cả bản thân mình, biết rõ hậu quả. Và tôi đã không thua, không phải vì tôi mạnh.
Mà vì tôi không chơi một mình. Tôi có Killua.
______
Đây là mình nhập vai Gon để viết, mong bạn không đem nó đi so sánh với các bạn nhập vai khác.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co