chuột
Sau hơn một tuần nằm vùng, Rattana trong mắt Por và Tee đã không còn là ngôi trường náo nhiệt đơn thuần nữa. Nó giống như một bộ máy khổng lồ vận hành với độ chính xác đến đáng sợ. Sự bình thường được duy trì bằng những quy tắc ngầm không ai dám phá bỏ.
Por ngồi ở băng ghế đá dưới tán cây bàng lớn, tay lơ đãng lật trang sách nhưng thực chất đang đeo một bên tai nghe siêu nhỏ kết nối với hệ thống thu âm mà cậu đã cài cắm rải rác quanh trường.
Trong một tuần qua, cậu nhận ra một mô thức kỳ lạ. Cứ mỗi giờ nghỉ trưa, một nhóm học sinh lớp 11 sẽ tập trung ở phía sau thư viện, không để chơi đùa hay ăn uống, mà để trao đổi những mẩu giấy nhỏ màu vàng.
Chúng không hề lo lắng, không hề sợ sệt, gương mặt đứa nào cũng lạnh lùng, chuẩn mực như những cỗ máy.
"Mã ẩn." Cụm từ này thỉnh thoảng lại vang lên trong những đoạn hội thoại rời rạc mà Por thu thập được. Cậu liếc mắt nhìn sang dãy phòng giáo vụ. Ở đó, cậu phát hiện ra thầy Hiệu phó và cô thư ký luôn có những cuộc gặp gỡ kéo dài đúng 15 phút vào mỗi chiều thứ Tư với một người đàn ông lạ mặt lái chiếc xe đen không biển số.
Những giáo viên ở đây, từ người hiền hậu nhất đến người khắt khe nhất, đều có một điểm chung: Họ không bao giờ nhắc đến tên những học sinh đã mất tích, như thể những cái tên đó chưa từng tồn tại trên đời.
- "Sự im lặng được tổ chức một cách chuyên nghiệp." – Por lầm bầm, tay siết chặt chiếc bút bi. Cậu đã khoanh tròn ít nhất năm cái tên học sinh có biểu hiện thiên tài nhân cách, những kẻ luôn đạt điểm tuyệt đối nhưng lại có hành vi bạo lực ngầm với những học sinh yếu thế hơn mà không bao giờ bị xử lý.
Ở phía bên kia sân trường, Tee đang đứng quan sát tiết học thể chất của khối 10. Với vai trò giáo viên, anh có cái quyền được nhìn thẳng vào mặt bất kỳ ai mà không bị nghi ngờ.
Qua một tuần quan sát, Tee nhận thấy sự bất thường ở bộ phận bảo vệ của trường. Họ không giống những nhân viên an ninh thông thường, cách họ đứng, cách họ cầm gậy baton và cách họ quan sát lối vào đều mang đậm hơi hướng quân đội. Đặc biệt, có một nhóm học sinh cá biệt thường xuyên ra vào phòng y tế, nhưng khi trở ra, ánh mắt chúng lại trở nên đờ đẫn hoặc hưng phấn một cách bất thường.
Tee đã gạch đỏ tên của một giáo viên dạy Hóa, người thường xuyên ở lại phòng thí nghiệm đến hơn 10 giờ đêm. Anh nghi ngờ đây là nơi chế biến hoặc trung chuyển những thứ liên quan đến các vụ án bí ẩn ở Rattana.
Trong lúc quét mắt qua đám đông, Tee lại bắt gặp Por. Thằng nhóc vẫn ngồi đó, đơn độc dưới gốc cây với vẻ ngoài mọt sách. Tee cảm thấy thằng nhóc này có cái gì đó rất lạc quẻ giữa cái sự chuẩn mực giả tạo của lớp 6/1.
Nhưng anh cũng không bỏ qua những đối tượng khác. Sáng nay, anh vừa thấy một nữ sinh lớp 11 khóc nức nở sau giờ học, nhưng chỉ năm phút sau, khi một nam sinh khóa trên tiến lại thì thầm điều gì đó, cô bé lập tức lau nước mắt và mỉm cười như chưa có chuyện gì xảy ra.
- "Áp lực đồng trang lứa? Hay sự đe dọa có hệ thống?" – Tee tự hỏi. Anh cảm nhận được một mạng lưới chằng chịt đang bao trùm lấy Rattana, nơi mà mỗi học sinh vừa là nạn nhân, vừa có thể là kẻ tiếp tay.
Buổi chiều muộn, khi hoàng hôn nhuộm đỏ các dãy hành lang, Por đi ngang qua phòng thí nghiệm Hóa học. Cậu cố tình làm rơi chùm chìa khóa giả để có cớ dừng lại. Qua khe cửa khép hờ, cậu thấy thầy giáo dạy Hóa đang cẩn thận xếp những ống nghiệm vào một chiếc vali bằng thép.
Cùng lúc đó, từ góc hành lang đối diện, Tee cũng đang lặng lẽ quan sát cảnh tượng đó từ sau một cây cột lớn.
Hai người vẫn chưa hề biết đối phương đang làm gì. Tee thấy cậu học trò yếu đuối Wave lảng vảng ở khu vực cấm, trong lòng thầm nghĩ. Thằng nhóc này chắc chắn có liên quan, hoặc nó đang tìm cách gia nhập vào hệ thống của chúng. Còn Por nhìn thấy thầy Korn đang đứng rình rập trong bóng tối, trong đầu cậu nhảy số: Lão giáo viên này đang canh gác cho một cuộc giao dịch sao?
Họ không chỉ nghi ngờ lẫn nhau, mà còn bắt đầu cảm thấy rợn người trước sự mục nát của cả một bộ máy giáo dục. Tại Rattana, tội ác không nằm trong những hẻm tối, mà nó nằm ngay trong những nụ cười chào hỏi và trong những quy trình giảng dạy nghiêm ngặt mỗi ngày.
Por quay đi, lòng nặng trĩu. Cậu nhận ra mình không chỉ đang đối đầu với một kẻ cầm đầu, mà còn là đang đối đầu với một hệ thống đã được vận hành trơn tru suốt 10 năm qua.
Về phía Tee, anh đứng lại trong bóng tối thêm một chút nữa, tay siết chặt chiếc còi bạc. Anh cần một cú hích, một sự kiện bùng nổ để bắt những con chuột này lộ diện khỏi cái hang đầy mục rữa này.
Ở đây, không có ai hoàn toàn trong sạch.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co