Truyen3h.Co

Heritage Additives

06

ashnaotter

🦦

Điền Chính Quốc tắm rửa xong, mặc đồ ngủ của Kim Thái Hanh đi ra, Kim Thái Hanh xuống phòng của Kim Nhã Nhã tắm, còn chưa có trở về.

Điền Chính Quốc không khách khí vùng vẫy trên giường cửa Kim Thái Hanh, đệm mềm cứng vừa phải, thoải mái cực kỳ.

Hắn duỗi eo lăn hai vòng, bắt đầu ở trên không trung làm động tác đạp xe.

Kim Thái Hanh tắm rửa xong trở lại phòng, liền nhìn thấy hai chân Điền Chính Quốc trắng trắng nhỏ nhỏ vận động kịch liệt, ống quấn rộng thùng thình theo động tác của hắn mà rớt xuống đùi, thấy được qυầи ɭóŧ khi ẩn khi hiện.

Kim Thái Hanh hơi nao nao, cằm kéo căng muốn rớt.

Điền Chính Quốc thở hổn hển nói: "Tạm thời đừng nói chuyện với anh."

Kim Thái Hanh cười: "Là anh nói chuyện với em trước." Nói xong liền dựa lên khung cửa, nhìn thấy Điền Chính Quốc như chốn không người mà duỗi chân, hai cái đùi kia như thỏ con nhảy loạn, làm người ta ngứa ngáy trong lòng. . . . . .

Điền Chính Quốc hoạt động xong, thở hồng hộc mà buông chân xuống, dang rộng tay chân ở trên giường: "Mệt chết ta."

"Anh làm gì thế?"

"Chân thon, mông nở a."."

Kim Thái Hanh nói: "Muốn đạt được hiệu quả, phải làm chậm mới tốt, anh đạp nhanh như vậy, nhịp thở dễ loạn, không kích phát được tiềm năng trong cơ thể."

Điền Chính Quốc tròn mắt: "Thật à."

"Thật, nếu anh muốn rèn luyện bộ phận nào, tốt nhất vẫn là tìm huấn luyện viên chuyên nghiệp, tìm hiểu một chút quá trình học, có căn bản rồi mới dần thực hành"

Điền Chính Quốc bĩu môi: "Tìm huấn luyện riêng đắt tiền, anh lấy đâu ra."

"Sinh hoạt phí của em, anh cứ dùng."

Điền Chính Quốc mắt sáng lên: "A? Không, không tốt lắm."

Kim Thái Hanh mỉm cười: "Đừng ngại."

"Vậy em sống bằng gì?"

"Em có tiền gửi ngân hàng, còn đầu tư chứng khoán, một vài khoản lặt vặt khác."

Kim Thái Hanh trong mắt Điền Chính Quốc đã hóa thành thiên sứ, hắn nhăn nhó mà nói: "Này. . . . . . Quá không biết xấu hổ. . . . . ."

"Không ngại, dù sao số tiền kia cũng để anh cầm, anh coi như tiền lương đi."

Điền Chính Quốc trong lòng vui đến nở hoa rồi: "Vậy cám ơn nhé, yên tâm, anh sẽ thường xuyên mua đồ này nọ cho em, đúng rồi, hôm nào đến Tụ Tinh tìm anh, anh cắt tóc cho em."

Kim Thái Hanh sờ sờ tóc chính mình: "Chưa dài mà."

"Không dài, nhưng nhìn chưa đẹp, đổi kiểu tóc cho em, đảm bảo so với trước còn đẹp trai hơn, con gái nhìn thấy phải run rẩy luôn."

Kim Thái Hanh cười cười: "Được."

Điền Chính Quốc nháy mắt nói: "Ầy, có bạn gái chưa?"

Kim Thái Hanh lắc đầu: "Không có."

"Thật hay giả thế, gái chạy theo em chắc chắn rất nhiều đi."

"Tàm tạm, không còn thời gian để yêu đương."

Điền Chính Quốc ra vẻ coi thường: "Vậy còn thời gian nghịch nọ kia?" Hắn vươn đầu ngón tay chỉ vào một phòng lộn xộn đồ đạc.

"Mấy thứ này đều rất thú vị mà."

"Vậy em trước kia cũng chưa yêu?"

Kim Thái Hanh vẫn là lắc đầu, vẻ mặt ngây ngô lơ mơ.

Điền Chính Quốc lộ ra biểu tình khó tin, hắn ngồi dậy ngay ngắn, giọng điệu không buông tha: "Em nói một chút xem, lớn lên đẹp trai lại có tiền, không phải chịu áp lực thi cao đẳng, phần lớn thời gian để nghiên cứu gì mà thuốc độc, quyền anh, em không thấy lãng phí thanh xuân hả, người trẻ tuổi phải nói chuyện yêu đương nha."

Kim Thái Hanh hỏi ngược lại: "Vậy anh? Anh có bạn trai không?"

Điền Chính Quốc bị chặn một phen: "Anh. . . . . . Ây? Em sao biết anh. . . . . ."

Kim Thái Hanh cười mà không nói.

Điền Chính Quốc cào cào tóc: "À, em xem blog của anh."

Hắn nghiêng đầu quan sát Kim Thái Hanh, có chút ngập ngừng, "Em chấp nhận được không?"

Kim Thái Hanh nhún nhún vai: "Vì sao không thể, đây là tự do của anh."

Điền Chính Quốc nhẹ nhàng thở ra: "Vậy là tốt rồi, thật ra anh cũng không quan tâm người khác nghĩ gì về anh, ngay cả mẹ anh còn không lo, người khác thì có là gì."

"Anh nói rất đúng." Kim Thái Hanh hỏi, "Vậy. . . . . . anh có bạn trai không?"

"Bây giờ còn độc thân." Điền Chính Quốc bỗng nhớ tới gì, bĩu môi, "Anh năm trước có quen một thằng, mối tình đầu đấy, cao to đẹp trai, miệng cực kỳ ngọt, hơn tuổi anh. Mới quen được nửa tháng, anh liền phát hiện tiện nhân này dám bắt cá hai tay, đã bàn chuyện kết hôn với bạn gái, mẹ nó còn dám thề non hẹn biển, con bà nó, anh lúc đấy nhất định là mù rồi, sao có thể qua lại với thằng đểu đấy, tức chết mất." Điền Chính Quốc nhớ tới chuyện này là điên người.

Kim Thái Hanh khóe miệng nhẹ cong: "Ồ, người kia hơi quá đáng."

"Rất quá đáng ý, chính là tiện nhân, anh liền đem chuyện này kể với bạn gái hắn, sau đó đá hắn, còn tặng xe của hắn chút ân huệ." Điền Chính Quốc nói xong liền nở nụ cười, "Anh dùng mũi khoan vẽ vài con rùa lên xe của hắn, chọc thủng bốn lốp xe, ha hả, lúc biết mặt hắn xanh mét, đáng đời."

Kim Thái Hanh phụ họa nói: "Quả thật đáng đời."

"Cho hắn bài học ." Điền Chính Quốc hừ nói, "Anh còn không dám kể với mẹ, trước khi anh tốt nghiệp trung học, mẹ không muốn anh nhắc chuyện yêu đương, nếu để mẹ biết, mẹ anh tuyệt đối không tha cho hắn dễ dàng như vậy, ít ra phải ăn no đòn."

"Về sau nhìn người cẩn thận chút."

Điền Chính Quốc thở dài: "Nói thì dễ thôi, có những kẻ cố tình che giấu, nhìn bề ngoài thì rất tốt, sao có thể nhận ra? Sau khi đi làm mới biết, ở trường học vẫn dễ chịu hơn."

Hắn lại ngã nằm về giường, biểu tình trên mặt có chút cô đơn.

Cái gọi là mối tình đầu kia tuy không thể tổn thương hắn, nhưng lại khiến hắn ghê tởm, dường như từ lúc đấy, hắn bắt đầu có lòng đề phòng người khác hơn.

Kim Thái Hanh nói: "Sau này nếu anh có ý với ai, dẫn em đi xem trước, ít nhiều gì có thể làm quân sư cho anh."

Điền Chính Quốc cười nói: "Được, em thông minh như vậy, nói không chừng thật sự có thể nhìn ra người tốt người xấu."

Kim Thái Hanh cười mỉm: "Trong mắt anh như nào là người xấu?"

Điền Chính Quốc nhíu mày nói: "Người xấu thì phạm tội này, nhân phẩm kém này, lừa dố, có khuynh hướng bạo lực."

"Loại người xấu này rất dễ nhận biết."

Điền Chính Quốc chớp mắt, lực chú ý không tự giác mà bị Kim Thái Hanh hấp dẫn: "Vậy loại người xấu nào không dễ nhận ra?"

Kim Thái Hanh chăm chú nhìn, thanh âm có chút khàn khàn, cười như không cười mà nói: "Chỉ khi đe dọa đến quyền lợi của hắn, hắn mới trở thành người xấu."

Điền Chính Quốc không hiểu sao thấy lạnh gáy, hắn tưởng chính mình còn chưa tỉnh ngủ, xoa xoa cổ, nghĩ lời Kim Thái Hanh nói, hắn chưa hiểu hết.

Kim Thái Hanh cười nhe răng: "Về sau anh nhìn người kĩ chút, đừng dễ dàng tin tưởng là được."

Điền Chính Quốc gật gù: "Đương nhiên, anh cũng thành thục lắm đấy."

Kim Thái Hanh giở chăn ra chui vào: "Ngủ đi, em ngày mai còn phải đến trường."

"Được."

Kim Thái Hanh tắt đèn, Điền Chính Quốc ngáp một cái, nhắm hai mắt lại.

Một lát sau, Kim Thái Hanh trong bóng đêm đột nhiên hỏi: "Anh Chính Quốc, anh thích kiểu đàn ông nào?"

Điền Chính Quốc ha ha cười nói: "Anh thích vóc người cao, có cơ thể của đàn ông trưởng thành, nếu có tiền thì càng tốt."

Kim Thái Hanh cười nhẹ hai tiếng: "Anh sẽ tìm được."

"Đương nhiên, bất quá anh giờ cũng không còn thời gian yêu đương, anh ở Tụ Tinh bận mệt nhừ, anh phải chăm chỉ làm việc, về sau có tiền mới nhàn được, giờ nhắc đến yêu chỉ phí thời gian, ầy, lo làm gì vội, cứ thuận theo tự nhiên đi."

"Ừm, ngủ ngon, anh Chính Quốc."

"Ngủ ngon."

Kim Thái Hanh trợn mắt nhìn trần nhà, đôi mắt đen sáng ngời trong bóng đêm.

Vừa cảm giác tỉnh lại, trời đã sáng choang, Điền Chính Quốc mở đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ, sau ba giây mới kịp phản ứng, nhớ ra chính mình không ở nhà, mà ở lại nhà Kim Thái Hanh.

Nghĩ đến lần đầu tiên qua đêm ở nhà trai, thế mà không phải người yêu, Điền Chính Quốc có chút buồn cười, có lẽ sự ràng buộc của tình thân thật kỳ diệu, hắn rõ ràng là lần đầu gặp Kim Thái Hanh, lại hoàn toàn không có khoảng cách, hắn tuy không để Kim Thái Hanh gọi hắn cậu, nhưng cũng thật sự coi Kim Thái Hanh là cháu ngoại trai.

Kim Thái Hanh đẩy cửa ra, vừa vặn thấy hắn bò dậy từ giường: "Dậy rồi? Vừa vặn, xuống dưới ăn cơm đi." Kim Thái Hanh trên người mặc đồ thể thao, dưới thân là quần màu đen bó sát người, chỗ đũng quần tròn trĩnh nhô lên, tương đối khiến người mơ màng, từ đùi kéo xuống lộ những đường cong rõ nét, hai cái đại chân dài thật chọc mù mắt người.

Điền Chính Quốc nuốt nuốt nước miếng, tuy rằng hắn không có hứng thú với trẻ nhỏ, cũng không ảnh hưởng tới việc thưởng thức sắc đẹp nha, vả lại dáng người của Kim Thái Hanh không giống thiếu niên chưa dạy thì, trừ bỏ còn có chút gầy, chắc chắn đã dậy thì rồi!

Điền Chính Quốc che giấu lấy tay dụi mắt: "Em dậy thật sớm a, anh đánh răng xong sẽ xuống."

"Được, nhanh một chút, không lại nguội cháo."

Điền Chính Quốc rửa mặt đi xuống lầu, Kim Thái Hanh đang đọc báo ngồi bên bàn ăn đợi hắn.

Điền Chính Quốc cào cào tóc: "Em sao đến sáp vuốt tóc cũng không có, tóc anh bù xù hết rồi."

Kim Thái Hanh cười nói: "Trong phòng mẹ chắc có, anh lên tìm xem."

". . . . . . Thôi." Điền Chính Quốc ngồi vào trước bàn, trên bàn bày cháo bí đỏ, một đĩa trứng ốp, hai cái sandwich, cùng sữa, cà phê, nước lọc, theo thứ tự sắp xếp, rất chú trọng cách bày trí, mới nhìn thôi đã muốn ăn, "Oa, bữa sáng chuẩn bị tỉ mỉ như vậy."

Kim Thái Hanh đặt báo xuống: "Bữa sáng là bữa quan trọng nhất trong ngày, phải ăn đủ chất."

"Mẹ anh nấu rất khó ăn, buổi sáng phần lớn là ăn lại đồ thừa hôm qua." Điền Chính Quốc nhún nhún vai, "Đáng tiếc dù khó nuốt anh cũng lười tự làm cơm."

Kim Thái Hanh chớp chớp mắt: "Chỗ anh làm cách đây không xa, không bằng thường xuyên đến, em làm cơm cho."

Điền Chính Quốc nghĩ nghĩ, đoạn đường từ chỗ làm về nhà, căn bản là đi nửa vòng thành phố, so với nhà Kim Thái Hanh xa hơn quá nhiều, mỗi ngày đi tới đi lui quả thật quá mệt, hơn nữa mẹ còn quản chặt, hắn nhất thời động tâm với đề nghị của Kim Thái Hanh.

"Em một mình ở nhà lớn như vậy, thật sự có điểm tịch mịch. . . . . ." Kim Thái Hanh nhìn quanh bốn phía, than nhẹ một tiếng, "Đôi khi nơi này một chút tiếng động cũng không có, quả yên tĩnh, có anh đến náo nhiệt hơn rất nhiều."

Điền Chính Quốc nhất thời lại đau lòng thay Kim Thái Hanh: "Em yên tâm, anh nếu quyết định chiếu cố em, sẽ không phụ lòng dặn dò của chị, anh sẽ thường đến nhìn em."

Kim Thái Hanh dùng muỗng nhỏ nhẹ nhàng khuấy cà phê: "Nếu anh có thể dọn qua đây thì thật tốt."

Điền Chính Quốc cào cào tóc: "Kỳ thật. . . . . . Ở đây đường xá rất tiện, nhưng anh lo lắng cho mẹ, mà ba anh mới mất vài năm, chắc em đã biết."

"Em nghe mẹ nói qua."

"Ừm, mẹ anh bề ngoài nhìn rất mạnh mẽ, thật ra thường ỷ lại anh, anh không thể để bà một mình ở nhà, nhưng vẫn sẽ thi thoảng tới đây, để anh trở về thương lượng với mẹ, nửa năm nay chạy qua chạy lại giữa nhà với chỗ làm, quả thật rất mệt, mỗi ngày mất vài tiếng ngồi tàu điện ngầm, quá xa."

Kim Thái Hanh cười nói: "Em chờ tin tốt của anh."
---

_Hết chương 6_

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co