32
🦦
Tối hôm đó, Điền Chính Quốc kinh sợ, không tới chỗ Kim Thái Hanh, mà là trở về nhà mình.
Hắn vừa vào cửa, chỉ thấy mẹ đã mặc đẹp trang điểm tươm tất, bộ dáng đang chuẩn bị xuất môn, hai người nhìn đến đối phương, đều là sửng sốt.
"Mẹ, đã tám giờ hơn, mẹ còn ra ngoài?" Điền Chính Quốc nhìn mẹ từ trên xuống dưới, lúc còn trẻ mẹ rất đẹp, hiện tại mới hơn bốn mươi, dáng người cùng da mặt bảo dưỡng tốt, kiểu ăn diện cũng rất thướt tha.
Phùng Nguyệt Hoa nhất thời có chút co quắp: "À, đi nghe kịch với bạn."
Điền Chính Quốc vuốt cằm: "Bạn nào thế, ăn diện đẹp thế này."
Phùng Nguyệt Hoa trừng mắt: "Cậu quản bạn của mẹ làm gì, mẹ có quản cậu chơi với ai à."
"Vậy sao mẹ không quản." Điền Chính Quốc lộ ra vẻ mặt cười gian, "Nói, có phải hẹn hò không!"
Phùng Nguyệt Hoa thẹn quá thành giận: "Mặc xác cậu đánh rắm, mau tránh ra."
Điền Chính Quốc giang hai tay cánh tay che cửa, còn học tư thế diều hâu tróc con gà con trái xỉa phải xỉa: "Ha ha, con không cho đi, mẹ không nói thì không cho đi."
Phùng Nguyệt Hoa xoa thắt lưng: "Thằng nhóc, ngứa đòn à."
"Mẹ nói tí đi, có phải hẹn hò không, mẹ hẹn hò con ủng hộ mà, không cần giấu con." Điền Chính Quốc đi lên ôm lấy cánh tay mẹ, "Mẹ hôm nay đẹp quá nga, mau nói cho con biết mẹ đi hẹn hò hả, giữa chúng tớ không có bí mật mà."
"Thúi lắm, chuyện cậu giấu mẹ còn ít sao."
Điền Chính Quốc đột nhiên nhớ chính mình còn giấu mẹ chuyện nuôi cháu trai, tâm nhất thời trống rỗng: "Mẹ, mau nói cho con biết đi."
Phùng Nguyệt Hoa lườm trắng mắt, vuốt vuốt tóc: "Ờ, mới vừa nhận thức một người, rất không tồi."
"Oa, người nào, bao tuổi, làm nghề gì, cao không, người tỉnh nào, có phải suất thúc thúc không?" Điền Chính Quốc hưng phấn cả người nhảy nhót.
Phùng Nguyệt Hoa có chút do dự: "Mẹ sợ con không chấp nhận được, cho nên vẫn không nói."
Điền Chính Quốc trừng mắt, hoảng sợ nói: "Chẳng lẽ tầm tuổi con?"
Phùng Nguyệt Hoa một cái tát chụp ở trên đầu hắn: "Tuổi cái đầu nhà cậu!"
Điền Chính Quốc ủy khuất vuốt đầu: "Vậy rốt cuộc có cái gì con không chấp nhận được."
"Ách. . . . . . là người ngoại quốc."
"Ều, mẹ già mẹ thật ngưu bức!" Điền Chính Quốc dùng sức bật ngón cái, "Con sao lại không chấp nhận được, con rất có thể tiếp nhận rồi" .
Phùng Nguyệt Hoa ngượng ngùng nói: "Mới vừa nhận thức mà thôi, bát tự còn chưa xem, ai nha, con mau tránh ra, mẹ bị muộn rồi ."
Điền Chính Quốc nhanh chóng từ trong túi lấy ra phấn phủ: "Đến con bổ trang cho mẹ, mẹ phải thật xinh đẹp đi hẹn hò."
"Tông màu này không được!"
"À thế đổi, vậy mẹ chờ con đi lấy. . . . . ."
"Không cần." Phùng Nguyệt Hoa dùng sức đẩy ra hắn, "Tránh ra tránh ra." Nàng rất nhanh đã tông cửa xông ra.
Điền Chính Quốc nhìn thấy bóng dáng mẹ dần đi xa hàng hiên, nhịn không được ngây ngô cười.
Trải qua cả đêm trằn trọc, Điền Chính Quốc quyết tâm đi tìm Kim Thái Hanh hỏi rõ ràng.
Khi hắn rước hai mắt thâm đen tới chỗ làm, bị Tiểu Ngải vô tâm cười nhạo: "Adi này, lăn một đêm già một vòng, đây chính là cậu nói với tớ."
Điền Chính Quốc hữu khí vô lực nói: "Tớ còn từng nói gặm một cái chân gà tăng 2kg, cô nghe chưa?"
Tiểu Ngải dáng vẻ bệ vệ nhất thời xẹp lép.
"Còn nói dầu thơm này không thích hợp tóc khô xơ như cô, chân thô thì đừng mặc quần da bó." Điền Chính Quốc một hơi niệm xong, sau đó trừng mắt với nàng, "Cô nghe chưa?"
Tiểu Ngải kỳ quái kêu: "Cậu dì cả mẹ ơi, làm gì đột nhiên hung thế!"
"Tâm tình không tốt."
"Hừ, tớ mới tâm trạng không tốt." Tiểu Ngải đem đầu tựa vào trên vai hắn, "Nói đi, cậu vì cái gì tâm trạng không tốt."
"Lỡ mồm nói sai, gặp rắc rối ." Điền Chính Quốc ai thán nói, "Cô thì sao."
"Tớ cảm giác bạn trai nɠɵạı ŧìиɧ."
"Ều!"
"Có thể an ủi người không?" Tiểu Ngải miễn cưỡng cười cười.
Điền Chính Quốc nhíu mày nói: "Chắc chắn chứ?
Có chứng cớ không?"
"Muốn chứng cớ gì, thẳng nam đều xuẩn, trực giác của tớ sẽ không sai."
"Nói có lý." Điền Chính Quốc vuốt vuốt tóc của nàng, "Không có việc gì, đá hắn rồi tìm người khác."
Tiểu Ngải nhắm hai mắt lại, nhìn qua thực mệt mỏi.
Điền Chính Quốc còn muốn an ủi nàng vài câu, Lưu Tinh đột nhiên gọi hắn một tiếng: "Adrian, đến văn phòng tớ một chút."
Điền Chính Quốc rất ít đối mặt Lưu Tinh, Lưu Tinh là thẳng nam, tính cách ổn trọng, không nhiều lời, so với giới tạo hình sư trải đầy gay, có vẻ phi thường mộc mạc, nhưng danh tiếng vẫn phi thường tốt, rất được người tôn kính.
"Ngồi đi."
Điền Chính Quốc ngồi ở đối diện Lưu Tinh, hắn biết Lưu Tinh khẳng định là muốn cùng hắn nói chuyện quầy mỹ phẩm.
Quả nhiên, Lưu Tinh đạm nói: "Thiệu tổng đề cử cậu quản quầy mỹ phẩm, tin chắc cậu đã biết chuyện này."
Điền Chính Quốc cảm thấy có chút chột dạ, hắn xem như là đi cửa sau, hắn vội gật đầu: "Ừm, đã biết."
"Chuyện này tớ vốn là không có quyền lên tiếng, hiện tại chủ Tụ Tinh không phải tớ, tớ chỉ là người quản lý, nhưng nếu là quản lý, tớ phải có trách nhiệm với danh tiếng và chất lượng Tụ Tinh, dù sao Tụ Tinh cũng là tâm huyết của tớ."
Điền Chính Quốc co quắp cúi đầu, kỳ thật chính hắn cũng biết chính mình khó có thể đảm nhiệm: "Anh Lưu Tinh, ý của anh tớ hiểu rồi, kỳ thật tớ cũng không có tự tin hay uy phong gì đi nhận quản quầy mỹ phẩm, để tớ nói với phía Thiệu tổng một tiếng, việc này hay là thôi đi."
"Tớ không phải ý này."
"A?"
"Adrian, cậu có thiên tư, có tài hoa, tiền đồ tốt, cho cậu cơ hội nâng cao một bước, kỳ thật là đúng, nhưng cậu bây giờ còn thiếu điểm khiến người phục, là tư lịch (tư cách và sự từng trải)."
"Tớ tư lịch quả thật không đủ, tớ đến Tụ Tinh mới một năm rưỡi. . . . . ."
"Thiệu tổng xem trọng cậu, tớ cũng rất xem trọng cậu, cậu là tài năng mới, có thể tiến bộ rất nhanh, tớ thực nguyện ý bồi dưỡng cậu, chỉ xem cậu có nguyện ý hay không."
"Tớ đương nhiên nguyện ý, anh Lưu Tinh, kỳ thật tớ làm gì đều tùy anh nói, nếu anh thấy tớ hẳn là tiếp tục học tập, rèn luyện, tớ liền tiếp tục làm trợ lý, dù sao tớ còn trẻ, tớ không vội." Nói đến nói đi, hắn tuy rằng cả ngày miệng pháo, nhưng vẫn tự biết mình, để hắn đi quản quầy mỹ phẩm, đừng nói hắn có đủ năng lực không, chỉ riêng nước miếng người khác văng sau lưng đã đủ nhấn chìm hắn, đến lúc đó đối mặt có thể không phải một Luca, mà là rất nhiều Luca. (phân thân chi thuật :v)
"Cậu quả thật cần học tập, rèn luyện, bất quá không phải ở Tụ Tinh."
Điền Chính Quốc khó hiểu nhìn hắn.
"Cậu có muốn đi nước Mỹ đào tạo sâu?"
Điền Chính Quốc mắt nhất thời trừng tròn vo: "Đi, đi nước Mỹ?"
Lưu Tinh lại cười nói: "Hàng năm Tụ Tinh đều có danh ngạch này, đi một năm, bất quá cậu phải ký hợp đồng lao động năm năm với Tụ Tinh trước mới được."
Điền Chính Quốc nhất thời hưng phấn đến có chút không biết làm sao.
Kế hoạch trau chuốt nhân tài này của Tụ Tinh hắn có biết, hàng năm đều có, nhưng đều là tạo hình sư chuyên nghiệp, hắn vẫn phi thường khát khao, chính là không nghĩ có một ngày đến phiên chính mình!
Hắn lắp bắp hỏi: "Thật, thật vậy à, anh Lưu Tinh, tớ, tớ sao?"
"Đương nhiên là cậu. Chờ cậu ở nước Mỹ đào tạo sâu một năm trở về, là có thể danh chính ngôn thuận tiếp quản quầy mỹ phẩm."
Điền Chính Quốc ánh mắt thẳng tỏa sáng, kích động đến độ không đáp được tiếp.
Lưu Tinh đem một chồng tư liệu giao cho hắn: "Cậu cầm về xem tỉ mỉ, trở về suy nghĩ thêm, hiện tại cách ngày học ngày còn sớm, cậu cũng đủ thời gian hảo hảo suy nghĩ."
Còn suy nghĩ cái gì hả! Điền Chính Quốc thiếu chút nữa hét toáng.
Nhưng nghĩ lại nghĩ, hắn có mẹ, có Kim Thái Hanh, có La Duệ, giống như đều cực kỳ cần hắn.
Hắn nhận tư liệu, cố gắng khắc chế chính mình không thét chói tai: "Cám ơn Lưu Tinh, cám ơn Lưu Tinh."
"Đừng khách khí. Chuyện này trước tiên cậu phải giữ bí mật nhé."
"Vâng, tớ hiểu được!"
Tâm trạng hôm nay của Điền Chính Quốc đều phi thường phức tạp, lo lắng chuyện Kim Thái Hanh, đồng thời, lại vì cơ hội được đào tạo sâu mà nhảy nhót không thôi, quả thực là buồn vui lẫn lộn, khó mà thích ứng kịp.
---
Thật vất vả tới giờ tan tầm, Điền Chính Quốc cưỡng ép chính mình lên xe buýt tới nhà Kim Thái Hanh gia.
Kim Thái Hanh vẫn thân thiết như mọi ngày, sớm đã chuẩn bị xong cơm, đang chờ hắn, vừa thấy hắn vào cửa liền lộ ra suất khí tươi cười rực rỡ: "Chính Quốc ca, đã về."
"Ừm, đã về."
"Gần trường em mới mở tiệm bánh ngọt có tiếng, em mua bánh pho mát anh thích, không biết có ngon bằng bánh La Duệ ca làm không."
"Khẳng định kém bánh Mẹ Nhỏ làm, chờ tiệm của hắn mở, chúng tớ có thể thường thường tới cọ bữa chiều."
Kim Thái Hanh cười nói: "Được thôi, mau tới ăn cơm đi."
Lúc Điền Chính Quốc ăn cơm không yên lòng, nghĩ đến lát nữa phải nói như thế nào, càng nghĩ càng khó mở miệng.
"Chính Quốc ca, hôm nay anh làm sao vậy? Như hồn trên mây."
"Nga, có điểm mệt mỏi." Điền Chính Quốc tùy tiện bới cơm, "Anh ăn no rồi, anh ra sô pha nằm chốc lát."
"Ừm, anh đi đi, chờ em dọn xong phòng bếp, pha đồ uống nóng cho anh."
Điền Chính Quốc ngã vào sô pha, trong lòng lẩm nhẩm lí do thoái thác, La Duệ nói đúng, hắn hỏi xong nhất định sẽ hối hận, mà không hỏi thì không giải quyết được vấn đề.
Chỉ chốc lát sau, Kim Thái Hanh bưng một cốc đồ uống nóng lại đây: "Chính Quốc ca, em pha cho anh trà oải hương, anh uống rồi nghỉ ngơi sớm."
Điền Chính Quốc tiếp nhận chén trà, không khỏi có chút thất thần mà nhìn Kim Thái Hanh.
Kim Thái Hanh vẫn là ôn nhu, săn sóc, luôn đối hắn lộ ra tươi cười đẹp đẽ, luôn cẩn thận quan tâm, chiếu cố hắn, mặc kệ Kim Thái Hanh làm cái gì, ít nhất là thái độ đối hắn không thể xoi mói. . . . . . hắn đột nhiên nghĩ đến hay thôi không hỏi.
Kim Thái Hanh nhẹ giọng nói: "Chính Quốc ca, có phải anh muốn nói gì với em không, anh muốn nói gì thì cứ nói, đừng nghẹn ở trong lòng, tối lại ngủ không ngon."
Điền Chính Quốc cảm giác chỗ nào đó trong tim đang sụp đổ, trở nên đặc biệt mềm mại, xúc động muốn chất vấn Kim Thái Hanh hao dần, hiện tại chỉ còn lại lo lắng đối Kim Thái Hanh.
Hắn uống một ngụm trà, nhẹ nhàng đặt chén lên bàn, lo âu xoa xoa tay: "Anh quả thật có chuyện muốn hỏi em."
"Anh nói, em nghe."
"Ngày hôm qua. . . . . . anh cùng Thiệu Quần ăn cơm." Hắn nói xong, cố ý quan sát mặt Kim Thái Hanh.
Kim Thái Hanh thần sắc như thường "Nga" một tiếng: "Sau đó thì?"
"Hắn hỏi anh tình hình gần đây của phòng làm việc, còn nói muốn để anh làm phụ tá quầy mỹ phẩm."
"Thật tốt nha."
"Hắn còn nói. . . . . . La tổng có ý nhượng lại cổ phần, muốn anh hẹn La tổng uống rượu, tìm cách hỏi ra mức giá bên La tổng."
Kim Thái Hanh híp mắt: "Anh từ chối đi."
"Anh đương nhiên đã từ chối, anh với La tổng sao có thể gặp mặt." Điền Chính Quốc tay vặn xoắn, khẩn trương đến tim đập bịch bịch, "Hắn còn nói cho anh biết, trong tay hắn có một thứ nhược điểm của La tổng, lúc trước chính là dùng nhược điểm này ép La tổng. . . . . ." Hắn cố lấy dũng khí nhìn thẳng Kim Thái Hanh, muốn từ ánh mắt bình tĩnh không gợn sóng kia nhìn ra một tia manh mối, đáng tiếc, ánh mắt Kim Thái Hanh hảo thâm, thâm đến nhìn không thấy đáy.
Kim Thái Hanh gật gật đầu: "Em hiểu được, anh cảm thấy nhược điểm trong tay Thiệu Quần, chính là ảnh chụp lần trước phải không."
Điền Chính Quốc không ngờ tới Kim Thái Hanh lại nói trắng ra, ngược lại bị hoảng sợ, trái tim run run, nhất thời nói không ra lời.
Kim Thái Hanh nhẹ nhàng cười: "Thì ra cả tối nay anh khẩn trương, là vì chuyện này."
Điền Chính Quốc có chút phát cáu vì thái độ 'không hề gì' này của Kim Thái Hanh: "Vậy rốt cuộc có phải hay không?"
Kim Thái Hanh thoải mái nói: "Đúng, chính là ảnh chụp lần đấy, là em giấu tên chuyển Thiệu Quần."
Oanh, đại não vù vù, một trận trống rỗng!
Điền Chính Quốc từ sô pha nhảy dựng lên, hai mắt nhìn chằm chằm Kim Thái Hanh, trong ngực kịch liệt phập phồng.
Kim Thái Hanh giữ chặt tay hắn: "Chính Quốc ca, anh đừng kích động, ngồi xuống."
Điền Chính Quốc giống như bị phỏng mà hất tay hắn, run giọng nói: "Thái Hanh. . . . . . em. . . . . . em như thế nào có thể làm loại sự tình này, em, gan em sao lớn vậy!"
Kim Thái Hanh bình tĩnh nói: "Em là vì anh mà."
Điền Chính Quốc sợ nhất là nghe câu thế này, bởi vì chỉ cần một câu này, hắn liền khó mà trách cứ Kim Thái Hanh, hắn dùng sức lắc lắc đầu: "Em điên rồi, em có biết đây là phạm pháp không, em thông minh như vậy, chẳng lẽ không biết đây là phạm pháp sao!"
Kim Thái Hanh lại nắm tay Điền Chính Quốc, mạnh mẽ kéo hắn ngồi xuống, khí lực lớn, làm Điền Chính Quốc căn bản không chống cự được.
Kim Thái Hanh vẫn cầm tay Điền Chính Quốc, đạm cười nói: "Chính Quốc ca, anh làm quá rồi, em nếu dám làm, đương nhiên có thể gánh vác hậu quả, để La tổng cách xa anh, em mạo hiểm một chút đâu đáng gì."
"Đáng chứ!" Điền Chính Quốc rốt cục tìm về giọng nói của chính mình, hắn lạnh lùng nói, "Thái Hanh, em làm như vậy là không đúng em biết không! Em mới mười sáu tuổi, em không thể ỷ vào chính mình thông minh mà làm chuyện nguy hiểm, em đừng quá coi thường người lớn, vạn nhất La tổng báo cảnh sát, vạn nhất Thiệu Quần bán đứng em, tiền đồ của em thế là hết!"
"La Chí Cao không dám báo cảnh sát, Thiệu Quần cũng sẽ không lôi chuyện này ra ánh sáng, chuyện vốn đã xong rồi." Kim Thái Hanh than nhẹ một tiếng, "Nhưng hẳn là anh đã để lộ trước mặt Thiệu Quần."
Cách dòng
"Anh, anh đâu biết lại như thế. . . . . ."
"Không có việc gì, em không phải trách anh, anh bình tỉnh một chút trả lời em mấy vấn đề này, thứ nhất, Thiệu Quần biết ảnh chụp là chúng tớ chụp không?"
"Hắn chỉ biết là anh biết chuyện, cái khác hẳn là chỉ có thể đoán."
"Được, thứ hai, hắn có bảo anh đưa ảnh chụp ra không?"
"Không có."
"Tốt lắm, nếu Thiệu Quần liên hệ anh, anh cứ nói, chuyện ảnh chụp La Chí Cao, anh nghe nói thôi, về phần làm sao mà biết được, anh cũng không rõ, dù cắn chết anh cũng cứ bảo không biết, xong."
"Được. . . . . ." Điền Chính Quốc dùng sức gật đầu, "Không đúng, chúng tớ đang nói không phải cái này, mà là nói sao em có thể làm thế! Thái Hanh, em một chút cũng không thấy được chính mình sai rồi sao?"
Kim Thái Hanh nghiêng đầu nhìn Điền Chính Quốc: "Vậy tiếp tục, La Chí Cao không dám quấy rầy anh, anh bây giờ còn trọng dụng, kết quả này anh thích không?"
"Anh. . . . . ."
"Anh đã thích, vậy có cái gì sai đâu?" Kim Thái Hanh nắm tay Điền Chính Quốc, ôn nhu nói, "Chính Quốc ca, với em mà nói, dọn sạch tất cả chướng ngại khiến anh không thoải mái, để anh vui vẻ, là đúng."
Điền Chính Quốc nhìn khuôn mặt Kim Thái Hanh còn chưa thoát vè trẻ con, đột nhiên cảm thấy một cỗ lãnh ý từ lưng trèo lên, nhất thời làm cả người hắn nổi lên một tầng da gà, cách Kim Thái Hanh nói thật là đáng sợ, vì hắn dọn sạch tất cả chướng ngại khiến hắn không thoải mái?
Chỉ vì công việc của hắn, mà có thể mạo hiểm làm chuyện trái pháp luật sao?
Để hắn khó chấp nhận hơn là, Kim Thái Hanh không thấy bản thân không đúng chỗ nào, mà là thản nhiên thừa nhận, thản nhiên giải thích!
Nếu nói Kim Thái Hanh không khổ sở vì Nhã Nhã mất, là lần đầu tiên khiến hắn thấy Kim Thái Hanh không bình thường, đến những chuyện tiếp theo, cái nhìn của hắn đối Kim Thái Hanh ngày càng phức tạp, thiếu niên tươi cười như ánh dương quang này, dùng trí tuệ mà làm từng chuyện từng chuyện vượt ngoài dự đoán của hắn, hắn không muốn nhắc đến từ kia, nhưng bên trong lại có thanh âm lặp lại:
Kim Thái Hanh dường như không được bình thường.
Suy nghĩ khác hẳn với người thường, cả gan làm loạn, coi thường đạo đức cùng khuyết thiếu sự đồng cảm. . . . . . đây mới thật sự là Kim Thái Hanh sao?
Điền Chính Quốc bị phỏng đoán của chính mình làm chấn động đến nói không ra lời.
Không, hắn sao có thể nghĩ như vậy?
Kim Thái Hanh chính vì bảo vệ hắn nên mới làm sai, hắn lại chối bỏ cả con người Kim Thái Hanh sao?
Trong thời gian bọn tớ ở chung, con người ôn nhu, cẩn thận, Kim Thái Hanh dương quang, mới là Kim Thái Hanh chiếm giữ phần lớn tâm trí hắn!
*dương quang (ánh mặt trời, tỏa nắng,... m chả nhớ m đã chú thích chưa...)
Kim Thái Hanh vẫn quan sát vẻ mặt của Điền Chính Quốc, thông qua biến hóa rất nhỏ của ngũ quan và ánh mắt, tất cả suy nghĩ cùng vùng vẫy trong lòng Điền Chính Quốc đều bị hắn thu vào, hắn nắm chặt tay Điền Chính Quốc không tha, thái độ ôn tồn giọng nói mềm nhẹ: "Chính Quốc ca, anh đang giận em à?"
Điền Chính Quốc mặt lạnh nghiêm túc nói: "Đúng."
"Thực xin lỗi. . . . . ." Kim Thái Hanh áy náy nói, "Em nhìn anh bị La tổng khi dễ, mà em cái gì cũng không làm được, anh có biết cảm giác đấy có bao nhiêu khó chịu không. Em cũng biết làm như vậy thực mạo hiểm, nhưng chút mạo hiểm đó so với anh, thì không đáng gì, chỉ cần anh vui vẻ, cái gì em cũng nguyện ý làm."
Điền Chính Quốc nhìn Kim Thái Hanh hai mắt ửng đỏ, đồng thời trái tim nhói như kim châm, Kim Thái Hanh mặt có nét rất giống Nhã Nhã, khiến hắn mơ hồ trông thấy hình bóng Nhã Nhã chồng chéo lên, Kim Thái Hanh đau thương, tựa như Nhã Nhã đau thương, trực tiếp đánh vào tim hắn.
Ở nơi hắn không trông thấy, chị hắn đã chịu đựng bao nhiêu thống khổ?
Giống như tuổi thơ Kim Thái Hanh hắn không chứng kiến, thiếu niên này đã lớn lên thế nào?
Kim Thái Hanh có lẽ còn có điểm cố chấp, bướng bỉnh, nhưng xét đến cùng vẫn là vì bảo vệ hắn. . . . . . nghĩ đến đây, Điền Chính Quốc thật sự không thể lại trách cứ Kim Thái Hanh.
Hắn nhíu mày nhìn Kim Thái Hanh: "Thái Hanh, cho dù em là vì anh, anh cũng không hy vọng em làm loại sự tình này, về sau em không được lại lấy anh làm cớ để mạo hiểm ."
Kim Thái Hanh gật gật đầu: "Em về sau sẽ không thế nữa."
"Vậy. . . . . . em có biết mình sai chưa?"
Kim Thái Hanh nhu thuận gật gật đầu.
Điền Chính Quốc thở dài: "Anh thật sự không biết nên nói em thế nào, tuyệt đối không có lần sau, biết chưa.
Chỉ là một công việc thôi, thật sự không được thì đành bỏ."
Kim Thái Hanh lại gật đầu, nhìn qua phi thường phối hợp.
Điền Chính Quốc vuốt tóc hắn: "Anh còn tưởng em không cần người căn dặn cơ."
Kim Thái Hanh ảm đạm cười.
"Anh hiện tại thực lo lắng Thiệu Quần sẽ làm gì đó."
"Anh chỉ cần cắn chết không thừa nhận, hắn sẽ hết cách, yên tâm đi."
Điền Chính Quốc gật đầu: "Hy vọng hắn thật sự có thể buông tha anh."
Kim Thái Hanh khoác vai hắn: "Đừng lo lắng, không ai có thể thương tổn anh."
Điền Chính Quốc cảm thấy ngực một cỗ khí tích tụ, thế nào cũng không tán ra, tuy rằng Kim Thái Hanh đã nhận sai đã cam đoan, cũng không khiến tâm tình hắn vơi đi.
Từ nhỏ mẹ đã dạy hắn không được làm chuyện đuối lý, vì một khi đã làm, sớm muộn sẽ lớn chuyện, cho nên hắn nghĩ đến việc Kim Thái Hanh làm, tim vẫn phải run rẩy.
La tổng chịu để yên sao? Thiệu Quần sẽ bỏ cho hắn sao?
Đối mặt này đó, sao Kim Thái Hanh vẫn có thể thản nhiên!
Tuy rằng nhìn qua như đã êm xuôi, nhưng Điền Chính Quốc lại mất ngủ.
Hắn nghĩ nghĩ mình từ lúc quen biết Kim Thái Hanh tới giờ, cũng gần một năm, có đôi khi hắn tưởng đã hoàn toàn hiểu Kim Thái Hanh, kết quả lại phát hiện không phải, hắn đối thiếu niên này, còn có rất nhiều chỗ mù mờ, có thể là hắn căn bản chưa nghĩ tới, hoặc chưa tìm hiểu tới, nhưng theo thời gian cùng nhau trải qua, hắn chung quy vẫn nhìn ra ít manh mối.
Có lẽ Kim Thái Hanh cũng không quá hư hỏng, nhưng Kim Thái Hanh tuyệt không đơn thuần tinh khiết như hắn tưởng.
Sau vài ngày tự nghĩ đông nghĩ tây, Điền Chính Quốc nhịn không được đi tìm La Duệ.
La Duệ đã tuyển xong nhân viên, chỉ chờ ngày lành để khai trương, mấy ngày nay đều ở trong tiệm bận việc quét tước vệ sinh cùng chuẩn bị nguyên liệu.
Thấy Điền Chính Quốc đến đây, hắn bưng bánh ngọt mới làm cùng trà ướp hoa tới, hai người ngồi trong tiệm bánh không khí ấm áp vắng lặng, trong hoàn cảnh này, Điền Chính Quốc cảm giác trái tim yên tĩnh không ít, chậm rãi kể lại chuyện ngày đó nói với Kim Thái Hanh.
Sau khi La Duệ nghe xong, quả nhiên là vẻ mặt khϊếp sợ, Điền Chính Quốc chán nản nghĩ, đây mới là phản ứng của người bình thường.
"Trời ạ, thật sự nhìn không ra, sao lá gan hắn lớn vậy, dám làm loại sự tình này, là bởi vì tuổi còn nhỏ cho nên không kiêng kị gì sao."
Điền Chính Quốc lắc đầu: "Tớ cảm thấy không giống, cảm giác Kim Thái Hanh cho tớ là, hắn làm gì cũng đều đã nghĩ sâu tính kỹ."
La Duệ kì quái hét lên: "Thế thì càng đáng sợ!"
Điền Chính Quốc che hai tai: "Đừng hò hét ngay bên tai tớ chứ."
"Này Chính Quốc, Kim Thái Hanh giống như thiếu niên thiên tài biếи ŧɦái hay có trong phim nhỉ."
"Nói lung tung gì thế."
"Thật mà, cậu chưa xem phim như thế à, là kiểu đặc biệt thông minh, nhưng lại đặc biệt lãnh khốc nguy hiểm, tớ kịch liệt đề cử cậu mấy bộ, cậu đi. . . . . ."
"Không xem, phim truyền hình đều là giả, cậu còn có thể nát hơn không, cả ngày xem mấy thứ con gái hay xem."
La Duệ bĩu môi: "Đâu chỉ riêng con gái xem. . . . . ."
Điền Chính Quốc ghé vào trên bàn, lấy đầu đυ.ng mặt bàn: "Phiền quá đi."
La Duệ thở dài: "Kim Thái Hanh thật sự là làm cho người tớ đoán không ra, hắn đối với cậu bảo hộ đến không chê vào đâu được, vì diệt trừ người làm khó dễ cậu, cư nhiên có thể làm loại chuyện này. . . . . ." La Duệ vòng vo đảo con mắt, "Cục Cưng, cậu còn nhớ rõ Luca không."
"Nhớ mà, làm sao vậy?"
"Chúng tớ lúc trước còn thảo luận, từ sau khi cậu quen biết Kim Thái Hanh, ai cản trở cậu kẻ đó liền gục, cho là sát tinh bám thân, còn hay nói giỡn nói Kim Thái Hanh là thần bảo hộ của cậu, cậu nói xem, ngộ nhỡ. . . . . ."
Điền Chính Quốc ngồi thẳng người, nhìn La Duệ như nhìn quái vật.
---
Hết chương 32
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co