44
🦦
Qua vài ngày, Lê Sóc mời hắn ăn cơm, đại khái chắc là người gặp việc vui tinh thần sảng khoái, Lê Sóc nhìn qua xuân phong đắc ý, so với trước còn đẹp chói mắt hơn.
Điền Chính Quốc trêu chọc nói: "Uầy, Lê tổng, dạo này gặp việc gì vui, viết hết lên mặt rồi kìa."
Lê Sóc cười nói: "Mới vừa hoàn thành một hạng mục, cả người thoải mái, em mới là sự nghiệp tỏa sáng chứ, Điền lão sư."
Điền Chính Quốc hắc hắc cười, hưng phấn kể lể với y gần đây mình mới tham gia sự kiện gì, giành được cơ hội gì, Lê Sóc cũng cao hứng thay hắn.
Hai người vừa tán gẫu vừa ăn, không khí lãng mạn lại hòa hợp.
Cơm nước xong, bọn họ đi dạo ở khu mua sắm.
Lê Sóc đi cùng Điền Chính Quốc tới cửa hàng mỹ phẩm, còn kiên nhẫn đứng chờ hắn thử sản phẩm, đưa ý kiến, nhân viên cửa hàng nhìn hai người bọn họ, ánh mắt phát sáng.
Đi qua Greenland, hai người ngồi xuống ghế dài, Điền Chính Quốc nhìn túi to xách trong tay, cười nói: "Em cảm giác giờ mình cực kỳ có tiền."
Trên thực tế hắn quả thật cực kỳ có tiền, là tạm thời.
Lê Sóc nở nụ cười: "Làm sao vậy?"
"Mới vừa tăng tiền lương thôi, trước kia chưa thấy qua nhiều tiền như vậy, lập tức cầm có hơi chùn tay."
Lê Sóc bật cười.
"Haiz, cười em cũng được, lúc mới làm thực tập sinh, một tháng tiền lương có 1500, chuyển thành nhân viên chính thức tăng 2800, sau đó ra nước ngoài đào tạo sâu, trở về tăng chục vạn, hơi hơi có sung sướиɠ của nhà giàu mới phất."
"Không phải chê cười em, là thấy em rất đáng yêu. Hôm nay của em đều là thành quả lao động em làm ra, thực đáng giá kiêu ngạo."
Điền Chính Quốc đắc ý nói: "Chủ yếu vẫn là em bộ dạng đáng yêu."
Lê Sóc mỉm cười kéo mặt hắn qua, thanh âm tràn ngập trêu ghẹo: "Thế để anh nhìn nào."
Điền Chính Quốc hơi không dám nhìn thẳng đôi mắt thâm thúy của Lê Sóc, nhưng lại không thể không nhìn.
Lê Sóc nắm cằm hắn, hôn nhẹ trán hắn một cái: "Phi thường đáng yêu."
Điền Chính Quốc cười cười, đột nhiên phát hiện, Lê Sóc hôn như vậy không khiến hắn động tâm.
Lê Sóc lấy ngón tay quấn quay sợi tóc mềm mại của Điền Chính Quốc: "Em biết không, lúc từ Mỹ về nước, anh đã hối hận một đoạn thời gian."
"Vì cái gì?"
Lê Sóc tiến gần tai hắn, cười khẽ nói: "Buổi tối hôm đó. . . . . . hẳn là anh nên tiếp tục."
Điền Chính Quốc nhớ tới đoạn kí©ɧ ŧìиɧ bị cắt ngang kia, tâm trạng thực phức tạp, có tiếc nuối, lại có thấy may mắn, hắn thấy mình thật non.
Nghe Lê Sóc đưa đẩy vài câu, hai má đã nóng ran.
Lê Sóc nhìn hắn, trong mắt lộ ý cười ôn nhu: "Chính Quốc, em đã về nước rồi, mà giữa chúng ta vẫn không có gì thay đổi, anh nghĩ mình cần nói ra lời này."
Điền Chính Quốc nhất thời khẩn trương đến lưng thẳng tắp.
Lê Sóc nghiêm túc nói: "Làm bạn trai của anh nhé."
Điền Chính Quốc hít mạnh một hơi, đầu óc nhất thời rối loạn.
Nếu Lê Sóc nói lời này -- vào cái buổi tối lần đầu tiên hôn hắn, hắn sẽ không chút do dự đáp ứng.
Nhưng hiện tại, hắn đang do dự, hắn từng chờ mong nghe được lời này từ miệng Lê Sóc, lúc này nghe được lại thấy một áp lực vô hình, lúc mấu chốt này, hắn nghĩ tới Kim Thái Hanh.
Hắn thấy mình không thể trả lời Lê Sóc, bởi vì hắn nghĩ tới Kim Thái Hanh. . . . . .
Lê Sóc nhìn hắn vẻ mặt ngỡ ngàng, mày rậm nhíu lại: "Chính Quốc?"
Điền Chính Quốc há miệng thở dốc, xấu hổ không thôi: "Lê đại ca, em. . . . . ."
"Là anh đơn phương mơ tưởng (*) thôi à?" Lê Sóc nhàn nhạt nói.
(*) Nguyên tác "nhất sương tình nguyện" chỉ sự mong muốn chỉ đến từ một phía.
Điền Chính Quốc lắc đầu, vuốt mặt: "Lê đại ca, nói thật, nếu một năm trước anh nói lời này với em, em sẽ thật cao hứng."
"Cho nên hiện tại. . . . . ."
"Lúc ấy, anh là đối tượng lý tưởng của em, anh khiến em không tìm ra điểm không tốt nào ở anh, hiện tại vẫn thế, anh vẫn hoàn mỹ như vậy, nhưng em. . . . . ." Hắn đột nhiên không biết biểu đạt như thế nào, hắn có thể nói, nếu em đáp ứng anh, Kim Thái Hanh sẽ đau lòng sao?
Hắn quả thực không dám tưởng tượng, nếu Kim Thái Hanh biết hắn và Lê Sóc cùng một chỗ, sẽ thế nào, Kim Thái Hanh ỷ lại hắn, thích hắn như vậy.
Lê Sóc lẳng lặng nhìn hắn: "Em có bận tâm khác rồi sao?"
Điền Chính Quốc cắn môi, vấn đề này, so với vấn đề khác càng khó trả lời.
Hắn thích Kim Thái Hanh không?
Hắn tự hỏi vô số lần, ban đầu là không, sau đó là không thể, sau đó là không muốn nghĩ, sau đó . . . . . Hiện giờ hắn mà nói "Không thích Kim Thái Hanh" , lời này chỉ sợ ngay cả bản thân cũng khó lừa.
Có đôi khi hắn cũng nói không rõ thích rốt cuộc là cái gì, ví dụ tên bạn trai mối tình đầu, hắn chỉ thấy người con trai theo đuổi hắn này thật đẹp trai, muốn yêu sao, vậy thì đồng ý thôi, nhưng hắn biết đấy không phải thích, lúc phát hiện người kia lăng nhăng, chỉ là tức giận nghĩ phải đấm đá tiện nhân này; lại ví dụ Lê Sóc, hắn thấy người này thật hoàn mỹ, thật đáng khao khát, được yêu một người như vậy, chắc chắn chẳng cầu gì hơn, Lê Sóc là sự ảo tưởng về một tình yêu hoàn mỹ với hắn, Lê Sóc không thích hắn, hắn hậm hực một hai ngày là quên.
Như vậy đối Kim Thái Hanh thì sao, Kim Thái Hanh vào lúc không báo trước đã lay động tim hắn, có tình bạn quan tâm săn sóc, có thổ lộ kiên định, có cảm tình sợ hãi mất đi hắn. Hắn không thể tưởng tượng nếu không có Kim Thái Hanh, tựa như Kim Thái Hanh không thể không có hắn, chỉ sợ đây mới thật sự là thích.
Lê Sóc nhìn hắn vẻ mặt tâm tình không ổn định, trong lòng đã có đáp án, y thở dài, cúi đầu.
Điền Chính Quốc nhỏ giọng nói: "Lê đại ca, thực xin lỗi."
Lê Sóc ôn hòa cười cười: "Em không cần giải thích, nhưng anh thật sự thấy tiếc."
Tiếc nuối.
Điền Chính Quốc cảm giác chính mình nhẹ nhàng thở ra, Lê Sóc đối mặt với cự tuyệt của hắn, dùng từ 'tiếc nuối' , một người thận trọng, phong độ chỉ có 'tiếc nuối' . Nếu là Kim Thái Hanh. . . . . .
Kiểu người như Lê Sóc, hoàn toàn là ngọc đẹp không tì vết, mỗi người đều muốn có được, nhưng dù nắm ở trong tay, cũng nắm không ra hơi ấm bên trong, chạm không tới tim.
Cũng có lẽ là hắn suy nghĩ nhiều, chẳng qua vì Lê Sóc không đủ thích hắn, người có thể đập tan vỏ bọc hoàn mỹ của Lê Sóc, không phải hắn.
Điền Chính Quốc chân thành nói: "Lê đại ca, có thể đời này em chẳng thể gặp người đàn ông nào tốt hơn anh, nhưng giữa chúng ta khuyết thiếu duyên phận."
Lê Sóc mỉm cười gật đầu: "Cám ơn. Anh vẫn như cũ rất thích em, tự tin ở em, sức sống ở em, đều hấp dẫn anh, hy vọng chúng ta về sau có thể làm bạn."
"Đương nhiên, có được người bạn như anh, quả thực nâng độ giao tế của em lên vài cấp bậc."
Lê Sóc phù một tiếng bật cười.
Trở lại trên xe, Lê Sóc muốn đưa hắn về nhà.
Điền Chính Quốc gọi điện thoại cho Kim Thái Hanh: "Alo, Thái Hanh, em muốn ăn bữa khuya không? Giờ anh qua nhé."
Điện thoại đầu kia trầm mặc vài giây, "Chính Quốc ca, hôm nay anh đừng tới đây, em còn ở bên ngoài bận chút việc, có thể đến khuya mới trở về."
Kim Thái Hanh thanh âm nghe có phần vội vã hấp tấp.
"À, thôi vậy." Điền Chính Quốc hơi thất vọng. Từ lần trước ký xong hợp đồng, hắn đã gần hai tuần không thấy bóng Kim Thái Hanh, vài lần bảo muốn tới, Kim Thái Hanh đều nói bề bộn nhiều việc, trong lòng hắn hơi đắng, nhưng hẳn là việc công ty, việc thừa kế đã chiếm dụng phần lớn tinh lực của Kim Thái Hanh, hắn cũng không thể nói gì.
Lê Sóc đưa hắn về nhà.
Tắm rửa xong, nằm ở trên giường, Điền Chính Quốc ngẩn ngơ nhìn điện thoại.
--
Trước kia tin nhắn, điện thoại của Kim Thái Hanh không ngừng, nhưng dạo này giảm thiểu đến đáng thương, đôi khi cả một ngày không ý kiến gì, hắn tuy không muốn thừa nhận, nhưng cứ cảm giác sau khi ký xong hợp đồng, thái độ Kim Thái Hanh đã có điểm thay đổi.
Là hắn đa tâm à. . . . . .
Hắn nằm ngửa chụp một tấm mình nhăn nhó, gửi qua cho Kim Thái Hanh.
Đợi hồi lâu, Kim Thái Hanh mới nhắn lại: đi ngủ sớm đi.
Hắn trong lòng quá là mất mát.
Hắn đành tìm La Duệ than thở.
"Alo, Cục Cưng à, tớ đang ngâm mình."
"Hừ, khoe bồn tắm siêu lớn nhà cậu đấy à."
"Xí, tớ phát hiện hình như cậu có thù với nhà giàu."
"Cậu không cho tớ cùng dùng chính là khoe."
"Lần sau cậu tới nhà tớ là được. Làm sao vậy, tìm tớ nói chuyện phiếm à."
"Ờ, nói chuyện phiếm."
"Tán gẫu cái gì? Lại tán gẫu vướng mắc tình cảm của cậu với suất tổng tài thành thục tinh anh và thiên tài ôn nhu mỹ thiếu niên hả?"
"Chuẩn"
"Cậu mới là đang khoe đấy hỗn đản!"
Điền Chính Quốc thở dài: "Hôm nay Lê Sóc nói với tớ vài lời."
"Thổ lộ?"
"Không phải, là nói muốn tớ làm bạn trai anh ấy."
"Oa." Đầu kia điện thoại truyền đến tiếng nước rào rào, "Thế nào thế nào, cậu đáp ứng rồi sao?"
"Cậu đoán."
"Nếu cậu đáp ứng rồi, tối nay đâu có phòng không chiếc bóng gọi điện cho tớ lải nhải."
"Phắc. . . . . . Cậu nói đúng rồi. . . . . ."
"Cậu vì cái gì cự tuyệt vậy, không phải cậu thích anh ấy sao."
Điền Chính Quốc mờ mịt nói: "Tớ thích anh ấy á?"
La Duệ dừng một chút: "Nga, tớ đã hiểu."
"Cậu lại hiểu à."
"Cực hiểu, cậu là nam nhân của tớ, sao tớ lại không hiểu."
"Cậu hiểu cái gì."
"Lê Sóc là đại biểu cho sự hoàn mỹ, cậu cho rằng hắn thỏa mãn tất cả ảo tưởng của cậu, nên cậu, đúng, không hề bất ngờ là cậu có thích hắn, nhưng trên thực tế, cậu chính là không thích hắn."
"Mẹ Nhỏ, cậu mở chuyên mục quân sư tình yêu trên blog đi, nói không chừng còn kiếm hơn bán bánh đấy."
"Lăn, nói chuyện đứng đắn."
Điền Chính Quốc lại than một tiếng: "Hôm nay lúc anh ấy nói lời này với tớ, tớ cứ ngẩn ngơ, cái đầu tiên tớ nghĩ tới là, tớ không thể đồng ý, bằng không Kim Thái Hanh sẽ chịu không thấu."
La Duệ hét lên một tiếng.
Điền Chính Quốc kéo điện thoại ra xa lỗ tai, mắng to: "Đù, cậu muốn hù chết tớ hả."
"Cậu toi rồi cậu toi rồi Điền Chính Quốc, cậu thích Kim Thái Hanh rồi!"
Điền Chính Quốc hung hăng đập trán vào gối, ai oán nói: "Thật sao."
"Thật ra tớ đã phát hiện ra từ trước, hai người các cậu ở chung, nói thẳng ra là khác gì tình nhân đâu, tớ đã sớm tia được, cậu thích hắn, nhưng là ngại nọ ngại kia không dám đối mặt, không muốn thừa nhận. Giờ hắn đã thổ lộ với cậu, hợp đồng giữa hai người trước mắt thấy sắp hết hạn, cố kỵ của cậu chắc chắn càng ít đi, cho nên tình cảm bị kìm nén bạo phát, chuẩn chưa chuẩn chưa, nói mau tớ phân tích chuẩn chưa, người yêu mau mau tặng tớ năm sao!"
"Cút!"
La Duệ cười hì hì nói: "Sao lại bảo người ta cút, người ta đang không mặc quần áo mà, xấu hổ lắm."
"Mẹ nó, tớ đang bực, đừng lèo nhèo."
"Cục Cưng à, thích một người thì cam đảm thừa nhận đi, thích người đâu có phạm pháp, đây cũng là cậu dạy tớ mà. Trước kia cậu không thế này, cậu trước kia dám nói, dám làm, luôn là idol lòng tớ, sao mà cậu càng lớn càng nhát gan."
"Cái này gọi là trưởng thành, hiểu không, trưởng thành sẽ có rất nhiều cố kỵ."
"Người sống một đời, ngay cả thích một người cũng không dám thừa nhận, vậy trưởng thành để làm gì."
"Sao cậu như thầy nhân sinh bám người không tha thế."
"Đây đều là lời cậu từng nói với tớ!"
Điền Chính Quốc cào tóc: "Cậu nói đúng, à không, tớ nói đúng."
Bản thân hắn không dám thừa nhận thích Kim Thái Hanh, thậm chí vẫn lừa chính mình, cho đến hôm nay Lê Sóc nói ra câu nói kia, hắn mới phát hiện mình không tiếp tục tự lừa gạt được, trốn không xong, phải nhìn thẳng vào việc này.
Quan hệ giữa hắn và Kim Thái Hanh khá đặc thù, có lẽ thêm một thời gian nữa, hợp đồng chính thức mất đi hiệu lực, hai người giải trừ một tầng quan hệ, hắn mới dám phóng túng bản thân, bằng không trong lòng luôn có một cái gông xiềng, ép hắn tới khó chịu.
La Duệ cười nói: "Đương nhiên đúng, thật ra tớ cũng hiểu băn khoăn của cậu, bất quá băn khoăn này sẽ sớm tan sạch thôi, Cục Cưng, cậu thật sự bắt đầu nghiêm túc yêu rồi!"
Điền Chính Quốc nghĩ đến Kim Thái Hanh, trong lòng hơi ngọt ngào, lúc này thật sự đã tìm được người mình thích rồi, cuối cùng có thể yêu đương nghiêm túc, giờ chỉ cần nhớ tới mặt Kim Thái Hanh, hắn cứ cảm giác tràn ngập kỳ vọng.
"Cục Cưng, chờ tới cái ngày cậu thoát thân xử nam, chúng ta nhất định phải ăn mừng!"
"Phải!"
Sau khi nghiêm túc nhìn nhận việc giữa hắn và Kim Thái Hanh, Điền Chính Quốc cảm giác thoải mái không ít.
Nhưng mà đã gần một tháng chưa gặp Kim Thái Hanh, hắn thật sự hơi khó nhẫn nại, lúc gọi điện thoại, giọng nói cũng tràn ngập oán giận: "Hôm nay cũng bận? Một tháng rồi anh chưa thấy em, cùng ăn bữa cơm cũng không xếp được thời gian?"
Giọng nói Kim Thái Hanh nghe thật mỏi mệt: "Đã một tháng rồi sao?"
"Ờ, từ hôm ký hợp đồng ý, một tháng rồi, hàng mới mùa thu còn ra mắt rồi kìa."
"Thế à. . . . . . hôm nay em gạt việc sang một bên, anh qua đây, chúng ta cùng ăn cơm."
Điền Chính Quốc cao hứng nói: "Ok, tan làm qua ngay."
--
Tan ca.
Điền Chính Quốc mua ít cua biển, đợt này đúng vào mùa cua tươi ngon, hắn với Kim Thái Hanh lúc trước thường vừa xem phim vừa ăn vặt.
Tới nhà Kim Thái Hanh, hắn vừa vào cửa đã thấy Kim Thái Hanh đang nấu cơm trong bếp, chỉ một tháng không gặp, Kim Thái Hanh cho hắn cảm giác tựa như thành thục hơn, thâm trầm vài phần, Kim Thái Hanh hiện tại, đã không có bộ dáng thiếu niên tươi mát, mà là một tên con trai bước đầu trưởng thành rồi.
"Thái Hanh." Điền Chính Quốc cười nói, "Anh mua cua biển đây, tất cả đều là con cái."
Kim Thái Hanh quay đầu lại nhìn hắn một cái, sau đó lập tức quay đầu đi, tiếp tục thái rau: "Vâng, đặt xuống đâu đi, đợi tí em làm."
"Anh giúp em nhé." Điền Chính Quốc vào phòng thay quần áo ở nhà, xách cua vào bếp, "Anh cũng biết chưng cua, chưng cách thủy nhỉ."
"Vâng." Kim Thái Hanh từng chút từng chút tập trung thái rau, môi mím chặt, cằm cứng ngắc.
"Dạo này em bận gì, trước giờ chưa thấy em bận đến thế, việc công ty à?"
"Đúng vậy, đúng là đang vào thời khắc quan trọng."
"Xử lý thuế kế thừa sao?"
"Đã xử lý xong."
"Cho nên tiền đã chuyển sang tài khoản em?"
". . . . . . Vâng, đã chuyển."
Điền Chính Quốc cười nói: "Thế mà anh còn không biết từ lúc nào mình từ phú ông triệu đô lại rớt về tên nghèo kiết xác. Có khoản tiền này, việc công ty giải quyết ổn rồi nhỉ."
"Có thể, đang giải quyết rồi, nhanh thôi."
"Thật tốt quá, như vậy em có thể nghỉ ngơi một thời gian." Điền Chính Quốc đi tới, nhìn mặt y, "Em nhìn em đi, vẫn bơ phờ, xong việc thì nghỉ ngơi thả lỏng đi."
Kim Thái Hanh hướng hắn mỉm cười: "Yên tâm."
Làm xong cơm, hai người mặt đối mặt ngồi ở trước bàn, ăn đến hớn hở, Điền Chính Quốc ăn đến ngón tay đầy mỡ cua: "Cua này ăn thật ngon, xứng đáng với giá tiền của nó."
"Giờ đang vào mùa mà." Kim Thái Hanh liếc Điền Chính Quốc một cái, có vẻ như lơ đãng.
"Dạo này anh tiêu tiền như nước vậy, anh phải khắc chế khắc chế, ầy, chắc chắn là do ngày trước quá nghèo hèn, giờ nắm tiền trong tay thì phát dồ, em nói xem, ba trăm vạn này, anh nên xài như nào đây."
Kim Thái Hanh cười nói: "Tiêu thỏa thích, không đủ thì bảo em."
Điền Chính Quốc hì hì cười nói: "Lời này rất dễ nghe."
Cơm nước xong, Kim Thái Hanh rửa bát, Điền Chính Quốc lấy trò chơi mới ra, ngồi sẵn ở trong phòng chờ Kim Thái Hanh, dọn sẵn đồ uống và hoa quả, chuẩn bị đại chiến một hồi.
Kim Thái Hanh thu dọn bát đũa xong lên lầu, nhìn thấy Điền Chính Quốc vẻ mặt chờ mong đang dựa giường: "Trò chơi này mới ra, đánh giá khá cao."
Kim Thái Hanh miễn cưỡng cười cười: "Hôm nay mắt em hơi mỏi, hôm khác chơi với anh nhé."
Điền Chính Quốc không khỏi thất vọng mà "À" một tiếng: "Em tới, anh mát xa cho em, lúc mới tới Tụ Tinh, hay giúp khách gội đầu, nên mát xa rất thuần thục."
Kim Thái Hanh hơi chần chừ, đi tới nằm lên giường, Điền Chính Quốc để đầu y gối lên đùi mình, dùng lực đạo vừa phải xoa ấn lên huyệt vị ở mắt: "Lực đạo thế nào."
Kim Thái Hanh nhắm mắt, nhẹ giọng nói: "Tốt lắm."
Điền Chính Quốc giọng nói dịu dàng êm tai: "Thấy em mệt thế này, anh cũng rất khó chịu, về sau đừng tự tìm phiền toái như vậy, ít ra là trước lúc tốt nghiệp không cần."
"Vâng, em hứa với anh."
"Đúng rồi, lễ Giáng Sinh chúng ta đi Nhật Bản chơi đi, lúc trước em bảo đi, mà anh không dám đi, sợ mẹ anh phát hiện, giờ anh tự kiếm được tiền đủ tiêu, mẹ anh sẽ không nghi ngờ."
"Vâng, anh còn muốn đi đâu không, chúng ta cùng đi."
"Chỗ muốn đi nhiều lắm, từ từ rồi đi dần." Điền Chính Quốc khó nén mà ảo tưởng hình ảnh cùng Kim Thái Hanh du lịch thế giới. Loại cảm giác này thật sự rất kỳ diệu, đó chính là, có một người, bạn đặt người đó vào thời điểm nào, hoàn cảnh nào, bạn đều thấy là đương nhiên, bạn hy vọng người đó xuất hiện bên bạn trong mọi hình ảnh của tương lai.
Kim Thái Hanh nhẹ nhàng "Vâng" một tiếng.
Mát xa hồi lâu, Điền Chính Quốc tay đã mỏi: "Thế nào, thoải mái hơn chưa?"
Kim Thái Hanh gật gật đầu: "Tốt hơn nhiều."
"Vậy em nghỉ sớm đi, trông ỉu xìu chưa kìa."
Kim Thái Hanh ôm cánh tay hắn: "Tối nay anh ngủ với em đi."
Điền Chính Quốc da mặt bùm phát nóng lên, căng thẳng nhìn Kim Thái Hanh.
Kim Thái Hanh cười cười: "Giống như lúc trước vậy, chúng ta tâm sự một lát."
Điền Chính Quốc nhẹ nhàng thở ra: "Được được."
Hai người tách ra đi tắm rửa, Điền Chính Quốc một thân thơm tho lăn lên giường lớn của Kim Thái Hanh.
Cái giường này hắn ngủ đã lâu, nhưng hôm nay lại không giống trước, hơi có gì đó căng thẳng lại mờ ám, hắn có điểm hối hận đã đáp ứng Kim Thái Hanh, vạn nhất Kim Thái Hanh khống chế không được thì sao, vạn nhất hắn khống chế không được thì sao?
Điền Chính Quốc nghĩ nghĩ, tự phụt cười một mình.
Kim Thái Hanh trở lại phòng, nhìn đến chính là Điền Chính Quốc cuộn tròn trên giường, vẻ mặt ngây ngô cười, y giật mình, đáy lòng không rõ tư vị gì.
"Tắm xong rồi à." Điền Chính Quốc lăn sang một bên, "Đi ngủ sớm đi, ngày mai anh cũng phải tới phòng làm việc sớm."
Kim Thái Hanh leo lên trên giường.
Trong không khí thoang thoảng mùi sữa tắm, hai người tắm ở hai phòng riêng biệt, nhưng tình cờ chọn cùng một loại sữa tắm, mùi này đan xen trong không khí, có ảo giác như hai người đang dây dưa, khiến tâm người nhảy nhót, miên man bất định.
Lúc từ Mỹ về đến giờ, đây là lần đầu Điền Chính Quốc ngủ cùng giường Kim Thái Hanh, cái giường xa cách hắn hơn một năm, sao lại biến thành vậy?
Vì cái gì hắn thấy cả người nóng lên, khẩn trương toát mồ hôi?
Trong trí nhớ của hắn, cái giường này rất lớn rất lớn, có đôi khi vung cánh tay ra không đυ.ng tới Kim Thái Hanh, nhưng hôm nay hắn lại thấy giường này nhỏ quá, nhỏ đến dễ dàng ngửi được mùi trên người Kim Thái Hanh, tiếng Kim Thái Hanh hít thở giống như gần ngay bên tai.
Là quá đói khát à?
Hỏng rồi, nhất định là quá đói khát, một xử nam nam hai mươi hai, hai ba tuổi, cũng khó trách mà.
"Chính Quốc ca."
"A!" Điền Chính Quốc cả kinh, khẩn trương nói, "Làm sao vậy?"
"Anh nóng à, em thấy anh thở gấp."
"Chắc chăn dày quá, thu rồi mà chả thấy lạnh gì cả."
"Em đổi đệm cho anh nhé."
"Thôi, đừng mất công." Điền Chính Quốc thò một chân ra khỏi chăn "Sau nửa đêm sẽ lạnh."
"Cũng đúng." Kim Thái Hanh nói, "Đến cuối năm nay em có thể tốt nghiệp."
"Oa, thật nhanh nha."
"Học phần gần hết, luận văn cũng sắp viết xong, ở trường căn bản không còn việc gì mấy."
"Em thật lợi hại, không định đi du học sao?"
"Không có hứng thú."
Điền Chính Quốc đương nhiên cũng không nỡ để thằng bé đi, tức khắc nhẹ nhàng thở phào: "Thật ra ở nước ngoài cũng không phải quá tốt, anh ở Mỹ một năm ăn hamburger, ăn đến phát ói, thế mà lúc trước anh còn than thở mẹ anh nấu ăn không ngon."
Kim Thái Hanh cười cười: "Đúng vậy, cho nên em không đi, ở đây, em còn rất nhiều mục tiêu chưa hoàn thành."
"Vậy chờ em tốt nghiệp mới đi Nhật Bản chơi nhé, cũng không lệch mấy ngày."
"Vâng." Kim Thái Hanh đột nhiên hỏi, "Anh với Lê Sóc gần đây có liên hệ không."
". . . . . . Có." Điền Chính Quốc nhớ tới lần gần nhất gặp mặt, do dự có nên nói cho Kim Thái Hanh không.
"Hắn theo đuổi anh à? Chính thức ngỏ lời?"
"Ừm, cho là thế đi, anh ấy bảo anh làm bạn trai anh ấy."
Kim Thái Hanh tựa hồ không chút bất ngờ: "Ồ, vậy anh đồng ý rồi à?"
"Không có." Điền Chính Quốc cảm giác khẩu khí Kim Thái Hanh có điểm là lạ, nhưng nói không ra lạ chỗ nào.
"Vì cái gì?" Kim Thái Hanh đang nằm nghiêng bỗng ngồi dậy, trong bóng tối lẳng lặng nhìn Điền Chính Quốc, "Vì cái gì không đáp ứng?"
Kim Thái Hanh đột nhiên ngồi dậy, khiến Điền Chính Quốc thấy một tia khẩn trương, hắn ăn ngay nói thật: "Anh nhận ra mình không thích anh ấy như vốn tưởng, tựa như La Duệ nói, anh ấy là một biểu tượng cho sự hoàn mỹ, anh từng cho là mình thích anh ấy, nhưng thật ra là không phải."
"Chỉ vì thế thôi à?" Kim Thái Hanh tiến lại gần, "Không có nguyên nhân khác sao."
Điền Chính Quốc hơi ngọ nguậy, cảm giác khẩn trương càng sâu: "Cái, cái gì."
Kim Thái Hanh nắm lấy bờ vai hắn, ấn ngã hắn trên giường: "Một nguyên nhân trong đó, có phải là liên quan tới em không?"
--
Hết chương 44
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co