chương 13
Trong cõi gương mờ ảo, tiếng gào thét của Cao Tiến dần chuyển từ đau đớn tột cùng sang những tiếng rên rỉ nghẹn ngào, đứt quãng. Cự vật 26cm của Phục Sinh không ngừng cày nát lỗ hậu chưa từng bị vấy bẩn, mỗi cú thúc đều mang theo sức mạnh nghìn cân, ép chặt gã sĩ quan vào sàn đá lạnh lẽo.
"Hức... ọc... dừng... dừng lại..." - Cao Tiến quằn quại, hai tay bị xích kéo căng đến mức gần như trật khớp. Nhưng miệng gã đã bị cự vật của Nanh lấp đầy, chỉ còn biết trợn ngược mắt đón nhận sự sỉ nhục.
Lỗ hậu của gã sĩ quan vốn nhỏ hẹp, nay bị Phục Sinh nong rộng bạo liệt, máu tươi bắt đầu rỉ ra, hòa cùng dịch trắng của Nhã Vy còn sót lại trên cự vật, tạo thành một màu hồng nhạt nhơ nhớp. Phục Sinh gầm lên, hắn không chỉ đâm mà còn dùng ma thuật kích thích trực tràng của Tiến, khiến cơ thể gã vô thức co thắt, run rẩy trong sự cực khoái nhục nhã.
Nhã Vy bò lết bên cạnh, đôi mắt đỏ rực nhìn chăm chằm vào nơi Phục Sinh đang giao thoa với Cao Tiến. Cô ta không hề thấy tội lỗi, trái lại, cô ta điên cuồng cào cấu lên bắp đùi của Cao Tiến, để lại những vết máu dài.
"Nhìn kìa... nhìn cái lỗ đít của anh hùng lừng lẫy đang bú liếm cặc của chủ nhân tôi kìa!" - Nhã Vy cười khanh khách, giọng cười méo mó - "Mày có thấy không Tiến? Chủ nhân đâm mày còn mạnh hơn cả đâm tao! Mày là đồ đĩ... mày cướp mất sự sủng ái của ngài!"
Cô ta vục mặt vào đống dịch nhầy trào ra từ lỗ hậu của Cao Tiến, liếm láp một cách thèm thuồng rồi lại ngẩng lên nhìn Phục Sinh với ánh mắt cầu xin: "Chủ nhân... đâm nát nó đi! Bơm đầy tinh dịch vào người nó, biến nó thành cái bình chứa giống như em nhe!"
Phục Sinh đạt đến giới hạn, hắn nắm chặt lấy tóc Cao Tiến, giật ngược đầu gã ra sau rồi dập một cú lút cán cuối cùng.
ÀO... ỤC... ỤC...
Luồng tinh dịch nóng hổi của Phục Sinh bắn thẳng vào sâu trong ruột Cao Tiến. Cùng lúc đó, Nanh, Đọa, Huyết và Sát cũng đồng loạt xả lũ vào miệng, tay và lên khắp cơ thể gầy gò của gã sĩ quan.
Cao Tiến co giật dữ dội, bụng gã phình nhẹ lên do chứa một lượng lớn dịch thể quỷ dữ. Gã nằm bẹp dưới sàn, đôi mắt vô hồn nhìn vào hư không, nước dãi và tinh dịch chảy tràn lan.
"Ha hả... xong rồi!" - Phục Sinh rút ra, để lại cái lỗ hậu của Cao Tiến há hoác, rỉ ra những dòng tinh đặc quánh - "Giờ thì hai đứa tụi mày... nằm đó mà liếm láp cho nhau đi!"
Nhã Vy lập tức lao vào, cô ta không thèm quan tâm đến Phục Sinh nữa mà điên cuồng liếm láp những giọt tinh trên người Cao Tiến, vừa làm vừa lẩm bẩm: "Là của tôi... tất cả là của tôi... ngay cả tinh dịch trong người mày cũng là của tôi..."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co