Truyen3h.Co

Hí trung nhân

Phần 1

TammmyTammy



[ Vương Thanh vô cùng thích nghe hí kịch , rất thích nghe Mộ Thanh ở hí viện tên Giác diễn hí


"Theo tôi đi ." Chỉ vừa gặp khuôn mặt sau khi bỏ lớp hóa trang của Mộ Thanh , Vương Thanh thường nói hắn không tin cái gì gọi là vừa gặp đã yêu, nhưng ngày đó, hắn quả thật đối với Mộ Thanh là vừa gặp đã yêu. Hơn nữa, hắn thích nghệ danh của cậu , Mộ Thanh


Ái mộ Vương Thanh.


Vương Thanh cho là như vậy mặc dù hắn cũng không biết vì sao người kia lại chọn nghệ danh là Mộ Thanh .


Nhắc tới cũng kỳ quái, một Mộ Thanh luôn ỷ mình thanh cao lại đáp ứng hắn.


Từ sau ngày đó, hí kịch chỉ vì một mình Vương Thanh mà diễn, trang điểm chỉ vì một mình Vương Thanh mà làm


Một năm. Một năm kia tất cả những người mê nghe hí kịch cũng buồn bực không vui.


Một năm sau, Vương Thanh cưới vợ. Mộ Thanh trở lại sân khấu. ]


 Trăng sáng mới vừa treo , hí viện đầu đường đã treo một chuỗi đèn lồng màu đỏ, trai gái già trẻ đều rối rít cầm vé chạy tới, trước cửa hí viện còn có mấy tiểu cô nương vây quanh một tranh luận về đào kép mà mình thích nhất. 

 Trước kia hí viện cũng không náo nhiệt như vậy, chẳng qua là Mộ Thanh của hí viện này lại lần nữa lên sân khấu hát 《 Bách Hoa Đình 》, bên ngoài viện treo bức họa của Mộ Thanh, liên tiếp một tuần lễ trang đầu của những tờ báo đều bị Mộ Thanh chiếm lĩnh. 

 Mộ Thanh hóa trang tinh xảo , đem rèm vén lên bắt đầu biểu diễn , lầu trên lầu dưới chật ních người, huyên náo không chịu nổi, tiếng của hồ cầm , sáo trúc vang lên cực nhỏ, chờ Mộ Thanh cất tiếng , cả rạp yên lặng như tờ, sau đó chính là tiếng reo hò đinh tai nhức óc 

 Một bàn con nhà giàu bóc đậu phộng cắn hạt dưa , "Phải nói rằng Mộ Thanh thật là một vưu vật, bộ dáng kia, dáng vẻ kia, đầu bài của Hoa Mãn Lâu cũng không thể so sánh , thật muốn mang về chơi đùa một chút."

 "Nghe nói Mộ Thanh không bán thân." 

 Người ngồi đối diện đang uống nước trực tiếp phun một ngụm ra ngoài, "Hắn làm kép hát còn không để cho người thao? Không phải là cảm thấy mình thanh cao , người bình thường không chạm tới được ?."

 "Ai, không thể nói như vậy , ngươi không thấy vị ngồi trên lầu kia sao?"

 Nghe vậy, người ngồi cùng liền ngẩng đầu nhìn lên , "ồ , đây không phải là Nhị thiếu gia Vương giasao?" 

 "Hắn không phải đang làm lão sư sao?"

 "Đừng để ý người ta quá mức, gia tộc hắn làm gì ngươi không biết sao?" 

 "Nói nửa ngày vẫn là bao dưỡng một con chim hoàng yến ."

 "Vẫn là bớt trêu chọc thì tốt hơn." 

 Mọi người bỉu môi, vừa vặn diễn đến chỗ xuất sắc , lại cùng khen ngợi .

 "Đi thôi đi thôi, trở về cung đi thôi!

 Đường Minh Hoàng đem thiếp lừa gạt, cô phụ hảo lương tiêu . 

 Lừa gạt ta dục thượng hoan duyệt, 

 Vạn tuế, lẻ loi vắng vẻ thê lương một mình trở về cung đi thôi " 

 Mộ Thanh hát xong cám ơn mọi người , một đường trở về được ông chủ hí viện khen ngợi , uống mấy ngụm trà thấm giọng, ngồi ở trước gương tẩy trang. 

 Vừa mới tháo mấy cây trâm ra , một người hầu trẻ tuổi lỗ mãng chạy vào, lời nói trên khóe môi nhưng bởi vì nhìn thấy một người tuấn tú mặc hồng bào cười nhẹ nhìn chằm chằm mình nên một chữ cũng không nói ra được. 

 Mộ Thanh nhìn quen rồi , cũng không nói chuyện, chờ người hầu tự mình tỉnh hồn lại.

 "Ta... Nhị thiếu gia của ta ... Chờ ngươi đấy... Ngươi... Ngươi nhanh một chút..." Nói xong mặt đỏ lên.

 Mộ Thanh sửa lại một chút tóc mai, "Ngươi nhìn ta hóa trang còn chưa tẩy xong , nếu không trở về nói với Nhị thiếu gia của ngươi một tiếng, ta ngày khác..." 

 "Không cần, tôi đến rồi ."

 Lời còn chưa dứt, một thanh âm trầm thấp từ cửa vang lên. Người hầu lập tức rút lui. 

 Người đàn ông kia thân thể cường tráng, mang một mắt kiếng gọng vàng , chân mày cau lại , giống như là ngưng kết rất nhiều tâm sự.

 "Ai u, như thế nào lại làm phiền ngài đích thân tới đây , ngài ngồi đi , tôi pha trà cho ngài ." Mộ Thanh lập tức đổi mặt mày vui vẻ.

 "Không gấp, tẩy trang trước đi ." 

 Ánh mắt Mộ Thanh lạnh lùng nhưng rất nhanh lại giả lả cười, "Ngài chờ một chút." 

 Mộ Thanh dùng một cái khăn lông nóng nhẹ nhàng lau mặt, nước bị dầu cải nhuộm dần, đổ sạch, múc lại nước. Nhuộm, lau, múc lại, tới tới lui lui không biết lặp lại bao nhiêu lần cuối cùng cũng lộ ra một gương mặt sạch sẽ . 

 Mộ Thanh dáng dấp hết sức đẹp mắt, đôi mắt to, lông mi dài mà cong vút , lệ chí dưới khóe mắt bên trái lại làm khuôn mặt thanh tú thêm mấy phần ma mị, sống mũi thẳng,dáng môi động lòng người. Nếu như thay quần áo khác, cũng như mạch thượng công tử vậy.

Mộ Thanh đổi xiêm áo, rót trà cho Vương Thanh , "Mặt mũi ngài bị thương làm sao vậy ?" Gò má bên phải có một vết cào rất dài


"Người đàn bà kia cào ." Vẻ mặt và thanh âm của Vương Thanh tỏ ra thản nhiên như thường.


"A, thật là một người vợ đáng ghét , lại làm ra chuyện như vậy ." giọng Mộ Thanh như đùa giỡn nói.


Vương Thanh sau khi kết hôn cũng đã tới hí viện mấy lần, nói mấy câu , giống như là bằng hữu đã lâu không gặp, liên quan tới việc tại sao lại bỏ cậu để lấy vợ, Vương Thanh không giải thích, có thể cũng là không muốn cùng một kép hát giải thích. Đào kép hát vốn vô tình thì nói gì đến chữ tình.


"Chính là ghen thôi." Vương Thanh nói ánh mắt cũng chưa từng rời khỏi Mộ Thanh.


Mộ Thanh buông ấm trà, đối diện với tầm mắt Vương Thanh, "Nhị thiếu gia ở nơi này xem tôi diễn Yên Lữ Oanh phu nhân của ngài có biết không?"


Vương Thanh còn nói, "Nàng ta chính là một con chó điên."


"Nhị thiếu gia là người dạy học ,hình dung Thiếu phu nhân như vậy có phải có chút không ổn hay không ?" Nói xong cười rộ lên.


Vương Thanh thở dài, "Mộ Thanh, em có thể trở về với ca diễn, nhưng đừng trốn tránh tôi ."


"Nhị thiếu gia để mắt đến tôi , có thể trèo cao như vậy tôi cao hứng còn không kịp, làm sao có thể nói tránh chứ ?" Mộ Thanh cúi cúi người.


Vương Thanh kéo tay hắn, "Tối nay được không?"


Mộ Thanh đặt tay lên tay Vương Thanh, "Nhị thiếu, chẳng lẽ Thiếu phu nhân không thể thỏa mãn ngài sao?"


Vương Thanh cau mày, giống như là nhớ lại chuyện gì không tốt , "Tôi không có chạm qua nàng."


Mộ Thanh thanh âm cực thấp, "Không có chạm? Ngài bây giờ đối với đàn bà không cứng nổi sao?"


Vương Thanh đảo một ánh mắt hung ác tới


Mộ Thanh không để ý đến. Rút tay mình ra , đứng dậy đóng kỹ các cửa lại. Động tay cỡi quần áo của mình, "Ngài lần sau tới thì nói trước một tiếng, tôi liền không mặc quần áo rồi, nếu không ngài xem mới mặc vào lại còn phải cởi."


Vương Thanh đứng lên níu lấy cổ áo của Mộ Thanh , "Mộ Thanh, tôi không muốn khinh thường em, em cũng đừng tự khinh rẻ bản thân mình."


Mộ Thanh bây giờ giả bộ cười cũng không cười được, "Tự khinh rẻ ? Mộ Thanh chính là một kép hát. Vốn là hèn hạ , thì làm gì có thanh cao mà không được khinh rẻ mình?"


Vương Thanh buông lỏng cổ áo Mộ Thanh , đem người ôm vào trong lòng , "Nhưng Phùng Kiến Vũ không phải."


Sáu chữ này khiến mũi Mộ Thanh đau xót, khàn giọng nói, "Có cái gì khác nhau chứ ? Mộ Thanh chính là Phùng Kiến Vũ, Phùng Kiến Vũ chính là mộ Thanh."


Vương Thanh nhẹ nhàng xoa xoa hắn , "Không, không giống, Mộ Thanh là của bọn họ, Phùng Kiến Vũ là của tôi."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co