Truyen3h.Co

Hí trung nhân

Phần 2

TammmyTammy


   Phùng Kiến Vũ ngủ một giấc đến tự nhiên tỉnh, cái bàn nhỏ ở đầu giường đặt một bát cháo trắng, hai khối quế hoa cao.

 Vương Thanh đêm qua giống như trúng tà vậy , dày vò cậu suốt đêm, mệt đến ngất đị, lại thoải mái đến thanh tỉnh, Phùng Kiến Vũ ân ân a a cơ hồ kêu đến khàn giọng. 

 Cậu múc một muỗng nếm nếm, rất mềm dẻo, không mùi vị gì nhưng mà bụng lại kêu ầm ĩ liền bưng chén uống sạch , đem quế hoa cao nhét vào trong miệng, vừa nhai vừa xoa eo, thấy rửa mặt nước cũng đã chuẩn bị tốt , để cho một vị đại thiếu gia làm những thứ này thật là không dễ dàng, thu thập mình thật tốt liền ra khỏi phòng.

 Vương Thanh ngồi ở cái bàn tròn nhỏ trong sân, không biết đang viết những gì, một người to lớn co rút trên cái ghế nhỏ , thoạt nhìn rất buồn cười

 Phùng Kiến Vũ đứng bên cạnh hắn , giống như mèo nhỏ cọ lên người hắn , "Thức sớm như vậy có mệt hay không?" 

 Vương Thanh hôn trộm một cái, "Em mới mệt mỏi , giọng em có chút khàn." 

 Phùng Kiến Vũ mắc cở đỏ mặt, "Ngài còn biết tôi mệt mỏi! Thêm một lần như vậy nữa thì ông chủ hí viện sẽ đến tìm ngài tính sổ." 

 Vương Thanh ngừng bút, ôm người trong lòng , "Vậy thì tới một lần nữa đi." Tay không đứng đắn dời xuống. 

 Phùng Kiến Vũ đánh rớt tay hắn , liếc hắn một cái , "Ngài đang viết cái gì vậy ?" Chỉ chỉ vật trên bàn. 

 Vương Thanh kéo tay cậu, đặt trên chân mình nhẹ nhàng xoa xoa , "Ghi chép." 

 Phùng Kiến Vũ đẩy đẩy mắt kiếng của Vương Thanh , "Tôi cũng sắp quên ngài là một thầy giáo a."

 Vương Thanh mặc kệ cậu, "Có muốn tôi dạy em một khóa hay không ?"

 Phùng Kiến Vũ "Đùng" một cái đứng lên, "Dạy cho tôi một khóa không bằng để ngài thượng tôi." Nói xong còn vặn vẹo mông một cái.

 Vương Thanh cũng đứng lên, ôm ngang thắt lưng Phùng Kiến Vũ, "Tại sao không mang giầy liền chạy ra ngoài rồi . Cẩn thận đau bụng." Bàn tay từ sau gáy Phùng Kiến Vũ mò tới cổ, giống như vuốt lông con mèo nhà nuôi 

 Phùng Kiến Vũ chớp mắt to, ngón tay phác họa gương mặt Vương Thanh , dùng bàn tay áp lên gò má của hắn, rất cứng rắn , nhưng cảm giác rất ấm áp 

 Vương Thanh trở vào trong nhà, "Khoảng thời gian này tôi cũng sẽ thường đến, muốn em phụng bồi tôi ."

 Ánh mắt Phùng Kiến Vũ tối sầm lại nhưng ngay sau đó lại khôn khéo gật đầu một cái, " Được. Phụng bồi ngài." 

 Vương Thanh đem Phùng Kiến Vũ thả trên ghế sa lon, xoay người đi tìm giày của hắn . 

 Ánh mặt trời rơi trên gương mặt Phùng Kiến hắn điều chỉnh tư thế một chút , cực kỳ giống như quý phi say rượu . Đầu hơi nghiêng, mặc áo gấp ở ngực, hai chân giang rộng ra, dùng giọng hí kịch nói , "Lão sư mau tới a. Tôi đợi không nổi."

 Ánh mắt quyến rũ hướng tới Vương Thanh, tiểu phúc Vương Thanh dâng lên một đoàn lửa, "Tôi phải đến trường học, buổi tối trở lại sẽ thu thập tên tiểu yêu tinh này."

 Phùng Kiến Vũ cười vui vẻ, "Vậy tôi chờ ngài ."

 Vương Thanh hôn Phùng Kiến Vũ một cái mới rời đi. 

 Phùng Kiến Vũ không nói, Vương Thanh cũng biết, cậu một mực để ý người đàn bà kia.

 Là của hắn , cậu tuyệt đối cũng sẽ trở lại bên cạnh hắn. 

 Nắm chặt quyển sách trên tay, Vương Thanh tăng nhanh nhịp bước dưới chân. 

 Phùng Kiến Vũ đi mua một ít thức ăn, khẽ hát một tiểu khúc đi về nhà

 Bỗng nhiên "rầm" một tiếng, một bình hoa lớn rơi xuống, nát bấy. 

 Phùng Kiến Vũ bị hoảng sợ đứng lại, nữ nhân trên lầu gào khóc , " Ai lại không biết ngươi ở bên ngoài chơi đùa với đào kép hát, người khác thì chơi qua đường , ngươi ngược lại ở bên ngoài chơi những thứ kia rách rưới kia còn chưa đủ, còn muốn cưới vào nhà ? Ta nói cho ngươi biết , nàng dám vào cái nhà này, ta liền dám một đao đâm chết nàng!" 

 Sắc mặt Phùng Kiến Vũ trở nên ảm đạm, bầu trời xanh thăm thẳm trên đỉnh đầu bị giọng the thé của nàng phá vỡ. 

 Nam nhân rống lên một câu gì đó Phùng Kiến Vũ nghe không rõ, nhưng tiếng bạt tai ngược lại nghe rất rõ ràng, người đàn bà kêu gào lớn hơn, "Họ Phi kia ! Ngươi không phải là người! Mỗi ngày tốn hàng ngàn hàng vạn tiền trên người con tiện nhân kia , vợ mình bỏ ở nhà mặc kệ , ngươi tại sao không chết đi ! Ngươi tại sao còn không chết đi !"

 Người đàn bà nguyền rủa khiến cho Phùng Kiến Vũ rùng mình một cái.     

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co