11
"mày làm bài được không?"
minh hiếu từ trên lầu đi xuống, nhìn đứa nhỏ đang ngồi cái tướng chẳng ra gì, đầu chúi xuống mặt ghế, tay chân đều chống lên và chổng mông hướng về phía tivi, chỉ để lộ khuôn mặt đáng yêu bị đảo ngược qua cái lỗ hổng giữa hai chân. hắn lắc đầu nhìn rồi hỏi
"dĩ nhiên là được"
minh hiếu ngạc nhiên nhìn thằng bé vô tư thản nhiên trả lời, nghe nói nó thi mà chả khi nào hắn thấy nó học bài. dù là lớp 2 đối với hắn là điều dễ dàng như ăn một bát cháo nhưng đối với thằng bé là vừa sức lực.
"thật à? điểm cao không?"
"thấp"
"vô lí. sao mày bảo mày làm được?"
minh hiếu khó hiểu nhìn nó.
"làm được ai đâu có nghĩa là điểm cao, ai biết đúng hay sai"
minh hiếu đã im bặt khi nghe thằng bé trả lời trổng không. sắp hè rồi, hắn dạo này hay cúp học, không biết ra trường nổi không, hay lại nợ môn. còn nó, thì sướng quá rồi.
hắn không phải học không giỏi, chỉ không thích học và không muốn dùng não mình quá nhiều cho việc học. nói thì thấy kiêu cao nhưng là sự thật.
nhà hắn thuộc loại giàu có, mẹ hắn đi làm nhiều như vậy cũng vì thích và hắn cũng lớn nên không cần phải làm nội trơ. chỉ cần thích thì mướn vài ba người về cũng chẳng vấn đề.
bởi, kinh tế nhà hắn không chỉ dựa vào mẹ trần mà còn ba trần. ông ấy hiện tại ở nước ngoài một thời gian dài, nên không tiện trở về.
thành an cũng không hề biết nhà này có sự hiện diện của ông.
"ngày mai tao lên trường, mày ở nhà nhé?"
minh hiếu đi rót nước, vừa đi vừa nói vọng ra, thằng bé ngồi dậy nghiêm chỉnh hỏi.
"em không muốn"
"không muốn cũng phải muốn"
minh hiếu lạnh lùng nói, không thèm để ý thằng bé mặt đang buồn thiu.
"cho em đi theo không được sao?"
thành an cúi gằm mặt...
"dĩ nhiên là không, tao đi học mày theo làm gì?"
đứng đối diện thằng nhóc, minh hiếu vẫn dùng giọng điệu lạnh lùng đáp.
"anh giấu em có người tình đúng không?"
thành an lập tức đứng lên ghế sofa, hai tay chống hông, y như ông cụ non, dõng dạc nói.
minh hiếu vẫn thản nhiên nhìn nó. hắn suy nghĩ một chút rồi cười gian xảo, tiến tới gần nó. gương mặt đểu cáng cực kì.
"đúng vậy"
"anh dám?"
"trẻ con! mày nghĩ anh không dám à?"
thành an im bặt, không nói thêm lời nào. từ từ rời khỏi ghế.
"cho em mượn điện thoại"
"làm gì?"
"cứ đưa đi"
thằng bé cương quyết làm minh hiếu không hiểu nó định làm gì, không mấy thắc mắc nên liền đưa.
thành an cầm lấy chiếc điện thoại của hắn, con nhà giàu có khác. thằng bé lớp 2 với chiếc điện thoại đắt tiền này không mấy là khó sử dụng. dùng ngón tay nhỏ của mình chọt lên màn hình, nó vào danh bạ.
"làm gì đấy?"
"em muốn gọi anh khang"
"ai cho mày? đưa đây!"
minh hiếu nghe thành an muốn gọi bảo khang liền không vui mà muốn giật lại điện thoại.
thành an nhanh tay nhanh chân đã chạy xa hắn mấy mét, tay vẫn không ngừng lướt điện thoại tìm kiếm.
"thấy rồi!"
thành an thốt lên, càng lấy sự chú ý của minh hiếu, hắn đen mặt cáu giận
"mày dám?"
"trẻ con! anh nghĩ em không dám sao?"
trả thù rất giỏi, thành an hất mặt nhìn minh hiếu đang tức giận. thằng bé còn le lưỡi rồi nhắm một bên mắt trêu chọc hắn.
"ngon thì mày cứ gọi cho nó đi"
thành an gọi thật.
trần minh hiếu: "MÀY!!!"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co