12
"MÀY CÚT! TAO BẤM NHẦM"
minh hiếu giật lại điện thoại, không để thằng nhỏ nói nửa lời.
bảo khang bên kia mới nhấc máy đã bị hét thẳng vào tai như sắp thủng màn nhĩ đến nơi. mặt có chút nhăn nhó, xoa xoa tai và không hiểu chuyện gì mà mình lại bị mắng.
"tối nay nhịn ăn đi!"
thành an ngơ ngơ ngác ngác một lúc khi minh hiếu vì giật lấy điện thoại mà ôm lấy chân hắn, khẽ bình thản đáp
"mẹ sẽ cho em ăn. tưởng em sợ anh sao?"
"tao sẽ nói mẹ không cho mày ăn!"
"anh nghĩ mẹ phe ai?"
vừa nói thằng bé vừa lè lưỡi trêu chọc minh hiếu, cả hai một lớn một nhỏ không nhường nhịn nhau mà đuổi bắt nhau chạy khắp nhà.
thành an còn nhỏ nên rất nhanh, mặc dù vậy vẫn bị minh hiếu chân dài tóm được. cả hai thở hổn hển nhìn nhau, thành an vì bị tóm nên đã bắt đầu tỏ vẻ đáng thương để được buông tha. minh hiếu, hắn đã biết chiêu này của thằng bé, liền trấn an tinh thần trước bộ mặt đáng thương pha lẫn chút đáng yêu của nó, nhất định không để thành an qua mặt.
"mày đừng có dụ tao!"
"em có dụ đâu, thả em ra đi mà! em đau, anh hiếu~ thả em ra đi, anh định đánh em thật sao?... anh không thương người yêu bé nhỏ này của anh sao?"
thành an vừa mè nheo vừa dùng giọng mũi đáp, hại minh hiếu một phen ửng hồng cả hai bên má. cái gì mà 'người yêu bé nhỏ?'...
cái thứ con nít ranh mặt dày không biết xấu hổ !!! minh hiếu thầm mắng chửi trong đầu, lườm quýt đứa nhỏ ranh ma đang bị mình nắm chặt góc cổ áo.
hắn nuốt ngược những lời dụ dỗ đáng yêu đó trở vào, cứng rắn và kiên quyết nói. nhất định không thể sập bẫy của quỷ con..
hắn vẫn giữ chặt góc áo sau cổ nó, quay người nó đối diện mình.
"tao nói cho mày biế-"
*chụt*
thành an bá đạo hôn lên môi minh hiếu một cái thật mạnh, thật nhanh, hại hắn chưa kịp load đã bị một phen ngớ người, lời muốn nói cũng chưa kịp nói hết.
tay nắm góc áo sau cổ của thằng bé cũng dần buông lỏng ra vì bị tấn công không phòng thủ, thằng bé ranh ma thấy cơ hội liền chót lọt tẩu thoát.
để thằng bé chạy, minh hiếu vẫn thẫn thờ ngồi đó, hắn hiện tại nhìn ngốc ngếch không chịu nổi. mặt thì đỏ, tay thì chạm nhẹ vào môi, cảnh tượng như thiếu nữ được bạn trai hôn vậy.
cho đến khi tỉnh hẳn, minh hiếu vội đánh vào má mình. đây là nụ hôn thứ hai... thứ hai!!! với một thằng nhóc lớp hai. thật khóc không ra nước mắt.
nhớ lại khi nãy còn dõng dạc, quyết tâm không để thằng nhóc dụ. cuối cùng... nhục nhã hết sức.
"THẰNG RANH CON! AI CHO MÀY HÔN VÀO MÔI TAO!!!"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co