Truyen3h.Co

|hieugav| nhóc con

13

kimkim_wtp

nói thì nói, cuối cùng minh hiếu cũng phải dẫn an nhỏ đến trường của hắn.

nó hiện tại được nghỉ hè nên cực kì rảnh rỗi, sáng sớm hắn định chuồn đi nhưng lại bị thằng bé phát hiện rồi đem nói với mẹ trần, hại hắn bị mẹ trần ép phải dẫn nó đi cùng.

"mẹ !!!"

"cho em nó ngồi tạm chỗ nào cũng được mà con, thằng bé mới lớp hai-" mẹ trần đang nói, bà nhau mày nhìn minh hiếu thì bị thành an nói chen vào "lớp ba rồi nha mẹ".

mẹ trần nhìn xuống đứa nhỏ đang háo hức muốn được đi cùng con trai mình, khẽ mỉm cười rồi tiếp tục nói.

"à lớp ba, để em nó ở nhà một mình rất nguy hiểm..."

còn minh hiếu đang mặt nhăn mày nhó, mặc dù trong lòng cực kì phẫn nộ nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe lời mẹ, đành chấp nhận mà đem thành an đi cùng.

minh hiếu là con trai của một gia đình được xem là  giàu có, lần trước hắn mang con xe thể thao màu đen hoành tráng đưa nhóc an đến trường, mọi người xung quanh mở tầm mắt.

lần này cũng vậy,  đem chiếc xe này lên trường thì hơi khoa trương nhưng hiện tại chẳng còn phương tiện khác để đi.

.....

"oaaaa"

ngôi trường của minh hiếu đang theo học rộng lớn đến nổi khiến thành an miệng nhỏ oa oa lên vài tiếng, mặc dù thằng bé rất nghịch ngợm và biết một chút đen tối của người lớn nhưng nó vẫn không mất đi những nét trẻ thơ của con nít.

minh hiếu nhìn thành an rồi bất giác nở nụ cười, hắn rất thích những lúc nó như vậy.

sau khi minh hiếu đỗ xe xong, hắn ăn bận rất đẹp, vì là đại học nên không bắt mang đồng phục, hắn đã bận quần jean đen khá ôm lấy cặp chân dài của hắn, áo sơ mi màu xanh dương sọc dọc những đường màu trắng nhỏ, dáng  chuẩn, nhìn hắn cực kì bảnh trai.

khi chiếc xe đến đã được mọi người chú ý, giờ hắn bước xuống xe oai phong như vậy càng được chú ý hơn. mấy em năm nhất túm tụm lại trầm trồ khen ngợi rồi chiêm ngưỡng. ai đi ngang cũng phải ngước nhìn.

"sao mấy cô gái kia nhìn anh nhiều vậy?"

thành an thấy ai cũng nhìn về phía minh hiếu liền thắc mắc.

"mày không thấy anh đẹp trai à?"

"không" thằng bé trả lời hời hợt hết sức.

minh hiếu chỉ biết lườm quýt thành an, câu trả lời của thằng bé không một chút do dự khiến hắn chợt mất tự tin.

"trần minh hiếu"

đằng xa, một cô gái rất xinh đẹp đang vẫy tay với minh hiếu, thành an hiển nhiên thấy, thằng bé nhìn cô gái đó rồi nheo mắt nhìn minh hiếu đang mỉm cười với ả.

"ai vậy anh?" nó lạnh lùng hỏi, gương mặt trắng nõn đang dần đen kịt lại.

minh hiếu vừa nhìn cô gái phía trước vừa trả lời.

"bạn"

mặc dù ngắn gọn một chữ ' bạn' nhưng cũng khiến thành an bắt đầu không thích. thằng bé nhăn mặt khi cô gái đó từ từ đi đến gần chỗ bọn họ đang đứng.

"nhóc dễ thương quá!... tên gì vậy hiếu?"

"an" - minh hiếu trả lời, nhìn thấy vẻ mặt hào hứng của linh nhi khiến hắn bắt đầu không muốn thằng bé tiếp tục ngồi ở đây.

trước khi ngồi vào dãy băng ghê dài của phòng học rộng lớn, thành an đã rất nhanh đã chen vào chiếc ghế giữa chỗ hai người sắp ngồi. trêm vẻ mặt linh nhi lộ rõ sự thất vọng, nhưng cũng không thể mặt dày làm gì khác, chỉ đành mỉm cười nhìn nhóc an.

"chị tên gì vậy ạ?"  chế độ đáng yêu của thành an đã bật.

"chị tên linh nhi"

"oa, chị đã xinh, tên lại còn rất đẹp"

nịnh nọt với thằng bé là chuyện nhỏ. linh nhi được khen khiển nhiên cảm thấy thích, khuôn mặt đã hiện chút ửng hồng, đôi mắt cô lén lút nhìn sang bên phía minh hiếu.

còn hắn, hiện tại chỉ nhìn chằm chằm vào đôi má phính của thành an, ngồi bên cạnh bắt đầu thấy không ưa thái độ thằng bé đang tỏ ra đáng yêu với người khác, nhưng chỉ im lặng không nói gì.

thành an đột nhiên vẫy tay, ý bảo linh nhi cúi đầu xuống, linh nhi hiểu ý liền nghe theo, nó thì thầm vào tai cô

"chị thích anh hiếu hả?"

linh nhi nghe câu hỏi của thằng bé liền chột dạ mà ấp úng, gương gạo, nhưng vẫn khẽ gật đầu.

"em nhìn là biết ngay... để em giúp chị nhé?"

thành an tỏ vẻ hiểu biết hất mặt lên nhìn bà chị sắp bị nó dụ dỗ. nghĩ gì mà nó lại giúp bà chị đó tiến tới với trần minh hiếu yêu dấu của nó?

mơ cũng đừng mơ !

thành an mỉm cười ngây thơ đáng yêu rồi chỉ tay vào mặt bà chị.

"OA! ANH HIẾU, CHỊ ẤY VÉO MÁ EM..."

"em- em đau quá"

nó khóc òa lên, nước mắt giàn giụa, mọi người trong lớp ai cũng nhìn nó, hại minh hiếu một phen bối rối, linh nhi cũng vì vậy mà quýnh cả lên, rõ ràng cô chưa đụng vào người nó dù chỉ là một sợi tóc.

"ơ, sao vậy?... nghe anh, ngoan nào, đừng khóc nữa. anh đây"

minh hiếu dỗ dành thằng bé, nó giơ hai tay rồi nhấp mông lên xuống cái ghế, biểu hiện muốn được bế, minh hiếu theo phản xạ mà ôm lấy hình dáng nhỏ bé của nó vào lòng rồi nhẹ nhàng vuốt vuốt lưng.

linh nhi nhìn thằng bé phản ứng dữ dội như vậy chỉ biết giải thích...

"tớ không làm gì cả. tớ-tớ còn chưa đụng vào người thằng bé cơ mà. hiếu..."

vừa nói cô vừa xua tay, chỉ đổi lại cái nhìn khinh thường của minh hiếu và mọi người xung quanh. vẻ mặt hiện tại của minh hiếu đáng sợ đến mức khiến linh nhi khóc không ra nước mắt...

thành an sau khi được bế ôm vào lòng thì mỉm cười thoả mãn nhưng vẫn tiếp tục khóc.

"em muốn về nhà.. hức"

minh hiếu sốt ruột vỗ lưng trấn an thằng bé. nó nằm trên vai minh hiếu mà không ngừng nức nở.

"được được... anh đưa an về..."

minh hiếu liền bỏ tiết học sáng nay mà ôm thành an rời đi... hắn không hiểu linh nhi véo má thằng bé kiểu gì mà để nó khóc lớn như vậy.

thành an vừa được ôm vừa được dỗ dành lại còn thành công khiến minh hiếu yêu dấu của nó ghét bà chị kia liền thoải mái ôm hắn ngủ suốt cả đoạn đường về nhà.

minh hiếu vuốt mặt thằng bé, vừa ôm nó trong lòng vừa lái xe mà không tỏ ra khó chịu.

hắn nhìn trên má nó rõ ràng không có vết đỏ nào.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co