Truyen3h.Co

hieugav • tiếng lòng

12.

minthy_e

đáng ra minh hiếu nên biết, nói trước thì thường bước không qua.

dạo này tâm sinh lí của hắn bất ổn thật, không những tinh thần xao nhãng, thiếu tập trung, đôi khi còn cáu gắt bởi những chuyện không đâu.

nhưng cá nhân minh hiếu lại là người khá giỏi che giấu tâm trạng, nên mọi người xung quanh thường không phát hiện ra điều gì khác lạ nếu hắn không cố ý thể hiện ra cho họ thấy.

lần gần nhất hắn hiếm hoi để lộ cảm xúc của mình là hôm quay chọn đội livestage 3. 

trong suốt quá trình ghi hình, hình ảnh tuấn tài với thành an bám dính lấy nhau cứ lởn vởn trong đầu hắn, và câu nói đùa muốn về đội anh xái của nó là đỉnh điểm châm ngòi cho những dồn nén trong lòng minh hiếu từ đầu buổi quay. khi thành an quay lên hỏi vì sao hắn không chọn nó, mọi bức bối lúc bấy giờ hóa thành một câu đáp cụt lủn "không phải bây giờ".

bây giờ ngẫm lại, chính bản thân minh hiếu cũng chẳng hiểu sao khi đó mình lại làm ra hành động ấu trĩ đến thế. như kiểu bị ai bỏ bùa vậy.

"hiếu!" 

tiếng gọi vang lên kéo hắn ra khỏi mớ suy nghĩ trong đầu. minh hiếu quay sang, thành an ngồi bên cạnh đã dần mất kiên nhẫn, nó gọi hắn ba bốn lần rồi có chịu đáp đâu, "em hỏi là tối nay em qua nhà hiếu được không?" 

"ừ." hắn gật đầu mà không thèm suy nghĩ. 

thành an tròn mắt, "hiếu không hỏi em qua làm gì hả?" 

"hỏi làm gì, đằng nào anh cấm thì mày vẫn qua mà." thậm chí thành an còn giữ một cái chìa khóa sơ cua nhà hắn từ lâu lắm rồi. 

"tui có lí do chính đáng à nghen." nó bĩu môi, mở ảnh trong thư viện dơ ra cho hắn xem, "hôm bữa con mèo nhà em nhảy lên bàn làm đổ nước vào máy tính, chưa kịp mang đi sửa nữa, tối nay em định qua xài ké studio của hiếu á." 

"ừ cứ qua đi, xem tối ăn gì thì đặt luôn." 

thế là thành an ngồi một góc hí ha hí hửng tìm quán ăn ngon, dạo này nó thoải mái hơn rồi, không còn nhịn ăn nữa. một phần cũng nhờ có minh hiếu đốc thúc nó ăn uống điều độ mỗi ngày. thành an được chiều quá thành ra buông thả, hai má thịt như búng ra sữa. 

dù sao chỉ có mỗi hai người ăn thôi, nên minh hiếu mặc kệ cho nó order thả cửa, thêm mười người nữa như thành an hắn còn bao được nữa là. trông nó hào hứng vậy hắn cũng thấy vui vui.

đấy là cho đến khi minh hiếu biết chữ "em" trong mồm thành an thật ra là "bọn em".

"đến tháng hay sao mà mặt khó ở vậy ba?" bảo khang tỏ vẻ quan tâm tới thằng bạn ngồi cạnh, nhưng mồm vẫn nhồm nhoàm nhai bim bim. 

thề là nếu không phải đang có mấy thành viên khác của team ngân nga ngồi đây thì minh hiếu đã nhét nguyên cái mic vào mồm thằng này rồi, "ăn của mày đi, bớt ghẹo gan tao lại." 

bảo khang bĩu môi, anh còn muốn chọc ngoáy thêm vài câu nữa cơ, nhưng nhìn vẻ mặt đội trưởng nhà mình âm u đến độ sắp vắt ra nước thì thức thời ngậm chặt miệng. 

tuy đã phong ấn được cái mỏ thích tạo nghiệp của thằng bạn, nhưng bức bối trong lòng minh hiếu từ nãy đến giờ vẫn chẳng vơi bớt đi tẹo nào. trong studio, thành an ngồi trước bàn máy tính, tuấn tài thì đứng ngay cạnh, dẫu hai người chỉ đang bàn về bài hát sắp tới, nhưng khoảng cách không một kẽ hở giữa nó và anh vẫn khiến minh hiếu ngứa mắt vô cùng. tệ hơn là khi không còn thanh âm léo nhéo của bảo khang, tiếng trò chuyện rôm rả ấy lọt vào tai hắn càng trở nên rõ ràng.

mí mắt hắn giật giật, cảm thấy vấn đề tâm sinh lí của mình ngày càng tệ. có lẽ sắp tới phải xin quản lí cho nghỉ một ngày để đi khám mới ổn. 

"tao ra ngoài uống nước."

minh hiếu bỏ lại một câu rồi ra khỏi phòng.

khoảng hai phút sau, khi hắn còn đang loay hoay tìm cà phê, bảo khang cũng vào nhà bếp, trên tay còn cầm vỏ bim bim đã hết ban nãy vứt vào sọt rác. minh hiếu chỉ ngẩng đầu lên vài giây, rồi lại cúi xuống lục tủ đồ, "sao không để đấy tí vứt một thể?" 

bảo khang không trả lời câu hỏi của hắn, khoanh tay tựa lưng vào góc tường, "mày ghen à?" 

"cái gì?" 

"tao hỏi mày ghen à?" 

nhìn khuôn mặt khó hiểu của minh hiếu, bảo khang thầm chửi thề trong lòng, "mày đang ghen với anh isaac còn gì?" 

minh hiếu im lặng vài giây, sau đó đứng dậy bật ấm nước siêu tốc, trong lúc chờ nước sôi mới đáp lại, "có gì đâu mà ghen? tại sao phải ghen? trông tao giống thằng dở người thế à?" 

vẫn còn chối được mới ác, bảo khang thực sự muốn bổ cái đầu gỗ của minh hiếu ra xem bên trong chứa gì. nếu có thể, anh thật sự đéo muốn xen vào chuyện riêng giữa hắn và thành an luôn.

đang chăn ấm nệm êm với người yêu không có nhu cầu vướng vào drama tình ái xin cảm ơn.

nhưng lạy chúa, bảo khang phát ốm với chúng nó, hai đứa thích đi ngược với sự phát triển của nhân loại. ai đời đã làm đủ thứ không khác gì người yêu, nhưng cuối cùng lại chẳng đứa nào chịu mở lời yêu vậy?

mập mờ một chút thì vui, mập mờ nhiều chút thì bứt rứt vãi lồn. bảo khang không muốn tương lai gerdnang sẽ tan đàn xẻ nghé khi một trong hai đứa chúng nó thất tình vì đứa còn lại.

"nói thật nhé, riêng việc tao bảo mày đang ghen với anh isaac nhưng mày còn chả thèm hỏi lại người thứ ba trong câu chuyện là ai, thì bản thân mày đã có sẵn câu trả lời rồi." 

bảo khang gằn giọng bỏ lại một câu rồi ra ngoài. minh hiếu vẫn đứng đó, ấm nước bắt đầu sôi, lùng bùng như trăm mối ngổn ngang trong đầu hắn. 

;

đến lúc minh hiếu quay về phòng, tuấn tài và những người khác đã chuẩn bị ra về. ngoại trừ thành an, nó gục đầu trên sofa ngủ thiếp đi, môi hơi hé, trông vừa thương vừa buồn cười. 

"mọi người về ạ?" miệng hỏi, nhưng mắt hắn vẫn nhìn chằm chằm vào nhóc con đang nằm một góc kia.

"ừ cũng muộn rồi, bọn anh không làm phiền em nữa." để ý thấy ánh mắt của hắn, tuấn tài cười giải thích, "tối qua an nó vật lộn cả đêm với cái máy tính, trụ được đến giờ này thôi là tắt đài rồi."

nói rồi anh định qua gọi thành an dậy đi về cùng, nhưng minh hiếu đã đi trước một bước, lấy chăn trong tủ ra đắp cho nó, xong xuôi với lấy điện thoại mở app đặt xe, "vậy mọi người về cẩn thận, để em đặt xe cho."

hoàn toàn không có ý định thả người. 

nhìn hành động dứt khoát của hắn, bảo khang giật khóe miệng, vỗ vai tuấn tài đang ngơ ngác không biết phải làm sao, "kệ cho nó ngủ ở đây cũng được anh, mai thằng hiếu tự khắc đưa nó về."

tuấn tài nghe vậy đành gật đầu, trong lòng thầm cảm thấy kì quái, chẳng hiểu sao anh cứ có cảm giác minh hiếu đề phòng anh lắm ấy. 

sau khi tiễn ba người kia ra đến tận cửa, minh hiếu mới quay trở về phòng. vừa đi hắn vừa mở điện thoại nhắn cho kewtiie, "ê gửi lại địa chỉ chỗ lần trước mày sửa máy tính đi."

tin nhắn vừa gửi quá, gã producer đã trả lời ngay, "ủa làm gì cha? mày làm hỏng máy tính của bố rồi à?"

đến trước cửa studio, minh hiếu không rep lại nữa, chỉ thả like tin nhắn gã rồi cất điện thoại vào túi.

mở cửa phòng, thành an vẫn đang ngủ, nhưng người đã nhoài hẳn xuống sofa. ban nãy tì đầu trên thành ghế nên tóc nó hơi rối, có cọng còn dựng ngược lên, lắc lư qua lại theo gió điều hòa.

tay hắn vô thức đưa ra muốn vuốt thẳng "chồi non" ấy lại. chợt, nó xoay người, gò má theo cử động quẹt qua đầu ngón tay, minh hiếu khựng lại mất một lúc, vài giây sau mới rút tay về. xúc cảm mềm mại hồi lâu chưa tan hết, như móng vuốt cào nhẹ đáy tâm can. 

minh hiếu thở dài xoa trán, hắn thật sự phải nghiêm túc xem lại cảm xúc trong lòng mình thôi, không thể qua loa được nữa rồi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co