Chương 21-40
21.
Tuy rằng diễn biến trong lòng thụ cuồn cuộn, nhưng trên mặt cậu khá nhẹ nhàng như gió thổi mây trôi, chỉ nói: Không có cũng không sao, Haagen-Das cũng không tồi.
Trái phải gì cũng là của nam thần đưa, đều được.
Ai ngờ không biết câu này đã chọc trúng vào điểm G nào của công.
Công dữ dằn: Không muốn Tám Hỉ ?
Thụ:...
Vậy nên... Đây là giống như chọn anh hay chọn thằng kia ?
Cứu anh hay cứu mẹ em ?
Này là hệ thống bài võ gì ? Làm sao trả lời ? Có thể để nam thần chờ một chút được không, em đi tra Tri Hồ*, ngay lập tức trở về.
*Tri Hồ (zhihu.com): Một trang web dịch vụ hỏi đáp giống như Yahoo Answers hoặc Quora.
22.
Thụ nghiêm mặt đơ như gỗ thật lâu, không hề trả lời, cậu quyết định không nên nói chuyện.
Nói nhiều sai nhiều.
Thụ đột nhiên đứng dậy, kết quả rầm, đụng đầu vào nóc xe.
Âm thanh kia hù công đến nỗi anh làm rớt kịch bản trong tay.
Thụ ôm đầu, khom người đến trước tủ lạnh, moi ra một hộp kem Tám Hỉ.
Sau đó trở lại đối diện với công, mở nắp hộp, ăn một miếng.
Công không lên tiếng, chỉ nhìn thụ chằm chằm.
Thụ chịu đựng áp lực từ ánh mắt của anh, ăn xong nửa hộp Tám Hỉ, rồi mới chậm rì nói: Người đại diện không cho em ăn, nói em mập.
Mập, sẽ không có fan thích em.
Cậu nhìn trộm công, phát hiện khóe miệng của công có ý cười, thấy cậu nhìn sang, lập tức đè xuống.
Nghiêm mặt như muốn an ủi cậu: Bây giờ trông em rất tốt, quãng thời gian trước tương đối mập.
Thụ: ...
Đau lòng quá man.
Công: Cũng khá đáng yêu.
23.
Bầu không khí bất chợt yên tĩnh, thụ ngậm lấy cái muỗng ăn kem, trông có chút ngu ngốc.
Nét mặt của công dường như trở nên kém đi, anh đột nhiên muốn thụ xuống xe, để thụ trở lại quay phim.
Thụ lập tức nắm lấy tay vịn ghế ngồi: Chờ chút ! Em chưa ăn xong !
Công mở miệng: Thế thì em ngồi đây ăn đi, tôi đi xuống !
Thụ: ? ? ?
Có phải ngộ nói sai cái gì không ?
Còn chưa kịp phản ứng, đã thấy công cầm kịch bản nhảy xuống xe.
24.
Đến lần quay thứ hai, trạng thái của thụ tốt hơn hẳn, công cũng vậy.
Hai người quay ba, bốn lần là qua.
Sau khi diễn xong, thụ nhìn công tiếp tục đóng chung với người mới.
Một vai si tình triền miên, Đức quốc cốt khoa*.
*Đức quốc cốt khoa: Thường được sử dụng bởi cư dân mạng để trêu chọc hoặc ám chỉ những người bị brother/sister complex, bắt nguồn từ một đoạn tình yêu loạn luân giữa hai anh em ruột.
Thụ hừ hừ, giơ tay chụp trộm.
Toàn bộ phương hướng, góc độ, xong còn cắt bỏ luôn cả người mới.
Lần này cậu đã có kinh nghiệm, đăng lên tài khoản phụ. Cực kỳ khôn khéo, không có gây chuyện.
Nhưng mà người tính không bằng trời tính, tài khoản phụ của cậu không biết tại sao lại được blogger theo dõi, không ngừng chia sẻ, còn nhân cơ hội tuyên truyền cho bộ phim, mọi người đều biết.
Thụ bối rối, tài khoản phụ này tương đương với nhật ký thầm mến ! Đột nhiên bị lộ, làm sao bây giờ !
25.
Thụ chỉ mừng bên trong tài khoản phụ không có bất kỳ tấm hình nào có thể phơi bày thân phận của cậu, nhiều lắm thì bị nghi ngờ là fan của công trong đoàn phim mà thôi.
Không có chuyện gì, không có chuyện gì, thụ cố gắng an ủi bản thân.
Buổi tối, bởi vì chuyện tài khoản phụ nên lại bị người đại diện dạy dỗ cho một trận, thụ khẩy khẩy góc chăn, không dám cãi lại.
Chờ người đại diện rời đi, thụ nằm trên giường nhớ lại chuyện ban ngày, càng nhớ càng vui vẻ.
Nghĩ đi nghĩ lại bèn thấy đói bụng.
Đứng dậy mặc quần áo, lén lút xuống lầu muốn đi mua mì. Đúng lúc va phải công vừa quay phim xong trở về.
Công nhìn quần áo trên người thụ, phía dưới mặc quần cộc, chân đi dép lào, trang điểm lôi thôi lếch thếch, nửa ngày mới hỏi một câu: Đi đâu ?
Thụ cứng người, trong lòng hoàn toàn chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui vào, nhưng vừa nghe thấy câu hỏi của đối phương, chỉ mong manh thở nhẹ nói: Đi chết.
26.
Bạn thụ muốn đi chết của chúng ta được công mang trở về phòng, trong phòng công ở có một nhà bếp nhỏ, bình thường trợ lý trở về đều mua thêm đồ ăn.
Nguyên liệu nấu ăn trong tủ lạnh không thiếu gì cả.
Thụ cực kỳ ước ao ghen tị, công vào buồng tắm không bao lâu, thay một bộ quần áo đi ra, thấy thụ còn đang ngồi xổm trước tủ lạnh, có chút kỳ quái hỏi: Không muốn ăn ?
Thụ quay đầu lại, trong nháy mắt bị một nhát chí mạng.
Keo xịt tóc trên đầu công được rửa đi, sợi tóc ẩm ướt buông xuống, trên người mặc áo choàng ngủ, lộ ra một mảng lớn cơ ngực.
Thụ lắp ba lắp bắp: Không không, chỉ là... Trong lúc nhất thời chưa nghĩ ra, muốn muốn muốn ăn cái gì.
Một giây sau, cậu thấy công mở to hai mắt, nhanh chóng đi tới chỗ cậu, một tay nhấc cằm của cậu lên.
Thụ đặt mông ngồi ra sau, hơi có chút luống cuống, phát triển này hình như có chút nhanh thì phải, cậu nên nhắm mắt hay là chu mỏ đây ?
Ngay sau đó, cậu nghe thấy công nói: Em bị chảy máu mũi.
27.
Sau năm phút, trong lỗ mũi thụ nhét cục giấy, nét mặt không thay đổi đứng trước cái nồi, chờ nước sôi.
Cậu nhìn từng bọt nước bốc lên rồi lại vỡ tan, bi thương chẳng khác gì trái tim của cậu.
Tan nát cùng nhau, mang theo những giọt máu mũi chảy ào ào đáng xấu hổ kia.
Còn có lòng tự trọng đã chết của cậu.
Bỗng nhiên, âm thanh của công vang lên ở đằng sau: Biết mì để ở đâu chứ ?
Thụ lắc đầu.
Công chỉ tủ trên cùng.
Thụ ngẩng đầu nhìn lên, gói mì sợi không những đặt ở trên nóc tủ cao nhất, hoàn toàn tràn đầy ác ý, mà còn được dựng thẳng đứng lên, để dựa vào tận trong cùng.
Không nhìn kỹ, đúng là sẽ không phát hiện được.
Thụ suy nghĩ một chút, trợ lý của công thật sự không biết cách làm việc, tại sao có thể để ở vị trí không tiện tay cho nam thần cơ chứ !
Vì vậy thụ hơi nhón chân, dễ như ăn cháo, lấy xuống gói mì đặt ở vị trí cực cao kia.
Xoay người nhìn, chỉ thấy sắc mặt công vô cùng sai trái, anh dựa vào cậu rất gần, tay nhấc giữa không trung, dáng vẻ chưa kịp giơ lên, nhưng lại không cách nào thả xuống.
Công: ...
Thụ: ? ? ? ?
28.
Múc mì ra khỏi nồi, mỗi người một phần. Công thụ ngồi khoanh chân đối mặt nhau.
Thụ đàng hoàng ăn mì, ra sức khống chế con ngươi của mình không được bay nhảy lung tung.
Ví dụ như không nên nhìn cái áo choàng ngủ gần như không hề che đậy được gì của công, cùng với đầu vú phấn nộn kia.
A...
Mũi hình như có hơi nong nóng.
Thụ xì xụp húp một hớp nước mì, rồi mới thỏa mãn liếm liếm môi.
Vừa nhấc mắt thì phát hiện công đang nhìn cậu, thụ theo bản năng hỏi: Sao thế ?
Công yên lặng đưa một tờ khăn giấy.
Thụ: ...
Mỗi lần cứ làm chuyện mất thể diện trước mặt nam thần, ngộ có phải đã hết thuốc chữa.
29.
Ăn khuya xong, thụ tự giác đi rửa chén.
Từ phòng bếp đi ra, phát hiện công ngồi trên ghế sô pha, đang xem phim.
Vai chính là công đóng, diễn vai nhân vật phản diện bi kịch.
Một thân hồng y, tóc dài như mực, phong độ nhẹ nhàng xuất hiện, đã từng được người ta làm thành GIF*, điên cuồng chia sẻ trên weibo.
*GIF là định dạng file ảnh động.
Bởi vì nhân vật này, công được khen là mỹ nam XXXX năm khó gặp.
Thụ lén lút nhìn nét mặt của công, phát hiện đối phương rất nghiêm túc.
Có lẽ là đang nghiên cứu phim mình đóng trong quá khứ, tìm ra những điểm còn thiếu trong diễn xuất.
Công không hổ là công, ngay cả thời gian nghỉ ngơi cũng nghiêm túc như vậy !
Thụ đang mê mẩn, chợt nghe thấy công hỏi: Thế nào ?
Thụ giật mình một cái, lập tức ngồi nghiêm chỉnh, phân tích từ góc độ điện ảnh đến góc nhìn của nhân vật, nhận xét cảm xúc cùng kỹ năng diễn xuất mạnh mẽ của công mà cậu cảm nhận được, thấm đẫm lực mười phần, có thể nói là vô cùng kiểu mẫu.
Nhưng rốt cuộc công chỉ chống đầu nửa ngày, có chút không vui lắm. Anh chờ thụ nói xong, chỉ hỏi một câu: Nhìn tôi đẹp mắt không ?
Thụ: Đẹp !
Lúc này công mới giống như thỏa mãn, anh nở nụ cười.
30.
Tuy rằng không tìm được manh mối, nhưng công vui vẻ là tốt rồi.
Ai ngờ chốc lát sau công nói, bụng khó chịu.
Thụ kinh hãi, cậu nấu mì có vấn đề.
Thụ nhảy dựng lên, nói muốn xuống lầu mua thuốc, nhưng công chỉ dựa vào ghế sô pha, làm biếng xua tay: Ăn no thôi, không cần mua thuốc.
Sau đó công thấy thụ một mặt mờ mịt, trực tiếp cầm lấy tay thụ, đặt lên bụng của mình: Em xoa xoa cho tôi là tốt rồi.
Con ngươi của thụ rung mạnh, quả thực bị kinh sợ đến mức hồn vía lên mây.
Cậu run tay xoa nhẹ dạ dày cho công khoảng mấy phút, rồi rút tay lại, trong lòng tràn đầy ý nghĩ muốn chạy trốn khỏi căn phòng này, không thôi hạnh phúc vui sướng sẽ làm cho cậu chết ngất.
Ai ngờ, công nắm lấy cổ tay cậu, thả lên trên bụng dưới của anh: Chỗ này, cũng không thoải mái.
31.
Bàn tay tiểu thụ của chúng ta run rẩy, cậu nhìn công nằm xuống, gối đầu lên một bên chân của cậu.
Thụ nhìn thấy khuôn mặt đẹp vô cùng của công cọ cọ trên đùi mình.
Nói với cậu: Em xoa nhiều thêm một lúc nữa đi.
Thử hỏi làm sao nhịn !
Nhịn nữa không phải người Trung Quốc !
Thụ đơ não, xoa nhẹ cho công.
Thủ pháp mềm nhẹ, một mặt hiền lành. Xoa nhẹ bụng cho công nửa ngày, cậu vừa xoa vừa nghĩ, công thật đáng yêu.
Ăn no rồi xin xoa xoa, thật cutoe nha.
Công: ...
32.
Thế là buổi tối ngày hôm đó không xảy ra chuyện gì.
Thụ vui vẻ trở về phòng, một đêm ngủ ngon.
Quay phim ngày hôm sau, trạng thái của cậu không tồi.
Lúc người mới khóc òa đến thảm thương, cậu tựa như đã quên mất điều gì, ôm người mới vào trong ngực, đau lòng đầy đáy mắt, nét mặt ẩn nhẫn.
Biết rõ sự thật, cũng không dám nói cho em trai, rằng người anh đã qua đời từ lâu.
Em trai không nhớ rõ, cũng tốt.
Diễn xong về khách sạn, thụ cúi đầu, lấy thẻ ra để mở cửa, nhưng khi ngẩng đầu bỗng nghe thấy một tiếng bịch.
Một cánh tay đến từ phía sau, lướt qua bên người cậu, đặt trên cửa.
Thụ dè dặt quay lại, thấy công cười đầy đắc ý, khuôn mặt dựa vào cậu rất gần: Mời tôi ăn mì nào.
Thụ gian nan cầu đường sống trong khoảng cách chật hẹp giữa công cùng cánh cửa, hận không thể co mình lại thành một con chim cút.
Nhưng mà chiều cao không chênh lệch nhau mấy, không thể tránh khỏi, thụ chỉ có thể thở vào mặt công, nhỏ giọng nói: Em... Người đại diện của em ở còn ở bên trong.
Công: ...
33.
Hai người giằng co chưa xong, cánh cửa ở sau lưng bỗng nhiên được mở ra.
Thụ bất cẩn, ngã ra sau, công vội vã đưa tay ra đỡ eo, muốn ôm lấy cậu.
Ai ngờ thụ lảo đảo, ngược lại bám được vào tường đứng vững vàng, công vấp phải thảm trải sàn, cả người đo đất.
Người đại diện cầm điện thoại có chút mờ mịt.
Chỉ nhìn công quỳ sấp mặt trên thảm, nửa ngày chưa thấy bò dậy.
Còn thụ một bước nhào tới bên cạnh công, liên tục hỏi anh có sao hay không, thấy công vẫn nằm trên mặt đất, thân thể bất động, nhưng tay chậm rãi bụm mặt, cũng không trả lời.
Thụ chỉ có thể xoay người công lại, mạnh mẽ ôm eo, bế công như bế công chúa đặt lên giường.
Công từ đầu đến cuối bụm mặt không nói gì.
Người đại diện thẫn thờ nhìn nghệ sĩ dưới tay mình quay tới quay lui, nhoài người trên đầu gối của công, hoảng đến độ muốn nhanh chóng khóc lên.
Người đại diện: ...
34.
Khó khăn lắm công mới chịu phản ứng lại cậu, nhưng công chỉ liếc mắt nhìn thụ, đỏ mũi đi ra ngoài.
Thụ vừa định đuổi theo, đã bị người đại diện kéo lại: Đi đâu đi đâu ! Ngồi xuống cho anh !
Thụ bất đắc dĩ, vẻ mặt đau khổ ngồi trở lại trên giường.
Người đại diện khoanh hai tay, bắt đầu lên lớp.
Dạy dỗ một trận, cuối cùng cũng vào trọng điểm.
Có một chương trình cần tham gia, người đại diện đã bàn bạc với đạo diễn, sắp xếp lịch trình.
Vừa vặn cảnh quay của cậu cũng không nhiều, ngày mai quay xong sẽ rời đi.
Thụ kinh hãi: Nhanh vậy ? !
Cậu với công vừa mới bắt đầu thôi đó !
35.
Dù không tình nguyện, nhưng thụ vẫn phải hoàn tất việc quay phim.
Chờ đến tối quay xong thì cũng đã mệt lử, thụ hỏi trợ lý, công ở bên kia đã quay xong chưa.
Trợ lý nói, đã xong lâu rồi.
Thụ gật đầu, để trợ lý thu dọn đồ đạc, cậu đến phòng công tìm anh.
Gõ cửa một lúc, không ai ra mở cửa.
Thụ chưa từ bỏ ý định, tiếp tục gõ.
Lúc này, một bên cửa phòng mở ra, là trợ lý của công, hỏi: Thầy ấy đi ra ngoài ăn đêm với diễn viên chính rồi, chắc lát nữa mới trở về, anh có chuyện gì không ?
Thụ đơ mặt lắc đầu.
Không sao.
Không có chuyện gì.
36.
Thụ có chút đờ đẫn trở về phòng, trợ lý bận bịu trước sau.
Bỗng, thụ hỏi: Có thể mượn nhà bếp khách sạn dùng một lát được không ?
Trợ lý: ? ? ?
Nửa tiếng sau, thụ cẩn thận từng từng li từng tí, cất mì trứng nấu với thịt giăm bông cùng cải xanh vào trong hộp giữ ấm mới mua.
Sau đó dùng một cái túi bọc hộp giữ ấm, treo trước cửa phòng công.
Cậu nghĩ, có thể công sẽ không muốn ăn.
Chắc anh đã ăn no ở bên ngoài.
Nhưng công từng nói với cậu, cậu làm sao có thể không cho, tuy rằng không đúng lúc. Dù sao, cậu cũng sắp đi rồi.
Chờ lần sau gặp lại, không biết là khi nào.
37.
Chương trình mới là một show thực tế, thụ tham gia với tư cách là khách mời đặc biệt.
Lúc cầm được kịch bản, tổ chương trình yêu cầu thụ hỗ động với tiểu thư A.
Hậu kỳ sẽ cắt ghép một chút hường phấn cho bọn họ, xào nấu CP.
Thụ nhìn kịch bản, thấy nội dung bên trong là xoa đầu, vuốt mặt cùng làm dấu tay hình trái tim.
Tuy trong lòng không muốn, nhưng vẫn phải làm.
Chung quy đây là hiệu quả của tổ chương trình, cậu đành phối hợp.
Quay chương trình kia xong, không bao lâu sau, scandal của cậu cùng tiểu thư A đã được lên bảng xếp hạng tìm kiếm.
Fan CP của cậu và công kêu trời trách đất, còn fan riêng của cả hai thì chê cười.
Tài khoản chính của thụ làm mới trạng thái của công, người kia cũng rất ít cập nhật từ khi vào đoàn phim.
Chỉ có duy nhất một status, là ảnh chụp quảng cáo quần áo.
Cậu suy nghĩ một chút, vẫn nên cho fan CP cảm thấy một tia hi vọng, nhỡ đâu fan CP chạy hết, cậu biết đi đâu tìm hàng để thẩm.
Chia sẻ lại kèm theo một trái tim, cậu thở dài.
Rời đi nhanh quá, ngay cả WeChat của công cũng chưa thêm, xin người đại diện thì ổng cũng không cho.
Hờn vờ lờ.
38.
Khó khăn lắm lịch trình mới bớt dồn dập, thụ quyết định tối nay ngủ sớm.
Vừa mới đắp mặt nạ nằm xuống, chợt nghe thấy tiếng chuông.
Là số lạ.
Thụ từ chối, lại vang lên, lại từ chối. Không còn tiếng chuông, nhưng có tin nhắn đến.
Lời ít ý nhiều: Nhận điện thoại.
Thụ hỏi: Ai vậy ?
Bên kia gửi tới một tin nhắn MMS*, trong hình là một tô mì, hơi trương sánh lên, trông có vẻ ăn không ngon.
*MMS: Là dịch vụ cho phép gửi và nhận các bản tin đa phương tiện (bao gồm chữ viết, hình ảnh, âm thanh, đoạn phim ngắn) từ máy điện thoại di động của mình đến các số điện thoại khác.
Sau đó, mì được người động đũa, rõ ràng ăn được một nửa, rồi mới chụp xuống.
Thụ nhìn tấm hình, những nụ hoa nhỏ đâm chồi trong lòng kia, bất chợt nở rộ.
39.
Sau khi đến địa điểm đã hẹn, thụ cởi mũ, sửa sang tóc tai lại một chút, thoa thêm tí son môi, mang khẩu trang.
Công hẹn gặp mặt cậu ở một quán cafe phim tư nhân.
Do bạn bè mở, tính bảo mật không tồi.
Thụ đi vào nói tên, được dẫn vô bên trong, số phòng 419*.
*Dành cho bạn nào không biết thì 419 đọc bằng tiếng anh nghe giống for one night, tức là tình 1 đêm đấy. QwQ
Nét mặt thụ đỏ ửng khi thấy ba số này, cậu đẩy cửa vào, công đã ngồi ở bên trong từ lâu, chờ cậu tới.
Công vẫy tay với cậu, ra hiệu cho cậu đến chỗ anh. Thụ nghe lời đi qua, ai ngờ công tháo khẩu trang của cậu xuống, dùng nhức nhéo hai má của cậu.
Công: Chưa chào hỏi đã đi, không nhận điện thoại của tôi, còn chơi đùa với tiểu thư A, gần đây em chảnh cún quá nhỉ !
Thụ: Đau đau đau đau đau em !
40.
Không dễ gì công mới chịu buông tay, thụ bưng má chậm rì ngồi xuống một bên: Em có chào mà, chỉ là lúc đó anh không ở đấy.
Công vẫn bất bình như cũ: Để lại một tô mì rồi đi ?
Thụ: Không phải vậy... Mời anh với người mới ăn cơm ?
Công cau mày: Mắc mớ gì đến cậu ta ?
Thụ: ...
Công: Em còn muốn mời cậu ta ăn cơm ? ! ! Mì em đưa chỉ có mình tôi mới có thể ăn !
Thụ: ... ? ? ! ! ! !
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co