11-13
Chương thứ mười một
Biểu cảm này chỉ là lướt qua, rất nhanh đã bị Trương Kỳ che giấu, nếu không phải Hoàng Đức Duy mắt sắc, hoàn toàn nghĩ rằng mình lầm rồi.
Quả nhiên chính là tiểu hồ ly.
Nguyễn Phong lúc trước gọi cậu ta như vậy, cũng coi như có mắt nhìn. Chính là cậu ta diễn xuất quá sâu, nhìn có phần không thực, thủ đoạn cũ như vậy còn dùng, quả thực có thể so với học sinh trung học giành tình nhân. Bất quá, nói không chừng đối với người nào đó lại có hiệu quả.
Hoàng Đức Duy đứng bên cạnh có chút mỏi chân, trực tiếp tìm một chỗ ngồi xuống, hết sức chuyên chú xem diễn kịch.
Nguyễn Quang Anh giống như nhận ra tầm mắt của anh, ngẩng đầu liếc anh một cái, con ngươi nặng nề, không rõ ý tứ cười cười.
Đức Duy nhướng mi. Đây là điềm báo anh sắp thất sủng sao? Đương nhiên không có khả năng 'hoa khai bất bại, dài thịnh không suy', nhưng là thua trên tay tiểu hồ ly Trương Kỳ này có điểm uất ức.
Trương Kỳ thuận thuận lợi lợi diễn xong tiết mục bị thương, cuối cùng thỏa nguyện, được Nguyễn Quang Anh lấy xe đưa đến bệnh viện. Hoàng Đức Duy lúc này mới đứng lên chỉnh y phục, để thợ hóa trang chỉnh trang lại, tiếp tục diễn trước ống kính.
Nhân viên công tác lúc dọn dẹp trường quay, khó tránh khỏi có người nói thì thầm vài câu, nào có dễ ngã sấp xuống như vậy, thật sự chỉ là đứng không vững. Có người nghe qua chút tin đồn, nhịn không được hướng Hoàng Đức Duy nhìn qua.
Đức Duy vẫn như cũ mỉm cười. Kì thật giả cười cũng không phải dễ dàng, phải cười đến thân thiết tự nhiên không chút nào ra vẻ, tương đương khảo nghiệm công lực. Anh tổng cộng cũng chỉ có điểm này coi như là có thể diễn xuất, đương nhiên phải lợi dụng cho đủ.
Buổi tối cái hẹn gì cũng không có, anh như thường về nhà rồi hanh hanh hát cái ca khúc tình ca kia của Trương Kỳ.
Ngày hôm sau tới trường quay, Trương Kỳ thế nhưng lại tới từ sáng sớm. Nghe nói chân cậu ta đúng là có chỗ bị thương hẳn là sẽ nghỉ vài ngày, nhưng cậu ta sợ làm chậm tiến độ cả đoàn, cố ý tới làm việc. Cũng đúng, có phải tổn thương gân cốt bất động trăm ngày đâu, tiểu hồ ly mỗi ngày sớm muộn có người đón đưa, không biết đắc ý cỡ nào, không đến làm sao mà phô diễn.
Ngược lại Nguyễn Quang Anh tâm tư càng khó đoán, rõ ràng sủng ái 'tân hoan', lại không vội mà từ bỏ 'cựu ái' Hoàng Đức Duy này. Hắn là có ý định trái ôm phải ấp sao?
Đức Duy cũng không phải không thể lý giải. Anh có khi ngẫu nhiên miên man suy nghĩ, cũng sẽ tưởng tượng một chút tư vị tay trái ôm Trương Kỳ tay phải giữ Nguyễn Phong, ... về phần Nguyễn Quang Anh? Được rồi, Nguyễn Quang Anh để ở ngoài không gian.
Trừ bỏ đôi khi có một cuộc điện thoại, suốt hai cuối tuần không cùng Hoàng Đức Duy gặp mặt, ngược lại người đại diện gọi điện tới, nói anh đi tham gia một bữa tiệc mừng công. Bộ phim điện ảnh của đạo diễn Triệu Tân ở nước ngoài đoạt giải thưởng, bọn họ ở phương diện là công ty đầu tư, đương nhiên phải tỏ vẻ một chút. Hoàng Đức Duy dựa vào quan hệ của Nguyễn Quang Anh, trước kia có đóng một bộ phim của Triệu Tân nên mới bị gọi tham gia.
Đức Duy dù sao nhàn rỗi không có việc gì, liền bớt thời gian chỉnh tóc, chọn một bộ tây trang mặc đi.
Tiệc mừng công là hình thức tiệc đứng, địa điểm là tầng cao nhất của một nhà hàng nổi tiếng, xuyên qua kính thủy tinh nhìn xuống dưới là cảnh đêm thành phố mê người, đèn thủy tinh treo cao toả sáng, y hương tấn ảnh, ngợp trong vàng son.
Hoàng Đức Duy giương mắt nhìn qua, thật là có không ít người quen, đành phải một đường vừa đi vừa chào hỏi, xong rồi bị kéo cùng một đám người vây quanh Triệu Tân chúc mừng. Triệu Tân quần áo tùy ý, tính cách tùy ý, ngay cả diện mạo cũng tùy ý, duy nhất có thể khơi lên hứng khởi của anh ta chỉ có quay phim. Bất quá anh ta không thích quay phim cẩu huyết, ngược lại thích làm cái loại trường phái phim nghệ thuật, có trầm trồ khen ngợi cũng không ăn khách, nếu không có lão đồng học Nguyễn Quang Anh xuất lực hỗ trợ, rất nhiều tác phẩm đều không thể làm.
Hoàng Đức Duy trước kia thiếu chút nữa diễn hỏng bộ phim điện ảnh của Triệu Tân, cho nên Triệu Tân vừa nhìn thấy anh, liền bày ra bộ dạng như lâm đại địch, giống như rất sợ gặp lại ác mộng, gặp lại kẻ diễn xuất không xong. Người như vậy đích thực cũng rất thú vị. Đức Duy với anh ta có hảo cảm, nói chúc mừng cười so với bình thường càng chân thành tha thiết rất nhiều, dung mạo nói là sâu sắc hơn là anh tuấn.
Triệu Tân lại cố tình không cảm kích chút nào, một bộ nóng lòng muốn thoát khỏi anh. Hoàng Đức Duy âm thầm buồn cười.
Nhưng Nguyễn Quang Anh lúc này lại kéo bạn gái đi vào cửa. Bạn gái tươi đẹp kia của hắn, hào quang tỏa bốn phía chính là tiểu thư Đường An Na, nàng mặc là bộ lễ phục dạ hội bằng tơ tằm, tóc dài vấn một nửa, trên cổ là vòng kim cương sáng rỡ. Diện mạo không có đặc biệt xinh đẹp, nhưng là loại thần thái tự tin này, đem những ngôi sao bên cạnh làm lu mờ cả.
Ngay cả như vậy, ánh mắt đầu tiên của Hoàng Đức Duy vẫn là nhìn vào Nguyễn Quang Anh tao nhã. Thật sự chỉ là liếc mắt một cái. Anh lập tức chuyển ánh mắt, lấy ly rượu yên lặng lui đến một góc phòng.
Đường An Na là người nổi bật nhất gần đây, tạp chí bán được nhất, hợp đồng kí không ngừng, khó trách Nguyễn Quang Anh đưa nàng dự tiệc. Nào là dưỡng để chơi đùa, nào có thể mang ra ngoài, hắn dù sao cũng phân đến rõ ràng.
Hoàng Đức Duy một bên uống rượu một bên nghĩ, tiểu hồ ly kia không thể tới giúp vui, chỉ sợ thất vọng muốn chết đi? Vừa định cười một cái, chỉ thấy Đường An Na lượn lờ hướng anh đi tới. Hai người bọn họ cùng ở trong một công ty, tuyệt không tính là xa lạ, khi nói chuyện đương nhiên sẽ khách sáo một chút. Đường An Na mở miệng liền hỏi "Sao anh không ra ngoài khiêu vũ?"
Hoàng Đức Duy chớp chớp mắt, nghiêm trang đáp "Nếu có thể mời mỹ nữ như Đường tiểu thư làm bạn nhảy, cho dù phải gãy chân tôi cũng nguyện ý."
Đường An Na nghe được cười rộ lên "Không ngại tôi hút thuốc chứ?'
"Xin cứ tự nhiên."
Đường An Na lấy ra hộp thuốc, tự mình tao nhã châm thuốc, cực chậm chạp hút một hơi, mắt hơi khép rất có phong tình. Hoàng Đức Duy rất thưởng thức loại nữ tính này, nếu anh là người thích phụ nữ, vậy khẳng định sẽ tìm người như Đường An Na.
Đường An Na thấy anh nhìn chằm chằm mình, liền lắc lắc gói thuốc trong tay "Cũng hút?"
"Không cần, tôi không hút thuốc lá."
"A" Đường An Na hiểu rõ gật đầu cười "Nguyễn Quang Anh không thích mùi khói."
Hoàng Đức Duy cười đến thập phần hàm súc. Cho dù thừa nhận cũng không sao cả. Anh quả thật đem mấy cái sở thích trọng yếu của Nguyễn Quang Anh mò đến nhất thanh nhị sở, hơn nữa trong cuộc sống luôn luôn chú ý, chưa từng có chút chậm trễ. Anh không phải là thanh niên đầu hai mươi, nếu không có chút tâm huyết công phu, làm sao có thế so sánh với người thanh xuân vô địch?
Chương thứ mười hai
"Trả giá cũng không ít rồi." Đường An Na đánh giá anh vài lần, nói "Khó trách Nguyễn Quang Anh đối với anh lưu tâm đến vậy, đường đi cũng giúp trải thảm tốt lắm."
"Như thế nào so được với Đường tiểu thư? Không cần ai trải thảm bắc cầu vẫn nổi danh vô cùng, danh vọng vô hạn."
Phụ nữ đều thích lời khen tặng, Đường An Na cũng không ngoại lệ. Nàng cười dập điếu thuốc, quay đầu nhìn Nguyễn Quang Anh ứng phó khách nhân bên trong, đột nhiên hỏi "Anh theo bên cạnh hắn lâu như vậy, chẳng lẽ cho tới bây giờ không chút nghĩ ngợi? Nhiều tiền tuổi trẻ, diện mạo không kém, tối trọng yếu là dạng người ôn nhu chăm sóc, khẳng khái hào phóng, có năng lực cho người ta danh lợi song thu, ... Người như vậy, rất dễ khiến người ta rơi vào lưới tình."
Hoàng Đức Duy không biết Đường An Na có tính là một trong số đó không. Anh cũng nhìn theo về hướng mỉm cười ôn hòa của Nguyễn Quang Anh, ngay cả một tia do dự cũng không có, lập tức đáp "Này chỉ là biểu hiện giả dối."
Ôn nhu cũng tốt, đa tình cũng thế, chẳng qua là mặt nạ của Nguyễn Quang Anh mà thôi. Chẳng lẽ không thể nhìn thấu tâm một người mà có thể yêu cái vẻ ngụy trang của hắn? Không, anh chưa bao giờ yêu biểu hiện hoàn mỹ giả dối của Nguyễn Quang Anh.
Anh ....
Nguyễn Quang Anh từ xa nhìn thấy hai người bọn họ, nâng ly rượu lên hướng hai người bước tới. Đường An Na đã nói xong đề tài này, ngược lại nói một ít chuyện phong hoa tuyết nguyệt, chuyện bát quái trên phố. Đợi Nguyễn Quang Anh đi đến đây, ba người cùng nhau nói giỡn vài câu, Đường An Na rất nhanh mượn cớ tránh đi.
Hoàng Đức Duy cùng Nguyễn Quang Anh chạm cốc, trong lòng đã chuẩn bị tốt lời dạo đầu "Đã lâu không gặp."
"Chỉ cách nửa tháng cũng coi là lâu sao?"
Hoàng Đức Duy lắc đầu, phi thường nghiêm túc nói "Sai lầm, là suốt bốn mươi lăm năm."
Nguyễn Quang Anh bị gợi lên lòng hiếu kì, hỏi "Như thế nào đến bốn mươi lăm năm?"
"Một ngày không thấy cách ba thu, một ngày ba năm, mười lăm ngày là bốn mươi lăm năm."
Nguyễn Quang Anh nói không lại anh, đành tránh nặng tìm nhẹ thở dài "Số học không tồi." Tiếp theo lại hỏi "Em vừa nói chuyện gì với Đường tiểu thư thế?"
"Tôi mời Đường tiểu thư khiêu vũ một chút, đáng tiếc không thành công."
"Ừ, thân thể nàng gần đây không thích hợp khiêu vũ, nàng ..."
"Brzzz ―― "
Nói đến một nửa, điện thoại của Nguyễn Quang Anh đổ chuông. Hắn ra hiệu với Hoàng Đức Duy, lấy di động ra ấn nút trả lời, vừa nói vừa đi khỏi hội trường ồn ào.
Đức Duy cầm chén rượu nhàn rồi đứng đung đưa, đợi sắp hai mươi phút mới thấy Nguyễn Quang Anh đi vào. Anh đang muốn tiếp tục nghe chuyện Nguyễn Quang Anh nói dở, kết quả Nguyễn Quang Anh chỉ dựa vào vách tường đứng nghiêm, hơi buông lỏng cà vạt, có chút mệt mỏi xoa trán.
Mệt mỏi? Hắn ta mới rồi còn rạng rỡ như thế, chỉ là tiếp một cuộc điện thoại, liền mệt thành như vậy.
Lúc này có người ồn ào nói Triệu Tân phải lên đài phát biểu cảm tưởng lấy được giải thưởng. Triệu Tân không thể chối từ thịnh tình, đành phải lên nói hai câu, anh ta vốn không phải là người khéo nói, mới nói vài câu ngôn từ đã cạn, vừa vội vừa cuống gọi Nguyễn Quang Anh lên cứu cánh. Nguyễn Quang Anh hít một hơi, chủ động sửa lại tây trang, tinh thần lại trở lại tốt lắm.
Hoàng Đức Duy nghiêm túc nghe hắn nói mỗi một câu. Từ đầu tới cuối, tổng cộng mắc ba lần nói sai, hai lần thất thần, một lần là nói lại chuyện đã nói. Trường hợp giống như hôm nay, Nguyễn Quang Anh khẳng định đã sớm có chuẩn bị, kẻ nơi chốn đều yêu cầu hoàn mỹ như hắn, như thế nào không ngừng phạm lỗi? Hắn đem chính mình che giấu quá sâu, rất ít tiết lộ cảm xúc chân thật, mà bài văn nói này ... có thể hay không là cơ hội ngàn năm một thuở?
Hoàng Đức Duy trong lòng đột ngột cảm thấy căng thẳng một chút, trong lòng bàn tay thấm mồ hôi. Anh chậm rãi ngẩng đầu, nhìn đèn thủy tinh sáng lạn trên trần trong chốc lát, sau đó câu chuyện vừa kết thúc, thừa dịp mọi người nhiệt liệt vỗ tay, lặng lẽ chuồn ra ngoài.
Nguyễn Quang Anh lúc ở trên đài bước xuống, vừa lúc nhìn thấy bóng dáng Hoàng Đức Duy rời đi. Hắn vốn có mấy câu muốn nói, nhưng thật sự đã mệt rồi, liền không mở miệng gọi Đức Duy lại. Uống vài chén rượu vào, càng cảm thấy huyệt Thái Dương ẩn ẩn đau. Dù sao tiệc mừng này cũng không có việc của hắn, Nguyễn Quang Anh nghĩ nghĩ, học theo Hoàng Đức Duy lặng lẽ rời đi.
Ban đêm gió thu mang theo cảm giác mát mẻ. Nguyễn Quang Anh bị gió thu thổi qua, đầu càng đau đến lợi hại, gặp xe ở trước cửa chờ, liền ngồi vào ghế sau, phất phất tay nói "Về nhà." Sau đó ở trong tiếng ô tô khởi động, nhắm mắt lại.
Trên đường lành lạnh tĩnh mịch, chỉ còn đèn neon ven đường lóe ra hào quang ấm áp. Nguyễn Quang Anh nhắm mắt dưỡng thần, lại cảm thấy hốt hoảng giống như ngủ quên một giấc, tỉnh lại xe đã dừng hẳn, hắn ngẩng đầu hướng ra ngoài vừa thấy, cũng không phải ở cửa nhà.
"Sao lại thế này? Nửa đường thả neo sao?"
Trong xe không có bật đèn, âm u chỉ có thể nhìn ở chỗ người lái có một bóng người, mà người lái xe bình thường có hỏi sẽ đáp thế nhưng lại không trả lời. Nguyễn Quang Anh rốt cuộc phát giác không thích hợp lắm, hắn đêm nay tinh thần không tốt, rất nhiều chi tiết cũng chưa chú ý, vừa rồi khi lên xe ... hình như cũng không thấy rõ mặt lái xe?
Đang suy nghĩ, người nọ đã quay đầu lại, cười nói "Ông chủ Nguyễn, tâm phòng bị kém như vậy, cẩn thận bị người bắt cóc."
Một chút ánh trăng chiếu sáng lên gương mặt nọ. Khuôn mặt này ở trên màn ảnh đã là tuấn mỹ đến cực điểm, mà hiện tại ở gần như vậy, khóe mắt cong cong nhìn hắn, cũng có một loại mị lực động lòng người không thể miêu tả.
Chương thứ mười ba
"Sao lại là em?" Nguyễn Quang Anh thả lỏng thần kinh đang bị buộc chặt, đưa tay che lại trán "Lão Vương đâu?"
Lão Vương là lái xe, cùng Hoàng Đức Duy cũng có chút quen thuộc.
"Tôi lừa ông ấy, nói Nguyễn tổng đêm nay tâm tình đặc biệt tốt, tính toán cùng tôi ra ngoài hóng gió, kết quả ông ấy liền đem khóa xe đưa tôi." Hoàng Đức Duy quơ quơ chìa khóa xe trong tay nói "Chuyện xấu là tôi làm, ông ấy cũng chỉ là người bị hại."
Nguyễn Quang Anh đương nhiên sẽ không so đo cái này, chỉ là nói "Em lại đang đùa giỡn cái gì?"
Hoàng Đức Duy hai tay che ngực, làm một cái biểu cảm chân thành, đọc ra lời thoại mới nói trước đó không lâu "Tôi chỉ là muốn tìm cơ hội ở cùng một chỗ với anh, không được sao?"
"Ánh mắt rất cứng ngắc, còn phải tập thêm." Nguyễn Quang Anh liếc mắt nhìn ngọn đèn lóe sáng ngoài cửa sổ, hỏi "Đây là nơi nào?"
"Quán bar trên phố."
"Cho nên?"
Hoàng Đức Duy vươn tay chỉ hai hàng mi vốn nhíu chặt của Nguyễn Quang Anh, nói "Trông anh có vẻ giống như muốn uống say mà."
Nguyễn Quang Anh bị anh nhìn thấu tâm tư, không nói gì, sắc mặt so với bình thường thêm một chút tái nhợt, nhưng tươi cười như cũ không chê vào đâu được. "Tôi không uống rượu."
"Phải phải phải, không hút thuốc lá, không uống rượu, đối tình yêu trung trinh như một ..." Hoàng Đức Duy dùng tay đếm đếm "Ông chủ Nguyễn thực sự là nam nhân tốt thời đại mới."
Nói xong, đột nhiên hỏi một câu "Vì cái gì tâm tình không tốt?"
Nguyễn Quang Anh đầu tiên là ngẩn ra, tiếp theo cười rộ lên hỏi ngược lại "Dùng cái gì thấy được?"
"Từ lúc anh nhận điện thoại sau đó liền trở nên không thích hợp, cùng với cuộc điện thoại kia có liên quan đúng không?" Hoàng Đức Duy biết hắn sẽ không trả lời, cho nên lúc hỏi xong lập tức nói tiếp "Để tôi đoán xem, có phải anh sinh ý thất bại, công ty rất nhanh sẽ phá sản?"
Nguyễn Quang Anh sắc mặt như thường.
"Anh đi kiểm tra sức khỏe, bác sĩ phát hiện anh thân mang trọng bệnh, không sống qua mấy tháng nữa?"
Nguyễn Quang Anh thờ ơ.
"Anh đắc tội đại ca hắc đạo, đối phương thuê người giết anh?"
Nguyễn Quang Anh vẻ mặt tự nhiên.
"Anh bị cắm sừng...."
Nguyễn Quang Anh dở khóc dở cười, rốt cuộc cam bái hạ phong với trí tưởng tượng của Hoàng Đức Duy, mở miệng nói "Tôi đêm nay quả thực tâm tình kém cỏi."
Đức Duy đợi chính là những lời này, lập tức thu hồi tâm tình vui đùa, hỏi "Vậy sau đó thì sao?"
Nguyễn Quang Anh .. tóc một tia bất loạn, áo sơ mi khuy cài đóng thẳng đến tận cổ, chỉ có giữa mi gian thoáng lộ chút mệt mỏi, ngữ khí bình tĩnh nói "Tôi chỉ cần nghỉ ngơi một chút, qua đêm nay sẽ lại không có việc gì."
Qua đêm nay, hắn lại mang lên cái mặt nạ hoàn mỹ, lại là nho nhã lễ độ trong mắt người khác, lại là Nguyễn Quang Anh ôn hòa nhã nhặn. Thời điểm để hắn bỏ xuống tâm phòng người, khả năng chỉ có một cái chớp mắt ngắn ngủi như vậy.
Hoàng Đức Duy nhìn thẳng Nguyễn Quang Anh. Nguyễn Quang Anh tránh được ánh mắt của anh, hỏi "Đã ở cùng một chỗ như em mong muốn, chúng ta về nhà đi?"
Kim chủ đã lên tiếng rồi, anh nếu đủ chuyên nghiệp đương nhiên sẽ đưa Nguyễn Quang Anh về nhà. Nếu lại thêm một bước nữa, không thể nghi ngờ là vi phạm giao ước, lại thêm nữa khả năng sẽ có hai loại kết quả: một là chọc giận tâm tư Nguyễn Quang Anh, ngày mai bị gọi đi lấy phí chia tay, hai là nắm được tâm của Nguyễn Quang Anh, từ này về sau nắm chính quyền trong tay, không cần lại phải quan tâm đến cái gì Trương Kỳ Vương Kỳ Triệu Kỳ.
Chỉ là anh không có gan đánh cược một ván. Hoàng Đức Duy ngay cả nghĩ cũng không nghĩ ngợi, xoay người liền khởi động xe.
Nguyễn Quang Anh ngồi ở trong xe im lặng, biết rõ Hoàng Đức Duy đi lầm đường, không phải trở về nhà hắn, vẫn bộ dạng không tức giận như cũ, chỉ là hỏi "Muốn đi đâu?"
"Tới rồi sẽ biết."
Đức Duy lái xe rất ổn, cuối cùng dừng lại ở một đê biển ngoại ô thành phố. Bởi vì đã là đêm khuya, bốn phía yên tĩnh không người, chỉ có gió hô hô thổi vài cái không ngừng, mơ hồ nghe tiếng nước ào ào."
Nguyễn Quang Anh thở dài nói "Rất cũ."
"Phim truyền hình đều diễn như vậy, Nguyễn tổng không chịu uống rượu say, cũng chỉ có thể đi ngắm biển. Hiện tại lúc này, vừa đúng có thể xem thủy triều đêm."
Đức Duy vừa nói vừa xuống xe, lại đi qua mở cửa cho Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh để hai tay trên đùi, tư thế xem ra tốt lắm, chỉ có điều không chịu động. Thế này, quả nhiên đang giận lẫy.
Hoàng Đức Duy cong thắt lưng, vươn tay phải hướng hắn, nói "Sao anh còn ngồi đó? Tôi không giống người nào đó nước mắt làm nũng, cho nên Nguyễn tổng không cho chút mặt mũi."
Nguyễn Quang Anh nhịn không được cười ra tiếng, đến cùng vẫn cầm tay Hoàng Đức Duy.
Dưới ánh trăng mênh mông, gió đêm lạnh lẽo quất vào mặt, còn mang theo chút lành lạnh hương vị của nước biển. Hoàng Đức Duy mặc thật mỏng, vừa rời khỏi xe, thân hình không tự chủ được run run một chút. Nguyễn Quang Anh liền cởi áo khoác choàng lên người anh, lại nắm chặt tay anh, đột nhiên nói "Em không thấy cậu ta rất giống em trước kia sao?"
"Là ai giống?"
"Trương Kỳ đó."
Hoàng Đức Duy mờ mịt hồi lâu mới lấy lại tinh thần. Sao anh lại giống tiểu hồ ly kia được? Từ đầu đến chân, chỗ duy nhất có thể giống đại khái chỉ có giới tính mà thôi.
Nguyễn Quang Anh giống như cố tình khơi lại quá khứ, lại giống như đắm chìm trong nhớ nhung, dịu dàng nói "Khi em vừa mới hai mươi, cũng là bộ dáng như vậy, ánh mắt... luôn không có cảm xúc, cũng không chịu nói chuyện. Có điều Trương Kỳ so với em thông minh hiểu chuyện, nếu em có một nửa sự nghe lời của cậu ta, sớm có người đưa tay giúp, cũng không đến mức ăn nhiều đau khổ như vậy."
Hoàng Đức Duy chăm chú nhìn phía trước, không có dấu vết đau thương, nhưng Nguyễn Quang Anh nếu đã nói ra, anh liền hồi tưởng một chút, mỉm cười nói "Khổ này cũng không phải ăn không trả tiền."
Là người ai không có một chút quá khứ chứ? Anh chẳng lẽ trời sinh mình đồng da sắt, lì lợm? Chính là bởi vì quá khứ này mới hình thành nên Hoàng Đức Duy của hiện tại. Nguyên nhân vì ngày trước nếm càng nhiều đau khổ, hiện tại hẳn là sống càng tự tại tiêu sái.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co