Truyen3h.Co

Hoan Ca

Chương 121

dauhuthui293

Chẳng mấy chốc, đại hôn của Lam Yên quận chúa cũng diễn ra. Xa hoa, tráng lệ hệt như ngày đại hôn của hoàng thái nữ điện hạ. Không ít người trầm trồ, có lẽ nữ đế rất sủng vị thân vương và quận chúa này.

Kỳ Nhiễm mặc giá y cưỡi ngựa đi phía trước, tư thái hiên ngang của nàng ta làm không ít thiếu nữ phải ngước nhìn.

Một đoàn kiệu hoa trống kèn đi ở phía sau, dân chúng tụ tập lại để lấy hồng bao, mặt khác bọn họ đến để xem một lễ cưới thật kì lạ.

Phía sau Kỳ Nhiễm là hai cỗ kiệu hoa, kiệu hoa phía trước là của chính thê Vương Thiền, con gái của Vương hầu. Kiệu hoa đi sau là của thiếp thất An Tĩnh Hương, con gái của An Linh Châu.

Kỳ Nguyệt ban cho Kỳ Nhiễm phủ đệ ở kinh thành. Ngày hôm đó quận chúa phủ thức trắng cả đêm, khách khứa nô nức đến chúc mừng, vui như trẩy hội.

Kỳ Nhiễm uống thỏa thích, nàng ta uống đến đi đứng đều phải có người dìu. Một ngày cưới hai nữ nhân nhưng đều không phải người nàng ta lựa chọn, còn gì đáng để buồn hơn.

Kỳ Hoan nhìn thấy bộ dạng tức giận nhưng chẳng thể làm gì của Kỳ Tư Khiết và Kỳ Nhiễm mà trong lòng cảm thấy vui vẻ. Nàng không ngại mà uống thêm rất nhiều.

Buổi tối khi hồi cung, cung nữ đã đứng chờ để đón nàng, nàng ngồi kiệu về Viễn Cát cung. Kiệu không đi đến chính điện mà đi vòng qua hậu điện. Nàng ra lệnh dừng kiệu.

_ Tại sao các ngươi lại đưa ta đến đây?

Cung nữ quỳ xuống đáp.

_ Hồi điện hạ, chúng nô tì làm theo dặn dò của thái tử phi. Lúc nãy hoàng hậu nương nương đã triệu kiến thái tử phi đến Liên Hoa cung. Thái tử phi lo lắng điện hạ uống say sẽ không có người chăm sóc nên đã dặn chúng nô tì đưa người đến chỗ trắc phi!

Kỳ Hoan cau chặt mày.

_ Nàng ấy nói các ngươi đưa ta đến chỗ trắc phi?

_ Dạ.

_ Thật sự Tử Ca đã nói như vậy?

_ Dạ!

Kỳ Hoan nhếch mép cười nhạt.

_ Được, rất tốt! Nếu nàng ấy đã muốn như vậy, bổn điện hạ đây toại nguyện cho nàng ấy!

Nói xong Kỳ Hoan đi thẳng vào phòng Thi Miên Hân.

Bên trong phòng nồng nặc mùi rượu, Thi Miên Hân uống say nằm ngủ trên bàn. Thấy Kỳ Hoan đi vào các cung nữ quỳ xuống hành lễ.

_ Tham kiến điện hạ!

Kỳ Hoan nhìn căn phòng bừa bộn, nàng hỏi.

_ Sao trắc phi lại uống rượu?

_ Hồi điện hạ, trắc phi nói tâm trạng không vui chỉ muốn uống một chút, nô tì đã cố khuyên ngăn nhưng...

Nàng ngồi xuống ghế, xoa xoa thái dương, Từ Tĩnh nói.

_ Các ngươi lui xuống, Chi Hạ, ngươi ở lại giúp ta thay y phục cho điện hạ!

...

Ninh Tử Ca ngồi bên cạnh giường, nàng đang đọc kinh Phật cho hoàng hậu nghe.

Cung nữ từ bên ngoài đi vào quỳ xuống bẩm.

_ Hoàng hậu nương nương, điện hạ đã đến phòng của trắc phi nghỉ ngơi rồi ạ!

Chân Hoài Ngọc tựa lưng vào giường, trên tay đang cầm một xâu chuỗi hạt, bà ấy từ từ mở mắt gật đầu.

_ Bổn cung biết rồi, mau lui xuống đi!

Ninh Tử Ca tiếp tục đọc kinh, gương mặt nàng không có biểu cảm.

_ "Nghe đây Xá Lợi Tử: Sắc chẳng khác không, không chẳng khác sắc. Sắc chính thực là không, không chính thực là sắc..."

_ Thái tử phi, đoạn này lúc nãy con đã đọc rồi!

Ninh Tử Ca buông sách xuống, nàng đứng dậy cúi người.

_ Là do nhi thần không chú tâm, xin mẫu hậu tha tội!

Chân Hoài Ngọc vẫn nhắm mắt, tay vẫn lần từng hạt trên xâu chuỗi.

_ Con đọc kinh Phật nhưng tâm lại không thể chánh niệm, không cần phải đọc nữa!

_ Nhi thần tạ mẫu hậu tha tội!

_ Mau đứng lên đi!

Đợi nàng đứng lên, Chân Hoài Ngọc lại hỏi nàng.

_ Đoạn con vừa mới đọc, con hiểu được hết bao nhiêu?

_ Hồi mẫu hậu, nhi thần ngu xuẩn chỉ sợ hiểu sai kinh pháp, làm bẩn tai người!

_ "Sắc chẳng khác không, không chẳng khác sắc", bản tính của con người chính là tham lam, cho nên mới không thể tự giải thoát chính mình. Bổn cung không phải bậc chân tu, cũng không phải bậc thánh nhân, con có thể trách bổn cung nhưng bổn cung chỉ làm những thứ mà người ngồi ở ngôi vị hoàng hậu này buộc phải làm. Thái tử phi, lòng của đế vương là thứ không thể nắm bắt được, bổn cung đã hao tâm tổn sức mấy mươi năm, chỉ muốn khuyên con, đừng mong cầu tình cảm từ những người ngồi trên ngai vị.

_ Nhi thần đã rõ!

Chân Hoài Ngọc thở dài.

_ Con lui xuống nghỉ ngơi đi!

_ Nhi thần cáo lui!

...

Mùng một tết, tối đó trong cung mở tiệc chiêu đãi, năm mới là hỉ sự trong các hỉ sự, mọi người không ngại ăn mặc khoa trương, ngay cả nữ đế và hoàng hậu cũng không trách tội người đến yến tiệc ăn mặc không đúng quy củ.

Chỉ có Ninh Tử Ca xuất hiện với một thân y phục đơn giản, điểm xuyến mấy cái hoa thêu màu vàng. Vốn dĩ nàng đã ốm hơn, xanh xao gầy gò, ăn mặc đơn giản lại càng dễ làm cho nàng giống như người bị bệnh.

Dịp tết nên ăn mặc những màu sắc sặc sỡ để khởi đầu được may mắn, nàng là thái tử phi lại xuất hiện trước quan thần như vậy, Chân Hoài Ngọc vạn phần không hài lòng. Nhưng Kỳ Nguyệt nửa câu cũng không nói nên bà ấy cũng chỉ biết để trong lòng.

Ninh Tử Ca như người mất hồn, ca vũ diễn ra trước mắt nàng chẳng nhìn lấy một cái. Mọi người cười cười nói nói, nâng ly chúc mừng nàng cũng chẳng bận tâm. Thức ăn Kỳ Hoan gắp cho nàng đã đầy chén, một đũa nàng cũng không dùng.

Giữa buổi yến tiệc đó, Thi Miên Hân ngồi ở phía sau nàng đột nhiên nôn ói. Nhiều người ngồi ở đây đều bị nàng ta làm cho chú ý mà nhìn chằm chằm qua.

Bọn họ chú ý đến Thi Miên Hân, không ai nhìn thấy nụ cười trên môi Chân Hoài Ngọc.

Thi Ỷ Lan vốn định nhân chuyện này làm bẽ mặt vị muội muội của mình.

_ Muội muội, gia giáo Thi gia dạy muội đều bị nuốt sạch rồi sao? Trước mặt bệ hạ và hoàng hậu nương nương cùng nhiều đại thần mà dám vô lễ như vậy?

Không ngờ Thi Miên Hân vậy mà chẳng sợ, nàng cười nhẹ.

_ Thất lễ quá! Bệ hạ, hoàng hậu nương nương, thần thiếp có tội, xin bệ hạ tha tội!

Nàng ta quỳ xuống, cúi đầu nhận tội.

Chân Hoài Ngọc nhướng mày.

_ Trắc phi thấy trong người không khỏe sao? Nếu không khỏe không cần phải gắng gượng, có thể quay về nghỉ ngơi trước!

Thi Miên Hân ngẩng đầu nói.

_ Hồi hoàng hậu nương nương, thần thiếp không có bệnh, chỉ là gần đây không ăn được mấy thứ cá tanh.

Thi Ỷ Lan nhếch miệng cười nhạt.

_ Muội muội à, thức ăn trong cung đều là sơn hào hải vị, người thường còn chưa ăn được, muội muội vậy mà lại chê?

Thi Miên Hân liếc nhìn nàng ta rồi đắc ý nói.

_ Bệ hạ, thần thiếp không phải cố tình, xin bệ hạ tha tội!

Lúc này Kỳ Nguyệt mới hỏi.

_ Trắc phi liên tục nói mình có tội, rốt cuộc là chuyện gì?

Thi Miên Hân dập đầu nói.

_ Hồi bệ hạ, thần thiếp biết chuyện này không nên giấu nhưng thần thiếp muốn mọi thứ ổn định rồi mới dám bẩm tấu! Thiếp... đã mang thai được ba tháng!

Nàng ta vừa dứt lời, mọi người đều kinh ngạc, đến nỗi Kỳ Nguyệt cũng khẽ nhíu mày.

_ Trắc phi mang thai ba tháng? Hoan nhi có biết chuyện này hay không?

Thi Miên Hân khẽ liếc nhìn Kỳ Hoan, nàng ta thẹn thùng.

_ Thần thiếp không dám để điện hạ lo lắng nên chưa dám nói. Muốn nhân dịp tết cho điện hạ một bất ngờ.

Mọi người đều có thể nhìn ra vẻ mặt Kỳ Hoan lúc này, thay vì nàng phải vui mừng thì gương mặt nàng lại tái đi trông thấy. Hai tay nàng siết chặt, răng cắn chặt đến mức đã nghe mùi tanh của máu.

Chân Hoài Ngọc bật cười.

_ Trắc phi mang thai đúng là đại hỉ! Bệ hạ, thần thiếp cảm thấy nên ban thưởng!

Nghe Chân Hoài Ngọc nói vậy các quan thần đồng loạt hành lễ.

_ Chúc mừng bệ hạ! Chúc mừng hoàng thái nữ điện hạ!

Ninh Tử Ca mặt lạnh như một tảng băng, nàng quỳ gối hành lễ.

_ Chúc mừng điện hạ!

Kỳ Hoan nhìn thấy nàng như vậy, trong lòng như có ngàn vạn mũi dao đâm vào. Nàng muốn giải thích lại chẳng thể giải thích nổi.

Giữa đêm đó có pháo hoa, trong khi tất cả mọi người đều lên tầng cao để xem cho rõ, Ninh Tử Ca lại một mình đứng bên dưới sân trước của đại điện. Nàng ngẩng đầu nhìn pháo hoa nửa rõ nửa khuất sau bức tường thành cao mấy trượng.

Kỳ Hoan đi đến từ phía sau của nàng, mất một lúc lâu mới dám lên tiếng.

_ Tử Ca, ta... ta có chuyện muốn nói với muội!

Ninh Tử Ca nhắm mắt lại, hiện tại nàng chỉ ước bản thân là một kẻ điếc, thế sự ngoài kia nàng không muốn màng, cũng chẳng cần màng đến. Nàng vốn như con chim bị nhốt trong lồng, mỗi ngày chỉ mong cầu được an yên, vậy mà hỉ nộ ái ố của bản thân lại do người khác sắp đặt.

Một lúc lâu cũng không thấy nàng đáp lời, Kỳ Hoan bước đến gần nàng.

Tiếng pháo nổ inh ỏi, Ninh Tử Ca biết nàng không phải kẻ điếc, mọi chuyện đều đã nghe đã thấy, không muốn để trong lòng trừ phi nàng không có trái tim. Nàng bật cười, Kỳ Hoan hoảng sợ dừng bước.

_ Đúng là bất ngờ! Ta thậm chí đã mơ thấy mình phải đối mặt với chuyện này rất nhiều lần, chỉ là không ngờ lúc thật sự nghe thấy, bản thân lại chẳng thể phản ứng được...

_ Tử Ca, không phải như vậy...

_ Thái tử phi vô năng, vô dụng, không thể giúp điện hạ khai chi tán nghiệp, bất trung với nước, bất hiếu với liệt tổ liệt tông...

Nàng nói đến đây thì dừng lại, sau đó quay đầu lại, trong mắt nàng không có ánh sáng, gương mặt khô khốc, lạnh lùng. Nàng hỏi.

_ Vô dụng như vậy có phải nên phế đi không?

Môi Kỳ Hoan run rẩy, hai mắt nàng trợn to, nửa chữ cũng không phát ra được.

Khóe môi Ninh Tử Ca cong lên một nụ cười vô vị, nàng quay lưng bỏ đi về nơi ánh sáng tối tăm, những thứ phồn hoa, náo nhiệt ở sau lưng cứ như là một giấc mộng. Không, là một cơn ác mộng mà nàng cố vùng vẫy như thế nào cũng chẳng thể tỉnh giấc.

Ngày hôm sau, Ninh Tử Uyên gấp gáp đi đến Viễn Cát cung, nhìn thấy Ninh Tử Ca không có thần hồn ngồi bên cửa sổ, ánh mắt nhìn vào hư không, nàng thở dài.

_ Phòng lạnh như vậy tại sao các ngươi còn để thái tử phi mở cửa sổ, lỡ như muội ấy nhiễm bệnh, các ngươi gánh tội được không?

Nàng lên tiếng trách mắng mấy nô tì đang lau dọn trong phòng, bọn họ sợ hãi dập đầu nhận tội. Ninh Tử Uyên phất phất tay.

_ Lui xuống hết đi!

Đợi bọn họ đi hết, nàng đến bên cạnh Ninh Tử Ca ngồi xuống, đưa tay nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của muội muội mình.

_ Tử Ca, sao muội ngốc như vậy? Cần gì phải tự làm đau bản thân, những người trong hoàng tộc chẳng phải đều như vậy hay sao? Chẳng có một đế vương nào cả đời chung thủy với một người, không sớm thì cũng muộn...

Ninh Tử Ca đảo mắt nhìn Ninh Tử Uyên, giọng nàng khàn đặc.

_Tại sao tỷ tới đây?

Ninh Tử Uyên nhìn nàng, biết bản thân đã nói những điều không nên nói.

_ Ta... ta... Tử Ca, tỷ tỷ chỉ muốn muội vui vẻ...

Ninh Tử Ca lại quay mặt đi.

_ Còn có thể vui vẻ sao?

Ninh Tử Uyên vỗ nhẹ vào mu bàn tay nàng an ủi.

_ Ta thật sự cũng không biết phải nói gì với muội nhưng ta thân là tỷ tỷ lại chỉ có thể đứng nhìn người khác ức hiếp muội mà không làm được gì, ta thấy hổ thẹn với mẫu thân và a nương...

Ninh Tử Ca bỗng dưng lại bật cười, nàng nói.

_ Tỷ giống như một đứa trẻ vậy, chuyện của ta, ta còn chưa khóc, sao tỷ lại phải khóc thay ta?

Thấy nàng cười như vậy, Ninh Tử Uyên càng khóc lớn hơn.

...

Mấy ngày sau, Ninh Tử Ca không rời khỏi phòng nửa bước. Kỳ Nguyệt cảm thấy hổ thẹn với Ninh gia bèn cho nàng xuất cung đến Ninh phủ dưỡng bệnh.

Dù vậy nhưng Ninh Tử Ca vẫn nhốt mình trong thư phòng, thỉnh thoảng nàng sẽ đi ra vườn nhưng cứ đứng ở đó nhìn vào hư không, cứ như một cái xác không hồn.

Kỳ Hoan xót xa, không dám đến trước mặt nàng cũng chẳng nỡ rời xa nàng nên thường xuyên đến Ninh phủ nhìn nàng từ xa.

_ Hay thật, thật sự là quá hay! Ninh gia ta cả đời vì Đại Thành, vì hoàng thất, đến nữ nhi yêu quý của ta đều đem gả hết cho Kỳ gia, không ngờ, thật không ngờ oai phong là vậy, uy vũ là vậy, bây giờ lại bị hoàng thất các người biến Ninh gia ta thành trò cười cho thiên hạ này!

Ninh Chi biết chuyện của Ninh Tử Ca, bà không ngại phi ngựa từ Nam Thành về suốt mấy ngày liền, vừa hay vào đến cổng Ninh phủ lại gặp Kỳ Hoan. Ninh Chi giận đến đỏ mặt.

Nghe mấy lời Ninh Chi nói, Kỳ Hoan không có gì để chối, nàng chỉ biết cúi đầu chịu trách mắng.

Ninh Vân vẫn luôn ngồi ở thiên điện, suốt mấy ngày qua bà ấy chỉ đưa mắt nhìn Kỳ Hoan mà không nói một lời, rốt cuộc hôm nay bà cũng chịu mở miệng.

_ Hoàng thái nữ điện hạ, Ninh Vân ta cả đời hy sinh vì Đại Thành, dù có đổi cả cái mạng này, ta nửa câu cũng không oán. Gả Tử Ca cho người chỉ mong nửa đời sau của con bé không phải chịu khổ cực như ta. Nhưng... ta lầm rồi, bởi vì sai lầm này, ta biến nữ nhi ta yêu thương nhất thành đồ chơi trong tay kẻ khác...

Kỳ Hoan có thể im lặng nghe Ninh Chi trách mắng, dù cho bà ấy có phạm thượng nhưng Ninh Vân thì khác. Ninh Vân một nửa là thầy của nàng, một nửa là mẹ vợ của nàng, làm cho bà ấy thất vọng, Kỳ Hoan không dám. Nàng bất ngờ quỳ xuống, hai mắt ngấn lệ.

_ Ninh tướng quân, là ta có lỗi với Tử Ca, đều là do ta bất cẩn nên mới để cớ sự thành ta như vậy. Người trách mắng ta đều được, Tử Ca hận ta cũng được nhưng xin hãy cho ta cơ hội, ta nhất định sẽ cho Tử Ca một đáp án mà muội ấy muốn!

Nói xong nàng dập đầu lạy Ninh Vân rồi đứng dậy rời khỏi Ninh gia. Từ hôm đó, suốt nhiều tháng sau Ninh Tử Ca không hồi cung, Kỳ Hoan cũng không còn đến Ninh gia chờ nàng.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co