Chương 64
“Hello! Everybody! Chào mừng tất cả mọi người đã đón xem đúng giờ chương trình tìm kiếm ngôi sao do Tập đoàn Khôn Đằng tài trợ và phát sóng. Hôm nay là đêm chung kết, khán phòng chật kín chỗ ngồi! Mọi người đến đây vì ai nào? Hãy lớn tiếng hô vang tên người mà bạn ủng hộ, để Hải Hải cảm nhận được nhiệt tình của các bạn!”
“X! X! X!”
“Vương Nhất Bác! Vương Nhất Bác! Vương Nhất Bác!”
Tiếng hò reo từ khán giả dâng lên từng đợt, nối tiếp không ngừng. Nghe kỹ mới nhận ra, lớn tiếng nhất chỉ xoay quanh hai thực tập sinh này.
Ngồi ở hậu trường, Tô Tử Dương nghe tiếng hô vang từ sân khấu truyền tới, trong lòng dần dần không còn dễ chịu.
Rõ ràng, tiếng gọi “X” vang dội hơn, nhưng điều đó chẳng khiến cậu vui lên chút nào — bởi người ta hô chỉ là “X”, chứ không phải tên cậu.
Ánh mắt Tô Tử Dương chậm rãi dừng lại trên người Vương Nhất Bác ở bên cạnh. Đối phương dường như chẳng hề để tâm tới tiếng reo hò của fan, chỉ chuyên chú nắm điện thoại trong tay, như đang trò chuyện với ai đó, nụ cười rạng rỡ không giấu được.
Thực ra, Vương Nhất Bác đúng là không mấy để ý tới không khí náo nhiệt trên sân khấu. Anh đang bận báo cáo tình hình theo thời gian thực với người liên hệ được ghim trên WeChat.
Hôm nay là chung kết, Tiêu Chiến với tư cách người khởi xướng nhất định phải có mặt. Nhưng vị Tiêu tổng nhà họ kiên quyết “né hiềm nghi” tới cùng, cố ý lệch thời gian đến hiện trường với Vương Nhất Bác. Vì xuất phát muộn hơn, lúc này Tiêu Chiến đang kẹt xe trên cầu vượt cách đó vài cây số, e rằng trong chốc lát vẫn chưa thể tới nơi.
Vương Nhất Bác: 『Lát nữa em lên sân khấu… anh sẽ không nhìn thấy rồi…』
Tiêu Chiến: 『Anh cố gắng đến trước khi đến lượt em biểu diễn. Không kịp thì anh xem livestream.』
『Vâng…』Vương Nhất Bác trông có chút hụt hẫng, nhưng vẫn không quên dặn dò: 『Anh đi đường cẩn thận nhé!』
Tiêu Chiến: 『Ừ.』
Tiêu Chiến: 『À đúng rồi, chú dì đã đưa Tiểu Nguyệt tới hiện trường. Anh sợ gây chú ý không cần thiết nên sắp xếp cho họ ngồi khu VIP. Lát nữa em lên sân khấu chắc sẽ nhìn thấy.』
Vương Nhất Bác nhìn chằm chằm vào màn hình, sững người. Vài ngày trước, bé con đã nằng nặc đòi tới xem anh thi đấu, nhưng chung kết có quá nhiều truyền thông và fan, chỉ cần bị phát hiện là tình hình sẽ mất kiểm soát, bé con rất dễ bị tổn thương, vì thế anh không đồng ý. Không ngờ Tiêu Chiến lại nghĩ chu toàn đến vậy.
Hắn luôn như thế — lặng lẽ sắp xếp ổn thỏa mọi thứ cho anh, để anh không còn lo lắng hậu phương, yên tâm theo đuổi ước mơ của mình.
Vương Nhất Bác cố nén cảm giác cay cay nơi sống mũi, gửi qua một đoạn thoại.
“Anh thế này… em càng ngày càng ỷ lại vào anh thì phải làm sao đây?”
Chưa đầy một phút, đối phương đã hồi âm.
“Anh không ngại em ỷ lại nhiều hơn, tốt nhất là ỷ lại cả đời.”
Một câu nói rất đơn giản, nhưng giọng điệu lại dịu dàng đến lạ, như một vũng nước thu, chỉ trong khoảnh khắc đã lan ra trong tai Vương Nhất Bác.
Chu Tư Miểu ngồi bên cạnh thấy vậy, mang vẻ mặt hóng chuyện mà ghé lại gần, nhỏ giọng hỏi: “Nhất Bác ca, anh cười gì thế?”
Vương Nhất Bác lập tức hoàn hồn, che điện thoại lại, không đáp.
“Còn phải hỏi à, chắc chắn là đang chat với tình ca ca của anh ta rồi.” Kami cầm cốc nước đi tới, đưa cho Chu Tư Miểu xong thì ngồi xuống bên cạnh.
Vương Nhất Bác hơi khó hiểu nhìn người mới đến: “Anh không vào chung kết mà, sao hôm nay cũng tới?”
Thế nào gọi là “đòn chí mạng tuyệt đối”? Với Kami — người đã bị loại — câu hỏi ngây thơ đầy vô tội này của Vương Nhất Bác chính là chí mạng.
Kami tối sầm mặt, liếc Vương Nhất Bác, gằn giọng: “Ông đây không được làm người nhà đi cùng à!”
Nhìn hai người trước mặt ngồi sát rạt, Vương Nhất Bác lập tức hiểu ra, mỉm cười áy náy với Kami: “À à, hiểu rồi hiểu rồi. Trăm năm hạnh phúc, sớm sinh quý tử.”
Kami đắc ý ôm eo Chu Tư Miểu, đuôi mắt hơi xếch lên: “Ghen tị không? Có người nhà đi cùng đấy.”
“Ờ… cũng ổn.”
“Hừ, cứng miệng lắm.” Kami hiển nhiên không tin.
Vương Nhất Bác từ trước tới nay chưa từng nói dối. Anb thật sự thấy cũng ổn. Nếu Tiêu Chiến kịp đến trước khi anb lên sân khấu thì càng tốt, còn không kịp… anh cũng chẳng quá thất vọng, bởi người ấy luôn ở trong tim anh.
Dĩ nhiên, mấy lời sến súa như vậy Vương Nhất Bác không nói ra được. Huống chi Kami là kiểu người miệng không giữ được, lỡ để anh ta nghe thấy, e rằng chưa đầy năm phút đã truyền đến tai Tiêu Chiến.
Đúng lúc Kami định tiếp tục khoe ân ái, Chu Tư Miểu đã hoàn hồn, một tay đẩy người bên cạnh ra, ghé sát Vương Nhất Bác, tò mò hỏi nhỏ: “Nhất Bác ca, anh yêu rồi à?”
Vương Nhất Bác vốn không định giấu, thấy Chu Tư Miểu hỏi vậy, liền nghiêm túc gật đầu.
“Trời ơi! Là ai thế? Em có quen không?” Chu Tư Miểu phấn khích hẳn lên, nhất thời quên béng Kami phía sau.
“Em quen.”
Nghe câu trả lời ấy, Chu Tư Miểu rơi vào trầm tư, lục lọi trong đầu xem trong số những người cậu quen, ai là người thân cận với Vương Nhất Bác nhất.
Rất lâu sau, cậu mới không dám tin thốt ra cái tên đã bị loại trừ mấy lần, dè dặt hỏi: “Không phải… là Tiêu tổng chứ?”
Sự im lặng của Vương Nhất Bác chính là đáp án.
Chu Tư Miểu liên tiếp mấy tiếng “trời ơi”, mãi mới hoàn hồn khỏi cú sốc. Cậu nhìn lại Vương Nhất Bác, hạ giọng: “Khi nào thì hai người ở bên nhau thế? Sao không nói với em? Nhất Bác ca, anh có coi em là anh em không vậy?”
Vương Nhất Bác ngại ngùng gãi gãi sau đầu: “Không phải tại tôi. Chiến ca nói quan hệ giữa tôi và anh ấy khá đặc biệt, càng ít người biết càng tốt.”
“Khoan đã.” Chu Tư Miểu chợt nghĩ ra điều gì, quay sang nhìn Kami, “Anh biết từ trước đúng không?”
Kami hơi chột dạ: “À ha… là biết sớm hơn em một chút thôi…”
“Quả nhiên! Anh biết mà cũng không nói với em!”
Kami nịnh nọt ghé lại gần, kéo nhẹ vạt áo Chu Tư Miểu: “Lúc đó hai đứa mình còn chưa ở bên nhau mà.”
“Ở bên nhau rồi anh cũng có nói đâu.” Chu Tư Miểu rõ ràng không chịu nhượng bộ, hất tay Kami ra, “Đừng chạm vào em, bây giờ em không muốn nói chuyện với anh. Nhất Bác ca, mình qua kia ngồi.”
Nói xong, Chu Tư Miểu lập tức kéo Vương Nhất Bác đi tìm chỗ khác ngồi, để lại Kami một mình tại chỗ, dùng ánh mắt u oán vô cùng nhìn Vương Nhất Bác.
Bị nhìn đến da đầu tê dại, Vương Nhất Bác vội kéo Chu Tư Miểu hỏi: “Bỏ anh ấy lại một mình như vậy có ổn không? Dù sao Kami cũng là tiền bối.”
Chu Tư Miểu chẳng mấy bận tâm, bĩu môi đáp: “Không sao, có ai ép anh ấy ngồi đây đâu. Chán thì tự đi chỗ khác là được.”
Vương Nhất Bác nghe vậy cũng giật mình. Trước kia trong mắt Chu Tư Miểu, Kami là tiền bối không gì không làm được, chưa từng thấy cậu lạnh nhạt với tiền bối như thế. Quả nhiên, tình yêu có thể thay đổi tất cả.
“Em đỉnh thật đấy!” Vương Nhất Bác không khỏi giơ ngón cái.
“Ôi, ở bên nhau rồi thì không thể coi anh ấy là tiền bối nữa. Không thì còn yêu đương gì? Anh thử nghĩ xem, nếu anh và Tiêu tổng ở bên nhau, anh còn coi anh ấy là sếp không?”
Vương Nhất Bác ngửa mặt suy nghĩ: “Hình như… đúng là không.”
“Thế là được rồi. Đó mới là cách các cặp đôi ở chung với nhau, chứ không phải quan hệ cấp trên – cấp dưới nghiêm túc.”
Những lời này khiến Vương Nhất Bác bất giác nhớ tới chuyện xảy ra trong phòng thu hôm qua. Hôm đó, anh đúng là cố ý trêu chọc đối phương — ai bảo hắn không chịu công khai. Anh muốn xem rốt cuộc hắn nhịn được bao lâu. Lúc đó chỉ mải trêu ghẹo, chưa nghĩ nhiều, giờ ngẫm lại mới thấy Chu Tư Miểu nói rất đúng: giữa các cặp đôi, quả thật có những “tính khí nhỏ” chỉ thuộc về hai người.
Ở phía bên kia, Tiêu Chiến nhận được một trận “dội bom” tin nhắn. Mở điện thoại ra xem, trong nhóm toàn là Kami @ anh.
Nhóm bạn tổn hại ba người
Ka·Đần·Mi: @Tiêu·Cầm·Thú·Chiến mau lăn ra đây cho ông, ông tìm anh tính sổ 😡
Quý Soái: Ồ! Lão Tiêu lại làm gì cậu rồi mà giận dữ thế 🍉
Ka·Đần·Mi: @Tiêu·Cầm·Thú·Chiến anh đâu rồi! Ra đây!
Quý Soái: Có khi lão Tiêu đang bận, cậu nói tôi nghe trước đi 🍉
Ka·Đần·Mi: Cút đi, Quý Hướng Không, anh ở nước ngoài rảnh lắm à mà chạy sang đây hóng hớt, cút!
Quý Soái: Sao cậu biết tôi rảnh, tôi đang nằm trong lòng bác sĩ Cố nhà tôi ngủ đây nè 😉
Ka·Đần·Mi: Ngủ thì ngủ đi, đừng có sang đây khoe yêu đương 😡
Quý Soái: Ồ, xem ra ai đó cãi nhau với người yêu rồi, bảo sao hỏa khí lớn thế 😂
Ka·Đần·Mi: ……
Ka·Đần·Mi: @Tiêu·Cầm·Thú·Chiến anh đâu?
Tiêu Chiến vốn không định xem mấy đoạn đối thoại vô bổ trong nhóm, nhưng bị @ liên tục, cuối cùng cũng nhịn không nổi, trả lời một câu.
Tiêu·Cầm·Thú·Chiến: Có chuyện nói nhanh, tôi đang bận.
Ka·Đần·Mi: Chuyện người của anh dụ mất người của tôi thì tính sao đây?
Quý Soái: ??? Trời ơi! Tin sốc nha! Ngồi xếp hàng hóng 🍉
Ka·Đần·Mi: @Quý Soái cút sang một bên, đừng phá.
Quý Soái: 🙄
Ka·Đần·Mi: @Tiêu·Cầm·Thú·Chiến nói đi!
Tiêu·Cầm·Thú·Chiến: Ừ, rất có sức hút.
Ka·Đần·Mi: ……
Quý Soái: Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha — lão Tiêu một chiêu tuyệt sát 🤣🤣
Ka·Đần·Mi: Anh còn tự hào được à?
Tiêu·Cầm·Thú·Chiến: Người nhà tôi hấp dẫn như vậy, sao không được tự hào?
Quý Soái: Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha…
Ka·Đần·Mi: ……
Ka·Đần·Mi: @Quý Soái im miệng đi, còn cười trên nỗi đau người khác 😓
Quý Soái: Tôi cứ cười đấy, dù sao tôi đang ở Thụy Sĩ, cậu cũng đánh không tới 😜😜
Ka·Đần·Mi: Quý Hướng Không 😡
Quý Soái: Ê, khoan, lão Tiêu, anh không có ở hiện trường chương trình à?
Tiêu·Cầm·Thú·Chiến: Ừ.
Quý Soái: Không đúng nha, ngày quan trọng thế này anh không ở cạnh người nhà à?
Ka·Đần·Mi: Đúng đó, lão Tiêu, anh không thấy đâu, anh không tới, người nhà anh đứng ngóng cửa phòng nghỉ mà tội lắm đó, chậc chậc chậc.
Quý Soái: Không phải chứ, lão Tiêu, anh bận gì vậy?
Tiêu·Cầm·Thú·Chiến: Cầu hôn.
Quý Soái: Trời ơi trời ơi! Lão Tiêu, anh chơi lớn vậy, không sợ dọa người nhà anh à?
Tiêu Chiến nắm điện thoại, ngẩng mắt liếc nhìn hiện trường đã được bày trí tỉ mỉ, nơi khóe mắt thoáng qua một ý cười rất nhẹ.
Tiêu·Cầm·Thú·Chiến: Không đâu. Em ấy chắc sẽ rất vui.
Tiêu Chiến vừa gõ chữ vừa tưởng tượng nụ cười của tiểu bằng hữu khi đeo nhẫn cưới — đó nhất định sẽ là nụ cười ngọt ngào nhất trên đời.
Dẫu không thể công khai tình yêu trước thiên hạ, nhưng anh có thể dùng hết khả năng của mình để cho em một mái nhà ấm áp.
Tiểu bằng hữu, món quà này… mong rằng em sẽ thích.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co