[Hoàn] Một Cú Lừa (H+) [DomicMasterD]
2.
tặng mọi người 2 chap dịp năm mứ
(〃゚3゚〃)
fic ngôn từ mất kiểm soát, dùng từ ngữ thô tục, không phù hợp với một số đối tượng, nên ai khong thích thì dừng lại tại đây nhe😞
_________________________
[ Tác giả có lời muốn nói ]
“Vợ yêu à, anh chỉ cọ cọ thôi…. tuyệt đối không đâm vào đâu!”
…
Rõ ràng là do Đăng Dương ép em phải hôn hắn mỗi ngày, sao giờ qua miệng hắn thì lại thành em chủ động hôn hắn vậy!
Nhưng nhìn ánh mắt đáng sợ của Đăng Dương, em lại chẳng dám oán giận nửa lời, ngoan ngoãn nhón chân nhích lại gần hắn rồi thè lưỡi ra.
Đăng Dương duỗi tay giữ lấy eo Quang Hùng, kéo em lại gần mình hơn, con cặc đã cương cứng từ lâu chọc chọc bụng dưới của bé vợ khiến hắn sướng rơn người.
“Cái gì vậy?” Quang Hùng run lên vì bỏng, bụng bị cu chọc đau. “Cứng quá.”
Em muốn cúi đầu nhìn lại bị Đăng Dương nắm cằm lại tách môi ra.
“Lè lưỡi ra.”
Ngón tay của thiếu niên len lỏi vào trong miệng em, hai ngón tay hắn kẹp lấy lưỡi mềm của em rồi vừa móc vừa khuấy như đang trêu đùa.
“Ưm… anh đang… làm… làm gì vậy…” Quang Hùng vùng vẩy lùi về sau muốn trốn nhưng lại bị hắn ôm chặt lấy. “Ưm a….”
Quang Hùng bị chơi đến nỗi đỏ bừng mặt, hai hàng nước mắt lăn dài trên má, em ngước nhìn Đăng Dương một cách cực kì đáng thương, trong mắt chứa đầy sự khẩn cầu.
Nước miếng chảy xuống theo khóe miệng, chất lỏng sền sệt óng ánh chảy xuống cằm, kéo thành từng sợi chỉ bạc khiến em trông càng thêm dâm dật và xinh đẹp.
“Tôi ăn hiếp em à?” Đăng Dương biết rõ rồi còn cố hỏi.
Nơi sâu trong cổ họng bị ngón tay đâm chọc, thậm chí hắn còn bắt đầu thọc vào rút ra một cách ác ý làm đôi môi nhạy cảm của em chuyển thành màu đỏ thẫm.
Quang Hùng “ưm” một tiếng, muốn nói đây là ăn hiếp chứ còn gì nữa nhưng ngón tay kia lại chọc thẳng vào họng em khiến em buồn nôn, em chỉ đành dối lòng lắc đầu.
“Đúng không, này sao mà xem là bắt nạt được em nhỉ?”
Ngón tay hắn đâm chọc càng lúc càng nhanh, đôi môi chúm chím hồng nhuận bị chơi đến sưng đỏ. Đăng Dương nhìn chằm chằm đôi môi sưng tấy của em, nghĩ đến những hình ảnh gợi tình hơn, ánh mắt hắn bỗng trở nên sâu xa.
Môi em tê rần, Quang Hùng cảm thấy hơi lú lú rồi, có cái gì đó cứng cứng cứ chọc vào bụng em hoài à.
Do tò mò nên em thò tay xuống sờ thử, muốn đẩy thứ kia ra thế mà giây tiếp theo cổ họng lập tức bị ngón tay thọc mạnh.
“Hoẹ…” Em bị hắn thọc đến nôn khan, nước mắt rơi tí tách, không hiểu sao tự nhiên Đăng Dương lại bắt nạt hăng như vậy. “Anh làm gì…”
Ngữ khí cực kì đáng thương, còn tủi thân vươn tay chùi nước miếng.
Đăng Dương nhíu mày, em ấy khờ thật hay giả ngu vậy?
Sờ chim rù quến hắn mà giờ còn giả bộ không biết hả?
Hắn đẩy Quang Hùng lên giường rồi thò tay sờ háng em, quả nhiên… em cũng cứng rồi.
“Tự chơi bao giờ chưa?” Đăng Dương hỏi.
Quang Hùng run lẩy bẩy, lắc đầu.
“Chưa sóc lọ bao giờ à, thế chắc là cu hồng lắm nhỉ.’’ Đăng Dương hơi cong môi, vừa lòng nói: “Cởi quần ra cho tôi xem nào.”
Bắt nạt kiểu gì mà lạ thế?
Quang Hùng lau nước miếng trên cằm,chống tay lùi về phía giường “Vì sao?”
Em có một bé bím, mặc dù là đã bị Đăng Dương sờ nhưng ít nhất là vẫn chưa bị hắn trông thấy. Nếu giờ em cởi quần chắc chắn sẽ bị phát hiện, Đăng Dương sẽ biết được nhược điểm của em, thế chẳng phải hắn càng có cớ để bắt nạt em à?
“Em cũng cứng rồi mà còn hỏi tôi tại sao à?” Thấy vẻ chống cự của em, Đăng Dương nhíu chặt mày, nắm lấy cổ chân em kéo lại.
“Tránh gì mà tránh? Tôi là người yêu em đấy, có cái gì mà không dám để cho tôi nhìn?”
Sức của nam sinh rất lớn, kéo phắt em xuống cuối giường rồi thò tay muốn cởi quần em ra.
Quang Hùng cực lực giãy dụa, em túm chặt lấy lưng quần. “Không cần! Đăng Dương, sao anh lại là bạn trai của em? Em hẹn hò với anh bao giờ?”
Đăng Dương dừng tay, chất vấn em: “Thế chẳng lẽ em hôn nhau với bạn bè bình thường à?
“Nhưng anh có phải bạn em đâu!” Quang Hùng nghẹn ngào: “Anh… anh cứ bắt nạt em miết, anh là người xấu thích ăn hiếp em, nghịch lưỡi cũng là một cách để bắt nạt còn gì!”
Có thể nói là Quang Hùng vẫn luôn nghĩ như vậy, Đăng Dương là một thằng cha hư đốn suốt ngày bắt nạt em, ngày nào cũng phải nghịch lưỡi em, sờ mông em, còn muốn bế em lên rồi quẳng em đi.
Đăng Dương nhìn em chằm chằm nhưng không phát hiện ra em đang nói dối, cho nên Quang Hùng thật sự nghĩ như vậy à.
Những cảnh tình cảm chim chuột ngọt ngào lại bị người ta xuyên tạc thành đang bắt nạt khiến Đăng Dương tức nổ mũi.
Hắn vung tay đấm vào phần nệm bên tai Quang Hùng, quát: “Em được lắm, Quang Hùng!”
Nắm đấm* xẹt qua tai, Quang Hùng bị dọa cho nín luôn, hai mắt em rưng rưng sợ hãi nhìn hắn, bụm mặt sợ bị đánh.
* Gốc là 拳风 theo baidu thì là tốc độ không khí tăng dần theo tốc độ của cú đấm và tạo thành gió.
“Cởi quần ra!” Đăng Dương không tài nào nguôi giận nổi, nhóc khờ này lại dám coi 300 ngày yêu nhau của họ thành hắn đang đơn phương bắt nạt em.
Đần thế không biết, có ai đi bắt nạt người khác mà lại hôn người ta không?
“Anh đừng nạt em…” Mặt Quang Hùng như đưa đám, vội vàng cởi quần để lộ quần lót tam giác màu trắng, nơi riêng tư bị thít thành hình vòng cung. Ở đó có một bé bướm xinh, lúc Đăng Dương thò tay vào quần bắt nạt em đã sờ thấy rồi.
“Nếu biết nạt em cái là em ngoan ngay thì tôi đã làm lâu rồi, hứ!”
Đăng Dương thở phì phò trừng mắt nhìn Quang Hùng, nếu không phải do thích thật thì tên nhóc hiểu nhầm tấm lòng của người khác nhà em đã bị đánh nhừ tử lâu rồi.
Đôi chân thon dài chia tay anh quần jeans, chân em đã thẳng lại còn trắng mịn, hắn duỗi tay mơn trớn bắp chân mướt mát của Quang Hùng, bớt giận em xíu xíu.
“Cởi cả quần lót ra, tôi muốn ngắm lồn!”
Quang Hùng chỉ đành ngoan ngoãn làm theo, nắm lưng quần cởi quần ra.
Con cu nhỏ dù đã cưng cứng nhưng trông như chưa lớn, nhỏ xíu xiu.
Đăng Dương nắm lấy mắt cá chân mảnh khảnh của Quang Hùng kéo em lại gần.
“Ưm… a..”
Đôi chân đang khép chặt bị hắn banh ra, đập vào mắt Đăng Dương là khe bướm nhỏ xinh múp míp, cái lồn hồng hồng trông dụ người như khuôn mặt đang đỏ ửng của em vậy.
Quang Hùng cắn ngón tay, căng thẳng nhìn hắn, không biết hắn tính làm gì mình tiếp.
“Cảm thấy tôi đang bắt nạt em?” Đăng Dương chất vấn.
Quang Hùng cảnh giác lắc đầu, không dám gật đầu nói phải.
Nhưng đây không phải bắt nạt thì là gì?
Đăng Dương vẫn luôn hư như vậy!!
Bé cu bị người ta niết nhẹ khiến Quang Hùng thốt lên một tiếng, bụng dưới của em nóng rần, cơn sướng xộc lên từ dưới háng.
Đăng Dương hạ quyết tâm phải bú được con cu của em, thế là nhẹ nhàng vuốt ve chim em, niết cho nó cứng hơn.
Hắn nhìn khuôn mặt đã phê đến không biết trời trăng mây gió gì của Quang Hùng, hỏi: “Đây vẫn là bắt nạt à?”
Dưới háng sung sướng khôn nguôi, bé chim đang cương cứng cũng càng ngày càng sướng, ngay cả lồn dâm cũng chảy nước xì xì. Quang Hùng run rẩy, không dám nói đây cũng được coi là bắt nạt.
Em nhìn Đăng Dương không dám hó hé gì, trong mắt mang theo khao khát.
Bàn tay to lớn của nam sinh siết chặt lấy bé cu nhỏ, vuốt ve lên xuống, hắn xoa xoa rãnh quy đầu, tận lực hầu hạ Quang Hùng thoải mái, chẳng mấy chốc nhóc cưng đã phun nước xối xả.
Quang Hùng cắn ngón tay nhỏ giọng nức nở, vẻ mặt mơ màng, như là đang sướng, lại như đang tự hỏi tại sao Đăng Dương lại tuốt cu cho mình.
Mãi đến khi em muốn bắn, con cu rỉ ra dịch nhầy nhớp dính óng ánh, lỗ tiểu đau nhói nhưng tay Đăng Dương vẫn chậm chạp không chịu giúp em sướng nữa.
Mắt Quang Hùng ngậm nước, giục hắn: “Ưm.. nhanh lên đi… Đăng Dương…”
Nhưng đối phương không tính để em được sướng như em muốn, hắn thả chim em ra, cười bảo: “Bạn học Quang Hùng à, nếu như chúng ta đã không phải người yêu mà tôi lại giúp em được sướng như thế này, em tính báo đáp tôi sao đây?”
“Ưm… muốn…” Não Quang Hùng tạm đình công luôn, em duỗi thẳng mũi chân vung vẩy giữa không trung, cơn sướng lưng chừng khiến em khó chịu không thôi, thậm chí còn hẩy cu chọc không khí.
“Trả lời nhanh!” Nhìn dáng điệu nứng điên người của bé cưng, Đăng Dương cứng muốn nổ chim nhưng hắn phải từ từ dụ dỗ để em sa vào lưới.
“Bất quá thì…. thì xíu nữa em cũng làm vậy cho anh… nha?” Em tự xoa chim mình, nhưng không biết vì sao lại không sướng như khi Đăng Dương xoa cho em.
Đây chính là điều mà hắn đang chờ, Đăng Dương hài lòng mỉm cười.
“Được rồi, bé Quang Hùng đúng là bé ngoan thích giúp đỡ người khác mà.”
“Ưm.. a… anh mau giúp em đi…”
Trông bộ dạng sốt ruột của em, Đăng Dương nói ra yêu cầu của mình: “Nhưng mà, tôi giúp em thế nào thì em phải giúp lại y chang đấy.”
“Vâng.. nhanh lên đi Đăng Dương…” Quang Hùng nghĩ nghĩ rồi gật đầu, em duỗi chân, nóng lòng nhìn hắn.
Chỉ thấy Đăng Dương ngừng cười, thò tay mân mê hai lạng thịt giữa háng em sau đó cong người, úp mặt vào háng nhẹ nhàng ngậm lấy cu em.
“Á……”
Lưỡi của hắn rất linh hoạt, nút lấy cu em rồi đảo lưỡi liếm vòng, cơn phê xộc lên từ dưới háng khiến đầu óc Quang Hùng quay cuồng như đang bắn pháo hoa, tràn đầy sắc màu rực rỡ.
Em ngơ ngác nhìn trần nhà, bỗng muốn bắn tinh, kiên trì không bao lâu thì giật người bắn ra.
“Ưm….”
Cơn phê khiến đầu óc em trống rỗng, Quang Hùng hé môi ngẩn ngơ thở hổn hển, lồng ngực em phập phồng, không hề đề phòng bị Đăng Dương mút môi đá lưỡi.
Trong miệng hắn còn vương mùi tanh khiến Quang Hùng thấy ớn nghiêng đầu né, lại bị nam sinh nhéo tay, hắn nói: “Đến lượt em rồi, bạn học Quang Hùng ơi.”
Vừa dứt lời, một thứ cứng rắn đã chọc chọc vào tay em.
Nó vừa nóng vừa to, rõ ràng đều là cu cả mà sao kích cỡ lại khác nhau một trời một vực vậy.
Quang Hùng hơi ganh tị, lại hơi ngại ngùng đỏ mặt mò mẫm thằng em của hắn, xoa nhẹ, không nhịn được khen hắn: “Chim anh… to ghê á…”
“Vuốt nó đi!” Đăng Dương được khen thích giật cu, nghiêm mặt nói: “Làm y chang như lúc tôi làm cho em ấy! Không làm đúng thì làm đến khi nào được thì thôi!”
Hừ, Quang Hùng không thèm chấp hắn, chắc mấy phút nữa là bắn ý mà, sao mà sờ miết được?
Nửa tiếng sau, em nhận ra mình đã coi thường sức bền của Đăng Dương rồi, tay em đã tê rần, Quang Hùng khóc nấc lên: “Sao anh còn chưa bắn?”
Đăng Dương liếm hàm, căng người: “Còn sớm mà em!”
Cánh tay nhỏ nhắn trắng muốt tuốt hắn đau gần chết, có sướng tý nào đâu mà bắn?
Quang Hùng vốn không biết cách hầu hạ đàn ông!
Nhìn con cặc đáng thương bị xoa thành màu đỏ thẫm của mình, Đăng Dương bảo Quang Hùng dừng tay, ngóng nhìn đôi môi hồng nhuận của em, hỏi: “Ban nãy tôi làm thế nào?”
“Ban nãy á?” Quang Hùng nhớ lại, ban nãy Đăng Dương bú cu giúp em.
Em rũ mắt nhìn, cặc Đăng Dương vừa dài vừa bự trông to gần bằng cánh tay, bảo em bú nó á? Sao mà bú cho nổi!
Thấy em có vẻ hơi do dự, Đăng Dương trầm mặt: “Em định đổi ý?”
“Không mà!” Quang Hùng chối đây đẩy, lại cò kè mặc cả: “Không dùng miệng được không anh, dùng tay cũng sướng mà….”
Vốn tưởng Đăng Dương sẽ nổi giận, ai ngờ hắn lại rất kiên nhẫn bảo: “Tôi thấy tay em đã mỏi nhừ rồi, không mệt à?”
Quang Hùng cho rằng có chuyển biến vội gật đầu nhìn hắn: “Mệt! Mệt lắm ý!”
“Ừm.” Đăng Dương xoa xoa cổ tay em, trông giản dị dễ gần đến nỗi Quang Hùng còn tưởng mình đang mơ.
“Nhưng mà…” Đăng Dương vừa xoa vừa nói “Giờ anh như em ban nãy ấy, không bắn được, khó chịu lắm lắm luôn.”
Quang Hùng là kiểu người vừa ăn mềm vừa ăn cứng, nhưng em thích nghe lời bùi tai hơn, lúc trước không dám phản kháng là do sợ Đăng Dương, nhưng giờ thái độ của Đăng Dương đã mềm mỏng hơn, em liền ngoan ngoãn chiều theo hắn.
Vừa nghĩ tới cơn sướng khi được xuất tinh, Quang Hùng lập tức hiểu cho nỗi khổ của Đăng Dương, em cắn môi nói: “Nhưng mà em tay em nhức quá à….”
Nói xong thì há miệng lè lưỡi cho hắn nhìn: “Anh coi đi, miệng em nhỏ lắm, sao mà ngậm hết hàng của anh được.”
Tưởng em lại tính bỏ của chạy lấy người, Đăng Dương đang tính lên cơn thì bỗng thấy Quang Hùng cúi đầu, cần cổ đỏ bừng: “Nhưng ban nãy anh đã giúp em rồi, em cũng tình nguyện muốn giúp anh, hay là… anh đổi cách khác đi…”
Tựa như em đã quên sạch bách chuyện ban nãy bản thân khóc lóc kể lể rằng Đăng Dương bắt nạt em ra sao, trần mông ngồi trên giường, kiểu anh muốn làm gì thì làm.
Nhìn dáng vẻ quyến rũ của bé vợ, Đăng Dương hít sâu một hơi, cây cam mười tú càng cứng hơn, khàn giọng nói: “Ngoan, cho tôi mượn chân của em cọ chút đi.”
_________________________
bé ngốc ơi....
Edit by Jany
1/1/26
1:54 CH
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co