five
nguyễn huy nhíu mày day nhẹ hai bên thái dương, mệt mỏi gục mặt xuống bàn. anh với tay lấy cốc cà phê nguội lạnh nào rồi uống một ngụm lớn, cái vị đắng nghét của nó lại khiến anh phải nhăn nhó mặt mày một lần nữa.
anh trút hết tâm tình của mình những nét vẻ nguệch ngoạc không ra hình trên mấy tờ giấy vụn. để thỏa lấp những giờ khắc cô độc dài lê thê, huy cho phép mình tựa lưng vào ghế và nhắm mắt.
có chúa mới biết được là nguyễn huy đã ngủ hay chưa.
nguyễn huy có thể nghe rõ ràng tiếng cửa phòng được ai đó mở ra, những bước chân lần lượt chạm xuống sàn nhà lạnh, chậm rãi tiến về phía anh.
"anh không thể ngủ nếu cứ bị nhìn chằm chằm đâu bé" nguyễn huy hơi hé mắt nhìn người đang ngồi đối diện mình, một thằng nhóc đẹp trai quen mắt.
gì cơ? bé á?
sau tất cả những gì đã làm gần đây, nguyễn huy đã hoàn toàn thanh tẩy đầu óc của thằng nhóc đấy về hình ảnh một chàng trai tệ. đặc biệt là sau khi đóng máy, anh lại gieo vào đầu cậu ấy một hình ảnh khác, thân thiện, vui vẻ, và hài hước.
y như được một chiếc đũa thần chạm vào, nguyễn huy biến thành một chàng trai hội tụ đầy đủ mọi đức tính mà bất cứ cô gái hay chàng trai nào ao ước: tinh tế, kiên nhẫn, dịu dàng và ôn nhu.
hôm trước, nguyễn huy khen thằng nhóc đẹp trai đó - nhật hoàng - rất tốt ai cũng biết là anh nói thật.
và nhật hoàng thì sướng rơn cả người.
"nhớ anh" nhật hoàng lên tiếng. đêm ngày hôm trước, trước cái ngày mà cậu sang nhà nguyễn huy để nói một số chuyện về "mưa đỏ", cậu đã nhớ anh huy của cậu như muốn chết đi sống lại, căn bản cũng chỉ là một cách thổ lộ tình cảm, "em không được làm thế hả?", cậu nhướn mày.
"gì cũng được" mặt nguyễn huy hơi ửng lên, chẳng vì điều gì cả. nhưng xét theo thái độ của anh về câu cuối cùng của nhật hoàng, anh cũng hơi thinh thích.
mắt nhật hoàng dán chặt lên cốc cà phê nguội lạnh đã bị bỏ rơi từ nãy. như vừa nghĩ ra điều gì rất thú vị, cậu tự mãn nhìn nguyễn huy. chính anh còn chẳng hiểu cậu đang cười vì cái gì, nhưng chỉ nửa giây sau anh liền cảm thấy môi mình chạm vào thứ gì đó mềm mềm.
nhật hoàng giờ thì lại đang nhẹ nhàng liếm láp cánh môi của người đối diện với thái độ tận hưởng. xong chuyện, cậu với tay chụp lấy cốc cà phê gần đó. không để nguyễn huy kịp hoàn hồn, nhật hoàng liền uống một ngụm cà phê lớn rồi thầm đánh giá biểu cảm của người trước mặt mình. khuôn mặt đỏ au của anh khiến cậu hài lòng hơn bao giờ hết.
"cái gì..." nguyễn huy quệt tay lên môi mình.
"đừng gọi em là bé" nhật hoàng trả lời gọn lỏn.
tâm trí nguyễn huy rối bời, tai anh kêu u u, nhưng trong một thoáng anh đã kịp định thần lại bản thân. nhật hoàng lại nhìn anh âu yếm như nhìn một báu vật và nói với anh bằng giọng hối lỗi.
"anh có vẻ-..."
nguyễn huy ngắt lời nhật hoàng bằng một nụ hôn khác, cái mùi cà phê đậm đặc khiến đầu óc anh có chút thích. nhưng anh chỉ đơn giản muốn chạm nhẹ vào môi cậu ấy. còn nhật hoàng? thằng nhóc chỉ mở to mắt ngạc nhiên rồi ngay sau đó ấn chặt gáy của anh áp thẳng vào môi mình. thực tình thì cậu chẳng nghĩ gì khác ngoài cường bạo mà hôn nguyễn huy. hoàng thậm chí còn hùng hổ đưa lưỡi mình dạo quanh khắp khoang miệng của anh. khi đã thành công bắt được lưỡi của đối phương, cậu nhanh chóng giúp anh phối hợp với mình.
nguyễn huy bất ngờ đánh mạnh vào ngực của nhật hoàng ép cậu rời môi. biết vậy, cậu cũng tiếc nuối buông bỏ đôi môi bị hôn đến đỏ ửng.
"anh biết chủ động luôn à?" nhật hoàng vuốt dọc sống lưng nhạy cảm của anh. cậu kéo anh đứng dậy bằng một tay, đẩy mạnh xuống chiếc giường cạnh đó. cú đẩy khiến nguyễn huy điếng người, định ngồi dậy nhưng bây giờ thì nhật hoàng đã hoàn toàn ngồi trên người của anh, "em không biết gì đâu, anh phải chịu trách nhiệm"
"đủ rồi đấy"
"đủ gì? em đã làm gì anh đâu?"
"rồi rồi, xuống khỏi người anh đã rồi tính"
"nếu không?" nhật hoàng cợt nhả.
mắt nguyễn huy mở to đầy bất ngờ, chứ nó định làm gì? tim anh đập nhanh đến mức như muốn nhảy ra ngoài, "nào, xuống coi"
"em sẽ đấm anh" cậu chỉ tay lên môi anh, "bằng đôi môi này", cậu cúi xuống, giọng đầy tự tin, phả hơi thở nóng bỏng vào thẳng tai anh.
nguyễn huy rùng mình, sống lưng căng cứng. anh không dám cử động, chỉ có thể nhìn trân trân lên trần nhà, trong khi thằng nhóc kia vẫn vô tư lự ngồi trên người anh.
nhật hoàng vén áo luồn tay mình vào trong ngực nguyễn huy, một tay còn lại giữ thật chắc hai tay của anh ở trên đầu. anh cố kiềm chế âm thanh phát ra nơi cổ họng, "đừng..."
bự thật...
cậu chồm người dậy, hôn vào trán anh. rồi đến những cái hôn trượt dài từ hõm cổ xuống vùng bụng, chỉ cần đầu lưỡi của cậu lướt qua thì nơi đó sẽ để lại đủ những dấu vết đỏ chói.
và rồi, nhật hoàng đưa tay vuốt ve hạ bộ của nguyễn huy, trông cậu có vẻ thích thú lắm trước khuôn mặt đỏ ửng vì xấu hổ của anh người yêu.
"không phải ngại đâu, cưng" quần áo của nhật hoàng và nguyễn huy được cậu tháo bỏ một cách vội vã. cậu gỡ tay anh ra khỏi mặt, bắt anh phải nhìn mình, "nhìn em", cậu hôn nhẹ lên môi anh, "là anh chủ động, đừng có xấu tính với em như thế"
"không phải...ý anh là...không phải bây giờ"
"phải gì? phải gì ạ?" cậu với tay đến đầu giường, lấy một lọ gel bôi trơn ở sau cái gối.
nguyễn huy nhướn mày khó hiểu.
"phải chịu!"
"cái..." nguyễn huy ngạc nhiên, anh không biết từ đâu mà cậu có được thứ này, trên giường của anh.
mặc cho nguyễn huy phản đối, nhật hoàng vẫn mở nắp lọ gel rồi đổ một ít lên tay. cậu trườn nhẹ bàn tay xuống, nhẹ nhàng đẩy một ngón tay vào trong. anh hơi cong người, tiếng rên rỉ không kiềm được mà bật ra.
"ah..."
ngón tay nhật hoàng đưa đẩy nhè nhẹ, nhịp thở của nguyễn huy ngày một gấp. thực tình, anh chẳng bao giờ thích nghi được với sự xâm nhập này. cả người anh chỉ có thể mềm nhũn, cố nén tiếng rên rỉ.
thấy nguyễn huy có vẻ đã khá hơn, nhật hoàng cũng vì thế mà đưa thêm một ngón nữa vào bên trong. lần này anh giật nảy người, vô tình rên lên thành tiếng.
"n-này...ah...bỏ tay ra ngay" anh dùng chân mình đạp mạnh vào nhật hoàng nhưng bị cậu bắt lại hôn một cái lên đó, "chân nuột thế này thì không được phép đạp linh tinh vào người yêu đâu nhé", rồi đâm cả ba ngón tay vào cùng một lúc.
cuối cùng thì nhật hoàng cũng chẳng còn kiềm chế được, "thằng em" của cậu ấy bây giờ đã trướng đến phát đau. không đợi nguyễn huy lấy lại nhịp thở, cậu một nhát lút cán thẳng vào bên trong.
"ah..."
nguyễn huy chỉ biết rít lên đau điếng, anh cảm thấy nó thực sự không vừa.
thực sự không vừa đâu!
cậu rướn người hôn lên môi của anh rồi cắn vào hõm cổ để phân tán chú ý, giúp anh thả lỏng, "thả lỏng ra, anh muốn em chết hả?"
"aishhh..." nguyễn huy rít lên.
dù miệng thì vậy nhưng anh vẫn cố gắng thả lỏng. nhật hoàng không biết phải thương con người này sao cho hết, cậu yêu anh đến chết mất.
"hay là..."
"h-hả?"
nhật hoàng kéo nguyễn huy dậy để anh ngồi lên trên mình, bế xốc anh ngồi xuống chiếc ghế ban nãy, đôi tay của cậu nắm chặt lấy eo anh ấn mạnh xuống hạ bộ của mình, khiến cho nguyễn huy phải rít lên.
"được, tư thế này...duyệt!"
nhật hoàng ép cả cơ thể anh xuống mặt bàn làm việc, tốc độ đột ngột tăng nhanh. tiếng người bên dưới rên rỉ gọi tên, khiến cậu phát điên lên được, càng lúc càng hăng. cơ thể anh lên xuống theo từng cú thúc mạnh.
"chậm...ah...chậm...thôi"
giờ thì nhật hoàng chẳng thể nghe nổi tiếng cầu xin của nguyễn huy, cậu cứ thể đâm thẳng đến. khoái cảm đột ngột tăng làm anh không chịu được mà ra đầy xuống mặt sàn.
"em còn chưa cho phép?" nhật hoàng siết chặt lấy hông anh, phải mất một lúc sau nó mới bắn vào bên trong.
"nghe thấy em nói gì không?"
nguyễn huy đã không còn sức để đáp lại, anh chỉ có thể gật đầu. đôi chân anh run bần bật, đến mức muốn khụy xuống sàn nhà nhưng nhật hoàng cầm hông anh rất chắc.
"em còn chưa cho phép" nhật hoàng cắn mạnh vào lưng anh một cái rõ đau, "một lúc nữa, cưng ạ", cậu bóp mạnh vào hai bên bộ ngực căng của anh.
thấy nguyễn huy không đáp, cậu mặc định là anh đã đồng ý, "em biết anh yêu em nhất mà"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co