Truyen3h.Co

Học Cách Dỗ Dành [ DewTee ]

Bất Ngờ.

Jebi_Beom

🐯Quà đặc biệt cho các bé ngoan nhó;)

             Cuộc đời vốn dĩ là một chuỗi những đường thẳng cắt nhau một cách đầy trớ trêu. Khi Tee tưởng như mình và Dew sẽ mãi là hai đường thẳng song song, chỉ nhìn thấy nhau mỗi buổi chiều tan sở nhưng không cách nào chạm tới, thì một cú hích từ số phận đã kéo họ lại gần. Tập đoàn lớn của Dew ký kết một dự án trọng điểm: Xây dựng và khai thác tổ hợp nghỉ dưỡng sinh thái cao cấp tại đảo Phuket, Thái Lan. Và thật tình cờ, văn phòng kiến trúc nhỏ – nơi Tee đang nỗ lực xây dựng lại sự nghiệp sau cơn bão sa thải năm xưa – lại chính là đơn vị trúng thầu thiết kế cảnh quan cốt lõi.

      Ngày nhận thông báo điều động nhân sự dài ngày sang Phuket, Tee đứng lặng người trước gương trong phòng vệ sinh công sở. Cậu nhìn bờ vai gầy guộc của mình, cảm nhận được lồng ngực đang đập liên hồi những nhịp hoang mang. Cậu biết, đây là công việc, là cơ hội lớn để khẳng định bản thân mà cậu không thể vì lý do cá nhân mà chối từ. Nhưng cậu cũng biết rõ, người đứng đầu dự án phía chủ đầu tư không ai khác chính là Dew Jirawat.

      Cảm giác đau đáu, vừa muốn trốn chạy lại vừa có chút mong chờ tội lỗi trỗi dậy khiến Tee ngột ngạt. Suốt một năm qua, sự kiên trì chịu khó của Dew dưới sảnh công ty đã mài mòn đi ít nhiều lớp gai nhọn trong lòng cậu. Giờ đây, việc phải cùng anh bước lên một hòn đảo, cùng ăn, cùng làm việc, cùng đối mặt trong một không gian khép kín... liệu trái tim vốn dĩ đã đầy vết sẹo này có thể chống đỡ được bao lâu?
Phuket đón họ bằng cái nắng vàng ruộm đặc trưng của vùng biển nhiệt đới, bằng tiếng sóng vỗ rì rào vào mạn thuyền và những bờ cát trắng mịn trải dài đến tận đường chân trời. Thế nhưng, không gian lãng mạn ấy không thể lập tức khỏa lấp đi khoảng cách vô hình giữa hai người.

Những ngày đầu tiên trên đảo, Tee luôn khoác lên mình vẻ ngoài nghiêm khắc, chuyên nghiệp đến lạnh lùng. Trên bàn họp, cậu chỉ gọi anh là "Giám đốc Jirawat", báo cáo tiến độ bằng giọng điệu đều đều, không một chút gợn sóng cảm xúc. Cậu cố tình tránh né những cái nhìn chăm chú, thâm tình của anh, cố tình chọn chỗ ngồi xa nhất trong các bữa tiệc xã giao của hai công ty. Cậu tự nhắc nhở mình: Đừng quên anh ta từng tổn thương mày thế nào. Đừng quên cái danh dự ở văn phòng cũ đã bị anh ta chà đạp ra sao.

      Nhưng Dew của hiện tại đã không còn là vị sếp tổng độc đoán ngày xưa. Anh đón nhận tất cả sự lạnh nhạt của Tee bằng một thái độ nhẫn nại, dịu dàng đến đáng sợ. Sức khỏe của anh sau vụ tai nạn nghiêm trọng vẫn chưa hoàn toàn phục hồi, những lúc trái gió trở trời hay khi phải đi bộ khảo sát địa hình đồi núi quá lâu, Tee lại vô tình bắt gặp bờ vai rộng 1m90 ấy khẽ run lên, gương mặt anh tái nhợt vì cơn đau từ vết thương cũ dội về.

Có một buổi chiều, khi cả hai cùng đi khảo sát khu vực ghềnh đá ven biển để lên phương án thiết kế đài ngắm hoàng hôn, một cơn mưa dông đột ngột ập xuống. Đường đá trơn trượt, Tee trượt chân suýt ngã xuống bờ đá nhọn bên dưới. Trong chớp mắt, Dew đã lao đến, dùng cả thân hình vẫn còn chưa lành hẳn của mình để đỡ lấy cậu. Cả hai ngã nhào vào một hang đá nhỏ bên bờ biển.

Trong không gian chật hẹp, nồng đượm mùi muối biển và tiếng mưa rơi tầm tã bên ngoài, khoảng cách giữa họ thu hẹp lại chỉ trong gang tấc. Tee có thể nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề của Dew, ngửi thấy mùi hương trầm ấm quen thuộc trên áo anh, và thấy rõ những giọt mồ hôi lạnh rịn ra trên trán anh vì đau đớn sau cú va đập.

"Em... em có sao không? Có bị trầy xước chỗ nào không?" Dew không màng đến tấm lưng đang đau nhói của mình, đôi bàn tay run rẩy chạm nhẹ vào vai Tee, ánh mắt tràn ngập vẻ lo lắng cuống cuồng.

Tee nhìn anh, lồng ngực bỗng nghẹn đắng. Một nỗi đau xót âm ỉ, dịu dàng mà nhức nhối lan tỏa khắp tâm can cậu. Cậu khẽ lắc đầu, bàn tay định đẩy anh ra bỗng khựng lại giữa không trung. Ở khoảng cách gần như thế này, cậu nhận ra người đàn ông này thực sự đã gầy đi rất nhiều, ánh mắt ngạo mạn ngày xưa giờ chỉ còn lại sự sùng bái và trân trọng tuyệt đối dành cho cậu. Đâu đó sâu thẳm trong trái tim tưởng như đã hóa đá của Tee, những nhịp đập tình yêu âm ỉ suốt một năm qua bắt đầu trỗi dậy, mạnh mẽ và dồn dập, thúc đẩy cậu khẽ khàng đưa tay lên, giúp anh lau đi những giọt nước mưa đang chảy dài trên má. Hành động nhỏ nhoi ấy khiến Dew sững sờ, rồi một nụ cười rạng rỡ, hạnh phúc như trẻ nhỏ nở rộ trên môi anh – một nốt nhạc vui tươi hiếm hoi giữa những ngày tháng dằn vặt.

Kể từ sau trận mưa dông ấy, bầu không khí giữa hai người đã có sự chuyển biến rõ rệt. Dù Tee vẫn giữ nguyên tắc trong công việc, nhưng cậu đã bắt đầu mở lòng hơn. Cậu không còn từ chối khi Dew đưa cho cậu ly nước dừa mát lạnh giữa trưa nắng gắt, không còn né tránh khi anh chủ động xách giúp cậu chiếc cặp táp đựng bản vẽ nặng nề.

Họ cùng nhau trải qua những trải nghiệm giản dị trên đảo: Cùng ngồi trên chiếc xe tuk-tuk chạy dọc các con phố cổ ở Phuket, cùng thưởng thức những món ăn đường phố cay nồng, và cùng ngắm nhìn ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả một vùng biển Andaman. Những nụ cười mỉm của Tee khi thấy Dew vụng về ăn thử món mì Hokkien quá cay, hay ánh mắt lấp lánh niềm vui của Dew khi nhìn thấy cậu cười... tất cả như những liều thuốc bổ xoa dịu đi những tổn thương quá khứ.

Nhưng đằng sau những khoảnh khắc vui tươi ấy, Tee vẫn luôn đau đáu một nỗi niềm. Giữa những đêm thanh vắng ở khách sạn, nghe tiếng sóng biển vỗ về, cậu lại tự hỏi, liệu hạnh phúc ngắn ngủi này có phải là một giấc mơ? Liệu khi dự án kết thúc, khi quay trở lại thủ đô, con người ngày xưa của Dew có quay trở lại? Sự giằng xé giữa việc muốn tin tưởng lần nữa và nỗi sợ hãi bị phản bội cứ liên tục giày vò tâm trí cậu, tạo nên một khoảng trầm lắng đầy day dứt ngay trong những ngày tháng ngọt ngào nhất.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, dự án tại Phuket cũng đi đến ngày khảo sát cuối cùng. Bản thiết kế hoàn chỉnh của văn phòng Tee được phía tập đoàn của Dew thông qua với sự tán thưởng tuyệt đối của hội đồng quản trị. Nhiệm vụ hoàn thành, cả đoàn dự định sẽ bay về vào sáng ngày mai.

Nhận thấy thời cơ có lẽ là cuối cùng này, sau một thời gian dài dùng sự chân thành của trái tim để chứng minh, Dew quyết định sẽ không bỏ lỡ cơ hội này để một lần nữa danh chính ngôn thuận bước vào cuộc đời Tee. Anh đã âm thầm chuẩn bị một kế hoạch tỏ tình lãng mạn nhưng vô cùng riêng tư ngay tại bãi biển phía sau khu nghỉ dưỡng.

Đêm Phuket buông xuống, bầu trời đầy sao sáng lấp lánh phản chiếu xuống mặt biển đen thẫm. Tee nhận được một lời nhắn từ trợ lý của Dew, hẹn cậu ra bãi biển để bàn giao lại một số tài liệu cuối cùng. Khi bước chân cậu chạm vào nền cát mịn, không gian xung quanh bỗng nhiên sáng bừng lên bởi hàng trăm ngọn nến lung linh được xếp thành một lối đi dài, hai bên là những đóa hoa hồng rực rỡ dưới ánh đèn LED ấm áp.

Cuối con đường ấy, Dew đứng đó dưới một vòm hoa lộng lẫy, mặc chiếc áo sơ mi trắng đơn giản nhưng lịch lãm. Trên tay anh không phải là những món quà xa xỉ, mà là một cuốn sổ nhỏ – cuốn sổ lưu giữ tất cả những hình vẽ phác thảo về Tee mà anh đã tự tay vẽ trong suốt một năm theo đuổi thầm lặng qua.

Tiếng nhạc violin êm dịu từ xa vang lên, hòa cùng tiếng sóng biển rì rào như một khúc ca định mệnh. Nhìn thấy dáng vẻ ngỡ ngàng, đôi mắt ngân ngấn nước của Tee đang tiến lại gần, trái tim Dew đập liên hồi. Anh biết, đêm nay sẽ là câu trả lời cho tất cả những đớn đau, hối hận và kiên trì của anh, và cũng là lúc để anh chữa lành hoàn toàn cho người con trai mà anh yêu hơn cả sinh mạng.

🐯2 chương kia chỉ là SE (ngoài lề), sau đây mới tiếp tục mạch truyện chính nha các tình yêu💝

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co