chương 7
Mùa thu đến, mang theo không khí se lạnh của những buổi sáng tinh mơ. Đại học Hamyoeng vẫn rộn ràng như mọi khi, nhưng có một thứ không còn như xưa – đó là sự xuất hiện của Suho. Mặc dù hắn vẫn đi qua các hành lang đầy tiếng bước chân của sinh viên, nhưng sự hiện diện của hắn khiến không gian trở nên lạnh lẽo, tĩnh mịch đến lạ.
Sieun mỗi ngày vẫn đến trường như bình thường, nhưng giờ đây, bước chân của cậu nặng nề hơn. Cái cảm giác bị nhìn chằm chằm từ phía Suho khiến cậu không thể thoải mái được. Dù hai người đã không gặp nhau mấy ngày qua, nhưng Sieun cảm nhận rõ ràng, mỗi lần vô tình gặp Suho, ánh mắt lạnh lẽo của hắn lại như mũi dao đâm vào trái tim cậu.
Là một sinh viên năm cuối, Sieun phải đối mặt với những bài kiểm tra quan trọng. Đặc biệt là bài thi tuần này, mà Suho là giám thị của lớp. Cảm giác bất an lại dâng lên, và cậu không thể nào tập trung vào bài học. Trong khi đó, Suho vẫn là người luôn nổi bật giữa đám đông, không chỉ vì cái tên nổi tiếng mà còn vì ánh mắt lạnh băng ấy, luôn lướt qua từng sinh viên mà không để lộ một chút cảm xúc.
---
Thứ Hai, 8 giờ sáng.
Sieun đứng trước lớp học, hít một hơi thật sâu. Cậu cố gắng xua đi cảm giác nặng nề đang bao trùm lấy mình. Cảm giác như mọi con mắt trong lớp đều đang dồn vào cậu, nhưng thực tế chỉ có một người duy nhất đang chú ý – đó là Suho. Hắn đứng ở phía đầu lớp, bên cạnh bàn giám thị, vẫn giữ phong thái lạnh lùng mà cậu đã quen thuộc.
Suho không phải là người dễ dàng bị ảnh hưởng bởi không khí xung quanh, nhưng hôm nay, dường như có một sự thay đổi lạ lùng trong ánh mắt hắn khi nhìn về phía Sieun. Cậu không thể biết được, liệu đó là sự tò mò hay chỉ là một chút thương hại.
"Tập trung vào bài thi đi, Sieun," giọng Suho vang lên giữa không gian yên tĩnh, nhưng chẳng có sự mềm mỏng nào trong đó, chỉ là một câu nói lạnh lùng như bao lần trước.
Sieun nhìn lên, ánh mắt giao nhau trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Cậu không thể nói gì, chỉ khẽ gật đầu rồi quay lại nhìn vào giấy thi trước mặt. Nhưng tim cậu thì không ngừng đập nhanh, cảm giác lạ lùng này cứ như những cơn sóng ngầm cuộn trào dưới lớp mặt nước yên ả.
---
Giữa không gian tĩnh mịch của lớp học, Suho vẫn tiếp tục quan sát từng sinh viên, không bỏ sót bất kỳ ai. Nhưng mỗi lần ánh mắt hắn lướt qua Sieun, tim cậu lại có chút gì đó xao động. Những ký ức xưa cũ, những ngày tháng mà cả hai còn ngồi bên nhau trong những buổi học, những câu đùa giỡn, những cái chạm nhẹ trên tay giờ đây như những vết xước chưa lành trong lòng.
Lần này, khi bước ngang qua bàn của Sieun, Suho chợt dừng lại. Hắn không nhìn cậu, mà chỉ đơn giản là đứng đó, như thể đang quan sát cái gì đó ở phía xa.
"Cậu có chắc chắn muốn làm thế này không?" Hắn hỏi, giọng không còn lạnh lùng mà pha chút gì đó nghiêm túc.
Sieun ngước lên, đôi mắt cậu chạm phải ánh mắt của Suho, trong đó là sự bí ẩn mà cậu chưa bao giờ hiểu được. Câu hỏi của Suho không hề đơn giản như vẻ ngoài của nó. Cậu không biết hắn đang muốn nói gì, nhưng có cảm giác như một cánh cửa vừa hé mở, cho phép cậu nhìn thấy một phần trong tâm hồn hắn.
"Tôi không hiểu anh đang nói gì," Sieun khẽ đáp, dù lòng đang rối bời, nhưng cậu vẫn cố gắng giữ bình tĩnh.
Suho mỉm cười một cách nhạt nhẽo. "Cậu không cần phải hiểu. Chỉ cần cậu biết rõ mình đang làm gì."
Rồi hắn quay đi, không để lại thêm lời nào.
---
Mọi thứ trong lớp học diễn ra như bình thường sau đó, nhưng đối với Sieun, nó như một trận chiến không tên. Những câu hỏi không lời giải, những ánh mắt lạnh lùng của Suho vẫn đeo bám cậu như một bóng ma.
Ngày thi kết thúc, nhưng cảm giác trong lòng cậu không thể tan biến. Khi tất cả các sinh viên rời khỏi lớp, cậu vẫn ngồi lại, cố gắng tập trung vào bài kiểm tra mà không để bị phân tâm. Nhưng rồi, một lần nữa, Suho xuất hiện bên cạnh bàn giám thị.
"Cậu làm khá tốt, Sieun," Suho nói, lần này không phải là một câu nhận xét lạnh lùng, mà là một câu nói mang ý nghĩa kỳ lạ. Hắn nhìn cậu lâu hơn một chút, đôi mắt chứa đựng rất nhiều thứ mà Sieun không thể hiểu được.
"Cảm ơn," Sieun đáp, giọng có chút ngập ngừng. Cậu không thể nói thêm gì, vì bản thân cũng không biết nên nói gì vào lúc này.
---
Chương 8 – Ký Ức Bị Lãng Quên
Ngày hôm sau, không khí trong trường vẫn như vậy, nhưng đối với Sieun, mọi thứ như đã thay đổi. Cậu không thể thoát ra khỏi những suy nghĩ về Suho, về những gì hắn đã nói, và về cảm giác lạ lùng khi ánh mắt hắn nhìn cậu.
Trong khi cậu đang ngồi ăn trưa ở canteen, Sieun bất ngờ nhận được một tin nhắn từ một số lạ. Cậu mở ra, và đó là một thông điệp từ Suho:
"Cậu có muốn cùng tôi đi dạo xung quanh trường không? Tôi nghĩ cậu cần một chút thời gian để suy nghĩ."
Tim cậu đập nhanh, nhưng không có lý do nào để từ chối. Cậu đứng dậy, rời khỏi bàn ăn và đi về phía cửa.
---
Suho và Sieun gặp nhau ở cổng trường, ánh sáng của buổi chiều tà khiến mọi thứ trở nên mờ mờ ảo ảo. Không ai nói gì, nhưng sự im lặng giữa hai người lại chẳng có cảm giác khó xử. Họ bước đi bên nhau, mỗi người chìm trong suy nghĩ riêng của mình.
Cảm giác lạ lùng dâng lên trong lòng Sieun. Cậu không thể hiểu nổi bản thân mình khi đứng gần Suho, nhưng có một điều chắc chắn: Cậu không thể rời xa hắn, dù có bất kỳ lý do gì.
---
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co