9
Ngày hôm sau, Myoui đại nhân khỏe hẳn, nhưng lại lười biếng bám lấy vợ không chịu buông, khiến người kia đem toàn bộ nội lực la mắng cả một buổi sáng mới xách mông đi làm.
Nayeon tự hỏi từ khi nào mà Mina trở nên nhõng nhẽo đến vậy??? Trước đây có bao giờ như thế đâu, em chẳng bao giờ có tư tưởng bỏ việc cả, và cũng chẳng bám lấy Nayeon nhiều như vậy nếu có thì cũng là cô bám em, cả hai có vẻ như đang đổi vai cho nhau [theo một góc nhìn nào đó thì Myoui đại nhân đang thụ hóa =))))]
Và, tận sâu thật sâu trong tâm can của Nayeon, cô muốn người chồng đại soái ôn nhu của mình trở về~ Mina lúc nũng nịu dễ thương thật đấy, nhưng mà Mina soái công vẫn là nhất =))
Và, đợi khi Mina đã đến công ty, Nayeon rảnh rỗi lại mang tài liệu ra mà làm việc, cô không cần thiết phải tới công ty làm gì, nhiệm vụ của Nayeon chỉ là xem xét lại mấy bản thiết kế của nhân viên, hoàn thành mấy bản thảo còn dang dở, rồi nộp lại cho cấp trên, chỉ khi có vài cuộc họp cô mới tới tham dự.
Sau 2 tiếng đồng hồ vật lộn với công việc, đóng máy lại, không làm nữa. Cô đã quyết định lái xe đi thăm bố mẹ chồng đồng thời "tâm sự" về cái lụy vợ của Mina. Nhưng, cô không thể ngờ, sau khi nghe cô kể, cách giải quyết của hai người họ lại là: "con cứ đuổi nó ra khỏi nhà vài hôm là được"
Trời ạ, 2 người là vợ chồng, hơn nữa còn là mới cưới, làm sao lại có thể đuổi chồng mình được???
Bố Mina còn cố tình ra vẻ nghiêm túc giải thích: " con nghĩ thử xem, bây giờ nó cứ bám lấy con, sau này thành thói quen không bỏ được, sẽ dựa dẫm vào con mất. Rồi sau đó, khi hai đứa có con, nó vẫn như vậy, thì lấy ai chăm cháu của ta đây??? Con lo liệu nổi không???
Hơn nữa..... ngủ ngoài đường vài hôm cho quen, cho nó biết thương vợ hơn" =))))
.
.
.
7h tối, Nayeon đang trên đường trở về, cô đã nhắn tin cho Mina việc sang nhà cha mẹ lúc chiều. Trên đường đi, cô suy nghĩ về lời của cha chồng rất nhiều, nhưng mà thật không nỡ, cô muốn bên cạnh em còn không đủ, làm sao dám giữ khoảng cách???
Về đến nhà, vừa mới bước vào phòng khách, là một cảnh tượng vô cùng đáng yêu~
Mina của cô ngủ quên trên ghế, nằm ngã người qua một bên, một tay buông lỏng, một tay ôm lấy cái gối , hai chân co lại, cả cái lưng tựa vào thành ghế.
Nayeon nhè nhẹ bước tới, ngồi xếp bằng, đưa tay chọt chọt vào bên má em. Mina nhíu nhíu mày, miệng có vẻ đang lẩm bẩm cái gì đó khiến chị tò mò ghé sát tai nghe ngóng " n.... nayeonie"
Chị phì cười, mơ cũng thấy chị sao??? Nhưng mà, nhìn em, lại thấy thương, thật không nỡ xa mà~
Em cứ đáng yêu như vậy chị làm sao dám buông bỏ chứ, thôi thì chịu vậy, chồng mình mà, em càng bám lấy nghĩa là còn thương, vậy là chuyện tốt.
Thôi suy nghĩ, chị lại nhìn xuống, giật mình khi thấy Mina đang mỉm cười nhìn mình, mặt bỗng chốc đỏ lên. Ấy vậy mà người kia lo lắng dư thừa, liền tưởng chị không khỏe, lúng túng hỏi
" Nayeonie, vợ sao vậy, sao mặt lại đỏ như vậy??? Không khỏe chỗ nào sao?? Hay lúc chiều bên nhà đã ăn phải cái gì rồi???" Em ngồi hẳn dậy, đưa tay sờ khắp khuôn mặt, còn ngốc nghếch áp trán kiểm tra chị có sốt không.
Cái bộ dáng đó một lần nữa khiến Nayeon bật cười, chị đứng dậy ngồi vào trong lòng em, kể lại toàn bộ chuyện lúc bên nhà cha mẹ, vừa kể vừa vân vê cổ áo, vừa đan tay vào tay em so sánh.
Mina nghe đầu đuôi câu chuyện, vừa buồn cười, vừa muốn giận. Đừng hiểu lầm, có cho 10 cái mạng em cũng không dám giận vợ đâu, mà là giận cha mẹ mình đấy, sao lại dạy hư vợ như vậy???? Cũng may chị ngoan hiền nên không nghe theo.
Mina nhìn xuống người đang đùa nghịch bàn tay mình, nắm lại, không cho cử động nữa. Ngay khi chị ngẩn đầu, em lập tức cúi xuống mà chiếm lấy đôi môi
" Nayeon.... vợ.....không thích bên em sao??"
Chị nghe vậy, hơi bất ngờ, dụi dụi mặt vào lồng ngực em trả lời thật nhỏ
" Không... rất thích.... thích lắm luôn~~"
" Vậy tại sao lại nói với cha mẹ như vậy? Rõ ràng là vợ hết thương em rồi~~" Mina muốn trêu chọc chị, giả vờ buồn bã
Và điều đó thật sự làm người kia cảm thấy có lỗi, xoa xoa hai bên má em
" Không có mà.... chỉ là chị không quen khi chồng cứ bám lấy chị như vậy thôi.... nhưng chị vẫn thương chồng mà... thật đấy.... chị xin lỗi, đừng buồn mà"
Mina im lặng, không nói hay phản ứng gì. Một lúc sau, em thở ra một hơi, ôm lấy Nayeon, đến bên tai cô hỏi nhỏ
" Nayeonie, chị.... có muốn có em bé không???"
Nayeon rất ngạc nhiên vì sao em lại hỏi như vậy
" Tất nhiên là muốn, có một đứa trẻ trong nhà không phải rất vui hay sao??"
Mina cúi mặt vào hốc cổ chị, hít lấy mấy hơi
" Nhưng em lại không thích đâu Nayeon.... chị biết sao không???"
......
" Có em bé sẽ rất đau, hơn nữa, chị cũng sẽ rất mệt, mà quan trọng là, chị sẽ không có bên em trọn vẹn được.... cho nên là, bây giờ em tận dụng lấy từng giây bên chị, để sau này khi có con rồi thì không có riêng tư như vậy được a~"
Lời nói có vẻ trẻ con nhưng cũng rất chân thành.
Khi yêu thì tính độc chiếm của con người rất cao, Mina cũng không ngoại lệ.
Nayeon nghe chồng nói,bất giác cong lên một nụ cười, đưa tay câu lấy cổ em hôn lên cằm, lên môi
" thật ngốc, lại đi ghen với con~ nhưng mà, Mina là kẻ ghen tuông đáng yêu nhất thế gian. Chị nghe lời chồng, không vội vàng nữa, bên chồng nhiều hơn.... bởi vì.... chị vừa nhận ra, bản thân cũng rất thích cảm giác này, rất thích tiếng nhịp tim chồng đang đập liên hồi...... em yêu Mina"
------------------------------------------
Cố gắng lắm dồi 🙂
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co