Truyen3h.Co

HÔN NHÂN ❤[{MINAYEON COUPLE}]

8

paroled

Có vẻ vì hôm qua chăm sóc cho chị nhiều quá mà Mina thật sự đã bị Nayeon "lây bệnh" -_-
   Và, hiện giờ, 7h sáng nhưng em không buồn ngồi dậy đi làm, vẫn dán chặt người trong chăn ôm lấy chị mà nhắm mắt. Nhưng mà, Nayeon lại dậy mất, chị khẽ sờ lên trán em, có chút nóng
    "chồng à...chồng bệnh rồi"
Mina có vẻ không để tâm lắm, vẫn ôm chặt chị như vậy không buông.
Nayeon khổ sở nói
     " Buông vợ ra nào~ để chị đi lấy thuốc cho Mina~ còn phải gọi điện xin nghỉ phép cho em nữa a~"
  Lúc này cái con người kia mới lười biếng mà mở mắt, lười biếng mà lên tiếng
     " Em là tổng giám đốc, nếu không muốn làm thì là không muốn đi, chị định xin phép ai cơ chứ"
     " Vợ à~ nằm yên nào~ vợ không cho em uống thuốc sao???"
  Nayeon vẫn chưa hiểu câu nói lúc sau, cái gì mà không cho em uống thuốc??
      " Em ôm chị như thế này làm sao chị lấy thuốc cho em uống đây??"
Mina tăng lực ở tay, siết lấy Nayeon vào lòng chặt hơn
      " Chị là thuốc của em mà ~~~ chị chỉ cần hôn em vài cái thì sẽ lập tức khỏi bệnh thôi a~~"
   Nayeon ngơ mặt một chút rồi phì cười cái độ trẻ con đó
    " Ha, được được, chồng ngốc"
    Chị cựa người cố thoát khỏi vòng tay kia, nằm hẳn lên trên em, hôn từ cái trán, xuống đến sống mũi cao cao, nhưng cố tình tránh môi em ra mà chỉ hôn tiếp tục ở những vùng xung quanh.
  Mina khó chịu, cái con người ở phía trên thật biết trêu chọc người khác
   " chị nghịch quá rồi vợ yêu à ~"
  Dứt lời, em lập tức chồm người lên cướp lấy môi chị, còn dùng một tay ôm lấy eo, một tay còn lại giữ lấy đầu không cho thoát. Mà cái con người bị hôn kia cũng tự mở một nụ cười tinh nghịch.
    Sau khi dứt ra, Nayeon lợi dụng lấy sơ hở, lập tức nhảy hẳn xuống sàn
    " Liều thuốc tinh thần đã uống rồi, nhưng không thể không uống thuốc hạ sốt được! Chồng nằm yên đó cho chị, dám không nghe lời thì đừng mong chị hôn chồng một cái nào nữa!"
  Nói xong lập tức xuống bếp nấu cháo lấy thuốc, Mina bất đắc dĩ ngồi đó nhìn theo, không dám quậy phá nữa.
.
.
  Một lúc sau, Nayeon vào trong với bát cháo còn nóng, thêm vài ba viên thuốc trắng trắng xanh xanh
     " Chồng mau ăn rồi uống thuốc đi nào."
  Mina nhìn xuống bát cháo, bỗng nghĩ ngợi cái gì trong đầu, lại hướng lên Nayeon nói
    " Vợ đút Mina đi vợ~"
  Nayeon có chút giật mình, người chồng trưởng thành lạnh lùng ôn nhu của cô đâu rồi??? Cái cục nhão nhẹt trước mắt là ai đây???
  Thấy Nayeon nhìn mình như vậy, Mina có vẻ oan ức nói
    " còn không phải do vợ hôm qua.... thì chồng đã không bệnh rồi a~ vợ phải tỏ thành ý chăm sóc chồng một chút chứ????"
Một lần nữa, Nayeon không nhịn được lại cười, vui vẻ nói
     " Được, chị đút cháo cho chồng là được mà, đừng có dùng cái giọng đó nói chuyện a~ mắc cười chết đi được~"
Ăn xong bát cháo, Mina lại ngừng động tác, nhìn chằm chằm vào mấy viên thuốc, không có ý định là sẽ uống.
   Nayeon thấy lạ, em đâu như cô sợ đắng đâu chứ??
    " Myoui đại nhân lại sao đây??? Hay là muốn vợ phải giúp uống thuốc nữa ~"
  Dường như chỉ chờ có vậy, Mina lập tức hỏi, mắt sáng rực như con mèo nhỏ trong mấy bộ phim hoạt hình
     " Vợ sẽ làm sao??"
  AAAA, hôm nay Mina bị cái gì vậy ?? Mặt mũi để đâu hết rồi??? Nayeon đanh mắt lại liếc sang người kia, khiến Mina lạnh sống lưng, lập tức cười cầu hòa
    " haha, đùa thôi, chồng đùa ấy mà, sao lại phiền vợ như vậy????"
  Nói rồi em một hơi đem tất cả thuốc nuốt xuống.
  Nayeon bước đến hôn phớt lên môi em một cái rồi mang bát cháo rỗng ra ngoài
   Mina thả người lại xuống giường, vuốt nhẹ cái đầu đau nhứt
  " Cái gì mà lây bệnh.... chỉ là đùa thôi mà.... không ngờ lại bệnh thật.... haizzz.... virus Nayeon thật lợi hại a"
  Nghĩ đến đây em lại tự cười thêm một cái, nếu là loại virus này, em nguyện bị bệnh cả một đời, nguyện để chị lây bệnh cả một đời.
   " Thật ngốc, bị người ta lây bệnh nhưng vẫn bám dính lấy người ta như vậy~"
------------------------------------------
   

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co