11
Hoàng hôn ngày 25 tháng 12, mặt trời sắp lặn nơi đường chân trời, "cây hoa hồng" do Chúc Kinh Nho tự tay bó được dựng trước cửa quán cà phê Bờ Nam.
"Vẫn đang đợi à?" Đường Trầm nhìn Chúc Kinh Nho đứng bất động trên ban công đã lâu.
Chúc Kinh Nho dựa lưng vào lan can, nhàn nhã ngửa đầu ra sau, tâm trạng vui vẻ ngắm bầu trời, bộ dạng đúng chuẩn ôm cây đợi thỏ.
Đường Trầm bước vào: "Mày đã chim công biểu diễn đến thế rồi, người ta rõ ràng không đón nhận tình cảm mà."
"Chưa chắc đâu." Chúc Kinh Nho cười khẽ.
Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo tới. Y trông thấy bóng dáng quen thuộc kia, nét ung dung thành thói và bất cần đời trên khuôn mặt càng trở nên sống động hơn: "Đẹp không?"
Đường Trầm liếc nhìn Bách Thanh Lâm cách đó không xa: "Đẹp."
"Tao nói tao, không cho mày nhìn anh ấy."
"Mày không nói sớm."
Chúc Kinh Nho bật cười thành tiếng.
Lúc này, Bách Thanh Lâm đi qua gốc cây ngân hạnh đã rụng hết lá. Anh lẳng lặng ngẩng đầu lên nhìn Chúc Kinh Nho.
Hai người nhìn nhau cách một ngã tư đường, dường như lại trở về đêm đầu tiên ấy.
Chúc Kinh Nho cũng đứng trên ban công trò chuyện thân mật với người đàn ông khác.
Ánh mắt họ chạm nhau trong thoáng chốc. Đôi mắt đào hoa luôn ẩn chứa nét cười khiến tâm trí Bách Thanh Lâm hơi đình trệ. Chỉ vài giây ngắn ngủi, anh dường như bị đầu thuốc làm bỏng nên vội vàng chuyển tầm mắt.
.
Đường Trầm nổi da gà khắp người, nuốt hết lời muốn nói vào lại bên trong. Lúc chuẩn bị cút, hắn đột nhiên phát hiện: "Chờ chút, sao mặt mày giống như bị ai véo vậy?"
Chúc Kinh Nho giải thích: "Vốn đã hết dấu rồi nhưng tao cố tình tự véo một lần nữa."
"..." Chỉ tưởng tượng thôi đã khiến Đường Trầm thấy rùng mình.
Chúc Kinh Nho đã đợi được người mình muốn đợi, vui vẻ quay vào trong, tiếp tục vẽ tranh với màu nước.
Bàn tay nam tính mang thứ mỹ cảm tột cùng, đường khớp xương cũng như cơ bắp trơn mượt. Lần này y vẽ bàn tay ấy nhẹ nhàng tước gai hoa hồng dưới ánh nắng, chỉ vẽ chi tiết từ cổ tay trở xuống, để cho người xem vô số không gian tưởng tượng.
Có rất nhiều bức tranh giống vậy, Chúc Kinh Nho không nhớ nổi đã vẽ bao bức rồi.
Có bức hai tay Bách Thanh Lâm bị trói ra sau, có bức mặc áo sơ-mi vê điếu thuốc, có bức cánh tay hơi gập khi pha cà phê, thậm chí còn có bức bóp cổ... Chúc Kinh Nho chống cằm nhớ lại, nheo mắt không ngừng thưởng thức.
Y tựa tên cướp biển đắm chìm trong hành trình tìm kiếm kho báu, muốn hiểu rõ ngọn nguồn bản đồ kho báu, đồng thời tận hưởng những trở ngại gặp phải trên con đường tìm kiếm. Y khao khát tận tay đào lên từng chút một, sau cùng mở rương kho báu, chiếm hữu tất cả.
Đường Trầm bên cạnh nói: "Đi Vân Nam cùng mày rồi tao mới dám chắc chắn, lần này là nghiêm túc."
Chúc Kinh Nho nghĩ không sai. Tình yêu mang tính độc chiếm, ích kỷ và tham lam là quá bình thường, không nghiêm túc thì không thể trở thành cướp biển giỏi.
.
Trước khi vào cửa, Bách Thanh Lâm nhìn thấy "cây hoa hồng" kia, bước chân khựng lại trong giây lát. Anh hờ hững quét mắt vài lần rồi đi vào trong, muốn phớt lờ nhưng lại không thể ngăn hương hoa lọt vào mũi.
Anh cởi chiếc áo khoác sẫm màu, bên trong mặc áo sơ mi xanh khói, trên cánh tay đeo hai sợi dây đai bằng da màu nâu. Sau khi buộc dây tạp dề ra sau lưng, anh bắt đầu bận rộn, căn bản không thể nhìn ra là thích hay ghét.
Một tay cầm cốc cà phê, tay còn lại điều khiển vòi bình đựng kem tươi.
Hầu hết khách hàng đều muốn vẽ hình cây thông Noel trên cốc latte.
Anh làm xong cốc cà phê này thì nhân viên giao hàng cũng vừa khéo bước vào. Cặp kính mới Bách Thanh Lâm đặt làm riêng đã tới. Cặp cũ bị Chúc Kinh Nho chạm vào nên phải vứt đi.
Vốn dĩ nên như vậy.
Khi đeo cặp kính đó, Bách Thanh Lâm không kiểm soát được mà nghĩ tới nụ hôn của Chúc Kinh Nho, cùng hương vodka từng ngửi cảm thấy rất đặc trưng.
Đêm trước đó rất yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng rên rỉ thoát ra từ mũi. Làn da chạm phải hơi lạnh, mềm mại, véo nhẹ là xuất hiện vết đỏ, màu sắc không tối như hình xăm hoa phượng trên cổ tay, cũng không đậm như sợi dây đỏ ở eo.
Đến khi bị nước nóng làm bỏng ngón tay Bách Thanh Lâm mới hoàn hồn, lưng căng cứng tới mức các chuyển động trở nên cứng nhắc.
Lý Văn Tuyết đứng bên cạnh: "Hiếm khi thấy ông mất tập trung lúc pha cà phê."
Bách Thanh Lâm từ tốn ra bếp sau ngâm nước lạnh, sau đó lặng lẽ lau sạch rồi dán băng cá nhân. Khi cúi đầu, anh vẫn ngửi thấy mùi hương hoa hồng.
.
Buổi tối ngày Giáng Sinh rất đỗi nhộn nhịp, mọi người được dịp chè chén say sưa trước trong lúc ngóng chờ năm mới tới. Những khúc tình ca nồng nàn da diết phát ra từ quán bar bên kia đường hết bài này đến bài khác.
Nhạc Xuyên hào hứng muốn gọi Lý Văn Tuyết đi cùng: "Trong đấy đang có play đồng phục. Tôi vào nhìn hai lượt, tình đầu thứ hai mươi cũng có luôn rồi."
Lý Văn Tuyết vội vàng cởi tạp dề: "Đi, đi ngay bây giờ."
Đông Ngâm lập tức gọi lớn: "Thầy Nhạc, chị Tuyết, mau lại xem, mau lại xem."
Video nội bộ được Hoàng Sâm gửi tới. Trong màn hình là sân khấu nâng hạ. DJ và thợ đánh sáng siêu cấp đỉnh, ánh sáng chiếu cực nghệ. Xung quanh ồn ào, Đường Trầm mặc đồng phục blouse trắng, đang nhảy áp sát mặt với một vị khách ngẫu nhiên dưới sự chỉ huy của ánh đèn.
Ba người xem say sưa, còn đưa ra được kết luận rằng Đường Trầm khá hài lòng với vị khách này, mặt áp sát gần như sắp hôn rồi.
Bỗng, Lý Văn Tuyết nghĩ ra: "Cổ đông quán bar cũng lên sàn rồi, vậy ông chủ chắc chắn cũng có mặt."
Vừa dứt lời, ba người đồng loạt ngẩng lên nhìn về phía Bách Thanh Lâm đang ngồi ở vị trí gần cửa sổ, vẫn là khuôn mặt lạnh lùng hờ hững đó, tay đang lật sách.
Nhạc Xuyên tiến lại gần, hỏi: "Đi không?"
Bách Thanh Lâm ngước lên không trả lời, con người đen sẫm tạo cảm giác áp lực vô cùng.
"Nếu ông đã không có ý với người ta thì giờ qua lấy khăn quàng của ông về đi, áo khoác ngày mai tôi sẽ đem trả thay ông. Dây dưa cũng không tốt." Nhạc Xuyên hắng giọng nói tiếp: "Với cả, ông cầm sách ngược rồi."
Quán bar "Perfumum" vô cùng náo nhiệt. Chúc Kinh Nho đang thay quần áo trên tầng ba. Y khoác lên mình chiếc áo phông trắng đơn giản khác hẳn phong cách thường ngày, cũng không đeo khuyên tai. Sau khi rửa mặt, y vuốt ngược tóc, để lộ đường xương gò má thanh thoát, tràn đầy cảm giác thiếu niên, điển trai và phóng khoáng.
Hoàng Sâm đi vào lấy rượu, thoáng nhìn đã bị vẻ thanh xuân tươi đẹp của Chúc Kinh Nho làm cho choáng váng: "Mơn mởn quá ông chủ ơi. Giống hệt tấm ảnh dưới tầng của anh."
"Còn khác xa." Chúc Kinh Nho có một đôi môi cười trời sinh, nhìn thế nào cũng như đang giả vờ ngoan ngoãn. Y đứng trước gương, dùng sức làm vết véo thêm rõ ràng.
Hoàng Sâm làm bộ không thấy. Bất kỳ hành động kỳ quái nào cũng đã trở thành chuyện thường, tâm lý không có chút khả năng chịu đựng thì không thể làm nhân viên của Chúc Kinh Nho được.
"A Ngâm bảo thầy Nhạc với chị Tuyết đều tới rồi, không biết chủ quán có tới không."
Chúc Kinh Nho đưa tay vuốt ve chiếc khăn quàng màu khói đã giặt sạch đặt trên ghế. Hôm nay y chỉ quàng một lần, vẫn rất thơm, rất ấm áp.
.
Tầng một tiếng người ầm ĩ, đám nam thanh nữ tú mặc đủ loại đồng phục khác nhau. Ánh đèn mờ ảo kết hợp cùng tiếng nhạc da diết, sân khấu nâng hạ cũng được trang trí sặc sỡ. DJ là một anh chàng xăm trổ kín cánh tay, có biệt tài trong việc khuấy động bầu không khí.
Pháo hoa khổng lồ nổ "bùm" trên không trung. Tiếng ghi-ta điện và trống inh tai. Những mảnh vụn màu bạc phản chiếu ánh sáng. Trong khoảnh khắc ấy, sự cuồng nhiệt của đám đông lập tức dâng trào.
Đến sát lúc rời đi Nhạc Xuyên và Lý Văn Tuyết vẫn không thuyết phục được ai đó. Bách Thanh Lâm như chuẩn bị ném cuốn sách trên bàn cùng đống hoa hồng vào thùng rác bên cạnh cửa bếp sau. Thôi được rồi, không lay chuyển được, khó xơi quá.
Nhạc Xuyên vốn định thử thêm lần nữa.
Nào ngờ Bách Thanh Lâm đeo cặp kính nho nhã đang phả khói thuốc lại là một con quái vật lạnh lùng đúng tiêu chuẩn, mang theo thứ áp lực bẩm sinh, thậm chí còn cố tình quay đầu nhìn Nhạc Xuyên một lúc, ánh mắt đáng sợ vô cùng.
Lý Văn Tuyết nói: "Lão Bách không thích chỗ đông người, không đi cũng là bình thường."
"Cậu ta sẽ tới." Nhạc Xuyên khẳng định chắc nịch. Vốn dĩ cuốn sách không bị cầm ngược, vừa nãy hắn chỉ gạt vậy, không ngờ Bách Thanh Lâm lại thật sự cúi đầu xác nhận, rõ ràng là có mất tập trung.
.
Vì đông khách nên kéo đến mười giờ quán cà phê mới đóng cửa. Bách Thanh Lâm dùng khăn lau đầu ngón tay. Giọt nước từ từ men theo đường gân xanh, rơi xuống va vào mép bồn rửa. Anh cẩn thận điều chỉnh dây đai trên bắp tay, cuối cùng xắn cổ tay áo lên một chút.
Xong xuôi Bách Thanh Lâm khoác áo khoác, chiếc sơ-mi cotton bên trong chỉ cởi nút đầu tiên, để lộ yết hầu ra ngoài.
Bách Thanh Lâm hạ cửa cuốn. Vết bỏng trên ngón tay âm ỉ đau, băng cá nhân quá thô ráp, cảm giác rất khó chịu.
Đại lộ Ngân Hạnh vẫn tấp nập. Bách Thanh Lâm nghiêng đầu nhìn về hướng đường về nhà. Vạch kẻ cho người đi bộ trước đèn xanh đèn đỏ chỗ ngã tư đường trông rất sắc nét. Anh không khỏi nhớ đến chiếc cổ bị siết chặt đè vào bức tường trắng. Nó trắng sáng mịn tựa như món đồ sứ, khiến người ta muốn cắn.
Bách Thanh Lâm thả lỏng hàng lông mày nhíu chặt, hơi ngửa đầu hít thở. Suy nghĩ không thể kiểm soát và cơn khát khó nguôi ngoai, chung quy nguồn gốc khiến căn bệnh của anh trở nặng đều là do Chúc Kinh Nho tiếp cận không chút kiêng dè hết lần này tới lần khác.
Chiếc áo khoác đã giặt kia không cách nào xua tan sự trống rỗng.
.
Bách Thanh Lâm thả người khỏi danh sách chặn. Anh ngồi trên ghế sofa trong vườn hoa nhỏ trước cửa quán bar, tư thế ngồi có phần thả lỏng hơn bình thường.
Chúc Kinh Nho bắt máy rất nhanh: "Đây là lần đầu tiên anh chủ động gọi điện cho em."
"Ừ."
"Một tiếng "Ừ" không đủ đâu." Giọng Chúc Kinh Nho biếng nhác, tốc độ nói luôn chầm chậm: "Em đoán anh Bách tìm em để đòi lại khăn quàng?"
"Áo khoác của cậu ngày mai Nhạc Xuyên sẽ mang đến."
"Được." Chúc Kinh Nho tiếp tục: "Hôm nay đông người quá, em không xuống được, hay là em ném từ ban công xuống cho anh?"
Bách Thanh Lâm đang chuẩn bị trả lời nhưng Chúc Kinh Nho đã đột nhiên đổi ý: "Cũng không được. Cành cây um tùm dễ mắc lại, hay là để em đeo khăn quàng nhảy từ tầng ba xuống trả anh nhé."
Giọng điệu rất nghiêm túc. Xét sự điên rồ không tuân theo lẽ thường trước giờ của y, thật sự có khả năng làm ra chuyện như vậy.
Bách Thanh Lâm đánh giá bằng một câu không nặng không nhẹ: "Cậu gan lớn thật."
"Không to gan thì sao dám trêu chọc anh."
Lời tán tỉnh mở miệng là tuôn ra, sự mập mờ âm thầm lan tỏa.
Bách Thanh Lâm lần này không im lặng nữa, thản nhiên hỏi: "Định trêu chọc bao lâu?"
"Trêu đến khi nào anh đồng ý thì thôi." Chúc Kinh Nho vừa dứt lời đã nghe thấy tiếng cười khẽ vang lên ở đầu dây bên kia, vô cùng ngắn ngủi, dường như chỉ là hơi thở và cổ họng rung nhẹ, nhưng thực sự đã nghe rõ.
Tai Chúc Kinh Nho nóng bừng, ngay lập tức đổi chủ đề, "Anh Bách, trước đây em nhắn tin nhiều như vậy, anh có xem không?"
"Có."
"Xem rồi mà không trả lời?"
"Không muốn trả lời." Bách Thanh Lâm đứng dậy đẩy mở cửa kính của quán bar, khuôn mặt không chút biểu cảm. Anh nhìn xuống, đầu ngón tay mân mê tay nắm cửa kính vài giây, cảm giác vẫn không thoải mái, "Xuống tầng, Chúc Kinh Nho."
Chúc Kinh Nho kéo khăn quàng lên rồi đẩy cửa bước ra ngoài. Không biết do chịu sự tác động của hormone hay thứ gì khác mà đầu óc vốn khá tỉnh táo giờ lại như bị lửa thiêu cháy. Máu nóng xộc lên khiến tim y đập loạn xạ không theo quy tắc nào.
Y chưa từng bao giờ nghe lời đến thế, thật chết người.
Đi thang máy xuống tầng, tới chân thang máy, Chúc Kinh Nho không khỏi bật cười trước bộ dạng nóng lòng của bản thân. Khóe mắt, chân mày sục sôi sức sống tựa như quay về tuổi đôi mươi, có chút gì đó như lần đầu biết yêu.
Tiếc là tầng một "người đông như biển", lúc nha lúc nhúc, ánh đèn mờ ảo khiến nhìn không rõ. Chúc Kinh Nho mất một lúc vẫn không tìm thấy Bách Thanh Lâm, đành đứng ở chỗ khuất góc trên sân khấu nâng hạ, cúi đầu nhắn tin cho Bách Thanh Lâm.
[ Anh Bách, anh vào trong chưa? ]
Lần này tin nhắn trả lời tới trong một giây.
[ Ừ. ]
Chúc Kinh Nho bị một chữ "Ừ" đơn giản đó làm cho tim loạn nhịp. Đúng là quả quýt dày có móng tay nhọn. Không nhớ rõ bao nhiêu năm trước, có người hỏi y mẫu người lý tưởng của y là gì. Lúc đó y đáp, nhất định phải là người có thể kiểm soát được y. Tốt nhất là tinh tế, thấu hiểu, có thể cùng y vui chơi điên cuồng.
Nửa câu đầu chắc chắn là được, nửa câu sau thì lại hoàn toàn chẳng liên quan gì tới Bách Thanh Lâm.
.
Trong lúc mải chìm đắm trong suy nghĩ, Chúc Kinh Nho không để ý rằng vị trí góc mà y đang đứng đã bị ánh đèn trắng bao phủ, nhanh chóng trở thành tâm điểm chú ý của mọi người. Thợ đánh sáng và DJ rõ ràng không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào để làm nóng bầu không khí tối nay.
Anh chàng DJ xăm trổ đầy tay cầm mic tiến về phía Chúc Kinh Nho: "Không biết hôm nay vị khách nào sẽ được ông chủ của chúng ta chọn để cùng chơi trò tình nhân đây."
Dưới sân khâu hò reo ầm ĩ, chiếc vòng hoa được bện khéo léo cũng đã được ném lên, vừa khéo rơi xuống cạnh chân Chúc Kinh Nho.
DJ hỏi: "Ông chủ chọn ai?"
Chúc Kinh Nho đảo mắt nhìn quanh, mỉm cười chào hỏi mọi người, sau đó nhặt vòng hoa lên. Hình xăm đỏ nơi cổ tay đến là gợi cảm và nổi bật. Ánh mắt y cẩn thẩn dừng lại ở từng người, như thể đang thực sự tìm kiếm "vị khách" mà mình ưng ý.
"Hôn một lần!"
"Hôn hai lần cũng được -"
"Hôn lưỡi, hôn ướt, hôn nóng bỏng, nói chung là phải hôn -"
...
Ánh đèn, theo Chúc Kinh Nho, cùng hướng về một nơi. Các vị khách lần lượt bật đèn flash điện thoại. Ở mép rìa ngoài cùng của sân khấu nâng hạ có một vị trí dành cho khách đơn, vì không thể thấy rõ chính diện sân khấu nên thường xuyên ế khách.
Bóng tối bị xua tan. Nhạc Xuyên hớn hở, nói với Lý Văn Tuyết: "Tôi biết mà, cậu ta không tới thì còn ai tới."
Hơi rượu cùng những âm thanh ồn ào rất giỏi trong việc xâm chiếm đầu óc, mê hoặc thần kinh. Chúc Kinh Nho nhẹ nhàng ném vòng hoa về phía người đàn ông đang đứng tựa lưng vào tường bên cạnh chỗ booth ghế, mắt nhìn chăm chú không chút che giấu.
Bách Thanh Lâm vắt áo khoác trên cánh tay, chiếc kính không gọng mới gác trên sống mũi khiến anh càng thêm lịch lãm và lạnh lùng. Đôi mắt không quen với ánh đèn nên hơi nheo lại. Anh dường như luôn luôn là người đứng ngoài thờ ơ quan sát, chuyện không liên quan đến mình nên không chút dao động.
Chúc Kinh Nho không nhịn được phá vỡ sự im lặng. Y dừng lại trước mặt Bách Thanh Lâm, cúi người hỏi: "Anh Bách muốn em làm gì?"
Bách Thanh Lâm nghe không rõ, xung quanh quá ồn ào, anh cũng không thích bị người ta nhìn ngó. Ánh mắt hơi ngừng lại ở vết nhéo trên gò má của Chúc Kinh Nho: "Cậu nói gì cơ?"
"Em bảo, em muốn hôn anh." Chúc Kinh Nho nói rất khẽ. Khúc nhạc tình ca da diết vang lên, rất nhiều ánh mắt đổ dồn về phía họ, DJ ở đằng xa đang đếm một hai ba, nhân viên pha chế đứng từ trên tầng hai thả cánh hoa xuống.
Chúc Kinh Nho rút một lá bài mới tinh từ chỗ booth ghế. Giữa biển hoa, như thể xung quanh không có ai, đòi một nụ hôn từ Bách Thanh Lâm.
Y vươn tay chạm vào sau gáy người đàn ông, nhẹ nhàng ấn lại gần má mình, sợi tóc lành lạnh.
Lá bài ngậm trong miệng tiến sát đôi môi nhạt màu của Bách Thanh Lâm.
Môi răng cắn nhẹ rồi mới truyền qua, cọ sát lên lá bài. Hơi thở hòa quyện, dính nhớp vô cùng.
Chiếc kính không gọng của Bách Thanh Lâm bị xô lệch. Gân xanh trên cổ tay nổi lên vì dùng sức quá mức. Anh nhìn nốt ruồi son gần trong gang tấc, tai ù đi, trong lòng như có một cơn mưa ồn ào đang trút xuống.
.
Căn phòng trên tầng ba vẫn được bài trí như cũ. Đây là nơi lần đầu Bách Thanh Lâm nhìn thấy cơ thể của Chúc Kinh Nho.
"Không định trả cho anh đâu." Chiếc khăn quàng màu khói rơi xuống ghế sofa, Chúc Kinh Nho cố tình nói: "Anh Bách, tối qua anh véo mặt em, véo làm em đau lắm."
Bách Thanh Lâm đứng bên cạnh ghế sofa đơn, lười lên tiếng. Đường nét cơ lưng càng hiện rõ dưới lớp áo sơ-mi cotton.
Chúc Kinh Nho nói: "Vẫn còn vết này."
"Vừa rồi cậu nói gì?" Đầu ngón tay bị bỏng của Bách Thanh Lâm hơi run, sự bức bối ngày càng rõ rệt.
Chúc Kinh Nho ngẩng lên nhìn đường cằm sắc cạnh của Bách Thanh Lâm, thật muốn cắn vào yết hầu kia. Y có lòng háo sắc cũng có lòng gan dạ, chỉ tiếc vẫn còn quá sớm: "Không nói."
"..."
"Em nói gì cũng không tính." Chúc Kinh Nho chậm rãi nói: "Anh nói mới tính."
Bách Thanh Lâm vốn là người mạnh mẽ, thích kiểm soát, câu nói này hiển nhiên đã làm anh hài lòng. Ánh mắt anh dừng lại ở phần cổ để hở của Chúc Kinh Nho, có thể lờ mờ trông thấy xương quai xanh: "Không cần."
Chúc Kinh Nho: "Có..."
Chưa nói hết câu đã bị cắt ngang.
"Tối qua véo như này." Giọng Bách Thanh Lâm trầm thấp, chậm rãi. Anh vươn tay véo cằm Chúc Kinh Nho hai cái.
Đầu ngón tay thon dài với nốt chai sần cọ mạnh lên vùng da phía trên xương hàm, sượt nhẹ qua dái tai đỏ ửng. Sự bức bối trong lòng đã được xua tan. Anh biết điếu thuốc được lấy ra như nào, hiện tại cũng biết nên cảnh cáo kẻ bịp bợm ra sao.
"Đừng gạt tôi, hiểu chưa?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co