Truyen3h.Co

Honey

14

ChuLc68

Chúc Kinh Nho cúi đầu ngơ ngác nhìn tấm ảnh bị xé nát kia, đến khi tỉnh táo lại mới phát hiện gió thổi rất mạnh. Y tháo khăn quàng cổ, ngón tay lạnh đến mức run rẩy.

Thợ làm bánh ở phía sau nhắc nhở: "Anh Chúc, chủ quán đã về từ sớm rồi."

"Cảm ơn em." Chúc Kinh Nho vẫn giữ nụ cười trên môi. Lúc đi ra khỏi phòng bếp, khuỷu tay y vô tình đụng đổ chiếc cốc thủy tinh.

Trong tích tắc, chiếc cốc vỡ tan thành nhiều mảnh, tạo tiếng giòn tan khi rơi xuống đất.

Thợ làm bánh sửng sốt: "Để em lấy chổi quét..."

Chúc Kinh Nho cúi người nhặt từng mảnh bằng tay rồi vứt vào trong thùng rác, sau đó điềm tĩnh giải thích: "Đây là điềm lành, năm mới "toái toái bình an"."

(Toái toái bình an: 碎碎平安, câu này thường được người Trung Quốc dùng khi chẳng may làm rơi vỡ đồ đạc. Cụm "碎碎" đồng âm với "岁岁", 岁岁平安 có nghĩa luôn luôn bình an)

"Ôi, tay anh không sao chứ?" Thợ làm bánh nhìn thấy bụng ngón tay của Chúc Kinh Nho bị cứa phải, dường như còn chảy máu. Thế nhưng cô nói trễ quá, người đã đi mất rồi. Bóng lưng cô độc, trông lạ thường.

.

Tết Dương lịch, việc kinh doanh của quán bar khá tốt. Phòng VIP trên tầng ba vẫn đóng cửa như thường lệ. Chúc Kinh Nho đang pha trà. Ấm tử sa không biết đã đầy nước từ lúc nào, đến khi bị bỏng y mới hoàn hồn, trông thấy lá trà bừa bãi trên bàn thì khẽ lẩm bẩm kêu lãng phí.

Chúc Kinh Nho lần đầu tiên nếm trải nỗi đau ở mặt tình cảm. Sau khi suy nghĩ một hồi, y dứt khoát cầm bút lên, vẽ mảnh ngọc Quan Âm treo trên đầu ngón tay. Chỉ vài cái nhìn thoáng qua, Chúc Kinh Nho đã nhớ kỹ. Vẽ xong, y đắp tờ giấy lên mặt, như thể bàn tay Bách Thanh Lâm đang áp lên má mình.

Nói không chán nản là giả dối.

Có thể không bận tâm đến việc bị từ chối hết lần này đến lần khác, đó gọi là săn đuổi sắc đẹp. Đỉnh chuỗi thức ăn luôn cầm chắc cái thắng trước sinh vật ở tầng dưới, Chúc Kinh Nho tự nhận mình không hề nắm chắc.

Dễ dàng bị cảm xúc chi phối, dễ dàng nảy sinh cảm giác thấp thỏm, Chúc Kinh Nho hoàn toàn đầu hàng. Nốt ruồi son ở đuôi mắt hiện rõ nét. Y nhắm mắt, hồi tưởng lại từng chút một trong lòng.

Quá phóng túng sao?

Khiến người ta không chịu nổi nữa?

Chúc Kinh Nho biết rõ điểm giới hạn của Bách Thanh Lâm là gì, nên đến giờ y vẫn chưa dám vượt nửa bước qua ranh giới ấy. Dù có tán tỉnh thế nào cũng chỉ dừng ở mức độ vừa phải.

Chúc Kinh Nho chợt nghĩ tới điều gì đó, suy nghĩ một lát rồi đứng dậy, vứt bức vẽ sang một bên, chuẩn bị gọi điện cho Nhạc Xuyên.

.

Hồ chứa nước Văn Nam cho phép câu cá đêm, lần này Nhạc Xuyên đi theo Bách Thanh Lâm để hóng hớt, kết quả không ngờ câu cá lại rất cô đơn, ngồi xem cũng thật nhạt nhẽo.

Trái tim bà tám của Nhạc Xuyên vẫn chưa ngừng nghỉ.

"Thật sự không còn hy vọng sao?"

"..."

"Hai người đi cả đêm lẫn ngày, không xảy ra chuyện gì cả sao?"

Bách Thanh Lâm chăm chú nhìn vào chỗ mồi câu được đèn pin chiếu sáng, như thể núi Thái Sơn có sụp đổ trước mặt cũng không hề nao núng.

Nhạc Xuyên lớn lên cùng Bách Thanh Lâm, đã quen với sự cố chấp vô cùng của anh, không chút hơi người, luôn đâu ra đấy một cách quy củ và trầm lặng.

Nhưng cũng không trách được... Cái gia đình như thế khiến người ta cô độc đến già cũng là chuyện bình thường.

Hắn lẩm bẩm: "Nhỡ đâu ngày mai Chúc Kinh Nho thay lòng đổi dạ, không biết ai sẽ ghen chết đi được đây."

Bàn tay cầm cần câu của Bách Thanh Lâm chậm mất một nhịp. Trong chớp mắt, mồi câu đã bị cá ăn hết nhưng anh lại quên thu dây.

Gió thổi qua mặt nước, Nhạc Xuyên đi ra xa nhận điện thoại.

Bách Thanh Lâm cúi xuống mở một bao thuốc lá mới. Chứng khao khát da thịt và bệnh nghiện thuốc giống nhau, không thể chữa khỏi. Vì gió lớn nên bật lửa không hoạt động, sau cùng anh vẫn không thể châm lửa. Khi mở bình giữ nhiệt, anh lại nhớ đến Chúc Kinh Nho.

Lần đầu gặp nhau bên bờ sông là sự sắp đặt từ trước. Người chủ động nắm mọi quyền chủ động, có thể tiếp cận cũng có thể biến mất, sau khi tán tỉnh thì có thể quay lưng rời đi, không chút lưu luyến bất cứ lúc nào.

Bách Thanh Lâm ghét cảm giác mất kiểm soát, ghét những thứ khó kiểm soát và có khả năng đánh mất, bao gồm cả con người, kịp thời ngăn chặn tổn thất luôn là cách đơn giản mà hiệu quả.

Anh đoán được việc Chúc Kinh Nho sẽ đến quán cà phê, cũng đoán được việc y sẽ nhìn thấy tấm ảnh đó.

Hàng trăm tin nhắn và hình ảnh đột ngột dừng lại vào ngày đầu năm mới, là do Bách Thanh Lâm tự chọn. Anh không hối hận.

.

Nhạc Xuyên xác định đã đi đủ xa mới gọi lại cho Chúc Kinh Nho: "Alo."

"Thầy Nhạc, lại làm phiền anh rồi, thật ngại quá."

"Không phiền, không phiền. Chỉ cần bạn người mẫu đẹp trai đó, những chuyện khác đều là chuyện nhỏ."

Chúc Kinh Nho khẽ cười rồi nói: "Lần này phiền anh đến chỗ tôi lấy khăn quàng, trả lại ông chủ Bách giúp tôi."

Nhạc Xuyên hỏi dò: "Em gọi cậu ta là gì cơ?"

"..."

Nhạc Xuyên nhận được câu trả lời từ sự im lặng đó: "Được rồi. Anh sẽ đi lấy cả hai món đồ của em, đợi lát trả hết lại cho em."

"Được." Chúc Kinh Nho dứt khoát cúp máy.

Tim Nhạc Xuyên chùng xuống. Y nhìn về phía xa, Bách Thanh Lâm vẫn đang ngồi đó.

Còn câu cá à, lần này thật sự hết hy vọng rồi.

.

Chín giờ rưỡi tối, Bách Thanh Lâm về đến nhà. Trước khi bước vào nhà, anh dừng lại một chốc. Sau khi cúi đầu nhìn chiếc điện thoại không có một tin nhắn mới nào, anh gạt bỏ suy nghĩ, đi tắm rửa rồi tiếp tục bật TV xem chương trình thời sự. Trên bàn trà đặt báo và gạt tàn thuốc.

Ngôi nhà trống trải, có lẽ trước đây không cảm nhận được, nhưng giờ đây lại thấy quá yên tĩnh.

Yên tĩnh đến mức khiến người ta cảm thấy cô quạnh.

Mảnh ngọc Quan Âm trên cổ Bách Thanh Lâm luôn được tháo ra khi tắm. Quan Âm không thể chạm nước, một khi để chạm vào sẽ mất đi sự ràng buộc và nguyên tắc, phá vỡ giới luật nhà Phật. Anh đã tuân thủ quy tắc đeo rất nhiều năm.

Lần duy nhất phá giới là vì bị Chúc Kinh Nho dẫn nhảy xuống biển.

Bách Thanh Lâm ngồi đó, bật TV xem chương trình thời sự, tiếp tục lặp lại cuộc sống vốn có đã lên sẵn kế hoạch của mình. Vốn dĩ nên như vậy, không phải sao... Trước khi tắt TV, anh xoa xoa thái dương nhức mỏi, thuận tiện đặt lịch hẹn với chuyên gia tâm lý.

Một lần nữa nằm trằn trọc trên giường trong đêm khuya, thuốc lá không thể xoa dịu sự trống rỗng.

Chỉ khi thực sự chạm vào người khác mới được cứu rỗi.

Bách Thanh Lâm muốn tự cứu bản thân nhưng không thể kìm nén sự khao khát. Anh đứng dậy, cúi gập người, hít thở sâu đầy chán chường, cố gắng trấn áp những suy nghĩ hỗn loạn.

Ba giờ sáng, anh tắm nước lạnh xong, đuôi tóc ướt đẫm đọng đầy những giọt nước, hơi lạnh lan tỏa khắp cơ thể.

Ngón tay Bách Thanh Lâm cứng đờ, đi về phía ban công đang treo quần áo của Chúc Kinh Nho như cam chịu số phận.

Thế nhưng nó trống rỗng.

Ngay sau đó, Nhạc Xuyên bị tiếng đẩy cửa ầm ĩ đánh thức. Hắn giật thót mình với đôi mắt ngái ngủ.

Bách Thanh Lâm sở hữu xương hốc mắt sâu cùng màu mắt sâu hút hút, khi nhìn chằm chằm người khác trông vô cùng đáng sợ, nhất là vào đêm. Giọng nói anh mang theo sự bực bội, vô cùng khó khăn duy trì sự bình tĩnh: "Quần áo của cậu ấy đâu?"

"Trả lại rồi... Em ấy cũng trả lại khăn quàng của ông rồi, ở trên ghế sofa..."

Bách Thanh Lâm quay người, định đi tìm khăn quàng. Hành động mơ hồ để lộ sự nôn nóng không thể kiềm chế.

Nhạc Xuyên: "Sau đó em ấy lại nói không cần áo nữa, bảo tôi vứt đi."

Bóng lưng Bách Thanh Lâm cứng đờ. Anh khựng lại, tay nắm chặt rồi buông thõng một cách bất lực.


Bách Thanh Lâm không chặn số điện thoại của Chúc Kinh Nho, vẫn để ở đó. Về phần tại sao, anh không nghĩ ra được lý do nên cũng không nghĩ nữa.

Sáng mở quán, tối đóng cửa, mọi thứ trở lại với nếp thường. Không cần phải đoán khi nào Chúc Kinh Nho sẽ xuất hiện, càng không cần phải suy nghĩ cách đối phó.

Thói quen nghe tiếng rung của điện thoại tựa như dính nghiện có thể dần cai theo thời gian. Bách Thanh Lâm cúi đầu, buộc tạp dề, xay nhuyễn mẻ hạt cà phê Mandheling mới.

Mùi caramel đắng tỏa ra, sau khi pha xong thêm sữa đặc hoặc sữa tươi mới trở nên ngọt ngào.

.

Hơn một tuần trôi qua trong chớp mắt, Đông Ngâm lau xong bàn, nhìn sang biển hiệu quán bar phía đối diện, đang suy nghĩ tại sao Chúc Kinh Nho lại không đến uống cà phê nữa.

Đột nhiên Nhạc Xuyên vỗ vai cô: "Em gái, anh hỏi em chuyện này."

"Thầy Nhạc có chuyện gì vậy, làm em giật cả mình."

Nhạc Xuyên hạ giọng, hỏi một cách thần bí: "Em có thông tin liên lạc của Chúc Kinh Nho không?"

"Có ạ."

"Gửi lại cho anh."

Đông Ngâm ngơ ngác: "Không phải trước đây hai người kết bạn Wechat rồi sao?"

"Anh đến quán bar tìm thì không thấy người." Nhạc Xuyên chán nản chỉ dám lẩm bẩm: "Đều tại tên kia quá tàn nhẫn, bắt xóa hết trong đêm, không xóa anh có cảm giác sẽ bị đánh chết."

"Em vào cửa hàng lâu như vậy, chưa từng nghe chủ quán nói tục, sao có thể động tay động chân chứ." Đông Ngâm vội vàng quay đầu nhìn qua. Bách Thanh Lâm vẫn như mọi ngày, đứng đó pha cà phê.

"Còn trẻ quá, ngây thơ quá." Nhạc Xuyên kết bạn lại trên WeChat rồi mới thở phào nhẹ nhõm: "Cậu ta ác lắm, ít khi nổi nóng nhưng một khi dữ thì cực kỳ đáng sợ."

Đông Ngâm: "Vậy tại sao phải xóa kết bạn với anh Kinh Nho?"

Nhạc Xuyên thuận miệng nói bừa: "Ghen tị vì anh nói chuyện quá hợp với người ta."

Đông Ngâm bật cười: "Thật sao?"

Nhạc Xuyên tỏ thái độ bất cần: "Tóm lại sau này đừng nhắc đến trước mặt cậu ta, không được nhắc."

Vừa dứt lời, nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến. Chúc Kinh Nho đẩy cửa bước vào, tâm trạng rõ ràng tệ hơn trước rất nhiều. Gương mặt y hơi tái, không có chút hồng hào nào. Đường nét ngũ quan sắc cạnh mang theo vẻ bệnh tật trông càng vô tội. Y không đeo khăn quàng, mặc chiếc áo khoác lông màu đen thuần, ngồi vào vị trí cạnh cửa sổ.

Y mỉm cười, gật đầu chào hỏi Nhạc Xuyên và Đông Ngâm, chỉ duy nhất Bách Thanh Lâm là không thèm liếc mắt.

Viên Dã đi theo phía sau nhíu mày. Gã sở hữu bộ râu lùn phùn xanh nhạt, mang phong thái đặc biệt cùng dáng vẻ phong trần và ngang ngạnh. Gã ngồi xuống ghế bên cạnh Chúc Kinh Nho, hỏi: "Mày thay đổi khẩu vị từ khi nào vậy? Trước đây chê mùi vị giống thuốc Bắc, giờ lại uống vội."

Chúc Kinh Nho không ngẩng đầu, chỉ tay về phía quầy order: "Đi mua một ly latte."

Viên Dã đứng dậy, trong lúc gọi món vô tình chạm mắt với Bách Thanh Lâm. Các sinh vật giống đực đều quen thuộc với ánh mắt này. Gã nhướng mày, khóe môi nhếch lên rất gợi đòn, cố tình quay đầu lại nói to với Chúc Kinh Nho: "Bệnh thì uống nước nóng đi. Latte để tao uống giúp mày."

"Được, tùy mày." Chúc Kinh Nho ngồi thả lỏng người, nhìn ra ngoài cửa sổ. Chiếc khuyên trên tai cực kỳ nổi bật.

Bách Thanh Lâm vẫn pha cà phê như thường lệ, không sai một bước nào. Anh rửa tay đến lần thứ tư rồi dùng khăn lau khô, giấu đi sự khó chịu trong mắt. Anh đưa khớp ngón tay đẩy gọng kính lên, sau đó quay người đi tới chỗ cánh cửa nhỏ ở bếp sau để hút thuốc. Khi châm điếu thuốc, anh lặng lẽ quay đầu nhìn về phía vị trí cạnh cửa sổ.

Người kia quá gần Chúc Kinh Nho.

Viên Dã như bị gai đâm sau lưng, dứt khoát dịch ghế tới ngồi ngang vai Chúc Kinh Nho: "Gọi tao đến chỉ để chơi trò này?"

Chúc Kinh Nho gõ nhẹ đầu ngón tay lên mặt bàn, phát ra tiếng "cạch cạch" đều đều: "Sao có thể, tất nhiên là mời mày uống rượu rồi."

Viên Dã nhìn thấu nhưng không nói ra, uống một hơi cạn ly nước lẫn ly cà phê vừa được bê đến, cười mắng: "Cái tên nhà mày bụng toàn ý xấu. Được rồi, tối nay không có rượu uống thì tao đập nát cái quán nát của mày."

Chúc Kinh Nho bật cười: "Rượu Nhị Oa Đầu[1] đảm bảo đủ."

Bạn cũ gặp lại, nói chuyện gì cũng hào hứng. Bọn họ quen biết đã lâu, gặp nhau tại rừng mưa nhiệt đới Đông Nam Á. Khi ấy Chúc Kinh Nho bầy sạp bán nước khoáng còn Viên Dã dùng một tấm da rắn gã săn được để đổi lấy một chai nước. Sau này không đánh không quen, lừa lọc lẫn nhau, Viên Dã mãi cũng chẳng lừa được Chúc Kinh Nho mấy lần.

Nói chuyện một lúc rồi rời đi, bóng lưng hai người trông rất đẹp mắt, dường như nói hoài không hết chuyện.

Cửa kính quán cà phê đóng lại, trong thùng rác ở bếp sau cũng xuất hiện nửa điếu thuốc. Bách Thanh Lâm vẫn thản nhiên, chẳng qua điếu thuốc rúm ró như bị ai đó dùng ngón tay bóp mạnh rồi dập tắt.

.

Mười giờ tối, Bách Thanh Lâm ngồi trên sofa đếm thời gian. Ánh sáng mờ mờ từ màn hình hắt lên cằm. Anh nhíu mày bỏ người kia khỏi danh sách chặn trên WeChat, vào trang Khoảnh khắc, bài đăng mới nhất là tấm ảnh chụp chung với người đàn ông kia.

Những video và hình ảnh trước đây bị giấu kín giờ đều được công khai. Có hình tấm lưng trần lấm lem sơn, quay đầu nhìn chằm chằm vào ống kính; có hình dưới ánh đèn mờ ảo bị bartender ép uống rượu; có hình nằm giữa biển hoa; có hình đeo kính bảo hộ lái xe đua... Chúc Kinh Nho chẳng ngày nào là yên phận, từng cưỡi ngựa trên thảo nguyên, từng đuổi theo sao băng trên sa mạc, từng chụp ảnh bầy sói trên sông băng, cũng từng ngắm cực quang.

Một phong cách sống hoàn toàn khác biệt với Bách Thanh Lâm.

Mà người như vậy sẽ không thích sự ràng buộc.

Bây giờ chỉ vì một khuôn mặt. Bách Thanh Lâm tắt màn hình, cả người chìm vào trong bóng tối. Tuổi tác ngày càng cao, nhan sắc cũng sẽ già đi, tất cả chỉ là hứng thú nhất thời mà thôi.

Bị từ chối hiển nhiên không cần tiếp tục lãng phí thời gian, vậy nên tìm người khác cũng được.

Bách Thanh Lâm uống thuốc ngủ, đứng dậy định vào phòng ngủ, đúng lúc này điện thoại đột nhiên sáng lên. Chúc Kinh Nho gọi đến cuộc gọi đầu tiên sau những ngày qua.

.

Bách Thanh Lâm hơi sửng sốt, chuẩn bị tắt máy, đầu ngón tay lại lần nữa lướt qua. Lần này là Chúc Kinh Nho cúp máy trước.

Vài giây tưởng chừng như dài đằng đẵng, tiếng rung tin nhắn vang lên cực kỳ rõ ràng.

Trái tim đang treo cao của Bách Thanh Lâm dường như lập tức hạ xuống đất.

[ Anh Bách, em đang dưới nhà anh. ]

[ Anh muốn gặp em không? ]

Chú thích:
Chúc Kinh Nho cố tình đứng đó vài phút, đến khi gió thổi khiến sắc mặt càng thêm tái nhợt thì y mới từ tốn gọi điện. Y đoán người kia chưa chắc đã nghe máy, bèn trực tiếp gửi tin nhắn.

Không cần được cho phép, y đi theo cầu thang lên trên.

Sáu chữ "càng gần quê càng hồi hộp" hiện lên trong đầu y. Trong chuyện tình cảm, câu này để nói về việc không dám đối mặt, không biết nên bắt đầu hay kết thúc như nào.

Thế nhưng trong từ điển của Chúc Kinh Nho không tồn tại câu này. Không có gì là y không dám, nếu sợ thì đã không phải là y.

Ánh sáng lọt qua khe hở của cửa an toàn, Chúc Kinh Nho không vội mở ngay. Y dựa lưng vào tường, gọi cho Bách Thanh Lâm, sau ba mươi giây thì lại cúp máy, tin nhắn nhanh chóng được gửi đi.

[ Lừa anh đấy, em đi rồi. ]

Quả nhiên nghe thấy tiếng cửa an toàn "lách cách" khép lại từ bên trong.

Chúc Kinh Nho hứng khởi tiếp tục nhắn tin: [ Cần em bấm chuông cửa không? ]

Không lâu sau cánh cửa được đẩy mạnh mở ra. Trên mặt Bách Thanh Lâm còn lấm tấm nước. Những giọt nước lăn dọc theo đường quai hàm sắc cạnh, rõ ràng vừa đi rửa mặt xong. Anh đứng bên cửa đợi mười mấy giây: "Vào đi."

Chúc Kinh Nho lúc này mới thò đầu ra: "Thật sự cho em vào sao?"

Bách Thanh Lâm không giỏi nói mấy lời bùi tai.

Chúc Kinh Nho lại thích vậy, thích đúng cái vẻ trầm mặc ít nói này. Khi bước vào nhà, Bách Thanh Lâm cúi người, đặt một đôi dép mới tinh lên trên nền đá, ra hiệu cho Chúc Kinh Nho thay vào. Đường lưng cong mạnh mẽ, mặt và cổ anh đều trắng, trên người không có chỗ nào không trắng.

Chúc Kinh Nho không hề chất vấn Bách Thanh Lâm vì sao lại xé ảnh vứt vào thùng rác. Y như thể xóa sạch những ngày không đến gần đây, tò mò hỏi: "Anh Bách, anh tắm nắng cũng không đen sao?"

"Ừ."

"Hôm đó ở Hải Khẩu em nằm có một lúc trên bãi biển mà phía trước đã không còn trắng như phía sau, bị cháy nắng luôn." Chúc Kinh Nho vào trong nhà là bắt đầu cởi quần áo. Hơi ấm tràn đầy, gương mặt nhanh chóng ửng hồng. Y cởi bỏ áo khoác, áo len cũng cởi luôn, chỉ muốn cởi cả quần cho Bách Thanh Lâm xác nhận.

Bách Thanh Lâm ngước mắt nhìn Chúc Kinh Nho: "Mặc vào."

Chúc Kinh Nho không chút sợ hãi, ngồi trên sofa như ở nhà mình: "Không, trong phòng nóng quá."

Tay Bách Thanh Lâm siết chặt ly thủy tinh.

Chúc Kinh Nho nghiêm túc nhìn anh, một lúc không nói năng gì.

Cảm giác xa cách chậm rãi tan chảy tựa như tuyết bên ngoài. Hơi ấm còn đọng lại trên thành cốc. Bách Thanh Lâm đưa khớp ngón tay đẩy ly thủy tinh, để nó gần người kia hơn, nhỏ giọng nói: "Người tới cùng cậu lúc sáng, cậu ta bảo cậu bị ốm."

Bình hồ lô bịt kín khó khăn lắm mới cạy mở miệng sau nửa ngày suy nghĩ cuối cùng đã nói ra một câu dài như vậy

Chúc Kinh Nho nhún vai: "Không ngủ được, tối ra vùng ngoại ô ngắm hoa, bị gió thổi đến choáng đầu, giờ chắc vẫn còn sốt."

Bách Thanh Lâm nhớ trong hộp thuốc có nhiệt kế, đứng dậy định đi lấy thì Chúc Kinh Nho đột nhiên nắm lấy cổ tay anh.

Rất nhanh, lòng bàn tay anh bị ép đặt lên trán Chúc Kinh Nho. Ấm áp, xúc cảm khi chạm vào da thịt vẫn như lần đầu.

Ngón tay Bách Thanh Lâm không dám dùng sức, xoa nhẹ một lúc rồi thở phào nhẹ nhõm. Anh cúi đầu nhìn đôi mắt đào hoa hơi cong của Chúc Kinh Nho, không quát mắng kêu y buông tay, cứ im lặng giữ như vậy ba, bốn phút.

Chúc Kinh Nho nắm chặt cổ tay Bách Thanh Lâm không buông, thì thầm nhưng giọng cực kỳ rõ ràng: "Người anh nóng thật đấy."

Bách Thanh Lâm không đoán được Chúc Kinh Nho rốt cuộc muốn làm gì, bèn không đoán nữa, vẫn giữ vẻ bình tĩnh, dùng sức tách tay y ra.

Sau đó lòng bàn tay anh khẽ lướt qua mặt Chúc Kinh Nho. Một tiếng "bốp" nhẹ, giống như cái tát không dùng sức của người lớn khi quở trách trẻ con, lại cũng rất giống sự giày vò mang sắc màu tình dục trên giường của tình nhân.

Chúc Kinh Nho vốn đã bất ngờ khi Bách Thanh Lâm không hất tay mình ra, đột nhiên bị tát nhẹ như vậy khiến y ngỡ ngàng. Y ngẩng lên nhìn yết hầu nhấp nhô trên cổ Bách Thanh Lâm, giọng rất nhẹ: "Sao lại đánh người ta."

"Ốm thì phải chịu." Bách Thanh Lâm bỏ lại một câu không mặn không nhạt rồi đi lấy nhiệt kế.

Trong lòng Chúc Kinh Nho không ngừng hồi tưởng về sự va chạm ấy, lúc đo nhiệt độ sau đó cũng rất hợp tác.

Chỉ là sốt nhẹ, không có chuyện gì lớn, dây thần kinh căng cứng của Bách Thanh Lâm hơi thả lỏng, ngồi trở lại ghế sofa đối diện Chúc Kinh Nho.

Hai người đều im lặng đưa mắt nhìn chỗ khác.

Đôi môi được nước làm ướt của Chúc Kinh Nho đỏ ửng. Hôm nay y đến đây không chỉ vì chuyện này. Y ngẩng đầu nhìn những bức tranh vẽ truyền thống Trung Quốc treo trên tường, có núi sông, có hoa lan, có văn trúc, từng nét vẽ đều tràn đầy sự phong nhã.

"Thầy Nhạc nói anh Bách rất giỏi, gia đình thuộc dòng dõi thư hương có tiếng, là con cưng của trời trong số những người đồng trang lứa. Cái gì anh cũng biết, làm gì cũng có kế hoạch." Chúc Kinh Nho thẳng thắn bày tỏ suy nghĩ của bản thân, nghiêm túc nói ra những lời từ tận đáy lòng: "Em là đứa hư đốn, từ bé đến lớn chưa từng lên kế hoạch gì bao giờ, cái gì tùy tâm trạng. Bố mẹ dạy cả đời cũng không dạy được em biết nghe lời. Hồi chưa đầy hai mươi là lúc điên cuồng nhất, không thích tới trường, quá tò mò với thế giới bên ngoài. Lúc đó vì muốn đi ngắm nhìn thung lũng Great Rift, vì em muốn, thế nên em đã đi."

(Thung lũng Great Rift: là thung lũng tách giãn lớn ở Đông Phi do hệ quả của việc va chạm giữa các nguyên tố trong lòng đất tạo nên một rãnh nứt lớn trên bề mặt Trái đất, kéo dài từ Ethiopia tới Mozambique)

"Anh Bách."

"Em là người cuối cùng để bản thân phải chịu uất ức. Thế nên giờ em muốn hỏi lại anh, anh có chút rung động nào với em không?"

Sống lưng Bách Thanh Lâm thẳng tắp, dáng ngồi vẫn như lúc đầu, dường như hoàn toàn không bị lay động. Cơn mưa lớn không ngớt trong lòng anh được lặng lẽ giấu kín. Anh ngẩng lên, nhớ lại thuở nhỏ vì bước nhầm chân vào nhà mà bị phạt quỳ.

Trong ký ức, cha anh không ngừng nhắc đi nhắc lại: "Người là không được phạm sai lầm."

Bách Thanh Lâm nghe theo.

Anh sống trong thế giới "đúng" suốt hơn ba mươi năm, chưa từng phạm sai lầm nào, nhưng cuộc hôn nhân được sắp đặt ấy rõ ràng là sai lầm.

Đạo hiếu, cha mẹ, gia đình, thế tục, đạo đức... Bách Thanh Lâm nhớ lại gia quy mà anh đã học thuộc vô số ngày đêm. Nó khiến con cháu đời đời học cách kìm nén và nhẫn nại, nghe lời và phục tùng.

Một lúc lâu sau, từ cổ họng Bách Thanh Lâm thốt ra một câu có vẻ bình tĩnh và đúng mực: "Tôi không ghét cậu."

Chúc Kinh Nho hỏi: "Là không ghét hay không thích?"

Bách Thanh Lâm không đáp. Chúc Kinh Nho đột nhiên cười khẽ: "Có thuốc lá không?"

Trong bao thuốc chỉ còn một điếu.

Chúc Kinh Nho lôi ra chiếc bật lửa khắc hoa văn sóng nước, châm lửa, ra hiệu cho Bách Thanh Lâm đặt đầu thuốc vào miệng mình, khóe mắt y vẫn mang nét cười, theo sau đó là tiếng "xì" châm lửa.

Y ngậm chặt đầu thuốc, lông mi run rẩy, sau khi nhả khói thì đưa cho Bách Thanh Lâm.

Không lâu sau, người đàn ông nhận lấy điếu thuốc.

Điếu thuốc ấy từ từ được nằm giữa đôi môi của hai người họ, được họ thay phiên nhau hút hai lần, vốn nên là chuyện đầy mập mờ.

Thể diện của người trưởng thành nằm ở sự lặng lẽ, không truy hỏi đến cùng. Chúc Kinh Nho mặc áo rồi rời đi thẳng, tấm ảnh trong túi áo khoác bị y bóp chặt trong tay.

Tấm ảnh thuộc về Chúc Kinh Nho được giữ nguyên vẹn suốt thời gian qua, giờ đây cũng đã bị y dùng tay xé nát, giống như Bách Thanh Lâm trước đây chia làm hai nửa, như thể từ nay về sau hai người sẽ tách biệt rõ ràng.

Tấm ảnh nát vụn rơi xuống nền đá.

"Không nói chuyện tình cảm nữa, anh Bách, em cũng không thiếu bạn bè. Ngủ ngon."

.

Trong phòng rất yên tĩnh, ngón tay Bách Thanh Lâm vẫn giữ điếu thuốc sắp tàn, hơi ấm từ đôi môi Chúc Kinh Nho vẫn còn sót lại. Ấm áp, ẩm ướt, hương nước hoa mùi vodka dệt thành tấm lưới kín trong không khí, nóng lòng muốn nhấn chìm người ta.

Sau cùng anh không thể nói ra lời mà anh muốn nói.

Bên ngoài rất lạnh.

Bách Thanh Lâm cúi đầu nhíu mày, không hiểu vì sao vết bỏng đã lành trên ngón tay lại bắt đầu đau âm ỉ.

Chương 40 <<

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co