7
“Có những người bước vào đời bạn rất khẽ…nhưng để lại mùi hương không bao giờ phai.”
Một tuần trôi qua kể từ ngày Jihoon rời đi. Quán lại trở về với sự yên tĩnh vốn có, nhưng lần này, sự tĩnh lặng ấy lại mang một cảm giác trống vắng đến lạ. Siwoo vẫn mở cửa quán mỗi sáng, vẫn pha cà phê, vẫn chăm sóc những chậu cây thảo mộc. Nhưng anh không còn thấy tiếng chuông gió ngân lên vào mỗi buổi chiều, không còn nghe thấy tiếng cười lém lỉnh của Jihoon, và không còn phải chuẩn bị ly bạc hà sữa lạnh quen thuộc.
Mảnh giấy nhỏ với dòng chữ “Em chỉ hy vọng... mùi hương năm xưa anh vẫn còn nhớ” vẫn nằm gọn gàng trong cuốn sổ ký họa cũ, được đặt trên bàn làm việc của Siwoo. Mỗi khi nhìn thấy nó, một cảm giác hối lỗi và tiếc nuối lại dâng lên trong lòng anh. Anh đã nhớ ra rồi, nhưng lại quá muộn. Anh đã để Jihoon rời đi mà không kịp nói một lời nào.
Siwoo nhớ lại tất cả. Nhớ cậu bé Jihoon hay khóc nhè, hay nghịch ngợm, nhưng lại rất đáng yêu và bám anh như sam. Nhớ những buổi chiều hè hai anh em cùng ngồi dưới gốc cây, nhấm nháp ly bạc hà sữa lạnh do chính tay anh pha từ những lá bạc hà hái trong vườn. Nhớ những câu chuyện cổ tích anh kể, những bài hát ru anh lẩm bẩm khi Jihoon ngủ gục. Tất cả những ký ức ấy, sau bao nhiêu năm ngủ quên, giờ đây hiện về rõ mồn một, sống động và đầy cảm xúc.
Anh nhận ra, sự xuất hiện của Jihoon trong những tuần qua không chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Đó là một sự kiên nhẫn, một sự chờ đợi. Jihoon đã cố gắng chạm vào ký ức của anh từng chút một, bằng những câu chuyện, bằng mùi hương quen thuộc, và bằng sự hiện diện đầy ấm áp của cậu. Anh, Siwoo, người đã sống một cuộc đời điềm đạm và tách biệt, lại được một chàng trai trẻ đánh thức những cảm xúc đã ngủ yên quá lâu.
Ngày thứ tám, khi Siwoo đang tưới cây, điện thoại anh khẽ rung. Một tin nhắn. Từ một số lạ.
Siwoo mở tin nhắn. Dòng chữ hiện ra trên màn hình khiến trái tim anh đập mạnh.
“Anh nhớ rồi. Cậu nhóc hay khóc, ăn vụng bánh, hay giật dây cây bạc hà… chính là em, đúng không?”
Ngón tay Siwoo run rẩy. Anh nhìn dòng tin nhắn, nhìn đi nhìn lại, như thể không tin vào mắt mình. Anh nhớ rồi. Cuối cùng anh cũng nhớ rồi.
Siwoo vội vàng gõ tin nhắn trả lời, nhưng rồi lại xóa đi. Anh muốn gọi điện. Anh muốn nghe giọng Jihoon, muốn nói trực tiếp với cậu. Anh bấm số. Tiếng chuông reo dài. Và rồi, một giọng nói quen thuộc vang lên.
“Anh Siwoo…”
“Jihoon!” Giọng Siwoo có chút run rẩy, xen lẫn niềm vui sướng và hối lỗi. “Anh… anh nhớ rồi. Anh nhớ em rồi, Jihoon.”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc. Siwoo có thể nghe thấy tiếng hít thở nhẹ của Jihoon.
“Em biết mà,” Jihoon nói, giọng cậu nghèn nghẹn. “Em biết anh sẽ nhớ. Chỉ là… hơi lâu một chút thôi.”
“Anh xin lỗi,” Siwoo thành thật. “Anh đã quên quá nhiều. Cảm ơn em, Jihoon. Cảm ơn em vì đã không bỏ cuộc.”
“Em đâu có bỏ cuộc,” Jihoon cười, tiếng cười cậu trong trẻo và ấm áp như nắng mùa hè. “Em chỉ muốn xem anh có tự mình tìm ra không thôi.”
Hai người nói chuyện thật lâu. Siwoo kể về cuốn sổ ký họa anh tìm thấy, về những bức vẽ và dòng chữ anh đã quên. Jihoon kể về cảm giác của cậu khi nhìn Siwoo không nhận ra mình, về sự kiên nhẫn mà cậu đã đặt vào từng ly bạc hà sữa lạnh. Không còn khoảng cách, không còn những câu hỏi lấp lửng. Chỉ có sự chân thành và những cảm xúc vỡ òa.
“Anh nhớ rồi. Cậu nhóc ngày xưa luôn bám anh không rời. Anh nhớ cả… cái cảm giác khi ở cạnh em nữa.” Siwoo nói, giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng.
Jihoon im lặng lắng nghe. Rồi cậu khẽ hỏi: “Vậy… đó là gì vậy anh?”
Siwoo thoáng ngập ngừng. Anh là một người sống nội tâm, không dễ dàng gọi tên những cảm xúc sâu kín nhất của mình. Nhưng với Jihoon, anh muốn thành thật.
“Anh không chắc đây gọi là yêu,” Siwoo khẽ nói, giọng anh trầm hơn mọi khi, như một lời thì thầm. “Nhưng nếu em muốn gọi nó như vậy… thì anh không phản đối.”
Đầu dây bên kia, Jihoon bật cười. Tiếng cười trong trẻo, nhẹ nhõm và đầy hạnh phúc. “Em hiểu rồi, anh Siwoo.”
“Khi nào em quay lại?” Siwoo hỏi, giọng anh đầy hy vọng.
“Em không biết nữa,” Jihoon đáp. “Có lẽ là… mùa hè năm sau. Em sẽ quay lại. Và uống thêm nhiều bạc hà sữa lạnh của anh.”
Siwoo mỉm cười. “Anh sẽ chờ em. Và anh sẽ pha cho em những ly bạc hà ngon nhất.”
Một năm sau.
Mùa hè lại đến. Thị trấn Yuwon vẫn bình yên như vậy, những con sóng vẫn vỗ về bờ cát, và gió biển vẫn mang theo mùi mằn mặn quen thuộc.
Jihoon, giờ đã là sinh viên năm cuối, lại vác ba lô trở về căn nhà bà ngoại. Lần này, cậu không còn bước đi với sự hồi hộp và những câu hỏi không lời. Thay vào đó là một sự mong chờ, một niềm hân hoan rạng rỡ.
Cậu đẩy cửa quán . Tiếng chuông gió ngân lên trong trẻo.
Siwoo đang đứng phía sau quầy bar. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt anh dịu dàng và đầy tình cảm. Một nụ cười thật tươi nở trên môi anh, không còn chút xa lạ nào.
“Chào cậu,” Siwoo nói, giọng anh ấm áp như nắng mùa hè. “Mùa hè này, cậu về sớm thế?”
Jihoon cười rạng rỡ, bước đến quầy. “Vâng. Em nhớ mùi bạc hà của anh quá.”
Siwoo mỉm cười, bắt đầu chuẩn bị ly bạc hà sữa lạnh. Anh không cần hỏi, vì anh biết, đây vẫn là món yêu thích của Jihoon, và cũng là món gắn kết hai người.
Jihoon nhìn quanh quán. Mọi thứ vẫn vậy, vẫn ấm cúng và yên bình. Nhưng có một điều mới.
Trên tấm bảng menu nhỏ được treo ngay cạnh quầy bar, dưới dòng chữ “Cà phê & Mùi hương cũ”, Siwoo đã viết thêm một mục mới, bằng nét chữ nắn nót của mình
“Bạc hà sữa lạnh – dành cho những người từng bị lãng quên, rồi được nhớ lại.”
Jihoon đọc dòng chữ đó, tim cậu chợt ấm áp lạ lùng. Cậu nhìn Siwoo, Siwoo cũng nhìn lại cậu, ánh mắt đầy ý nghĩa. Mùi hương bạc hà lan tỏa trong không khí, như một lời nhắc nhở về những ký ức đã tìm đường trở về, về một tình cảm đã được ươm mầm từ những điều nhỏ bé nhất.
Yêu thương không cần phải rực rỡ – đôi khi chỉ là một ly bạc hà mỗi chiều.
Ký ức nếu đủ đẹp, sẽ tìm đường trở về.
Có người bước vào đời bạn rất khẽ… nhưng để lại mùi hương không bao giờ phai.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co