[HYBRID] 𝙇𝙤𝙫𝙚 𝙢𝙚 𝙩𝙝𝙚 𝙬𝙖𝙮 𝙮𝙤𝙪 𝙡𝙤𝙫𝙚 𝙮𝙤𝙪𝙧 𝙝𝙚𝙖𝙧𝙩
Chap 6
Mỗi ngày trôi qua trong ngôi nhà nhỏ của họ đều được lấp đầy bởi những thanh âm êm đềm và những cử chỉ chăm sóc ngọt ngào. Khi màn đêm buông xuống và ánh đèn vàng ấm áp được thắp lên, góc phòng khách nhỏ lại trở thành thiên đường riêng của hai người.
Jeongguk thường ngồi tựa lưng vào thành ghế lớn, dang rộng một cánh tay để em tự nhiên rúc vào lòng mình, hai chiếc đuôi bông xù đen trắng cũng tình tứ mà quấn quýt lấy nhau. Ở không gian bình yên này, đôi "sóc cu" nhẹ nhàng cùng nhau nhớ lại những câu chuyện cũ, câu chuyện hồi còn bé của mình trước khi gặp nhau bởi em tò mò lắm, em cứ thắc mắc mãi vì sao một chú sóc mạnh mẽ điển trai như gã lại chưa từng để một người nào bước chân vào trong trái tim gã. Gã kể cho em nghe về những câu chuyện kịch tính hồi gã còn đi săn, về một nhành hoa mới đâm chồi bên bệ cửa sổ, hay đơn giản khen ngợi rằng em ngọt ngào ra sao, mềm mại đến nhường nào trong mắt mình. Jeongguk say đắm em lắm nên có phút giây nào là gã để em rời xa khỏi lòng mình được đâu, gã để em cuộn tròn như bé mèo con đang làm tổ trong lòng mình, em tựa vào lồng ngực rắn chắc ấm áp của gã rồi chăm chú lắng nghe theo giọng kể trầm ấm dịu dàng bên tai.
Jimin yêu gã lắm, yêu những khoảnh khắc giản dị đời thường này của hai đứa vô cùng, mỗi khi nghe thấy gã thêm mắm thêm muối vào câu chuyện của mình hay pha trò trêu em thì em lại khúc khích cười, tiếng khúc khích cười của em lanh lảnh tựa như những tiếng chuông trong trẻo vang lên ở các ngôi đền, điện mà gã từng đi qua và nghe thấy. Tiếng cười của em không chỉ làm ấm áp không gian trong phòng mà còn làm gã rung động không thôi. Đôi mắt một mí híp lại thành sợi chỉ nhỏ dễ thương lắm, thậm chí những ngón tay búp măng mũm mĩm của em lấp ló xuất hiện sau tay áo, hương thơm phấn em bé pha chút hương đào thoang thoảng tỏa quanh em, đôi má hồng hây hây cùng với sự mềm mại đến cặp má phúng phính của em làm gã mê mẩn lắm, gã tưởng như mình đang lạc vào vùng đất kẹo bông vậy, mềm mại ngọt ngào đến nỗi khiến gã chỉ muốn cắn một miếng thật to để được thỏa mãn cái cảm giác khát khao rực cháy này.
Gã yêu em lắm, em ơi.
Cách đây mấy hôm, khi gã và em âu yếm nhẹ nhàng sau những cơn sóng tình mãnh liệt thì gã có kể rằng: "Hôm nay tôi đi săn thì có đi qua mấy cặp đôi sóc đang chia tay nhau để mà đi xa, tôi thấy người bạn đời của họ tặng cho họ một chiếc khăn len đấy, nhìn thích lắm." và mọi người đoán xem Jimin sẽ phản ứng như thế nào? Dĩ nhiên em nhận ra ngay lập tức ý muốn của người bạn đời tương lai của mình là gì, nên mấy nay, em chăm chú học cách đan khăn lắm, thậm chí em còn học cả cách đan áo khoác gió cho gã nữa cơ. Vì là lần đầu học đan nên em cũng khá vụng, em còn gọi cả cho người bạn thân của mình để cậu ấy hướng dẫn cho em đan, mặc dù nhiều lúc em đan nhầm rồi em lại phải gỡ ra đan lại, cũng hơi bực mình một chút nhưng điều đó không là gì so với niềm hạnh phúc khi thấy gã trân trọng đeo khăn, khoác áo của em đan cho gã.
Nên giờ chúng ta đang thấy cảnh này đây, trong lúc lắng nghe gã kể chuyện, em cũng không quên đan chiếc khăn và chiếc áo khoác gió cho gã, em tỉ mỉ đan từng hàng từng hàng một, cứ mỗi lần em đan nhầm hay đan hỏng thì đôi môi của em lại nũng nịu bĩu ra, khiến gã thích thú vô cùng. Gã hiểu tấm lòng của em dành cho mình nên gã yêu thương em lắm, gã âm thầm cổ vũ tiếp sức cho em qua những nụ hôn nhỏ rải rác từ vầng trán em xuống đôi mắt sợi chỉ rồi xuống chỏm mũi bé xinh và hai bên má mềm, cuối cùng là "chóc" một cái thật kêu lên đôi môi em.
Tiếng hai cây kim đan bằng gỗ va vào nhau "lách cách, lách cách" đều đặn tạo nên một nhịp điệu vô cùng êm tai. Từng sợi len màu xanh rêu ấm áp mềm mại được em khéo léo đan cài, gửi gắm vào đó cả tình yêu và sự kiên nhẫn.
Mỗi khi Jimin hoàn thành xong một hàng len, Jeongguk lại cúi xuống, hôn nhẹ lên đỉnh đầu em rồi khẽ mân mê vành tai mềm của em hoặc nắm lấy những ngón tay hơi mỏi của em để xoa bóp dù cho gã biết em mạnh mẽ ra sao nhưng em là bé nhỏ của gã mà, nên để em làm gì gã cũng lo lắng, sốt ruột lắm. Thỉnh thoảng, Jeongguk lại thấy em ướm thử thân áo đang đan dở lên bờ vai rộng lớn của gã, đáng yêu lắc lắc đầu để đánh giá chiếc áo đó rồi ngước đôi mắt trong veo lên hỏi: "Anh xem chiều dài thế này đã vừa chưa?". Nhưng em ơi, em nhìn gã như thế này thì làm sao mà gã có thể chú tâm vào chiếc áo được. Gã một bên cố gắng kéo lại linh hồn mình về với thân xác thay vì bay đến cạnh em rồi bay vòng vòng xung quanh em như chú cún đang vẫy đuôi mừng chủ, một bên yêu thương nhìn vào mắt em rồi thủ thỉ: "Chỉ cần là em đan, dài hay ngắn tôi cũng sẽ khoác nó".
Những buổi tối của em và gã đơn giản lắm, nhẹ nhàng bên nhau, lắng nghe những thanh âm quen thuộc luôn phát ra mỗi ngày, hương thơm từ chiếc nến thơm dịu dàng tỏa khắp phòng khiến em hạnh phúc vô cùng, một cảm giác bình yên mà ai ai cũng muốn có trong đời.
Khi tiết trời chuyển sang thu, khu rừng phía sau nhà khoác lên mình tấm áo màu vàng rơm rực rỡ thì cũng là lúc những chùm hạt dẻ bắt đầu chín rộ. Như một thói quen hằng ngày, mỗi buổi sáng cuối tuần, hai người lại dành cho nhau thời gian bên nhau, gã và em cùng nhau xách theo những chiếc giỏ mây nhỏ rồi nắm tay nhau bước vào khu vườn để bắt đầu buổi "hẹn hò hái lượm" đầy ngọt ngào. Giữa không gian ngập tràn tiếng lá khô xào xạc dưới chân thì tiếng cười, thanh âm nói chuyện của cả hai đã làm rực rỡ cả một khu vườn, gã thì luôn chu đáo dọn dẹp gạt bỏ đi những cành cây, hòn đá có thể khiến em bị xước da, vấp ngã còn em thì vẫn luôn là em thôi, vô tư tận hưởng quãng thời gian nhẹ nhàng nhất của cả hai. Em không chỉ là một em sóc có vẻ đẹp mĩ miều mà em còn là một em bé sóc của Jeongguk nữa nên biết sao giờ, em được gã chiều lắm.
Những quả hạt dẻ xù xì, bao bọc bởi lớp vỏ gai nhọn hoắt như những chú nhím nhỏ treo lơ lửng trên cành cao. Biết em thích tự tay nhặt những hạt dẻ bóng bẩy nên gã chọn một cành cây thấp rồi dùng đôi bàn tay rắn rỏi khéo léo bóc tách lớp vỏ gai xù xì bên ngoài để lộ ra hai, ba hạt dẻ màu nâu thẫm bên trong, nhìn ngắm xem chúng đã đạt tiêu chuẩn của mình chưa thì gã mới đặt gọn gàng vào lòng bàn tay em. Jeongguk mong chờ nhìn chằm chằm em như đang hối thúc rằng em hãy thưởng cho gã đi, gã đã nhớ những lời em vô tình nói với gã cách đây từ rất lâu. Mà được cái là em hiểu ý gã lắm, dù mới ở cạnh nhau có chút thời gian nhưng em có thể tự tin khẳng định rằng em vô cùng hiểu gã, em có thể biết rằng tâm trạng gã đang như thế nào chỉ qua lời nói, biểu cảm của gã nên ngay sau khi em reo lên khe khẽ như một đứa trẻ nhận được quà, ánh mắt lấp lánh niềm vui thì em liền kiễng chân lên nhanh nhảu tặng cho gã một nụ hôn nhằm nói lời cảm ơn, em nghĩ rằng thật tuyệt biết bao khi gã vẫn luôn nhớ tới sở thích của em dù cho lời nói đó em cũng không quá để ý mà chỉ vô tình kể ra.
Em hạnh phúc lắm, anh ơi.
Đang hái ở những cành cây gần mình thì gã thấy ở trên mấy cành cây cao cao kia có nhiều quả hạt dẻ chín ngon vô cùng đang tỏa ra hương thơm lừng một góc cây, gã đang tính xem làm như nào để hái được chùm ấy thì gã chợt nghĩ ra một giải pháp cực kì tối ưu, Jeongguk liền di chuyển ra đứng ngay phía sau em(thông cảm vì gã nghĩ gã làm đấy luôn), vòng hai tay ôm ngang eo rồi nhấc bổng em lên một cách nhẹ nhàng vì không muốn để em phải tốn công hóa về hình sóc nhỏ. Jimin đang tò mò nhìn theo gã thì bỗng dưng bị bế lên trên cao, em có chút giật mình nhưng biết rằng gã sẽ bảo vệ em nên em vừa bật cười khúc khích vừa đung đưa đôi chân trong không trung để tận hưởng cảm giác ở trên cao. Gã thấy vậy thì cũng cưng chiều chiều theo ý của em, gã đưa cánh tay thẳng lên cao hơn rồi mới nhẹ nhàng nhắc em: "Bé ơi, em đừng quên lấy những hạt dẻ đó xuống nhé". Em nghe vậy liền quay về với mục đích chính của mình, tay em liền nhanh nhẹn hái lấy chùm quả chín mọng trên cao thả vào chiếc giỏ em đang đeo bên hông, em cứ thoăn thoắt lặp lại những hành động đó cho đến khi trên cành cây đã hết những quả ngon. Rồi khi gã nhẹ nhàng đặt em xuống đất, cả hai vô thức đứng sát nhau khiến hơi thở cả hai hòa vào cái lạnh chớm thu. Gã mỉm cười cúi xuống gạt đi mấy sợi tóc mai dính trên trán em sau những lúc chơi đùa, còn em thì đưa tay phủi những vụn lá khô vô tình vương trên bờ vai rộng của gã, tiện thể thơm lên hai bên má gã vài nụ hôn(em nhớ hơi gã lắm).
Đến buổi chiều muộn thì chiếc giỏ mây đã đầy ắp những hạt dẻ tròn trịa nên hai người cũng quyết định đi về nhà, một phần vì đã hái đủ hạt dẻ còn phần lớn là vì cả hai đều nhớ những lúc âu yếm nhau, em nhớ những nụ hôn yêu thương của gã còn gã nhớ được ôm em vào trong lòng.
Trên đường đi bộ về nhà, ánh hoàng hôn nhuộm vàng cả lối đi, gã một tay xách giỏ, một tay nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn của em cho vào túi áo khoác của mình để ủ ấm. Họ lại tiếp tục nói những kế hoạch cả hai sẽ cùng nhau làm vào tối nay, chẳng hạn như tối nay sẽ cùng nhau rang một mớ hạt dẻ nóng hổi, khói thơm nghi ngút hay là những phút giây quấn quýt âu yếm nhau ở chiếc tổ trong phòng ngủ.
Đêm nay, vầng trăng thu tròn và sáng trong một cách kỳ lạ, rải một thứ ánh sáng bạc lung linh, phủ lên không gian một màn sương mờ ảo như cổ tích. Sau khi cùng nhau ăn mớ hạt dẻ rang nóng hổi, gã khẽ nắm tay em dắt ra phía hiên nhà như một thói quen quen thuộc của cả hai vào mỗi đêm tối. Cơn gió đêm mơn man mang theo cái se lạnh của núi rừng, nhưng khoảng cách kề cận giữa hai cơ thể lại sưởi ấm tất cả.
Nhìn góc nghiêng của em dưới ánh trăng, đôi mắt trong veo phản chiếu ánh sao trời làn da mịn màng như phát sáng và đôi tai bông xù mềm mại khiến lồng ngực gã bỗng cuộn lên một cảm xúc mãnh liệt. Trái tim gã đập liên hồi, dồn dập và nghẹn ứ nơi cổ họng. Gã biết rằng khoảnh khắc này chính là lúc gã không thể giấu kín tâm tư của mình thêm một giây phút nào nữa, tình cảm nơi trái tim dành cho em đã mãnh liệt đến nỗi nếu không bày tỏ thì trái tim gã sẽ nổ tung mất. Gã nhẹ nhàng xoay người em lại để cả hai đối diện nhau, đôi bàn tay lớn, hơi thô ráp của Jeongguk hơi run rẩy nâng lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Jimin. Ánh mắt gã nhìn sâu vào mắt em, đong đầy sự si mê, trân trọng và cả sự thành kính của một tín đồ dành cho đức tin của mình, mặc dù mỗi ngày đều nhìn ngắm vẻ đẹp vô thực này của em nhưng mỗi lần dáng vẻ em xuất hiện trong mắt gã lại là một lần gã rung động thêm. Phải làm sao đây hỡi em của gã ơi, em rực rỡ đến nỗi những vì tinh tú trên trời cũng phải cúi mình trước em, những bông hoa tỏa bung sắc cũng phải nghiêng mình đặt một nụ hôn đầy kính cẩn lên bàn chân mềm mại trắng nõn nà của em.
"Ban đầu, tôi không có chút suy nghĩ nào rằng mình sẽ có được người bạn đời bởi mỗi lần tôi gặp người khác, họ cũng sẽ sợ hãi và chạy đi. Nhưng may mắn sao, Chúa để cho tôi nhìn thấy em vào ngày hôm ấy. Em ngay lập tức hớp hồn tôi bằng sự hồn nhiên, xinh đẹp của mình, vẻ đẹp thuần khiết của em tựa như đang thắp sáng lên một tia sáng nhỏ nhưng đầy kiên cường trong ngôi rừng đáng sợ của tôi, em xua tan đi mọi sự lạnh lẽo bằng sự ấm áp, tốt bụng và trong sáng của mình. Từ khi ấy, tôi dành tình cảm cho em mà tôi không hề hay biết. Mỗi ngày có em bên cạnh, tôi lại cảm nhận được tình cảm của mình dành cho em mãnh liệt đến nhường nào, nhiều khi tôi hận không thể giấu em trong nhà, không để em bước ra khỏi tầm mắt của mình. Tôi yêu em, rất nhiều nên em ơi, liệu em có muốn ở lại bên tôi, để tôi che chở em dưới đôi cánh của tôi không?"
Thực ra em đã đoán được đêm nay gã sẽ dứt khoát tỏ với em tình cảm của gã nhưng em không có ngờ rằng, cảm xúc của gã trao cho em nồng nhiệt chân thành đến nhường này, nên khi lời ngỏ yêu vừa dứt, giọt nước mắt hạnh phúc của em vô thức lăn dài trên má tựa như những giọt sương lấp lánh từ mặt trăng - hay còn được gọi là những giọt nước mắt của nàng tiên cá. Sự rung động từ tận sâu tâm can khiến lồng ngực em phập phồng, bờ môi em khẽ run rẩy không thốt nên lời. Cảm xúc em hiện tại đang quá mãng liệt, em cảm thấy không có một từ nào có thể miêu tả tình cảm của em dành cho gã nên em không trả lời, em quyết định dùng hành động thay cho lời nói của mình. Jimin khẽ kiễng chân rồi chủ động áp sát bờ môi mình vào môi Jeongguk thay cho lời đồng ý.
Nụ hôn bắt đầu bằng một sự chạm nhẹ đầy e ấp, run rẩy của hai tâm hồn đang hòa chung một nhịp. Nhưng rất nhanh sau đó, cảm xúc dồn nén bấy lâu bùng nổ, gã siết chặt vòng tay ôm lấy eo em, kéo em sát vào lồng ngực vững chãi, biến nụ hôn trở nên sâu sắc và mãnh liệt hơn, gã cảm nhận được chút vị mằn mặn nơi em bên cạnh sự ngọt ngào. Vì muốn em ngừng khóc, quên đi cảm xúc vỡ òa ấy và tận hưởng tình yêu mãnh liệt của mình nên bờ môi gã nồng nhiệt mút mát, cuốn lấy cánh môi mềm mại của em như vừa muốn khảm sâu hình bóng em vào sâu trong tiềm thức vừa muốn cuốn trôi đi mọi suy nghĩ lí trí của em. Cảm nhận được sự an ủi từ Jeongguk, Jimin ngoan ngoãn tựa hẳn vào lòng gã, tin tưởng phó mặc bản thân mình cho gã rồi vòng tay qua cổ gã để đáp lại, cảm nhận rõ rệt hơi ấm, sự che chở tuyệt đối và sự chiếm hữu mãnh liệt của gã.
Vầng trăng đêm nay không chỉ là một phông nền tĩnh lặng, mà dường như đã hóa thành một vị chứng nhân dịu dàng và vĩnh cửu cho lời thề nguyện của hai người. Dưới vòm trời đêm rộng lớn, vạn vật xung quanh đều như tự nguyện lùi lại phía sau, nhường chỗ cho vầng trăng duy nhất trên cao buông màn sương mờ ảo xuống bao bọc lấy họ. Trăng như một ngọn hải đăng của lòng tin, âm thầm ghi dấu khoảnh khắc hai tâm hồn chính thức hòa làm một, hứa hẹn sẽ mang theo sự chân tình này trong suốt những tháng năm dài rộng của cuộc đời phía trước.
Khi nụ hôn nồng nàn khẽ khép lại, cả hai vẫn không rời nhau nửa bước bởi vẫn còn dư âm của những cảm xúc mãnh liệt vừa qua, gã nới lỏng vòng tay sao cho vừa vặn để em có thể tựa đầu vào khuôn ngực vững chãi của mình, trong khi hai cánh tay gã vẫn ôm trọn lấy bờ vai em từ phía sau nhằm che chở cho em trước cơn gió đêm se lạnh, thi thoảng gã lại in lên đỉnh đầu em vài nụ hôn. Hai người cùng im lặng ngước mắt nhìn lên vầng trăng kiêu hãnh đang tỏa sáng giữa bầu trời đêm, sự im lặng này không khiến ta cảm thấy gượng gạo mà ngược lại, nó còn đem đến sự thoải mái và chút bình yên trong tâm hồn. Dưới ánh trăng bạc, chiếc nhẫn bạc đơn sơ mà gã vừa lấy ra từ túi áo khẽ lấp lánh khi gã trân trọng xỏ vào ngón áp út của em. Bàn tay to lớn vững vàng của gã lại đan chặt vào bàn tay nhỏ bé của em, mười ngón tay khít khao không một kẽ hở.
Gã và em, cuối cùng cũng chính thức bên cạnh nhau.
Thời gian trôi qua, màn đêm dần loãng ra và nhường chỗ cho những tia sáng đầu tiên của ngày mới. Vầng trăng chứng nhân từ từ lặn xuống sau rặng núi xa, nhường lại bầu trời cho ánh bình minh rực rỡ. Ánh nắng ban mai màu hồng đào dịu nhẹ bắt đầu len lỏi qua làn sương sớm, chiếu rọi lên hiên nhà rồi sưởi ấm đôi tình nhân suốt đêm qua vẫn tựa vào nhau không rời.
Jimin khẽ cựa mình, hàng mi cong dài chớp chớp rồi từ từ mở mắt đón lấy ánh mặt trời. Khi ngước mắt lên, thứ đầu tiên em nhìn thấy chính là ánh mắt ngập tràn tình yêu của gã đã hướng về mình từ bao giờ, Jeongguk cúi xuống và đặt một nụ hôn chào buổi sáng thật nhẹ lên vầng trán của em, gã khẽ thì thầm: "Chào bé sóc nhỏ của tôi, một ngày mới bắt đầu rồi". Em luôn tận hưởng việc được gã âu yếm lên từng tấc cơ thể mình vào buổi sáng sớm lắm, em cũng rất thích được cùng gã chào đón buổi sáng sớm bằng những cơn sóng tình nhẹ nhàng mà sâu sắc nên mỗi lần gã và em ít nhất cũng phải hơn một tiếng mới rời được giường sau khi cả hai đã tỉnh(thực chất là hài lòng và thỏa mãn sau cuộc làm tình).
Những tia nắng sớm rải một lối đi vàng óng ánh từ hiên nhà vào trong bếp lại chào đón một ngày mới ngập tràn tiếng lách cách của kim đan, hương vị ngọt ngào của hạt dẻ và một hành trình hạnh phúc mới của gã và em, mỗi ngày trôi qua thật bình dị nhưng đầy hạnh phúc.
Một chương mới đã bắt đầu, ngọt ngào và đầy hứa hẹn của cả hai.
Gã và em.
Em và gã.
End.
5/07/2026.
Sau 5 năm mình mới quay lại viết lách nên nếu văn phong mình có gì không ổn, mọi người hãy cứ cmt góp ý cho mình nhé. Chúc cho mọi người có một ngày cuối tuần thật yên bình và vui vẻ nha, biết đâu mình hẹn gặp mọi người trong fic tiếp theo 😋
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co