Chap 13
May mà Tưởng Trì không lên cơn điên chạy tới làm loạn, gã chỉ hung tợn trợn mắt với Lý Long Phúc lúc đi ngang qua lớp học thôi.
Kẻ đầu têu Kim Thăng Mân: "Thằng Tưởng Trì này bị điên thật rồi, mày đã nói là không thích Hoàng Huyễn Thần nữa mà nó còn lên cơn như thế..."
Lý Long Phúc: "..." Tôi nói thế thật, nhưng không phải là ngài vừa ném tôi xuống hố à?
Buổi sáng là tiết của Lý Thư Nhã, đầu tiên, cô thông báo chuyện sau kì thi cuối tháng sẽ đổi chỗ ngồi dựa trên thành tích, rồi trầm ngâm một lát mới nói tiếp: "Cuối tháng thi xong là lễ Quốc Khánh rồi, hàng năm trường chúng ta luôn tổ chức dạ tiệc Quốc Khánh, bạn Mạnh Âu sắp xếp một chút, mỗi lớp mười hai đều phải diễn một tiết mục."
Cán sự môn Ngữ Văn kiêm ủy viên văn nghệ - Mạnh Âu: "Vâng!"
Lý Long Phúc đang bận làm bài. Kim Thăng Mân chơi xong một ván, quay đầu đã thấy Lý Long Phúc đang tô tô vẽ vẽ trên giấy nháp, cậu ta nhổm tới xem một chút, nhìn không hiểu.
Kim Thăng Mân: " Phúc Phúc, mày làm thật đấy à?" Cậu ta cho rằng Lý Long Phúc sẽ lại như những lần trước kia, mồm tuyên bố chăm ngoan hiếu học như hô khẩu hiệu, nhưng hô xong thì sóng vẫn hoàn sóng.
Nhưng có vẻ như lần này Lý Long Phúc không nói đùa, trong khoảng thời gian này cậu ta không thấy Lý Long Phúc chép đáp án nữa, toàn là tự làm.
Lý Long Phúc ép buộc mình nhìn đi nhìn lại cái đề bài liếc qua cũng ra được đáp án, rồi viết viết tính toán mấy lần ra nháp, vẻ mặt ngây ngô: "Chứ sao nữa? Tao hứa với ba là sẽ thi... Đại học rồi."
Lúc đầu cậu định nói là đại học A, nhưng Lý Lonh Phúc sợ Kim Thăng Mân cho là mình bị Hoàng Huyễn Thần kích thích thành điên rồi, nên ngoắt một cái chỉ nói là thi đại học.
Kim Thăng Mân nhìn mấy công thức kí hiệu kia đã thấy đau đầu: "Mua một cái là được rồi, Phúc Phúc, mày tính thi thật đấy à?"
Trước kia ba người bọn họ luôn nói vậy, thi không đỗ thì mua đại một cái chứng nhận tốt nghiệp là được, trong nhà cũng không phải nuôi không nổi bọn họ.
Cậu ta nghĩ là Lý Long Phúc sẽ phụ họa theo, nhưng Lý Long Phúc lại thản nhiên liếc sang Kim Thăng Mân: "Kim Thăng Mân".
Lý Long Phúc đặt bút xuống, tay chống cắm, ung dung nói: "Mày là con một, nếu sau này nhà mày xảy ra chuyện gì, mày phải đứng ra gánh vác, mày tự hỏi chính mày đi, mày gánh vác nổi không?"
Sau này nhà họ Kim thật sự gặp phải không ít chuyện, nhưng hết lần này tới lần khác, trừ ăn chơi nhảy múa ra thì Kim Thăng Mân cái gì cũng không biết, hoàn toàn không thể trông cậy được, ngoài ra cũng do Lý Long Phúc kia trực tiếp đẩy nhà họ Kim vào đường cùng nữa. Liên quan tới chuyện này, mặc dù Lý Long Phúc không phải là nguyên thân, nhưng bây giờ nếu cậu đã là nguyên thân thì cậu có trách nhiệm phải giúp Kim Thăng Mân và Hàn Trí Thành tránh đi tất cả những cực khổ do nguyên thân gây ra.
Ví dụ như nam chính Tưởng Trì.
Hay ví dụ như ánh trăng sáng Hoàng Huyễn Thần.
Cuối cùng thì Kim Thăng Mân vẫn chỉ là một cậu trai mười bảy mười tám tuổi, hoàn toàn không nghĩ xa đến vậy. Cậu ta nhìn vẻ mặt chững chạc nghiêm trang của Lý Long Phúc, chột dạ thu tầm mắt lại, lắp ba lắp bắp nói: " Phúc, Phúc Phúc, tao, tao chưa nghĩ xa đến vậy."
"Vậy từ bây giờ mày bắt đầu nghĩ đi."
"Ừ, ừm."
Mặc dù không nói rõ, nhưng cả ba người bọn họ đều ngầm thừa nhận Lý Long Phúc là trung tâm của nhóm. Mặc dù Kim Thăng Mân vẫn chưa hiểu lắm, cũng không cảm thấy chuyện nghiêm trọng đến vậy, nhưng Lý Long Phúc đã nói thế, cậu ta vẫn mơ mơ hồ hồ nghe theo.
Hoàn toàn khác với cái khí thế hống hách bạo lực khi đánh nhau với người khác ở ngoài.
Giữa trưa, lúc Lý Long Phúc xem bài tập, cảm thấy tóc hơi vướng, thế là nói với Kim Thăng Mân buổi tối học xong muốn đi cắt tóc.
Kim Thăng Mân đang mím môi mím lợi chép từ đơn, thấy Lý Long Phúc nói chuyện phiếm với mình thì mau chóng đặt bút xuống, có thể lười biếng được bao nhiêu thì tranh thủ bấy nhiêu. Cậu ta nhìn cái đầu của Lý Long Phúc: "Lúc trước mày bảo là muốn nuôi dài để buộc lên cơ mà? Không muốn nuôi nữa à?"
Lý Long Phúc: "..." Đấy là nguyên thân nói, không phải tao nói.
Tóc dài buộc lên hợp với kiểu con trai con gái có ngoại hình anh tuấn, Lý Long Phúc lại không hợp lắm. Lần đầu tiên nhìn thấy Lý Long Phúc, ai cũng sẽ cảm thấy cậu là một đứa bé ngoan, một học sinh tốt, cười lên còn có hai lúm đồng tiền.
Nếu như thật sự muốn nuôi tóc dài, Hàn Trí Thành hợp hơn nhiều.
Kim Thăng Mân xin của bạn nữ bàn trước cái kẹp tóc: "Mày kẹp tạm lên đi, tan học tao đi cắt với mày."
Nguyên thân không thích cắt tóc, nhưng Lý Long Phúc thật sự cảm thấy rất vướng, cậu tiện tay túm mớ tóc mái lên rồi dùng kẹp ghim lại thành chỏm trên đầu.
Kim Thăng Mân thấy buồn cười: "Phúc Phúc, trông mày như đứa trẻ con ấy."
Lý Long Phúc cũng không biết bây giờ trông mình như thế nào, cậu bắt Kim Thăng Mân mau chóng chép nốt từ đơn. Lúc thấy mặt Kim Thăng Mân nhăn lại như trái mướp đắng chỉ sau một giây, không hiểu sao cậu lại có cảm giác rất thỏa mãn.
Cậu cười cong cả mắt, lúc thu tầm mắt khỏi người Kim Thăng Mân, lại đúng lúc đụng phải ánh nhìn của Hoàng Huyễn Thần đang bước vào từ cửa sau.
Lý Long Phúc: "..."
Không biết có phải là ảo giác của cậu không mà cậu lại cảm nhận được nét cười bé xíu xiu gần như không thể thấy được từ trong mắt Hoàng Huyễn Thần.
Có cái gì buồn cười?
Hàn Trí Thành đang lượn lờ trên diễn đàn của trường, vô tình thấy được một bài đăng về Lý Long Phúc. Hồi trước, bài đăng liên quan đến Lý Long Phúc luôn nhét đầy sticker, nội dung bình luận ở dưới cũng toàn là trào phúng cậu cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga.
Nhưng bài đăng này lại khác, chủ nhà không đăng sticker lên mà là ảnh chụp của Lý Long Phúc, từ góc độ trong ảnh có thể thấy được cái này được chụp lén.
[Thật có lỗi với chị em, nhưng tôi sẽ thoát anti đầu tiên. Hôm nay Lý Long Phúc buộc chỏm đâm lên trời, đâm cả tôi luôn rồi /hình ảnh /hình ảnh /hình ảnh]
[Chủ nhà nghiêm túc đấy à? Lý Long Phúc là tên đểu đó, mau tỉnh dậy!]
[Tôi thấy là ảnh của lầu trên chắc chắn không có thêm filter đâu, là hàng real đó, Lý Long Phúc buộc cái chỏm tóc trông cưng quá trời!]
[Nghe nói là Lý Long Phúc không thích Hoàng Huyễn Thần nữa, là thật à?]
[Không phải đâu, đổi cách theo đuổi thôi, tôi nghi ngờ là cậu ta định để đến đại học rồi theo đuổi tiếp.]
[Vậy thì không sao đâu, chắc chắn Hoàng Huyễn Thần thi đại học A, Lý Long Phúc thì, ừm, thôi vẫn nên trở về làm tên phá của đi.]
[Lầu trên đừng quá đáng như thế, Lý Long Phúc cũng không làm chuyện gì xấu, mấy cô gái kia đều là tự mình thích Lý Long Phúc nên cam tâm tình nguyện đấy chứ. Mà Lý Long Phúc cũng đâu có chân đạp nhiều thuyền, theo đuổi Hoàng Huyễn Thần lâu như thế, đã ai thấy cậu ấy mập mờ với ai khác chưa? Tôi thấy là Lý Long Phúc tốt đấy chứ.]
[Đồng quan điểm với lầu trên, trước giờ tôi chưa từng thấy nhân phẩm của Lý Long Phúc có vấn đề, không biết vì sao mấy người lại ghét cậu ta như vậy, thù người giàu à?]
Thế là Hàn Trí Thành trơ mắt nhìn hướng gió của bài đăng thay đổi, một nhóm người kiên trì khẳng định nhân phẩm của Lý Long Phúc có vấn đề, là tên đểu cáng không có thuốc chữa; một nhóm khác thì bị mắng lây nên trực tiếp đứng về phía Lý Long Phúc.
Hàn Trí Thành đọc hết cả cuộc đại chiến mới lướt lên xem mấy tấm ảnh chụp Lý Long Phúc buộc chỏm, để coi Lý Long Phúc có thể đẹp trai đến cỡ nào chứ? Nó lớn lên với Lý Long Phúc, nhìn cũng nhìn chán rồi.
Đợi hình tải xong, gương mặt của Lý Long Phúc đập vào mắt.
Mặc dù là chụp lén, nhưng độ phân giải lại tốt đến không ngờ, lông mi Lý Long Phúc dài đến cỡ nào đều thấy được. Cậu trai trong tấm ảnh có một buộc một chỏm tóc trên đầu, đang nói gì đó với tên lưu manh vô lại ngồi cùng bàn, chụp phía mặt sườn nên thấy được mũi cậu rất cao, nhưng chóp mũi nhỏ nhắn, con mắt ngoài câu trong vểnh, cười lên khiến ánh nắng bên cạnh cũng không rực rỡ bằng.
Hàn Trí Thành: "!!!"
Phúc Phúc đẹp trai quá, tôi cũng yêu!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co