Chap 15
Chỉ còn khoảng mấy ngày nữa là đến kì thi, mọi người trong lớp ngoài cặm cụi ôn bài thì còn tranh thủ lúc Hoàng Huyễn Thần không có ở đây, chạy tới bàn người ta bái lạy rồi sờ sờ mấy cái để dính chút hơi thở của học bá, không mong bay được lên mây xanh, nhưng cũng xin đừng cho ngã xe.
Lúc đầu Kim Thăng Mân với Hàn Trí Thành chỉ định tỏ vẻ chăm chỉ một chút thôi, hoặc cũng do chính bọn họ không nghĩ rằng bản thân có thể kiên trì được. Nhưng sau khoảng hai ngày bị Lý Long Phúc bắt làm bài, hai người cũng tìm được chút vui thú từ trong học tập, chỉ có một chút thôi, còn kém rất xa sức hấp dẫn của game đối với bọn họ.
Ba mẹ hai nhà Kim Hàn lần đầu thấy con trai mình mang theo sách vở về, lúc cho chúng tiền tiêu vặt cũng không đâm trán trách móc nữa.
Lý Minh lên mạng xem mới biết hàng ngày Lý Long Phúc đều ngồi học đến ba giờ sáng, khi ấy mới hiểu ra Lý Long Phúc nói muốn thi đại học không phải là nói đùa.
Lý Long Phúc chơi bời lêu lổng thì Lý Minh lo lắng, Lý Long Phúc cố gắng học tập thì ông còn lo lắng hơn, trên điện thoại thường xuyên xuất hiện tin tức học sinh lớp mười hai của trường nào đó thức đêm học quá độ nên đột tử, cả nhà họ Điền thậm chí còn tranh thủ lúc Lý Long Phúc đi học mà mở một cuộc họp gia đình ngắn ngủi.
Vào ngày thi, Lý Long Phúc vừa thi xong một môn, đang nghe bạn học xung quanh so đáp án thì điện thoại rung lên mấy lần, cậu mở điện thoại vào Wechat, nhóm chat nhà họ Lý hiển thị có tin mới, tất cả đều là trích dẫn đường link của các bài báo.
Khi Lý Long Phúc đọc được tiêu đề của mấy bài báo kia: "..."
[Một học sinh lớp mười hai ngất trong ngày thi, nguyên nhân là vì ---]
[Thức đêm học bài có hại cho sức khỏe, vừa chơi vừa học mới đúng đắn!]
[Nam sinh tuổi mười bảy đã hói đầu là vì sao? Để biết rõ hơn mời ấn theo đường link.]
...
Kì thi chỉ hai ngày là kết thúc, ngày thứ ba đã có kết quả.
Kim Thăng Mân nhìn phiếu điểm vừa được phát, mãi không bình tĩnh nổi, vẻ mặt đờ đẫn. Cho đến khi Lý Long Phúc dùng tay chọc mấy lần, cậu ta mới chậm rãi quay sang nhìn Lý Long Phúc, ánh mắt dần trở nên không thể tin được. Cậu ta múa may tờ phiếu điểm: " Phúc Phúc, tao không nhìn nhầm chứ? Tao thi được hơn hai trăm điểm!"
Lý Long Phúc tươi cười: "Vậy lần sau thi bốn trăm đi."
Kim Thăng Mân đã vui vẻ đến sắp bay lên trời, pentakill cũng không khiến cậu ta có cảm giác thành tựu như vậy. Cậu ta đứng lên, khó nén kích động: " Phúc Phúc, tao chạy qua xem Trí Thành thi được bao nhiêu điểm!"
Điểm của Lý Long Phúc cậu ta đã biết rồi, không thừa không thiếu, vừa tròn ba trăm.
Cái này đương nhiên không phải là thực lực chân chính của Lý Long Phúc, sau khi tính đủ điểm rồi, phần còn lại Lý Long Phúc đều cố tình điền sai đáp án, nếu không thì cậu đã có thể phân cao thấp với Hoàng Huyễn Thần.
Lần này Hoàng Huyễn Thần lại đứng thứ nhất, 737.
Trong lớp hò hét ầm ĩ, tất cả mọi người đều đang sôi nổi bàn luận, bạn cùng bàn với Hoàng Huyễn Thần đương nhiên không dám thảo luận với anh, đã sớm chạy đến một đám khác mà buôn chuyện.
Lý Long Phúc nhìn về phía Hoàng Huyễn Thần mấy lần, anh đang đọc sách, dáng gò má mượt mà, hiện ra chút lạnh lẽo không hợp với cảnh vật xung quanh.
Kim Thăng Mân đi chưa được bao lâu, Lý Long Phúc đã nghe thấy tiếng cậu ta với Hàn Trí Thành trên hành lang, tao mắng mày mày chửi tao, cứ thế ỏm tỏi cho đến lúc gặp Lý Long Phúc.
Hai mắt Hàn Trí Thành tỏa sáng, nó thở hổn hển: " Phúc Phúc, ông đoán xem tôi thi được bao nhiêu điểm?"
Lý Long Phúc đặt bút xuống, tay chống cằm, nhướng mày: "Bao nhiêu?"
Thấy Lý Long Phúc cổ vũ như vậy, Hàn Trí Thành cực kì vui vẻ: "Được những 297, cao hơn chó Mân 30 điểm! Cho nên từ nãy tới giờ nó cứ đánh tôi vì ghen ghét."
"Thật sao? Giỏi quá." Lý Long Phúc dỗ cho Hàn Trí Thành vui vẻ, Hàn Trí Thành cực kì thích Lý Long Phúc như vậy, nó khoe khoang với Lý Long Phúc xong lại tiếp tục chế giễu Kim Thăng Mân đầu óc ngu si, tứ chi phát triển. Hai người này không nói được hai câu tử tế đã bắt đầu lao vào nhau đấm đá.
Lý Long Phúc quan sát bọn họ một lát, xác định là bọn họ chỉ đang trêu nhau, thế là nhìn về phía Mạnh Âu đang đi lên bục giảng.
Hôm nay Mạnh Âu buộc tóc đuôi ngựa cao, cứ đi một bước là cái đuôi ngựa lại vung vẩy một chút, trông tuổi trẻ dào dạt, trong lớp đã có rất nhiều người vô thức nhìn về phía cô.
Đúng là đẹp thật, ánh mắt Kim Thăng Mân không tồi. Lý Long Phúc nghĩ thầm.
Khách quan mà nói, Lý Long Phúc rất thích những người như Mạnh Âu, biết rõ mình muốn cái gì, và luôn cố gắng để đạt được mục tiêu của mình. Lúc cậu thu tầm mắt về, Hoàng Huyễn Thần lại nhìn sang cậu, vừa hay nhìn thấy hết cảnh Lý Long Phúc nở nụ cười nhìn theo bóng lưng Mạnh Âu.
Hoàng Huyễn Thần khẽ nheo mắt, tức là để ý người khác rồi chứ gì?
Hình ảnh Lý Long Phúc đứng dưới dù của anh vào tuần trước, hàng mi dài đựng đầy hơi nước, dáng vẻ như chú nai con ngây thơ mà vô tội bỗng hiện lên trong đầu Hoàng Huyễn Thần.
Đúng là nhóc lừa đảo.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co