Truyen3h.Co

|HyunLix| Độc Chiếm

Chap 21

VincenteSodre

Từ Chương Bân ở đầu dây bên kia "đù" một tiếng, xong còn nói: "Không thể nào? Vậy là giờ hai người đang hẹn hò à?"

Hoàng Huyễn Thần rũ mắt: "Em ấy đang giận dỗi."

Từ Chương Bân càng con mẹ nó kinh ngạc, liên tiếp chửi "đù" mấy tiếng: "Vậy để tôi quỳ luôn với ông nội Phúc Phúc kia, dám giận dỗi với ngài."

Hắn nói xong lại cảm khái: "Chậc, biết ngay là không nên hỏi ông mà, Lý Long Phúc chẳng phải đúng gu ông sao."

Nghe ra được sự trêu ghẹo trong lời nói của Từ Chương Bân, Hoàng Huyễn Thần chỉ cười, không nói gì.

Bóng đêm bên ngoài dần đậm đặc, không bao lâu sau, trong đêm đen nổi lên cơn gió lốc.

Hoàng Huyễn Thần cúp điện thoại, xoay tròn nó trong tay, rũ mắt.

Không có mấy người thân thiết được với Hoàng Huyễn Thần, nhưng những người gần gũi với anh đều biết Hoàng Huyễn Thần có một cọng lông bệnh.

Hoàng Huyễn Thần là người thích cái đẹp, cực kì thích.

Với những đứa con riêng có bộ dạng đẹp mắt, anh đều sẽ mềm lòng hơn một chút, nương tay hơn một chút. Đối với Hoàng Huyễn Thần mà nói, ngắm gương mặt đẹp là một loại hưởng thụ của thị giác, không liên quan đến tình cảm.

Trong truyện không nói tới điểm ấy, nên bây giờ Lý Long Phúc cũng không rõ, càng không biết hiện giờ cậu đang nhảy nhót trên gu thẩm mỹ của Hoàng Huyễn Thần.

Vẻ ngoài của Lý Long Phúc đúng chuẩn gu của Hoàng Huyễn Thần, đây cũng là lí do mà Lý Long Phúc có thể quấn lấy Hoàng Huyễn Thần lâu như vậy.

Với điều kiện của Hoàng Huyễn Thần, từ nhỏ đến lớn người thích anh vô số kể, trong đó thầm mến hay công khai, bình thường hay không bình thường, Hoàng Huyễn Thần đều đã xử lý không biết bao nhiêu người.

Nhưng chỉ riêng Lý Long Phúc.

Trước đó Hoàng Huyễn Thần chỉ đơn thuần cảm thấy vẻ ngoài của cậu không tệ, nhưng tính cách đúng là không ưa nổi, nếu xử lý thì thật đáng tiếc.

Nhưng gần đây, Hoàng Huyễn Thần nhếch khóe môi, ngay cả tính cách cũng đi theo sở thích của anh rồi.

Có điều hình như bạn nhỏ đang giận dỗi, Hoàng Huyễn Thần nghe thấy hết cuộc đối thoại của Lý Long Phúc và Tưởng Trì ở bên ngoài hội trường.

Ai cho em ấy lá gan muốn đi thì đi?

Con ngươi đen nhánh của Hoàng Huyễn Thần cuồn cuộn bóng đêm.

Tiểu Lục nhẹ nhàng đẩy cửa, thò đầu vào ngó, chớp chớp mắt: "Anh ơi, ba ba gọi anh ạ."

Hoàng Huyễn Thần cười: "Ừ."

Tiểu Lục nhẹ nhàng đóng cửa lại, rón rén xuống lầu, người phụ nữ đợi ở dưới chân cầu thang vội ôm chặt lấy bé con, la lên: "Sao mặt lại trắng bệch như vậy? Hắn dọa con à?"
Tiểu Lục vùi đầu ở cổ người phụ nữ: "Không ạ."

Cô ta xoa lưng cho Tiểu Lục, ngồi xuống ghế sô pha, lườm người phụ nữ ở phía đối diện: "Tại sao cứ phải để Tiểu Lục đi? Cô xem con bé bị dọa rồi này!"

"Chị đừng như vậy, hắn đối với Tiểu Lục như thế nào chị còn chưa thấy sao? Do Tiểu Lục nhát gan thôi, nếu con bé biết tranh giành hơn một chút, bám chặt lấy hắn thì còn phải lo về mấy thứ xấu xí kia sao?" Ả ta không có con cái, chỉ có vẻ ngoài và công phu giường chiếu, thấy Hoàng Huyễn Thần có vẻ nhân nhượng Tiểu Lục nên cố ý giữ mối quan hệ với hai mẹ con này.

Tiểu Lục thò đầu ra từ cổ mẹ mình: "Các anh chị không phải là mấy thứ xấu xí."

Trương Bạch Lộ cười đến quyến rũ, đây là thói quen của ả: "Có phải thứ xấu xí hay không, xem ai thảm nhất là biết mà."

Lời này quá cao siêu, Tiểu Lục nghe không hiểu, bé con lắc tay mẹ mình: "Ý của dì Lộ là sao ạ?"

Ánh mắt Trương Bạch Lộ rơi xuống cánh tay trắng nõn như ngó sen của Tiểu Lục, trên cổ tay bé con đeo một sợi dây đỏ, bên trên còn lủng liểng một viên ngọc, nhìn qua thì không có gì đặc biệt, nhưng điểm khác biệt to lớn nhất chính là sợi dây này được Hoàng Huyễn Thần tặng cho.

Cái ngày Tiểu Lục tròn ba tuổi, Hoàng Huyễn Thần phái người mang quà đến bữa tiệc, lúc ấy tất cả đều sợ ngây người, từ đó về sau, Tiểu Lục và mẹ của con bé có quyền nói chuyện hơn một chút.

Hoàng Huyễn Thần là con thứ ba, trên anh còn có một người anh trai và một người chị gái, phía dưới có một đám em trai em gái. Dù sao thì nhà họ Hoàng cũng có tiền, nuôi vậy có nuôi nữa cũng được, nhưng người chân chính xứng đáng với cái danh cậu chủ, lại chỉ có mình Hoàng Huyễn Thần.

Hiện giờ chủ nhân của nhà họ Hoàng cũng đã định sẵn Hoàng Huyễn Thần chính là chủ nhân đời tiếp theo, là người thừa kế của gia tộc họ Hoàng, không ai dám đắc tội anh, dù cho trong mắt Hoàng Huyễn Thần căn bản không có sự tồn tại của bọn họ.

Những đứa lớn lớn gặp Hoàng Huyễn Thần còn đỡ, có thể miễn cưỡng không để lộ sự sợ hãi, nhưng đám lít nhít chừng mười tuổi thì nói chuyện lắp bắp, còn đám nhỏ nữa thì có khi bị dọa cho khóc luôn.

Bọn họ đối với Hoàng Huyễn Thần, là vừa tôn kính vừa sợ hãi.

Dạo trước có một hôm buổi tối trời mưa, Hoàng Huyễn Thần từ trường trở về, tâm tình có vẻ rất tốt, còn bế Tiểu Lục chơi đùa một lát. Hoàng Huyễn Thần rất đẹp, là người đẹp nhất trong thế hệ này của nhà họ Hoàng, dù sao thì mẹ anh cũng xuất thân từ nhà quyền quý, nên xương cốt máu thịt trong người sẽ không thay đổi.

Mặc dù Tiểu Lục rất sợ, nhưng thấy anh trai không lạnh lùng như mọi khi, nên chưa đầy một lát sau đã cười toe toét, mẹ con bé đứng ở bên cạnh nhìn mà trái tim treo cổ họng.

Hoàng Chi Nham là ba của Hoàng Thanh Hoàn, gã xem trọng con của vợ cả, luôn thưởng thức và bảo vệ đứa con trai này, thấy thằng bé có tâm trạng tốt bèn hỏi có phải gặp chuyện gì vui ở trường không.

Hoàng Huyễn Thần nhéo khuôn mặt đầy thịt của Tiểu Lục, khẽ gật đầu.

Tâm trạng của anh tốt, tiếng chuyện trò trong nhà cũng to hơn một chút.

Tối hôm đó là ngày Hoàng Huyễn Thần cho Lý Long Phúc mượn dù. Cậu thiếu niên có đôi mắt xinh đẹp, không dám nhìn anh, dáng vẻ miễn cưỡng khi nhận cây dù thật đáng yêu.

Sáng hôm sau, buổi tự học bắt đầu bằng cơn mưa xối xả, ào ào trút xuống từ trên trời, vài cành thông trong trường đung đưa theo gió.
Kể từ khi ngồi chung bàn với Hoàng Huyễn Thần, mỗi ngày Lý Long Phúc đều đến rất sớm, Hoàng Huyễn Thần chưa đến cậu sẽ tranh thủ đi vệ sinh, luôn cố gắng để không phải tiếp xúc với anh ta.

Kim Thăng Mân đứng nói chuyện nên không thấy đau lưng, cậu ta ngồi cùng bàn với Mạnh Âu, cực kì đắc ý, nhìn Lý Long Phúc ngày ngày lo lắng hãi hùng còn cảm thấy hơi buồn cười.

Ngoài Lý Long Phúc ra, những pháo hôi như Kim Thăng Mân hoàn toàn không biết gì về Hoàng Huyễn Thần, có thể trực giác mách bảo bọn họ Hoàng Huyễn Thần hơi nguy hiểm, nhưng cụ thể như thế nào, Lý Long Phúc rõ hơn bọn họ nhiều.

Hoàng Huyễn Thần đổi sang mặc đồng phục mùa thu, màu xanh lam phối với màu trắng, anh vừa bước vào đã có rất nhiều người vô thức nhìn theo.

Lý Long Phúc cúi đầu, đang mải chat.

Hoàng Huyễn Thần thản nhiên nhìn cậu, chỉ thấy được cái đỉnh đầu xù xù mềm mại của Lý Long Phúc. Cho đến tận khi anh ngồi xuống, Lý Long Phúc mới nhận ra là Hoàng Huyễn Thần tới rồi.

Lý Long Phúc hơi hoảng hốt, dịch sang bên cạnh, tiếp tục cúi đầu chơi điện thoại.

[ Thành Thành muốn thi đại học: Phúc Phúc, sao hôm qua Hoàng Huyễn Thần lại tặng hoa cho ông vậy?]

[Phúc Phúc: Tôi cũng không biết.]

[Chó Mân đã tiến bộ một trăm: Cái này tao biết, đáng lẽ là bí thư lên tặng, nhưng nghĩ đến vụ chụp ảnh kỉ niệm nên cậu ta muốn để cho mấy người đẹp đẹp trong lớp đi, nên mới kêu tao, chắc là Hoàng Huyễn Thần cũng vậy.]

[Thành Thành muốn thi đại học: Mày đẹp chỗ nào? Lớp trưởng chúng mày bị hỏng mắt à, hôm qua mày đứng cạnh Mạnh Âu xấu điên lên được.]

[Chó Mân đã tiến bộ một trăm: Để buổi trưa bố mày cho mày biết cái gọi là hối hận vì làm người.]

Lý Long Phúc thấy chủ đề đã bị Hàn Trí Thành lái đi mất thì cười. Hàn Trí Thành và Kim Thăng Mân còn đang chửi nhau trong nhóm chat, Hàn Trí Thành mắng Kim Thăng Mân đầu óc ngu si tứ chi phát triển, chẳng đâu vào đâu, Kim Thăng Mân chửi Hàn Trí Thành là thằng lùn diễn kịch, cậu ta vẫn còn cay vụ lần trước ở quán net, khi cảnh sát tới Hàn Trí Thành lại giả vờ ngất, thấy chết không cứu.

Vào học, Lý Long Phúc tắt điện thoại.

Cậu lén lút nhìn Hoàng Huyễn Thần, thấy người ta mắt nhìn thẳng lên bảng đen, Lý Long Phúc thầm nghĩ rất tốt, cứ tiếp tục giữ vững như vậy, đợi đến kì thi tháng sau, cậu sẽ thi thêm mấy trăm điểm nữa là có thể nói với Lý Thư Nhã vụ đổi chỗ ngồi.

Chuyện tặng hoa ngày hôm qua chỉ là ngoài ý muốn, giống như Kim Thăng Mân nói, Hoàng Huyễn Thần là vì danh tiếng của lớp, trong lòng ắt hẳn cũng rất bất đắc dĩ.

Dựa theo thái độ của Hoàng Huyễn Thần với nguyên thân mà nói, khả năng trên bó hoa xịt thuốc trừ sâu tương đối lớn.

Dù sao thì Lý Long Phúc cũng không nghĩ nhiều.

Giữa trưa, Hàn Trí Thành chia sẻ cho Lý Long Phúc một chủ đề đang hot trên diễn đàn.

Tiêu đề là --- Hoàng Huyễn Thần theo đuổi ngược Lý Long Phúc?

Cái chủ đề này vừa lên sóng đã rất bùng nổ. Hoàng Huyễn Thần là ai, là đứa con cưng của trời, Lý Long Phúc lại là ai, là cái tên nhà giàu mới nổi kệch cỡm, gần đây đúng là đã thay đổi theo chiều hướng tốt đẹp hơn, nhưng để mà so sánh với Hoàng Huyễn Thần thì chênh lệch không phải chỉ nhiều một chút thôi đâu. Bây giờ lại nói Hoàng Huyễn Thần theo đuổi ngược Lý Long Phúc, có quỷ mới tin.

Nhưng bài đăng này vẫn rất hot, bởi vì tất cả mọi người đều rất là lắm chuyện.

Lúc Lý Long Phúc vào xem, bài đăng có tấm ảnh chụp hôm qua Hoàng Huyễn Thần tặng hoa cho cậu, chụp không được rõ lắm, nhưng giữa hai người không hiểu sao lại có một bầu không khí mập mờ, cảm giác như một giây sau bong bóng màu hồng sẽ bay lên khỏi đầu vậy.

Ánh mắt Hoàng Huyễn Thần nhìn thẳng vào Lý Long Phúc, Lý Long Phúc lại cúi đầu như đang xấu hổ. Phía trên là một đống bình luận phân tích của người trong diễn đàn về bức ảnh này.

[Mặc dù tôi rất không muốn thừa nhận, nhưng hai người này rất có cảm giác của CP đóooo!!!!]

[Rất xin lỗi, tôi không cho phép trai đẹp làm trò vui cho nội bộ, bài viết này tôi đã report.]

[Tôi thấy mấy người rảnh thật đấy, sao Hoàng Huyễn Thần có thể thích Lý Long Phúc được, nếu anh ấy thích thật thì sao Lý Long Phúc còn phải theo đuổi lâu như vậy chứ? Không thèm dùng não à.]

[Bọn tôi rảnh thật mà, nhưng vấn đề không phải chỗ đó, bọn này chỉ là thích xem hai anh đẹp trai mập mờ với nhau thôi. Bọn này thích thì liên quan gì tới cậu.]

[Chỉ là ảnh chụp đẹp nên chia sẻ cho mọi người thôi, chia sẻ nào.]

Mặc dù bài đăng mau chóng bị thủ tiêu, nhưng ảnh chụp Hoàng Huyễn Thần tặng hoa cho Lý Long Phúc đã bị rất nhiều người lưu lại. Bởi vì tối hôm qua bầu không khí rất tưng bừng nên mọi người đều không để ý nhiều như vậy, hôm nay có thời gian mới xem xét kĩ hơn.

Ảnh chụp cũng được, trai đẹp cũng được, nhưng hai cái này không thể cùng một chỗ.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co