Truyen3h.Co

I Have A Date With A Vampire

Chap 4 : Zarame

073721326

Part 1

Thời gian trôi qua thật nhanh! Coi vậy mà đã một năm từ ngày Tiffany chuyển qua sống chung với Jessica rồi đó nhỉ!

= = = = = =

Hôm nay là sinh nhật thứ 19 của Jessica.

Jessica không ưa cô.

Cô biết!

Nhưng nó không có nghĩa là cô không ưa Jessica.

Tiffany hăm hở xem cuốn sách dạy làm bánh mà Sunny cung cấp cho cô. Không có gì tuyệt hơn một chiếc bánh kem tự làm vào ngày sinh nhật. Jessica chắc chắn sẽ không càu nhàu cô nữa.

Tiffany thấy mình nên chuẩn bị cả buổi ăn.

= = = = = =

Krystal có giác quan thứ 6.

Cà nhà họ Jung không ai biết. Con bé cũng không.

-Appa, umma, oppa, hôm nay chúng ta đi cắm trại đi. – Krystal nói trong khi đang ngồi tại bàn ăn sáng của gia đình.

-Tại sao con lại bất ngờ đòi đi cắm trại thế? – bà Jung ngạc nhiên nhìn tiểu công chúa.

-Mà không phải hôm nay là sinh nhật của Jessica sao? Sao chúng ta quên gọi con bé dậy nhỉ? – ông Jung nói rồi ra hiệu cho quản gia lên gọi Jessica và cả Tiffany nữa. 

À dĩ nhiên là gọi ở hai phòng riêng nhé!

-Không. Đừng gọi.

-Sao lại không gọi? Hôm nay em hơi lạ đấy Krystal?

-Chỉ là, thật ra, hôm qua em đã thấy Tiffany unnie thức cả đêm để nghiên cứu sách nấu ăn…

Cả nhà họ Jung gật gù lắng nghe câu chuyện, quả là có khả năng của một nhà lãnh đạo đó! Krystal Jung.

-….nên con nghĩ chúng ta nên tạo cơ hội cho họ cải tạo mối quan hệ của họ nên…Tốt nhất là kì đà chúng ta nên tránh mặt.

Ông Jung gật gù, tuy Tiffany không có gì nổi bật (nếu không muốn gọi là tầm thường) nhưng tính tình con bé thật thà hiền lành mà chưa kể ông Hwang cũng là bạn thân của ông. Ông cũng không nên ruồng rẫy con bé.

-Ừm vậy chúng ta hãy đi đâu xa xa tí.

-Không appa. Đứng ở quá gần nhưng cũng đừng đi quá xa!

= = = = = =

Jessica thích ngày hôm nay.

Hôm nay cô bỗng thấy yêu đời hơn.

Vì….hôm nay cô được ngủ nhiều hơn mọi ngày.

Không có bất kì tiếng kêu gọi nào từ phía người nhà mà cũng chẳng có tiếng lèm bèm đòi dẫn đi chơi của cái đồ “ú mà yêu màu hồng” kia.

Ngày hôm nay quả là quá tuyệt vời!

= = = = = =

Jessica yêu sự yên tĩnh. Cô luôn muốn tìm một nơi không có bất kì tiếng ồn nào làm phiền tới mình. Cô muốn tìm một nơi mà cô sẽ quên đi nghĩa vụ (hầu hạ), quên đi chức danh (ô sin) phù phiếm của mình.

Nhưng mà….yên tĩnh quá thì cũng hơi đáng sợ đó!

= = = = = =

Jessica thoải mái bước xuống nhà dưới sau một giấc ngủ dài và cô nhận ra không có bóng một người nào cả.

Cô nhớ gia đình cô luôn đối xử tốt với gia nhân cơ mà. Không lẽ đình công tập thể sao?

-Hù….

-Á á á….Cô điên hả? – Jessica giật nảy mình khi cô đụng phải Tiffany ở cửa bếp.

-Hung bạo à, cậu nhát quá! – Tiffany cười tít cả mắt, hôm nay cô trông tươi hơn bình thường.

-Gì chứ! Tại…cô xấu quá nên tôi giật mình thôi!

-Cậu…thôi hôm nay tha cho cậu đó.

-Người nhà (ám chỉ ba, má, anh và tiểu yêu), người làm đâu hết rồi?

-À appa, omma, oppa và Krystal thì đi cắm trại. Còn mấy người giúp việc thì bác Park bảo đã sai họ đi dọn mất tầng trên của dinh thự rồi.

-Dọn gì mà cử hết người làm đi thế? Cái nhà này to bao nhiêu vậy hả?

-Ai biết chứ! Nhà cậu mà.

-…..

-Tôi ra ngoài ăn đây.

-Ấy đừng. Sinh nhật ai lại đi ăn ngoài bao giờ (*giơ tay* Au ăn ngoài nè >”<).

-Chứ còn ai đâu mà nấu ăn?

-Tớ nấu.

= = = = = =

Jessica thoải mái nằm đọc sách trong thư viện (cái phòng sách to đùng của nhà họ Jung). Jessica chọn cái ghế dài cạnh cửa sổ, vừa để hứng ánh mặt trời (giữa trưa), vừa có thể thưởng thức mùi thơm từ nhà bếp, đúng là nhất cử lưởng tam tiện.

Tiffany nấu ăn hẳn rất ngon.

Jessica dám chắc như vậy. Vì sao ư? Hãy nghe thử lập luận của cô.

Tiffany là con gái út của gia đình (1)

Tiffany ngoan ngoãn, lễ phép (trong mắt ông bà Jung aka ba má cô). (2)

Tiffany trông rất đảm đang – cô ta nuôi cả một con gấu cơ mà. (3)

Từ (1),(2),(3) suy ra:

Tiffany nấu ăn rất ngon.

= = = = = =

*Cắt cắt…gạt gạt…bầm bầm…bật bếp*

Tiffany điều chỉnh lửa một cách điệu nghệ rồi quay qua chuẩn bị món sinh tố đặc biệt cho Jessica.

Tiffany đã hạ quyết tâm. Con đường nhanh nhất để đến trái tim là con đường đi qua cái bao tử. Tiffany muốn thân hơn với Jessica.

“Con người ăn để sống. Con gấu cũng thế. Con người chỉ ăn cái gì ăn được. Con gấu cũng vậy.”

Polar nhìn chằm chằm vào cái thau nước màu xanh rêu đặt trước mặt nó, Fany Fany Tiffany yêu quý của nó vừa mang đến.

-Polar, tuy là làm cho Hung bạo nhưng tao làm rất nhiều. Mày hãy uống thật ngon nhé!

Ôi! Nó (Polar) yêu cái đôi mắt cười của Tiffany biết bao, từ nhỏ tới lớn cả hai đã luôn thân thiết bên nhau. Tiffany đã luôn bên cạnh chăm sóc nó, quan tâm nó, ru nó ngủ khi nó còn nhớ mẹ. Thì, vì Tiffany nó xá gì cái mạng này chứ.

*Ực ực ực*

-Wooaaa!!! Polar bé uống giỏi quá! Nữa không nè?

-Gừ..gừ..gào…[Không phải còn chừa cho Jessica nữa sao!]

-Ừ nhỉ! Thôi chị đi nhé!

Tiffany hớn hở vẫy tay chào bé Polar rồi rời khỏi phòng.

Ọc…ọc…

“Polar mày đã cố gắng hết sức rồi! Làm tốt lắm!”

= = = = = =

-Hung bạo.

-Có ăn rồi hả? - mắt Jessica sáng như trăng khi nghe Tiffany gọi mình.

-Chưa nhưng tớ có đem nước này.

-Nước gì thế? Có uống được không đây?

-Đây là sinh tố đặc biệt để mừng sinh nhật cậu đó.

-Ờ, vậy tôi uống nhé!

1….2….3

Phụt….phụt…

“Không trúng Tiffany đâu mọi người đừng lo ^^ !”

-Cái…cái…quái gì vậy? – Jessica tưởng chừng lưỡi mình đã mất hết vị giác.

-Dưa leo + dưa hấu + dưa gang + dưa tây + bột sắn (thật ra là muối). Nó…không ngon à?

-Cái này mà là nước cho người sao!? Gấu còn không uống được nữa đó! –Jessica quát lớn, cuộc đời cô chưa bao giờ sợ như bây giờ. Cái thức uống đáng sợ.

-Nhưng Polar uống được mà.

-…..

Tiffany rưng rưng nước mắt, cô đã cố hết sức rồi mà.

-Tớ nghĩ Hung bạo thích dưa leo nên mới làm nó mà.

Tiffany thút thít.

-“Ơ có khi nào tại mình kị dưa leo nên thấy nó dở không? Con gấu mập kia uống được thật sao? Vậy là đâu phải tại cô ấy nhỉ?”

[Có ai nói cho Jessica là Polar đã phun ra hết chưa nhỉ? Chắc là chưa rồi.]

-Tôi xin lỗi. Chắc tại hôm nay vị giác tôi có vấn đề.

*Thút thít…thút thít…*

-Đừng khóc nữa mà.

Vẫn *thút thít…thút thít…*

-Tôi….tôi…

*Ánh mắt chờ đợi*

-Tôi….tôi….tôi nhảy bài “Ba con gấu” cho cô xem nhé!

= = = = = =

Krystal Jung, cô gái thông minh, xinh đẹp tài hoa, đứng hai không ai dám đứng nhất, đang cười vật vã với cái máy tính trên tay.

-Krystal, em có gì hay à? – Il Woo tò mò.

-Không oppa à! Nếu muốn biết thì đăng kí tài khoản VRTub đi, em sẽ đăng lên đó.

-Rồi hàng tháng anh phải trả tiền hội viên à?

-Yep. Hố hố hố.

Krystal Jung, Krystal Jung, quả là đúng đắn khi đầu tư vào dàn camera siêu nhỏ giấu trong nhà!

= = = = = =

-Này cô cười rồi không khóc nữa nhé!

-Ừ. – Tiffany lại cười tít mắt, cô nhận thấy ít ra Jessica cũng dễ thương lắm chứ.

-Vậy đi chuẩn bị đồ ăn đi tôi đói quá rồi này!

-Ừ.

Tiffany vẫn cứ nhắm tịt mắt vì đang cười mà bản tính thì lại hậu đậu (có eyes smille cũng khổ nhỉ!), vừa xoay lưng đi thì cô dẫm phải cái quyến sách nào đó nằm trên sàn té bật ngửa.

Có Jessica bên cạnh thì Tiffany không bao giờ té được.

Chỉ là Tiffany hơi nặng nên…Jessica nhanh chóng bật dậy khỏi ghế đỡ lấy cái đồ hậu đậu kia nhưng…cô đạp phải chính quyển sách mình vừa quăng xuống và cả hai té ngửa lên ghế.

Jessica nằm trên Tiffany nằm dưới.

Đầu cách nhau một gang tay. Mắt chạm mắt.

-Tiff…Tiffany…

-Jess…Jessica…

-Tôi thấy có ánh lửa ngoài cửa sổ…

-Hả?

Phừng…phừng..

===========

Bí bo bí bo…

-Cứu người ra rồi!!! Mau xịt nước!

-Điểm bốc cháy từ nhà bếp! Xe tiếp viện vẫn chưa đến hả?

-Thà tôi đi ăn tiệm còn hơn.

-….

= = = = = =

Kết quả, Tiffany không châm lửa đốt cháy được trái tim Ice Princess - Jessica…nhưng đốt cháy được nhà cô ta.

= = = = = =

Cũng may mà chỉ cháy nhẹ ở nhà bếp, chứ không hôm nay cả nhà họ Jung ngủ ngoài đường rồi.

Đúng là trong cái rủi còn có cái may!

= = = = = =

Tiffany ngồi buồn bã trên sofa. Cô cảm thấy mình thật vô dụng. Cứ thế này làm sao cô có thể cải thiện tình cảm giữa cô và Hung bạo được đây.

-Unnie.

-À, có chuyện gì vậy Krystal?

-À ừm…chị đừng buồn. Chị cũng đâu cố ý. Đây là lần đầu mà.

-Chị thật là vô dụng mà.

….

Krystal bất ngờ vỗ vai Tiffany, cùng với ánh nhìn kiên định.

-Hãy thử lại lần nữa unnie à! Sinh nhật vẫn chưa kết thúc mà.

-Chị…

-Em sẽ giúp chị.

-Ừ.

= = = = = =

Il Woo không biết nấu ăn. Vì anh là con trai.

Jessica không biết nấu ăn. Vì cô là công chúa mà phải có người phục vụ cô chứ!

Thế hệ sau phải “tiến hóa” hơn thế hệ trước chứ!

Krystal biết nấu ăn, không ngon, nhưng căn bản là biết. Và cô biết phân biệt rau củ.

= = = = = =

Krystal nhìn chằm chằm vào trái dưa leo trên tay Tiffany. Cô không ghét dưa leo như chị cô nhưng cũng không thích nó, như là bệnh di truyền vậy.

Krystal nhớ cô đã từng nói với Jessica : “Không ai chết vì ăn dưa leo cả.”. Không lẽ chị cô học ăn nó thật.

-Unnie…chị định cho nó vào bánh à?

-Ừ. Hung bạo rất thích dưa leo mà! – Tiffany vui vẻ xắt từng miếng dưa leo. Từng miếng, từng miếng một.

-Chị chắc không?

-100%

-…..

-Em sẽ giúp chị làm một cái bánh thật ngon!

= = = = = =

Jessica vật vã, Jessica mệt mỏi, hôm nay đối với cô quả là một sinh nhật kinh hoàng. Còn có gì tệ hơn được nữa chứ!

“Có lẽ cô phải ước mình đã không nói vậy!”

Cộc…cộc…

-Hung bạo, tớ vào nhé!

-Cô muốn gì nữa đây?

Jessica ngồi hẳn dậy trên giường, tay cầm gối ôm chắn trước người.

-Tớ có làm bánh kem này. – Tiffany vui vẻ cùng với chiếc bánh kem tuyệt đẹp trên tay. Trông thật ngon miệng!

-Cô làm? Cô đã đốt thêm thứ gì chưa?

-Chưa. Có Krystal giúp tớ.

-Krystal???

Jessica vội vứt cái gối sang một bên. Con bé đó (Krystal), tuy nó hơi gian ma (mưu mô, xảo quyệt) nhưng món bánh kem của con bé rất ngon. Jessica nhiều lần đề nghị nó làm cho cô nhưng năn nỉ rát cả cổ nó cũng có chịu đâu. 

Tiffany vui vẻ cắt một miếng cho Jessica, đưa nó về phía cô gái sinh nhật “may mắn”.

Jessica vui vẻ nhận nó, cô thấy những mẫu xanh xanh trong nhân bánh. “Chắc là thạch táo. Krystal biết mình thích táo mà.”

-Cậu ước gì đi.

-Ừm. “Ước gì một năm trôi qua thật nhanh!”. Tôi ăn đây.

-Nhân nó là dưa leo đó! - cười tít mắt.

-….

-Cậu ăn hết luôn nha! Ăn nữa này!

“Unnie chị không được để kẻ thù nhìn thấy yếu điểm của mình. Nếu không chị sẽ chết chắc!”

= = = = = =

“Nếu sớm biết cái bánh được làm bằng gì thì Jessica đã ước là mình sẽ sống sót được tới ngày 18 tháng 4 năm sau.”

Part 2

-Yêu là gì ?

-…..

-Yêu là chết trong lòng một ít…

-…..

“Nói ra thì sợ không ai tin nhưng đúng là Jessica đang ngồi hỏi định nghĩa về tình yêu đấy mọi người ạ!”

Jessica thở dài ngao ngán, chưa bao giờ cô cảm thấy như bây giờ.

-Yêu khó đến vậy sao?

= = = = = =

-Jessica!

-Vâng appa?

-Trông con có hơi xanh đấy! – ông Jung nhìn Jessica với ánh nhìn quan tâm nhưng đầy ngụ ý. Dạo này con ông cũng khá bận rộn (dọn chuồng thỏ, chăm sóc gấu, nuôi Tiffany).

-Vâng. Cũng lâu lắm rồi kể từ lần cuối con dùng máu.

-Ừm vậy hãy đi dạo một vòng đi.

-Vâng. À con sẽ dẫn Tiffany theo. Gần đây trông cô ta hơi xanh xao.

-Ơ…thế ta sẽ cử theo vài người.

-Vâng!?

= = = = = =

Tiffany không giỏi nấu ăn, ai cũng biết (ai có đọc tập trước cũng biết).

Sau khi chứng kiến và nếm thử món ăn của Krystal, Tiffany đã quyết định tầm sư học đạo.

-Tiffany unnie..

-Hửm? – Tiffany tay cầm “kiệt tác” của mình, mắt long lanh mong đợi sự kiểm duyệt của cô giáo Krystal.

Jessica là Jessica. Krystal là Krystal. Đâu phải ai cũng như ai.

-Unnie, khi nấu ăn chị phải tự mình nếm thử nó mới hiểu hết được tinh túy của việc nấu ăn.

Nhưng Tiffany thì lại ngốc giống Jessica. Tin Krystal sái cổ.

Tiffany trở nên xanh xao sau một tuần học. Cô bị trúng thực.

-Nếu phải dạy hai người bọn họ thà mình “mất dạy” còn hơn. – Krystal thở dài.

= = = = = =

Năm bóng người lao vụt vào rừng, Jessica dẫn đầu bên cạnh cô là Tiffany, theo sau là ba vampire khác mà ông Jung đã chuẩn bị. 

Mang tiếng là đi kiếm máu nhưng thật chất là đi khảo sát. Thường thì Jessica có thể đi một mình nhưng vì có Tiffany nên ông Jung không an tâm.

Ông không hiểu sao con gái mình lại muốn dẫn theo một vampire không hút máu cơ chứ?

= = = = = =

-Này, cô có cần mặt đồ chói thế không? – Jessica nheo mắt nhìn cái áo măng tô màu hồng của Tiffany.

-Gì chứ? Tại tớ chỉ có cái áo này thôi. Ai bảo tự dưng lôi người ta đi săn, mà thú vật làm gì mà phân biệt được màu chứ! Mắt chúng chỉ có trắng và đen thôi.

Jessica tròn mắt nhìn Tiffany quơ tay múa chân cho bài thuyết giáo.

-Ờ... ờ…

“Chắc cô ta biết là đi săn cái gì nhỉ!”

= = = = = =

Jessica phải xử ba thợ săn, việc đó không quá khó đối với cô.

Và giờ cô đang nạp “năng lượng” cho cơ thể. Cô không thích thú việc này nhưng đó là nhu cầu tối thiểu của vampire, cô cũng không ngoại lệ.

Mà nhắc tới ngoại lệ, cái đồ nấm ú đó đâu rồi nhỉ?

= = = = = =

Tiffany đang lang thang trong rừng.

“Lang thang” thì phải một mình nhỉ? Nhưng mà tên Taecyeon đang kè kè theo cô.

-“Cái thứ gì mà bám dai như đỉa vậy trời?”

-Này. Sao anh cứ lẽo đẽo theo tôi vậy?

-Ở đây khá nguy hiểm nên tôi sợ tiểu thư đi lạc thôi. – tên họ Ok nở nụ cười ra vẻ thân thiện.

Nhưng càng làm Tiffany bực mình hơn, đặc biệt là miệng hắn vẫn sặc mùi máu.

-Tôi tự lo được không cần anh quan tâm. Xin tránh xa ra cho!

-Không biết tiểu thư Hwang có nghe về một số loài thú ăn thịt đồng loại?

-Hả???

-Điển hình như loài rắn hổ mang chúa Ophiophagus hannah, chúng ăn thịt các loài rắn độc khác để tăng độc tính cho nọc của mình.

-Thì sao?

-Tương truyền, nếu được hút cạn máu của vampire thuộc ba dòng họ Jung, Choi, Hwang thì sẽ lĩnh ngộ kỹ năng đặc biệt của dòng họ đó.

Tiffany Hwang, dù là người ngây thơ cách mấy cũng hiểu được tình huống hiện giờ.

Taecyeon nở nụ cười nham hiểm từng bước từng bước tiến lại phía con mồi.

Tiffany Hwang, vampire duy nhất nhà họ Hwang không có năng lực, nhưng biết đâu nó tiềm ẩn bên trong, hắn uống vào sẽ có tác dụng.

-Hung bạo!!!

= = = = = =

Đụng tới nhà họ Hwang là “điếc không sợ súng”.

Đụng tới Jessica là “cùi không sợ lở”.

Còn đụng tới Tiffany Hwang... đích thị là “chưa thấy quan tài chưa đổ lệ”.

= = = = = =

Đúng là không uổng công Tiffany luyện thanh suốt bao nhiêu năm trời.

Tên Ok-gì-đó, cô không quan tâm, chưa kịp chạm tới cô thì Hung bạo của cô đã lao tới như một cơn lốc.

= = = = = =

Jessica nghe thấy tiếng thét của Tiffany, biết có chuyện chẳng lành nên nhanh chóng bay về phía đó.

Jessica là cái đồ nóng tính. Điều này ai cũng biết.

Vừa đến nơi, cảnh tượng đập vào mắt cô là Tiffany đang bị tên nào đó giữ chặt, cô thoáng thấy hắn nhe răng chuẩn bị cắn vào cổ Tiffany.

Tiffany mà có mệnh hệ gì thì làm sao cô sống nổi! (Đúng nghĩa đen nhá!)

Sét từ trên trời đánh thẳng xuống đầu kẻ ác ôn.

= = = = = =

Sét hay tia sét là hiện tượng phóng điện trong khí quyển giữa các đám mây và đất hay giữa các đám mây mang các điện tích khác dấu. 

Nói đơn giản, đó là một dạng thù hình của việc điều khiển Air.

= = = = = =

Tiffany vẫn còn khá hoảng sợ, mặc dù hiện giờ cô đang được Jessica cõng về.

Tiffany vẫn còn nhớ như in cái đống đen thui trước mặt mình khi nãy, mới một phút trước nó còn là một tên vampire dã tâm định tấn công cô. Vậy mà khi Jessica vừa xuất hiện thì hắn chỉ còn là một đống tro. Thật đáng sợ!

Nhưng mà…cũng đáng đời hắn lắm!

Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga!

= = = = = =

Jessica đặt Tiffany nằm xuống giường.

-Cô không sao chứ? – Jessica thoáng chút lo lắng, mặt Tiffany vẫn còn xanh xao lắm.

-Ừm tớ ổn rồi. Cám ơn Hung bạo!

Jessica thấy an tâm hơn.

-Mà Hung bạo này, khi nãy sao cậu lại mạnh tay thế! Tớ biết cậu lo cho tớ nhưng cũng không cần phải giết hắn thế đâu. – Tiffany bỗng dưng nở một nụ cười hạnh phúc.

-Gì chứ? Sinh mạng của cô là mạng sống của tôi đó! Làm sao tôi có thể bình tĩnh được chứ!

-Hung bạo…

*Lưu ý : kiến thức về Oath Blood của Tiffany = 0.

-Cô mà chết thì tôi cũng chết đấy! – Jessica vừa nói vừa quay đi chuẩn bị gì đó.

-Hung bạo…không cần phải thế đâu mà! - tự dưng Tiffany thấy mặt mình nóng hổi. Ôi, Jessica đang tỏ tình với cô sao.

-Tôi nghiêm túc mà.

-Cậu đừng nói thẳng thế chứ! – Tiffany ngượng chín cả mặt, cô dùng tay che khuôn mặt đỏ ửng của mình không dám nhìn thẳng vào Jessica.

-Cô mà chết thì tôi phải chết theo cô tính sao! Cũng tại cái lời thề ngu ngốc đó cả!

-Hả?

-Thì Oath Blood đó, cô chết thì tôi cũng chết.

-Hả?

-Hả gì mà hả! Thế nên lần sau cô làm ơn cẩn thận hơn và sử dụng sức mạnh của mình đi nhé!

-Vậy là cậu sợ tôi chết thì cậu sẽ chết theo à?

-Chứ sao nữa!

Đang bay lơ lửng trên chín tầng mây mà rơi xuống đất thì chắc để lại một lỗ to lắm nhỉ! Cái này phải đi hỏi Tiffany mới biết được. Cô vừa rơi xuống mà.

-Này uống đi, nhìn cô xanh quá!

Tiffany thẩn thờ nhìn cái ly trong tay Jessica, cô đang bị một cú sốc tâm lý quá nặng. 

-“Chắc là nước dưa hấu.”

Không ngần ngại Tiffany nốc cạn ly máu Jessica đưa cô.

Phụt !!!

Và kết quả là Tiffany phun trả lại hết cho Jessica.

-M.. á…u… - Tiffnay nhìn trừng trừng vào cái ly, mùi tanh bám đầy trên đầu lưỡi, nước mắt cô lưng tròng.

-Chứ cô nghĩ nó là gì! Cô biết khó lắm tôi mới dành lại được một ít cho cô đấy. Cô mau uống đi, cô mà chết thì tôi cũng chết đó.

-Jessica Jung.

-Your wish is my commands!

-Cô dọn qua ngủ chung với Polar một tháng, bắt đầu từ tối nay. Đó là lệnh.

= = = = = =

-Tại sao cô ta lại nổi nóng như thế chứ? Có gì sai khi ta yêu mạng sống của mình chứ!

Jessica lại thở dài, cô đang tâm sự với Polar, người bạn cùng phòng mới của cô trong một tháng tới.

-Grừ…grử…grừ…[Đáng ra cô ấy sẽ không giận thế đâu nếu như ngươi không đưa máu cho cô ấy!]

Bé Polar lắc đầu tiếc nuối, vỗ vai Jessica đầy an ủi. Thôi kệ coi như đây là cơ hội để Jessica tập hiểu tiếng gấu vậy.

Jessica nào có biết rằng tội của cô là đã đưa máu cho một vampire.

= = = = = =

Jessica đang cười.

Krystal cảm thấy lo lắng. Cả nhà họ Jung lo lắng.

Đã 1 năm 6 tháng rồi họ mới thấy Jessica lại cười vui vẻ đến vậy. Có khi nào bị muỗi cắn rồi cô phát bệnh dại hay không? Chưa ai biết.

= = = = = =

Jessica mê ngủ. Ừ ai cũng biết.

Jessica mê ăn. Ừ cái này vài người biết.

Jessica mê làm. Cái này không ai biết!

= = = = = =

Jessica không thể giấu được nụ cười hạnh phúc khi cô nhìn lá thư triệu tập trên tay.

“Hội đồng trưởng lão Vampire triệu tập: Jessica Jung.

Vì gần đây Werwolf đã công khai xâm nhập vào lãnh địa của vampire, nên hội đồng đã đưa ra quyết định triệu tập các vapmire mạnh nhất của thị tộc để thực hiện một cuộc phản công bảo vệ lãnh thổ!

Thân ái và chào quyết thắng!”

Jessica sẽ tham gia, chắc chắn. Nếu là một năm 6 tháng về trước, nếu là trước khi cô thành osin của ai đó thì, không bao giờ cô tham gia vào những chuyện nhảm nhí này.

Nhưng lần này thì khác. Được đi càng xa càng tốt, đi càng lâu càng tốt Jessica thấy đời mình đẹp làm sao.

Cô tích cực xếp vali hành lí. À mà đi đánh nhau có cần đem nhiều đồ không nhỉ?

-Unnie.

-Hửm? Sao thể tiểu yêu? – Jessica vẫn chưa thể ngừng cười.

-Chị tính đi thật à? Nhà ta để anh hai đi được rồi.

-Không chị phải đi chứ. Không đi không được đâu.

-Nhưng mà…còn Tiffany unnie thì sao?

-Cô ấy thì sao? Cô ấy sẽ tự lo được mà. Dù sao cô ấy cũng là người nhà họ Hwang mà. Thôi em đi ra ngoài đi cho unnie soạn đồ.

Jessica nói là làm, cô không thương tiếc đạp bay con bé ra ngoài. Krystal vẫn còn ngỡ ngàng trước câu nói của cô chị quý hóa.

-“Chị ấy có biết là Tiffany unnie không có năng lực gì hết không nhỉ?”

Ai cũng biết chỉ một người không biết!

= = = = = =

Tiffany đang bị cúm. Heo, Gà còn bị cúm nói chi là vampire.

Tiffany không phải là người dễ bệnh nhưng tại gần đây cô cứ hay tiếp xúc với thời tiết lạnh về đêm nên. Giờ cô bị sốt, đó là chuyện bình thường.

= = = = = =

Mặc dù bệnh nhưng cũng thật kì nếu làm phiền người khác nên Tiffany quyết định tự xuống bếp một mình.

-Ồ, hôm nay cô dậy trễ thế! – Jessica vui vẻ khi thấy Tiffany, cô sắp được thoát khỏi cô ta mà.

-À ừ tớ hơi mệt. Cậu có chuyện gì vui à?

-Ừ tôi sắp tham gia một trận chiến.

-Cậu thích chém giết thế à?

-Không hẳn. Chỉ là vì tôi sẽ được đi xa một thời gian.

-Bao lâu?

-3 tháng. Phải chi là 6 tháng thì tốt nhỉ. Nhưng thôi vậy cũng được rồi.

-……

-Tiffany. – Jessica bất ngờ tiến lại gần Tiffany, mặt nghiêm trọng, hai tay cô nằm trên vai người đối diện.

-Cô ở nhà bảo trọng nhé! Nếu được thì đi chơi ít thôi ở nhà chơi với Polar cho lành nhé! Tự bảo vệ mạng mình nhé! Trăm sự nhờ cô đó. – Jessica kết thúc với nụ cười tới tận mang tai, ai nhìn cũng biết cô đang rất rất rất hạnh phúc.

-…..

-Tớ ra ngoài tí.

-Ừ đi cẩn thận.

Tiffany bỏ lại sau lưng Jessica vẫn đứng vẫy tay chào cô với nụ cười ngốc nghếch trên gương mặt. Tiffany nghe tim mình đau nhói. Cô một mình bỏ vào rừng.

= = = = = =

Taiyou bỏ ăn mấy bữa nay. Sunny đang rất lo lắng.

-Mày làm sao thế?

-….. 

-Ăn gì đi này.

Taiyou (con thỏ mà Tiffany nhờ Sunny nuôi) không nói không rằng, chỉ đẩy củ cà rốt mà Sunny đưa ra xa rồi xoay mặt đi. Thở dài ngao ngán.

Không phải nó muốn làm khó cô chủ đáng yêu của nó, chỉ là nó (cái con thỏ đó), nó nhớ cái cô đẹp đẹp có “đôi mắt cười” kia thôi. Dạo này cô đẹp đẹp ít tới thăm nó quá!

-Tao đưa mày đi thăm Tiffany nhé!

“Đấy, nó đã bảo cô chủ Sunny của nó là đáng yêu nhất mà! Yêu Sunny nhất cơ!”

= = = = = =

-Unnie, sao chị có một mình vậy?

Krystal hỏi khi bước vào vườn và nhìn thấy Jessica đang ngồi thong thả nhâm nhi tách trà cùng với cuốn sách yêu thích trên tay.

-Chứ em muốn mấy mình?

-Ý em là Tiffany unnie không ở với chị à?

-Cô ấy vào rừng chơi rồi.

-Ừ…Hả Tiffany unnie vào rừng một mình à? – Krystal hoảng hốt, không tin nổi chị mình.

-Ừ. Em làm gì mà lo thế? Cô ta lớn rồi mà, đâu phải lúc nào chị cũng kè kè theo được. – Jessica bình thản nhìn Krystal khó hiểu.

Bốp!!!

= = = = = =

Tiffany giật mình nhìn lại xung quanh. Có vẻ cô đã đi khá xa, có lẽ là cô đã bị lạc, nhưng, lạc thì sao chứ! Dù sao sẽ chẳng ai quan tâm tìm cô làm gì!

Ngày còn ở với gia đình, cô phải sống cảnh “chim lồng cá chậu”, cô biết vì ba mẹ cô muốn tốt cho cô nhưng, cô là một con người (vampire) cô không phải là vật nuôi, cô muốn tự do.

Từ ngày gặp Jessica, về sống cùng Jessica, cô những tưởng cuộc đời mình sẽ thay đổi. Cô sẽ có thêm nhiều bạn bè, cô sẽ được khám phá thế giới và hơn cả cô sẽ được tự do. Tuy nhiên, Jessica có vẻ không ưa cô lắm, nhưng không sao Tiffany nghĩ cô sẽ làm cô ấy thay đổi, quan hệ của họ sẽ tốt hơn, họ sẽ thành bạn tốt của nhau, ít nhất là như vậy nhưng. Cuộc đời không phải lúc nào cũng dễ dàng thế. Thời gian làm Tiffany thay đổi nhưng Jessica thì không. Tiffany càng ngày càng quý Jessica nhưng tình cảm của Jessica thì tăng theo chiều ngược lại.

Tiffany buồn vì Jessica ghét cô nhiều đến vậy.

-Ê có người kia!

Tiffany giật mình khi nghe tiếng nói, hai người đàn ông tay cầm vũ khí bước ra từ bụi rậm trước mặt Tiffany.

“Hunter”

-Vampire. Chỉ có một tên thì phải. - một trong hai hunter lên tiếng.

-Cũng nên cẩn thận. Đang trong lãnh địa của chúng nên chúng ta phải làm êm.

Tiffany hoảng sợ, đây không phải lần đầu cô thấy hunter nhưng lần trước có Jessica, cô không hiểu vì sao cô thấy rất an toàn. Lần này cô chỉ có một mình.

“Chạy là thượng sách!”

Nghĩ là làm, Tiffany xoay người phi hành thật nhanh. Nhưng hai tên hunter kia không phải tầm thường, vừa thấy Tiffany bỏ chạy một tên đã nổ súng và cả hai quyết rượt theo cô.

Tiffany đang bị sốt, cô thấy cơ thể mình nóng rực và chân cô đang chảy máu, viên đạn của hunter không sượt qua mà ghim thẳng vào chân cô.

Viên đạn không trúng chổ hiểm nhưng vết máu tuôn ra đủ để dẫn đường cho hai hunter và làm giảm tốc độ của Tiffany.

Cơn sốt hành hạ, vết thương rỉ máu, Tiffany thấy mắt mình hoa đi và rồi cô vấp cục đá. Tiffany mất đà té nhào về phía trước, cô nghe cổ chân mình đau nhói.

Hai tên hunter đã đuổi tới nơi. Chúng thở hồng hộc nhưng vẫn nhìn cô cười man rợ.

-Đồ hút máu, chết đi!

Tiffany nhắm mắt, đón chờ cái chết.

Pằng….

Vút…vút….

Rắc…

Tiffany không thấy đau, cô khẽ mở mắt ra nhưng cô đã đến giới hạn.

Điều cuối cùng cô thấy là tên hunter trước mặt cô giờ đã biến thành một tượng băng. Và một giọng nói quen thuộc.

-Tiffany!!! Tiffany!!!

Part 3

= = = = = =

Tiffany đã ngủ say. Cơn sốt lẫn vết thương trên chân đã vắt kiệt sức cô.

Sunny đắp chiếc khăn lạnh lên trán Tiffany, thở phào nhẹ nhỏm. Cũng may là khi nãy cô đến kịp lúc.

= = = = = =

-Sunny unnie… - Krystal không tin vào mắt mình nữa, Sunny không biết ở đâu xuất hiện và hơn cả là cô ấy vừa cho Jessica một cái tát nảy lửa vào mặt.

-Vì sao chứ? – Jessica bực bội sờ vào bên má đỏ ửng của mình.

-Tại sao lại bỏ cô ấy một mình hả? – Sunny hai tay nắm lấy cổ áo Jessica kéo cô đứng thẳng dậy. Đôi mắt rực lửa.

-Thì sao? Cô ta lớn rồi không tự bảo vệ mình được sao? – Jessica quát lại giật tay Sunny ra.

-Tiffany mà có mệnh hệ gì cô không yên với tôi đâu! – Sunny bỏ tay khỏi áo Jessica rồi nhanh chóng phi hành đi mất.

-Gì chứ? Cô ta có phải con nít đâu, mà chưa kể cô ta còn là con gái nhà họ Hwang kia mà!

-Unnie à….

-What???

-Thật ra thì….Tiffany unnie không có năng lực gì cả! – Krystal nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng.

-Là sao? – Jessica nhìn Krystal vẻ khó hiểu.

-Là…chị ấy không thừa hưởng được một tí Water nào từ dòng họ Hwang cả.

-…….

-Tại sao không nói sớm hả? – Jessica lao vào bóp cổ Krystal, lắc muốn rụng cổ con bé.

-Trời ơi, tôi chết mất thôi!

Jessica lao vội theo hướng của Tiffany.

-Cả cái thế giới Vampire này ai cũng biết chuyện đó mà, bà chị ngốc!

Krystal và Taiyou nhìn nhau thở dài.

= = = = = =

Bay thì nhanh hơn chạy. Ofcouse.

Nhưng Jessica không hiểu vì sao Sunny chân ngắn mà chạy nhanh thế. Cô bay đến nơi thì Sunny đã có mặt ở đó.

= = = = = =

Gió lạnh bao trùm không khí, cả người Sunny sáng rực màn hơi dày cuộn quanh người cô, Sunny giờ như một khối băng khổng lồ.

Viên đạn đã ra khỏi nòng nhưng Sunny còn nhanh hơn nữa, một lượng băng khổng lồ thoát ra từ lòng bàn tay Sunny nhắm thẳng tên hunter. Mục tiêu trở thành tượng đá.

Sunny vội lao tới phía Tiffany.

-Tiffany!!! Tiffany!!!

Tên hunter còn lại hoảng sợ nhưng nhìn thấy Sunny có vẻ phân tâm nên hắn cầm kiếm lao về phía cô.

Jessica ở đó để làm gì chứ!

Gió lốc cuốn tên hunter đó lẫn cục băng hình người bay thẳng lên trời, thành sao.

= = = = = =

Kéo chăn lên kín cổ cho Tiffany, kiểm tra chắc chắn bé nấm của cô đã ngủ say rồi thì Sunny mới yên tâm ngoài.

Khép nhẹ cánh cửa lại sau lưng, cô tựa mình vào đó thở phào nhẹ nhỏm. Sunny nghe thấy tiếng bước chân đến gần mình. 

Rầm!!!

= = = = = =

Jessica tóm lấy cổ Sunny, đẩy mạnh cô ấy lao về phía bức tường cuối hành lang, ánh mắt đằng đằng sát khí. Sunny nhăn mặt vì bị cú va đập và bàn tay đang 

siết mạnh trên cổ.

-Tôi sẽ hỏi cô hai câu và tốt nhất là cô nên trả lời cho đúng.

-…..

-Cô đã uống máu của ai trong nhà họ Hwang? Và cô tiếp cận Tiffany với mục đích gì?

- Thứ nhất, tôi không việc gì phải uống máu của những kẻ nhà họ Hwang cả. Thứ 2, tôi chơi với Tiffany không vì mục đích gì cả. Cô nên kiềm chế lại, tôi không muốn Tiffany bị quấy rầy đâu. Và tôi không muốn phải đánh nhau ở đây. Tin hay không tùy cô.

Jessica là kẻ nóng tính, nhưng không phải là kẻ mất hết lý trí. Nhìn vào đôi mắt thỏ, cô biết những gì Sunny nói là sự thật, trực giác chưa bao giờ đánh lừa cô.

Jessica buông Sunny ra lùi lại vài bước, mắt cô đã dịu lại. Nhưng cô vẫn còn nhiều thắc mắc.

-Vậy tại sao cô mang họ Lee nhưng lại có Wate?

-Hãy hứa cuộc nói chuyện hôm nay chỉ có 2 chúng ta biết.

-Được tôi hứa.

-Lee là họ của mẹ tôi, cha ruột của tôi là Hwang Soon Hyun. Cũng là cha của Tiffany.

-….W.T.V….!!!

Lần thứ n trong ngày vì một tin tức mà Jessica không khép miệng cô lại được. Sunny thì không mấy để tâm, sắc mặt cô không thay đổi, đôi mắt thỏ đăm chiêu nhớ về những ký ức xa xưa.

-Mẹ tôi thời trẻ là một bác sĩ, vì muốn chấm dứt việc vampire cứ phải đi hút máu người nên bà đã rời khỏi gia đình sống tách biệt với thị tộc và âm thầm nghiên cứu. Trong một lần xảy ra chiến tranh với werwolf bà đã gặp ông Hwang, ông ta bị thương trong trận đánh và mẹ tôi đã cứu ông ta. Suốt thời gian ở cùng nhau họ đã nảy sinh tình cảm với nhau nhưng về sau mẹ tôi mới biết ông là người đã có gia đình và khi ông rời đi, ông đã không trở lại nữa…

-….

-Và lúc đó mẹ tôi đã mang thai tôi nhưng bà chưa bao giờ hận ông ấy. Ngay cả tới khi bà mất đi bà vẫn không hề trách ông ấy dù chỉ một lần.

-….Vậy cô làm thân với Tiffany không phải để trả thù sao? – Jessica nhìn sâu vào mắt Sunny tìm kiếm gì đó nhưng đáp lại cô chỉ là nụ cười và đôi mắt thỏ đầy chân thành đó.

-Tôi và Tiffany quen nhau từ rất nhỏ khi ấy tôi chưa biết gì cả, một năm sau thì mẹ tôi mất khi ấy tôi mới biết sự thật về thân thế của mình và lúc đó tôi rất hận Tiffany. Cùng là con tại sao cô ấy được nhận cha còn tôi thì không và tôi có nghĩ đến chuyện trả thù.

-Cô tính giết Tiffany? – Jessica hơi mất bình tĩnh.

-Nếu muốn tôi đã làm từ lâu rồi nhưng…

= = = = = =

-Tiffany này!

-Hửm?

-Giả sử, nếu như tớ làm cậu tổn thương rồi bỏ đi thì cậu sẽ như thế nào?

-…Oa…oa….oa… - Tiffany ngừng nghịch với cây kẹo trên tay và qua sang Sunny khóc rống lên.

-Sao thế sao cậu lại khóc? – Sunny bất ngờ trước hành động đó.

-Cậu…hức…cậu…sắp bỏ tớ đi sao…hức…

-Tớ chỉ giả sử thôi mà.

-Cậu…hức....không được bỏ…hức…tớ nha!

-Ừ tớ hứa mà! Nín đi nào!

-Hix..hix…

-Nhưng cậu phải trả lời tớ đi, nếu tớ làm thế cậu có kiếm tớ vào trả thù không?

-Không. Tớ sẽ đi tìm và cắn cho cậu một phát rồi sẽ bắt cậu về lại để chơi với tớ.

-Cậu không hận tớ sao? Nếu như tớ làm hại người thân trong gia đình cậu thì sao? Cậu không muốn giết tớ để trả thù sao?

-Hận nhưng tớ tin không phải vô cớ mà cậu làm thế.

-….Cậu ngốc quá Nấm ú à! – Sunny quay đi, cô không biết nên xử sự thế nào.

Bất ngờ Tiffany dùng hai tay tóm lấy mặt cô, xoay cô đối diện với mình, nhìn thẳng vào mắt Sunny.

-Trả thù không phải làm cách đem lại hạnh phúc, nó chỉ là cách để cậu chuyển nỗi đau của bản thân sang cho người khác thôi. Nếu thế đau khổ sẽ không chấm dứt cho dù cậu giết bao nhiêu người đi nữa Sunny à!

= = = = = =

-….khi tôi nhìn vào đôi mắt của cô ấy, tôi nhận ra cô ấy là thiên thần mà thánh thần vampire đã bù đắp cho tôi. Mỗi khi thấy đôi mắt cười của cô ấy tôi luôn bất giác cười theo, dù nó có là điều ngu ngốc đi chăng nữa thì, nụ cười của cô ấy đã xóa đi màn đêm u tối trong tâm hồn tôi.

Không khí trầm lại sau câu nói cuối cùng của Sunny, Jessica không hiểu Sunny, không biết Sunny đang nghĩ gì nhưng ít nhất cô biết tình cảm của Sunny dành cho Tiffany là chân thật. Có lẽ đó là sức mạnh huyết thồng hoặc là sức mạnh của một kẻ ngốc nhưng đáng yêu.

-Tôi về đây, hãy chăm sóc cô ấy thật tốt nhé! Và chuyện hôm nay đừng nói cho ai, kể cả Tiffany.

-Tại sao?

-Tại sao gì?

-Tại sao cô không thử nói với Tiffany? Ngơ như cô ấy chắc sẽ hiểu mà, dù chậm hơn người ta thôi.

-Hì…để làm gì. Tôi không muốn tốn thời gian để giải thích đâu. – một nụ cười thoáng hiện trên khuôn mặt của cô gái nhỏ bé, mặc dù cô không nhìn lại nhưng Jessica thấy nó.

-Với lại, hãy luôn đặt mình vào vị trí của người khác, nếu điều đó làm bạn tổn thương thì nó cũng sẽ tổn thương người khác.

Sunny vẫy chào Jessica và tiếp tục rảo bước đi.

-Còn một chuyện nữa. Cô có tính nhận lại cha mình không?

-Sinh ra là Lee Soonkyu, chết đi cũng sẽ là Lee Soonkyu.

Sunny đã đi khuất, bỗng Jessica nở một nụ cười.

-Thật buồn cười! Có lẽ chuyện này có kể cũng không ai tin….

= = = = = =

Jessica dùng khăn thấm mồ hôi đang chảy dài trên má, cô vừa kết thúc trận cuối với nhà họ Hwang.

Hàng tháng ba dòng họ lớn của thị tộc Vampire sẽ có một cuộc sát hạch để kiểm tra năng lực của những người thừa kế, và người đánh giá và đấu với các hậu duệ thuộc các thị tộc sẽ là Jessica.

-Công chúa, người thấy thế nào? – Hwang Soon Hyun, người đứng đầu nhà họ Hwang, đang cung kính chờ nhận xét từ cô.

-Ừm tất cả đều rất khá nhưng nổi bật chỉ có Michelle và Leo. Michelle thì biết khống chế năng lực khá tốt nhưng vẫn còn yếu, Leo thì tùy năng lực mạnh nhưng lại chưa biết cách điều khiển để khiến nó hoàn chỉnh.

= = = = = =

-…Water mạnh nhất dòng họ Hwang lại không nằm trong tay một người họ Hwang!

Jessica tự cười với bản thân rồi nhẹ mở cửa vào phòng ai kia.

Krystal đang ngồi dưới nhà nói chuyện với Taiyou, trên kia để người lớn nói chuyện. Krystal đang lắng nghe Taiyou tư vấn tình yêu.

“Con gái thường thích những con thú có đôi mắt long lanh. Tốt nhất là mua tặng họ một con thú nuôi dễ thương rồi đặt theo tên bạn, khi đó họ sẽ thấy bạn cũng dễ thương.”

Krystal gật gù đồng ý với sáng kiến đó. Chợt cô thấy Sunny ở cuối cầu thang, chắc Tiffany unnie không sao rồi.

-Sunny unnie, chị về à?

-Ừ, Tiffany không sao rồi. Taiyou, chúng ta về nào.

Sunny mỉn cười với Krystal trong lúc cuối xuống bế Taiyou đặt lên vai, cả hai tiến ra cửa.

-Unnie về cẩn thận nhé!

Sunny và Taiyou quay lại vẫy tay chào Krystal lần cuối rồi bước về phía khu rừng, Krystal đứng nhìn cho tới khi họ đi khuất.

Ok! Ngày mai cô sẽ mua một con dê con để tặng Sulli, giờ cô phải lên mạng xem hàng đã. Krystal nhảy chân sáo lên phòng trong lòng vui sướng.

(Con bé tính xác định câu : “Chủ nào tớ nấy.” đây mà!)

= = = = = =

Jessica vẫn đang im lặng ngắm nhìn Tiffany ngủ. Cô đã ngồi được hơn 30 phút rồi và cô không có vẻ gì là chán cả, thật là một chuyện lạ! Phải chi cô biết sớm là Tiffany không uống máu và chẳng có tí năng lực nào thì cô đâu dám để cô ấy đi một mình chứ, cảm giác tội lỗi dâng trào.

Jessica đưa tay vén nhẹ lọn tóc trên mặt Tiffany, thật nhẹ nhàng để tránh làm cô ấy thức giấc.

-Có ai nói khi ngủ cô rất đáng yêu chưa nhỉ? – Jessica tự cười với bản thân.

Bất chợ cô thấy môi Tiffany mấp mấy gì đó.

-Ngủ mớ à? Đáng yêu thật!

Jessica cứ nhìn chằm chằm vào đó, dần rồi cô không thấy nó đáng yêu nữa, nó trở nên thật thu hút, Jessica như bị thôi miên. Cô không hiểu rõ cảm xúc của mình lúc này, đơn giản chỉ là cô thấy nó thật quyến rũ và dĩ nhiên là cô thường không cưỡng lại được những thứ quyến rũ rồi. Đôi môi Tiffany cứ mấp mấy điều gì đó, Jessica giờ chẳng quan tâm nữa rồi, cô từ từ cúi xuống tìm kiếm một nụ hôn.

-Cái này có tính là cưỡng hôn không nhỉ!?

Nhưng nghĩ thế thôi, dù có kêu đúng thì cô cũng chẳng buồn dừng lại đâu. Khoảng cách ngày càng rút ngắn, một milimet trước khi chạm môi Tiffany.

-Đồ nấm ngốc, cô đang mơ thấy gì đó! – Jessica cười ranh mãnh, nhắm mắt lại chuẩn bị hôn thì, tai cô đã nghe được Tiffany nói gì.

-Jessica Jung…

-Your wish is my commands!

-Cô là đồ keo kiệt, đồ dê xồm, đồ xấu xa, đồ hung bạo….

Tiffany vẫn đang mớ và trong cơn mơ thì cô gọi tên Jessica.

-Đồ nấm ú, thế mà một phút trước mình còn nghĩ cô ta đáng yêu cơ đấy! 

Jessica rít qua khẽ răng, đánh thức cô ta thì cô không nỡ nhưng nếu cô ta không đưa ra nguyện vọng gì thì cô sẽ quỳ ở đây cả đêm sao.

Tính ra cũng tại tội dê mới bị thế này! Jessica Jung, vị công chúa hùng mạnh nhất thị tộc Vampire, tối nay đành ngủ quỳ một đêm vậy!

= = = = = =

Hôm nay là ngày Jessica lên đường. Đừng bảo cô liều, cô đâu có ngốc đâu mà dám bỏ Tiffany một mình chứ, cô còn muốn sống mà. Vì vậy, cô quyết định, nhờ Sunny chăm sóc cái đồ “không răng” đó rồi.

Chắc mọi người cũng thắc mắc tại sao Sunny lại dễ dàng đồng ý như thế đúng không! Đơn giản thôi vì Hung bạo nhà ta đã nắm được điểm yếu của cô.

Máy PSP!!!

= = = = = =

-Sunny, hãy trông chứng cô ấy dùm tôi nhé!

Jessica dùng mắt cún con và cái agyeo đáng sợ của mình để nhờ vả.

-Không. Tại sao tôi phải giúp cô chứ?

Jessica quên mất Sunny là ai à! Nữ hoàng agyeo đấy với lại mắt thỏ con của Sunny còn đáng yêu hơn nhiều.

-Tôi sẽ tặng cô một cái PSP mới nhất!

-Ba cái cho ba tháng.

-Deal!

= = = = = =

-Lần này phải cám ơn Sooyoung về cái tin của Sunny mới được. Hố hố.

-Em có sao không đấy công chúa? – Il Woo ái ngại nhìn cô em mình nãy giờ cứ cười man rợ.

-Em ổn oppa.

-Lần này Werwolf có vẻ đông nên mới phải triệu tập chúng ta. Tốt nhất là em cũng phải cẩn thận đó.

-Vâng, anh nói cứ y như anh của Sooyoung.

-Ngốc à, anh nào mà chả lo cho em chứ!

= = = = = =

Tiffany đang ngồi chơi với Polar nhưng cô có vẻ không tập trung.

-Nhớ hắn à?

Giọng nói của Sunny làm cô giật mình. Nhưng nhanh chóng trở lại trạng thái tự kỷ ban đầu và ngoan ngoãn gật đầu.

-Cái tên Hung bạo ấy! Cô ta hành hạ cậu thế mà cậu nhớ cô ta làm gì.

-Ừm….

-Thôi bỏ cái mặt ấy đi. Một tháng nữa là cô ta về rồi.

-Mặc dù biết là cậu ấy không ưa tớ nhưng khi không ở bên cạnh thì…tớ vẫn thấy lo. Mặc dù biết cậu ấy rất mạnh nhưng tớ vẫn sợ cậu ấy gặp chuyện, cái đồ vừa ngốc vừa nóng tính ấy.

Thấy Tiffany cứ buồn vậy Sunny cũng thấy không an tâm, cô phải vực dậy cho Tiffany mới được.

-Thôi có ngồi đây buồn cũng không ích gì. Chi bằng…

= = = = = =

-Ắt xì…!!!

-Jessica, em thấy không khỏe ở đâu sao? – Il Woo nhìn Jessica lo lắng.

-Không ạ. Chắc có ai đang nói xấu em thôi! – Jessica lắc đầu, cười vui vẻ với anh cô.

-Thật không!? Hay là nhớ hơi ai kia quá nên phát bệnh luôn rồi!? – Sooyoung ở đâu xuất hiện, miệng đầy thức ăn nhưng vẫn trêu chọc Jessica.

-Choi Sooyoung cậu có tin là khi về tớ sẽ cho lốc xoáy thổi bay kho lưu trữ đồ ăn của cậu không hả? – Jessica lao tới dí Sooyoung chạy vòng quanh.

-Thôi hai đứa đừng đùa nữa. Toàn bộ Werwolf nổi loạn đều đã bị diệt cả rồi chúng ta chỉ bắt sống được một tên, anh và Il Woo oppa sẽ đem hắn tới hội đồng trưởng lão để tra hỏi. Hai em về nhà trước nhé! – Si Won từ phía sau chậm rãi lên tiếng.

-Vâng!

= = = = = =

-Ôi tiểu quỷ! Unnie nhớ em quá! – Jessica vừa về tới nhà là lao tới ôm lấy chặt lấy Krystal, siết con bé nghẹt thở. Cũng may Sooyoung kịp gỡ con bé ra nhưng mà…

-Unnie cũng nhớ em quá! Sulli nhà chị đâu? – Sooyoung bóp cổ Krystal, ánh nhìn đe dọa.

-Ặc…ặc…cậu ấy trong bếp kìa unnie!

-Unnie à, bỏ cậu ấy ra đi. Nhà cậu ấy đi hết nên em mới qua giúp cậu ấy nấu ăn thôi. Có phần của unnie nữa này.

Sulli từ bếp đi ra để giải cứu cho bé “dê con” của mình, mắt cười của cô và đồ ăn đều có tác dụng khá tốt với Sooyoung.

-Hừ… đúng là không xem thường con nhóc này được mà! Sẩy ra một tí là nó bắt em mình về nhà liền hà! Đúng là chị nào em nấy!

Sooyoung lườm hai chị em nhà họ Jung rồi lon ton vào bếp để chờ bữa ăn của mình. Chờ Sooyoung đi khuất, Jessica liền câu lấy cổ Krystal thì thầm.

-Em không biết nấu ăn từ khi nào thế?

-Từ khi Sulli ở nhà một mình.

-Người làm đâu hết rồi?

-Dọn nhà. – con bé nháy mắt, thoát khỏi vòng tay Jessica rồi lon ton chạy vào bếp.

-À Nấm ú đâu rồi? – Jessica hỏi với theo.

-Chị ấy ngủ rồi. Hôm qua chị ấy bị mất ngủ thì phải. Chị lên xem chị ấy thử xem!

-Ừm…”Nhớ mình tới mất ngủ luôn à! Hớ hớ!”

Jessica rón rén vào phòng Tiffany để tránh làm ai kia thức giấc. Cô đứng gần giường ngắm nhìn cây nấm ấy ngủ say, bất giác cô nở một nụ cười.

-Phải chi lúc nào cũng đáng yêu thế có tốt không!

Jessica chỉnh lại chăn cho Tiffany rồi bỏ ra ngoài, để tránh phải ngủ quỳ thêm lần nữa, cô nhớ sáng hôm sau cô không đứng dậy nổi luôn. Thật đáng sợ!

Jessica đi về phòng mình, chắc chắn cô phải ngủ một giấc ngủ dài để bù lại những ngày thiếu ngủ vừa rồi mới được. Có một mẩu giấy bay phất phới trước mặt Jessica, nó được dính lên cửa phòng cô.

“Lịch hoạt động của Jessica from Tiffany:

Ngày….việc…

Ngày….việc…

Ngày….việc...

P/s: Cậu có quyền than thở nhưng cậu biết là không làm cũng không được đâu đúng không! Nên chúng ta cùng cố gắng nhé!”

Jessica đổ mồ hôi, Jessica run, Jessica hóa đá.

-Cô ta thức cả đêm chỉ để soạn thứ này cho mình sao! Mà cái chữ kí này, có vẽ con thỏ….con thỏ…con thỏ…Ya!!!

Lee Soonkyu!!!

Đồ hai mặt. Đồ lừa đảo. Đồ ném đá giấu tay.

= = = = = =

-Ắt xì...ngộ nhỉ có khi nào mình bị bệnh đâu cơ chứ! Ha ha mà cái máy PSP mới này chơi đã thật!

= = = = = =

Jessica ngồi trong phòng Polar than thở đã hơn 1 tiếng, cô được quyền than thở mà nhưng mà than thở không ai nghe thì than thở làm gì. Con bé Krystal thì đang chìm trong hạnh phúc rồi, than thở với nó có mà chuốc họa vào thân, Tiffany thì sao, cô ta là nguyên do khiến cô than thở mà. Cuối cùng chỉ còn Polar. 

Tội nghiệp bé, ngồi nghe mà cứ ngáp lên ngáp xuống, ai kêu bé tốt bụng làm chi, chỉ vì một trăm con cá hồi to mà Hung bạo đem tới nên giờ bé mới tốt vậy đó!

-Vậy mà khi nãy tao còn nghĩ cô ấy dễ thương đó! Vampire ơi, ba tháng tới tôi phải sống thế nào đây! Tiffany Hwang tôi hận cô!!!

-Grừ…grừ…[Hiểu rồi! Hiều rồi! Đừng khóc mà! Ngoan nào!]

-Híx…híx…hức…

Jessica nào biết trong lúc cô đang gào thét với Polar thì ở ngoài đã có một người nghe hết câu chuyện và đang mỉn cười hạnh phúc.

-Jessi, mừng cậu đã trở về!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co