Truyen3h.Co

JAEDO | Chiếu tướng

#16

jayjung1420

"Thương... thương anh..."

*

"Thỏ Con."

"Còn em thì sao? "

"Em có thích anh không?"

Trong cái chớp mắt, toàn bộ không gian đều thinh lặng, cả căn phòng kí túc dường như có tiếng vang, giọng nói của Jung Jaehyun cứ không ngừng quẩn quanh bên tai Kim Doyoung, kéo cậu ra khỏi cơn ác mộng rồi lại kéo cậu lên thiên đường cậu hằng mơ ước.

Đây là thứ... ngay cả trong giấc mơ mĩ miều nhất đời mình, Kim Doyoung cũng chưa từng mơ tới.

Chuyện Jung Jaehyun tỏ tình với cậu...

Chuyện Jung Jaehyun nói anh yêu cậu đã nhiều năm nay...

Thật sao? Đây thật sự là điều Kim Doyoung có thể có được sao?

Sắc mặt Kim Doyoung có chút hoảng hốt, chấn động to lớn ập tới khiến cậu mê man, thậm chí quên mất Jung Jaehyun đã nói gì, trong đầu chỉ còn nhớ được những từ ngữ mấu chốt nhất. Kí ức về nội dung bản ghi chú trên điện thoại Jung Jaehyun không tự chủ được mà lướt qua trong tâm trí Kim Doyoung, lúc ấy anh đã nói tiêu chuẩn chọn bạn đời thế nào... Từng mục từng dòng đều có thể tính là ứng đúng với mình, ngoại trừ việc có thể bề ngoài cậu không dễ thương như anh đã miêu tả.

Kim Doyoung mấp máy miệng nhiều lần, cứ như vậy một lúc mới thốt được ra âm tiết đầu tiên. Song lời còn chưa nói hết ra miệng, cánh môi cậu đã bị một bàn tay nóng bỏng phủ lên.

Lại là một giọt nước mắt.

Giống như đã chắc chắn Kim Doyoung không thích mình, thanh âm của Jung Jaehyun rất khẽ khàng yên ả, mang theo đôi phần chua chát: "Thỏ Con, anh hiểu rồi, không sao cả..."

Không, không phải!

Kim Doyoung muốn mở miệng nhưng môi lại bị che mất.

Vậy là cậu bỗng sực tỏ tường.

Và rồi thè đầu lưỡi, khẽ liếm lên lòng bàn tay Jung Jaehyun.

"..."

"Em thích."

"Em thích anh, kể từ năm nhất, em vẫn luôn, rất thích anh..." Kim Doyoung đỏ bừng mặt, sắc mặt cậu vẫn một vẻ lạnh nhạt nhưng đôi môi lại đang thổ lộ tình yêu ngay thẳng như thế, "Rất thích."

Em đã nhìn thấy bản ghi chú anh viết mình thích con trai.

Nhìn thấy anh đi tới.

Nhìn thấy anh đang cười.

Từng chút từng chút đều rất thích.

"... Thỏ Con."

"Dù cho vừa rồi bạn em... không thích anh, em vẫn thích anh sao?"

Kim Doyoung gật đầu.

"Ngay cả khi anh đã có tính tình tồi tệ thời trung học, không bằng một góc dịu dàng như bây giờ, em cũng không để ý, đúng không?"

Kim Doyoung tiếp tục gật đầu rồi nắm lấy tay Jung Jaehyun.

"Mặc cho anh tệ hại như thế... mục ruỗng như thế... Thỏ Con cũng sẽ không rời bỏ anh, đúng không?"

Mái tóc đen của Jung Jaehyun hơi vểnh lên theo từng cái gật đầu, để lộ cặp mắt màu hổ phách của cậu.

"Vậy, Thỏ Con phải thề với anh." Jung Jaehyun nói lời rất đỗi vô lí ngang ngược, hắn thậm chí còn lấy điện thoại của mình ra, mở khóa màn hình rồi kề lại trước mặt hai người, miệng nói như dụ dỗ: "Thỏ Con, anh muốn nghe."

"Anh còn muốn em tặng quà cho anh nữa."

"Anh muốn quay tất cả."

Lời Jung Jaehyun mộng mơ mật ngọt: "Sau này nếu anh đi làm, anh sẽ có thứ gì đó để xem, anh có thể lấy câu Thỏ Con nói với anh làm sức mạnh để đi làm chăm chỉ, kiếm tiền nuôi gia đình, mua cho Thỏ Con của anh những thứ tốt nhất trên đời... A, Thỏ Con, bây giờ anh đọc mật mã thẻ ngân hàng cho em..."

Hắn càng nói càng trở nên phấn khích.

Thậm chí Kim Doyoung cũng không thể chen lời phản bác hắn, cậu chỉ ngoan ngoãn nhìn Jung Jaehyun bằng đôi mắt long lanh sáng ngời, vừa giống chú cá nhỏ đang đớp bóng nước ùng ục, vừa giống bé mèo mun đang ngồi ngay ngắn. (Vừa giống bé thỏ con đứng trước cửa hang ngắm nhìn bầu trời rực rỡ).

"Chậc." Jung Jaehyun sực nhớ ra một chuyện, "Không được, mỗi thẻ ngân hàng thôi thì ít quá, hôm nay em theo anh đi công chứng luôn nhé?"

Nếu lúc này Kim Doyoung để ý nhìn kĩ thái độ của Jung Jaehyun, có lẽ cậu sẽ không ngờ nghệch như bây giờ, giương ánh mắt ngây ngô trẻ con cười hiền nhìn người yêu của mình. Người yêu của cậu rõ ràng đang lộ rõ vẻ điên rồ, gương mặt đẹp trai dịu dàng bây giờ đang đỏ bừng khác thường. Trái tim hắn đập nhanh tới đáng sợ, toàn thân tỏa hơi nóng rực tưởng như một con bạc đỏ đen, một kẻ điên lang thang trên bờ sinh tử.

Cho tới bây giờ Jung Jaehyun vẫn luôn là một kẻ điên.

Chẳng qua phải nhìn xem khi nào người yêu hắn sẽ phát hiện ra... Không.

Rốt cuộc em có thể phát hiện được không nhỉ.

"Em... em không cần những thứ kia." Gương mặt nhỏ nhắn của Kim Doyoung sượng cứng căng thẳng, có lẽ vì đang đối diện ống kính mà sắc da hơi tái xanh, "Anh không có gì em cũng thích. Dù thế nào, vẫn thích."

"Nếu Thỏ Con phát hiện ra anh làm chuyện gì sai thì sao... Đương nhiên anh sẽ không bỏ rơi Thỏ Con rồi."

Kim Doyoung suy nghĩ một chút rồi lắc đầu: "Anh sẽ không làm sai."

Nhìn vào đôi mắt sáng rỡ của Jung Jaehyun, Kim Doyoung nói thêm một câu: "Em sẽ đi nhận lỗi cùng anh."

Jung Jaehyun sắp sửa không thở nổi.

"Thỏ Con."

"Em thề đi."

"Thề rằng, sẽ không rời bỏ anh."

Trái tim Kim Doyoung bỗng đập mạnh liên hồi, cậu chậm rãi vươn tay ôm lấy cổ Jung Jaehyun, không biết có phải vì vừa rồi Jung Jaehyun luôn lặp đi lặp lại câu nói hay không mà trong lòng cậu cũng trỗi dậy một ý nghĩ.

"Em thề, em sẽ không rời xa Jung Jaehyun." Kim Doyoung nói từng chữ, "Anh cũng phải... phải nói sẽ không rời bỏ em."

Dù cho anh thấy một em tồi tệ như thế này.

Jung Jaehyun hít sâu một hơi, mấy giây sau liền chặn lại bờ môi Kim Doyoung.

Một nụ hôn sâu đến ngạt thở.

"Anh sẽ không rời xa Thỏ Con." Jung Jaehyun khàn giọng.

Sẽ không để em trốn chạy một bước.

.

Kim Doyoung lại phải dùng thuốc mỡ bôi môi lần trước nhưng lần bôi thuốc này mặt cậu đỏ bừng, khi ra ngoài cứ khăng khăng đội mũ của mình lên.

Lúc ở trong ký túc xá, cậu đã vô cùng chiều Jung Jaehyun. Jung Jaehyun muốn hôn bao nhiêu cậu cũng hôn bấy nhiêu, Jung Jaehyun muốn cậu chủ động cậu cũng chủ động, Jung Jaehyun muốn quay phim khi nhận quà cậu cũng đồng ý. Tuy vậy ở bên ngoài cậu vẫn không quá quen với hành vi thân mật không e dè của Jung Jaehyun, cậu sợ người khác trông thấy sẽ phá hỏng tiếng tăm của hắn.

Bây giờ Jung Jaehyun đang cố tình cầm chiếc ốp điện thoại mới toanh của mình trên tay, rõ ràng người như hắn chỉ một bộ quần áo cũng có giá hơn một triệu nhưng lại quyến luyến không rời thứ đồ chỉ đáng 50 nghìn won kia, Jung Jaehyun khao khát muốn khoe cho tất cả mọi người đều nhìn thấy đây là quà Kim Doyoung tặng cho mình.

Kim Doyoung cảm thấy rất ngại ngùng, mặc dù trước cả khi tỏ tình với mình, Jung Jaehyun cũng đã nói với cậu rằng hai người qua lại với nhau không cần người khác đánh giá.

"Anh vừa gọi điện, lấy cho bạn em một món quà nhỏ." Jung Jaehyun cúi đầu, hơi nóng phả vào tai Kim Doyoung, "Thỏ Con, bạn của em tên là gì ấy nhỉ?"

"Sim Taeyun" Kim Doyoung nói, "trong ngàn vạn ngôi sao."

"Anh... anh không cần tặng quà, cô ấy rất tốt, cô ấy không cần đâu."

"Tránh sao được?" Jung Jaehyun thở dài, "Ngay từ đầu cô mẹ vợ trẻ đã ghét anh như vậy rồi, nếu anh không tặng chút quà thì chẳng phải sẽ bị đuổi ra khỏi cửa sao? Rồi vợ yêu bé nhỏ xinh đẹp nhường này của anh phải làm sao đây..."

Kim Doyoung kéo roẹt áo khoác lên hết cổ, tự quấn mình thành một con mèo mun tầm thường, đằng nào cậu cũng chỉ biết ấp úng không nên câu để cãi lại anh mà thôi.

Trước vẻ đáng yêu của Kim Doyoung, Jung Jaehyun lại mê mẩn đến độ có thể chảy máu cam, hắn cười to thành tiếng, mãi cho đến khi tới quán cơm vẫn không dứt ý cười, cả người như được tắm trong gió xuân...

Đây là hình ảnh đầu tiên Sim Taeyun nhìn thấy khi đến nơi.

Từ góc nhìn khách quan, cô phải công nhận rằng điều kiện bên ngoài của Jung Jaehyun không thể chê vào đâu được: trẻ trung giàu có, đẹp trai dịu dàng, cười cười nói nói đi bên cạnh Kim Doyoung, dọc đường thu hút rất nhiều ánh mắt. Ngược lại, Kim Doyoung cúi gằm đầu đội mũ sùm sụp, vẻ mặt lạnh nhạt hờ hững chỉ thi thoảng mới gật đầu, thoạt nhìn rất tối tăm và mờ nhạt.

Bất cứ ai cũng sẽ nói rằng Kim Doyoung không xứng với Jung Jaehyun.

Thế nhưng dưới cái nhìn của riêng cô thì không.

Tuyệt đối không.

Sim Taeyun cảm thấy giờ phút này Jung Jaehyun đang tủm tỉm trước mặt là kẻ khẩu phật tâm xà, chỉ giây tiếp theo sẽ lộ nguyên hình, nhe nanh độc điên cuồng ăn tươi nuốt sống người trước mặt.

Người trong nóng ngoài lạnh như Kim Doyoung hoàn toàn không thể đấu lại hắn, chỉ có thể bị lừa quay như chong chóng mà thôi.

Rõ ràng... rõ ràng Jung Jaehyun, hắn không xứng với Thỏ Con nhà cô!

Sim Taeyun cắn chặt môi dưới, hành vi kinh khủng của Jung Jaehyun hồi trung học đã để lại ấn tượng quá sâu đậm trong lòng cô, khiến bây giờ trông thấy hắn cả người cũng sẽ run sợ.

"Taeyunie."

Kim Doyoung mở miệng, vội vã bước tới gần cô hai bước, tạm thời kéo giãn khoảng cách với Jung Jaehyun phía sau: "Có phải, cậu giận rồi không?"

Jung Jaehyun đứng tại chỗ cười nhẹ nhàng, không nhìn ra bất cứ điều gì khác thường.

"Sim Taeyun, chào cậu." Jung Jaehyun đặt món quà trong tay xuống bàn rồi chủ động chìa tay tới trước mặt cô, hơi khom người: "Lần đầu gặp mặt, lễ nghĩa không chu đáo lắm, mong cậu thông cảm."

"... Thỏ Con." Giọng Sim Taeyun hơi khô khan, cô đứng im không nhúc nhích, "Tớ không sao." Sắc mặt cô xanh xao.

Tay Jung Jaehyun chìa ra giữa không trung, hắn cũng không tỏ ra tức giận chút nào. Một lát sau, Jung Jaehyun nhận ra có lẽ Sim Taeyun không muốn bắt tay mình bèn lễ độ thu tay lại, đẩy quà về phía cô.

"Mình không biết cậu thích gì nên mua bừa một chút, chúng không đắt lắm đâu, xin cậu vui lòng nhận lấy." Jung Jaehyun nói giọng nghiêm túc.

Sim Taeyun vẫn đứng im, thái độ sượng cứng.

Kim Doyoung dù chậm hiểu đến đâu cũng phát hiện ra bầu không khí lạ lùng giữa hai người, cậu ngẫm nghĩ rồi hiếm khi chủ động đẩy quà về phía Sim Taeyun: "Taeyunie, cậu cầm đi."

Lúc này, xoa dịu mối quan hệ giữa cả hai mới là điều quan trọng nhất.

Kim Doyoung đã đưa thì Sim Taeyun cũng không thể không nể mặt cậu, vậy là cô từ từ mở quà ra, giọng khàn khàn: "...Cảm ơn cậu."

Quà tặng là một chiếc túi xách nữ hàng hiệu nào đó, số lượng cực ít, giá cực đắt, chỉ sau một năm mua sắm số lượng nhất định mới có thể đặt mua. Tiếc là cả hai đều không biết nhiều về hàng hiệu, Sim Taeyun chỉ lờ mờ cảm thấy món đồ này không hề rẻ, cầm trên tay còn cảm thấy nóng ran.

"Không cần cảm ơn, chiếc túi này hợp với cậu lắm, cậu không nhận thì mình giữ cũng uổng."

Jung Jaehyun nói năng chân thành xong còn hài hước nói đùa: "Người ta đều nói bạn thân của người yêu là mẹ vợ trẻ, nói như vậy có hơi thất lễ nhưng mình cũng thực sự hi vọng sẽ được cậu công nhận."

Vành tai Kim Doyoung hơi giật giật, cậu cứng người ngoảnh mặt đi, trong mắt lại lộ ra ý cười. Jung Jaehyun cười thân thiện mời Sim Taeyun ngồi xuống, bận bịu đi gọi món, rất quan tâm săn sóc tới cô và Kim Doyoung. Hắn luôn biết Sim Taeyun có khúc mắc với mình nên không tỏ ra quá gần gũi, ngay cả khi rót nước cũng giữ ý tứ. Nhìn Sim Taeyun hơi nhíu mày, sắc mặt bắt đầu bối rối, Jung Jaehyun mới từ tốn lên tiếng:

"Mình biết, có lẽ cậu còn chuyện muốn hỏi mình, giữa chúng ta cũng có một chút hiểu lầm. Hi vọng lát nữa ăn cơm hai ta có thể giải quyết."

Sim Taeyun sững người kinh ngạc, thậm chí còn hơi hoảng hốt vì suy nghĩ của cô đã bị Jung Jaehyun nhìn thấu. Đúng vậy, từ hồi cấp ba cô đã nghe tiếng xấu của Jung Jaehyun, hơn nữa bản thân cũng nhìn thấy ánh mắt nham hiểm của người này nên theo lẽ tự nhiên Sim Taeyun không hề tin hắn, cô tin chắc rằng Kim Doyoung bị lừa nên mới nghĩ hắn tốt mà thôi.

Thế nhưng, đến khi cô thực sự gặp mặt Jung Jaehyun, chỉ trong hai mươi phút ngắn ngủi, Sim Taeyun đã cảm thấy hơi hoang mang: Jung Jaehyun trước mặt từ lúc tới đến giờ vẫn luôn lịch sự lễ độ, hắn hoàn toàn kín kẽ, suy xét tất cả mọi thứ.

Do cô thật sự nhìn nhầm, trí nhớ có vấn đề... hay do Jung Jaehyun đã giả vờ quá cao siêu?

"Mời cậu."

Jung Jaehyun nhã nhặn đưa khăn ấm tới cho Sim Taeyun bằng bàn xoay, không quấy rầy thêm mà cho cô chút thời gian riêng. Sau đó hắn mới cầm một chiếc khăn ấm khác, bảo Kim Doyoung đưa tay ra rồi lần lượt lau tay cho cậu, miệng nói vu vơ: "Thỏ Con, sao em lại nhìn anh như vậy?"

Kim Doyoung không nghĩ nhiều, nhỏ giọng ngoan ngoãn đáp: "Em... Em lo... lo lát nữa hai người nói chuyện không suôn sẻ." Lông mày cậu hơi nhíu lại, gương mặt yếu ớt tái nhợt thoáng hiện lên chút lo âu.

"Yên tâm đi bé Thỏ ngoan ngoãn." Jung Jaehyun giơ một ngón tay, vừa cười vừa xoa xoa chóp mũi Kim Doyoung, "Anh biết cậu ấy là người quan trọng nhất đối với em nên cho dù thế nào, anh cũng sẽ không gây chia rẽ tình cảm giữa em và cậu ấy, được chưa nào?"

Bộ dạng của Jung Jaehyun như nàng dâu nhỏ hoàn toàn lo nghĩ cho chồng, thút thít lặng lẽ chịu tủi thân.

Kim Doyoung im lặng nửa ngày mới lắp bắp mở miệng: "Em thương... thương anh..."

Jung Jaehyun phì cười, dịu giọng dỗ cậu: "Ngoan, không thương nữa."

Khỏi cần xót xa.

Dù sao chẳng mấy chốc người quan trọng nhất của em cũng không còn là cô nàng nữa đâu.

Jung Jaehyun cười híp mắtnghĩ trong đầu.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co