Truyen3h.Co

Jaegi - Mơ Cuối Hẻm

5

luvsickgurls_


Em không quay lại con hẻm nữa.

Không phải vì em quên, mà là vì em nhớ quá rõ. Rõ đến mức chỉ cần lướt ngang con đường dẫn tới đó thôi, lòng em đã dậy lên một cơn sóng ngầm, nhẹ nhưng dai dẳng, như tiếng thì thầm vọng từ ký ức cũ. Mỗi lần nghĩ đến việc bước vào con hẻm ấy, một cảm giác nặng trĩu lại tràn ngập trong lòng, như có ai đó đặt cả một mùa đông lên ngực em, lạnh buốt và nặng nề.

Đó không phải nỗi sợ bình thường. Đó là một nỗi sợ âm ỉ, mơ hồ, không thể gọi tên. Nó len lỏi vào từng tế bào, khiến bàn tay em run lên dù trời không lạnh. Nó không gào thét, không dữ dội, nhưng lại đủ sâu để làm em lùi bước, hết lần này đến lần khác.

Em sợ quay lại và thấy mọi thứ đã biến mất. Sợ cánh cửa gỗ không còn, sợ tiếng leng keng sẽ không vang lên nữa, sợ ánh đèn vàng không còn rọi lên khuôn mặt dịu dàng của người ấy. Sợ rằng cái bàn em từng ngồi sẽ trống không, không ly cacao, không lời chào, không nụ cười.

Nhưng điều khiến Seulgi sợ nhất, không phải là quán cà phê biến mất.

Mà là Jaeyi không còn ở đó nữa.

Sợ rằng Yoo Jaeyi, người từng khiến em cảm thấy như cả thế giới có thể ngừng lại chỉ trong một ánh nhìn, đã biến mất như một làn khói, như thể chưa từng tồn tại. Em sợ mình bước vào đó, tìm kiếm ánh mắt ấy, tìm kiếm giọng nói ấy, và chỉ nhận lại một khoảng trống. Không ai ở đó, cũng không còn dấu vết.

Và nếu điều đó xảy ra thật, nếu em quay lại, và mọi thứ đã tan biến hoàn toàn, thì điều gì sẽ còn lại cho em? Một nỗi đau khác? Một sự thật tàn nhẫn? Hay chỉ là một khoảng lặng, lạnh và trống rỗng như thể chính em cũng không còn ở đó nữa?

Nên em không quay lại. Không phải vì em không muốn. Mà vì em không chắc mình chịu nổi nếu phải đối diện với cái không còn.

Một tuần trôi qua, em sống tiếp, hoặc ít ra là cố gắng sống tiếp, lết qua từng ngày như một chiếc bóng biết cử động. Lịch trình dày đặc như muốn nuốt chửng em, bài vở chất đống, thông báo từ lớp học, deadline từ các môn như những con sóng nhỏ đánh liên hồi vào tâm trí vốn đã rệu rã. Tin nhắn cứ đến liên tục, từng cái chưa đọc như một lời nhắc rằng em đang bỏ lại thế giới phía sau. Nhưng em không còn năng lượng để giải thích.

Em cười, em nói, em trả lời các câu hỏi như thể mình ổn. Đóng vai Woo Seulgi, cô gái chăm chỉ, thân thiện, lúc nào cũng "ổn mà", như một cái mặt nạ được gắn chặt vào da. Mọi người không nghi ngờ gì. Không ai thấy sự nứt vỡ sau lớp mặt nạ ấy. Và em không trách họ. Vì em đã giấu quá khéo, quá lâu.

Nhưng bên trong em, vẫn có một lỗ hổng sâu hoắm. Một khoảng trống lạnh ngắt nằm đâu đó giữa lồng ngực, chẳng thể gọi tên, chẳng thể giải thích bằng lý trí. Nó không phải là nỗi đau rõ ràng. Nó giống như một chỗ lõm trên linh hồn, một nơi mà ánh sáng không chạm tới, một nơi từng được lấp đầy bởi điều gì đó dịu dàng mà giờ đã tan biến.

Em đã thử mọi cách.

Uống cà phê đắng đến cháy cổ họng. Nghe lại bài hát yêu thích từng khiến em mỉm cười trong những buổi tối đầy gió. Thậm chí để ai đó ôm thật lâu trong một buổi chiều vắng. Nhưng không gì có thể lấp đầy khoảng trống ấy.

Vì điều em nhớ không phải là mùi vị, hay âm thanh, hay cái ôm.

Điều em nhớ là ánh mắt nhìn thấu tâm can. Là cái cách mà chị ấy luôn biết, dù em chẳng cần nói gì. Là cảm giác được ngồi trong một góc nhỏ của thế giới, nơi không ai đòi hỏi em phải ổn. Là một thế giới khác, ấm áp, yên tĩnh, dịu dàng đến nỗi em có thể gỡ bỏ lớp mặt nạ mà chẳng cần lo sợ điều gì.

Và giờ, thế giới ấy chỉ còn lại trong ký ức.

Mà ký ức thì không thể ôm lại, không thể nói chuyện, không thể pha cho em một ly cacao nóng khi em buồn. Chỉ có thể sống cùng nó, như sống cùng một vết sẹo chưa lành.

Đến một chiều tối nọ, khi ánh nắng cuối ngày đã rơi xuống những mái nhà như bụi vàng mỏi mệt, em không chịu nổi nữa. Không phải kiểu "không chịu nổi" gào lên thành tiếng hay đập phá gì cả, mà là kiểu mệt đến mức mọi cảm giác đều chai lì. Một sự im lặng chảy trong lồng ngực, nặng trĩu đến mức không thể nuốt nổi một ngụm nước.

Em đứng dậy khỏi bàn học, nơi sách vở mở toang nhưng trí não hoàn toàn trống rỗng. Không một từ lọt vào đầu. Không một con số có ý nghĩa. Chân em bước đi như có linh hồn riêng, không cần lệnh từ não bộ. Mỗi bước như thể đã được lập trình sẵn từ rất lâu, chỉ chờ đúng thời điểm này để thi hành.

Em không đi vì còn hy vọng, vì thành thật mà nói, em chẳng còn tin mình sẽ thấy quán cà phê đó nữa, càng không tin sẽ thấy chị.

Cũng không phải vì em muốn gợi lại điều cũ. Những hồi ức, em đã nhai đi nhai lại trong đầu suốt cả tuần rồi, đến mức chính mình còn chẳng chắc đâu là thật, đâu là tưởng tượng.

Mà bởi vì em cần kết thúc. Một lần cho tất cả.

Em cần đứng trước nơi ấy, dù là bức tường rêu phong hay chỉ còn một mảnh gạch vỡ. Em cần đối diện với cái khoảng trống trong lòng mình, nhìn nó, gọi tên nó, và nếu không thể lấp đầy, thì chí ít cũng phải thừa nhận sự tồn tại của nó.

Vì cứ sống tiếp với vết sẹo mà không nhìn thẳng vào nó, em biết, mình sẽ không bao giờ lành lại.

Bầu trời khi ấy dần chuyển sang một màu xanh đậm thẫm, như ai vừa hòa một chút buồn vào hoàng hôn. Thành phố lên đèn, từng ánh sáng nhỏ le lói như không đủ sức xua đi bóng tối. Và em, giữa lòng thành phố đó, bước đi, như thể em đang quay lại không gian giữa hai thế giới.

Để kết thúc một giấc mơ. Hoặc bắt đầu một điều gì khác.

...

Khi em bước vào con hẻm nhỏ ấy, nơi từng là một phần ký ức ngọt ngào, không gian như thở dốc cùng em, một nhịp thở nén lại, chực vỡ tung. Mỗi bước chân vang lên trên nền đất ẩm ướt như vọng lại từ quá khứ, từng tiếng một, chậm rãi và nặng nề.

Không còn tiếng leng keng vang lên mỗi lần ai đó mở cửa. Không còn âm thanh dễ chịu từng len lỏi vào lòng em như một lời chào thầm thì. Sự im lặng lúc này không phải là sự yên tĩnh dễ chịu, mà là kiểu trống rỗng có thể nuốt chửng mọi âm thanh.

Không còn mùi cà phê quyện trong không khí, thứ mùi nồng ấm đã từng gợi nhắc em về những buổi chiều dịu dàng, khi cả thế giới ngoài kia quá ồn ào và hỗn loạn, còn nơi đây như một vòng tay mở rộng ra, dịu dàng ôm lấy mọi tổn thương.

Giờ đây, chỉ còn mùi ẩm thấp của tường rêu cũ kỹ, của thời gian mục ruỗng, của những điều từng rất thật nhưng nay chỉ còn là ký ức.

Không còn ánh mắt thân quen từng khiến em thấy mình được nhìn thấy, được lắng nghe. Không còn sự hiện diện của người ấy, không còn cái cách chị nhìn xuyên qua em mà không làm em thấy trần trụi, mà lại thấy được chấp nhận.

Thay vào đó là một khoảng không rỗng, đến mức khiến em thấy mình cũng đang tan biến. Em đứng đó, giữa con hẻm lặng im, như đứng trong khoảng đệm giữa ký ức và hiện tại, nơi mọi thứ đã từng rất sống động, giờ lại chỉ là dư vang mờ nhòe.

Gió thổi qua khe hở hẹp giữa hai tòa nhà cao chót vót, mang theo những âm thanh vang vọng của phố thị nhộn nhịp, cuốn theo một mảnh giấy vụn nhỏ, nhẹ như một hơi thở, không phải từ một bức thư hay một lời nhắn gửi, mà dường như là từ chính sâu thẳm trong lòng em. Mảnh giấy ấy, mong manh và yếu ớt, như thể chứa đựng cả một phần tâm hồn đang cố níu giữ một điều gì đó đã khuất xa, vẫn ôm ấp một hy vọng le lói, mong được thấy lại nụ cười ấy, dù chỉ một lần thôi, chỉ một lần thôi cũng được, để lòng không vỡ tan thành những mảnh nhỏ vô định.

Nhưng em biết, sự thật phũ phàng là lần này, cánh cửa ấy sẽ chẳng còn ai mở ra nữa. Không còn bóng dáng chị, không còn hơi ấm của những ngày xưa "chúng ta" cùng ngồi bên nhau, trong cái quán nhỏ yên bình ẩn mình giữa con hẻm. Mọi thứ giờ đây chỉ còn là một kí ức chập chờn, thoảng qua như làn gió mùa thu se lạnh, vừa dịu dàng, vừa phũ phàng.

Chỉ còn lại một mình em, cô đơn giữa dòng đời đang trôi nhanh không ngừng, một mình đối diện với khoảng không mênh mông của ký ức, nơi mọi sắc màu và âm thanh từng sống động giờ đây đều đã phai nhạt, chìm sâu vào hư vô. Và hơn hết, là một sự thật không thể chối bỏ, rằng có những thứ, dù ta có níu kéo thế nào đi chăng nữa, một khi đã rời đi, sẽ không bao giờ quay trở lại nữa. Chúng để lại cho ta một khoảng trống sâu thẳm, một vết thương âm ỉ không bao giờ lành, đủ để ta biết rằng mình không thể nào còn là chính mình như trước đây nữa.

Một phần của em đã mất đi, để lại chỗ trống cho những điều chưa thể gọi tên. Nhưng cũng chính từ khoảng trống ấy, em học cách để bước tiếp, mặc dù không còn được nhìn thấy nụ cười ấy, không còn những câu chuyện chưa nói, em vẫn phải sống, vẫn phải lớn lên và tìm kiếm cho mình những tia sáng mới trong cuộc đời.

Và có lẽ, đó cũng chính là cách mà những ký ức, dù đã khuất xa, vẫn còn sống mãi trong tim em, nhẹ nhàng mà mãnh liệt, như một lời nhắc nhở về sự mong manh, về tình người, và về sự trưởng thành không thể tránh khỏi của mỗi chúng ta.

Seulgi đứng yên, không khóc, không cười, em chỉ hít một hơi thật sâu, như thể muốn gói ghém hết nỗi đau, nuối tiếc, cả những gì không nói ra, cả những lần không dám hỏi, những cái chạm chưa dám giữ lại, rồi thở ra lần cuối như buông một đoạn ký ức ra khỏi tim. Không cần lời tạm biệt, vì đâu có ai thật sự sẵn sàng cho lần chia ly cuối cùng.

Và đúng lúc đó, một ánh sáng lóe lên cuối con hẻm, lạ lùng như thể thời gian vừa nhấc lên một tấm màn. Không phải ánh đèn vàng ấm áp từng lấp lánh từ khung cửa sổ nhỏ. Không phải quán cà phê quen thuộc với mùi cacao lan tỏa trong không khí. Không phải Jaeyi, với nụ cười lặng lẽ như sương.

Mà là một tấm gương.

Cao, cũ kỹ, khung gỗ tróc sơn, như thể nó đã ở đó từ lâu lắm rồi, chỉ là em chưa từng để ý. Bụi phủ mờ mặt kính, nhưng vẫn đủ rõ ràng để phản chiếu mọi thứ, và phản chiếu chính em.

Em nhìn vào gương, và trong khoảnh khắc ấy, em không chỉ thấy khuôn mặt mình sau một chuỗi ngày dài đuối sức. Mắt thâm, tóc rối, nụ cười cũ không còn. Em thấy cả cô bé Seulgi lần đầu lạc vào con hẻm này, với trái tim rối bời và ánh mắt trống rỗng. Em thấy mình ngồi đó, trên chiếc ghế gỗ sát cửa sổ, tay ôm ly cacao còn bốc khói, nhìn ra thế giới như thể nó xa cách hàng trăm ki-lô-mét.

Và rồi, như một giấc mơ lướt qua lớp gương, hình ảnh Jaeyi hiện lên phía sau em.

Không rõ ràng. Không sắc nét.

Chỉ là một dáng người mờ nhòe.

Một cái bóng đứng sau, ánh mắt cúi xuống em dịu dàng như lần đầu gặp gỡ.

Em quay lại.

Không có ai.

Chỉ là một bức tường xám.

Nhưng tấm gương vẫn còn đó. Và Jaeyi vẫn ở trong đó, không phải là một người, mà là một phần của ký ức, được khắc vào sâu trong tâm trí em. Không tan, không biến mất. Chỉ chuyển hình dạng.

Em giơ tay, chạm vào mặt kính lạnh buốt. Lòng bàn tay in lên một lớp bụi mờ. Và trong khoảnh khắc ấy, em hiểu rằng...

Có thể chị ấy không còn. Có thể quán cà phê chỉ là thứ sinh ra từ những ngày em gần như gãy vụn. Nhưng tình cảm, những giây phút dịu dàng, những khoảnh khắc em cảm thấy được hiểu, những thứ đó là thật.

Trong lòng em bỗng dưng tan biến hết sự sợ hãi, chờn chợn, nỗi hoang mang từng khiến tim mình run rẩy khi nhận ra rằng Yoo Jaeyi không phải một người đang sống, mà là một linh hồn, một ký ức có hình hài, một điều kỳ lạ mà lý trí không thể lý giải. Nhưng giây phút ấy, khi mọi cảm xúc đang trôi tuột qua từng kẽ tay, em nhận ra rằng, mình không cần phải hiểu nữa. Không cần định nghĩa Jaeyi là gì, hay vì sao chị xuất hiện rồi biến mất như một giấc mơ kéo dài nhiều đêm. Em chỉ cần một điều thôi, một sự thật đơn giản và trọn vẹn: em yêu Jaeyi. Em nhớ Jaeyi.

Nỗi nhớ ấy không còn như một vết cắt, không đau đớn và day dứt, mà là một nhịp đập âm thầm trong lòng ngực, đều đặn và dịu dàng, như tiếng tim khi ta nhắm mắt nghĩ về một điều đẹp đẽ đã qua. Jaeyi đã ở đó, đã mỉm cười với em, đã lặng lẽ lắng nghe từng lời em nói mà không cần hỏi lại. Chị không thuộc về thế giới này nữa, nhưng chị cũng chưa từng thật sự rời đi.

Bởi có những người, những ký ức, những cảm xúc, dù không thể chạm lại lần nào nữa, cũng không bao giờ phai nhòa. Chúng không cần hiện diện rõ ràng bằng da thịt hay hơi thở, vì chúng đã in dấu vào tim ta, hòa vào từng tế bào sống. Jaeyi là như vậy. Không còn bên em, nhưng vẫn tồn tại, chị tồn tại trong ánh nắng dịu buổi chiều, trong mùi cacao ấm nóng, trong tiếng leng keng quen thuộc, và cả trong từng nhịp bước em đi, từng quyết định em đưa ra, từng lần em chọn dịu dàng với chính mình.

Em không sợ nữa. Không sợ mất, không sợ quên, không sợ rằng mình đang yêu một điều gì không thật. Bởi với em, cảm xúc ấy đã đủ thật để khiến em thay đổi, đủ sâu để khiến em lớn lên, và đủ đẹp để mãi mãi là một phần trong đời.

Không phải điều gì không còn tồn tại bên ngoài thì sẽ biến mất trong lòng.

Và có những tình yêu, dù không thể nắm tay, cũng không bao giờ buông.

Em bước đến gần, và em thấy chính mình, nhưng là một "em" khác, như thể tấm gương kia phản chiếu không chỉ dáng hình, mà còn cả một phiên bản em ở một chiều không gian khác. Không còn đôi mắt mỏi mệt vì mong chờ những điều không đến, không còn bờ môi run rẩy khi phải kìm nén cảm xúc, không còn cái cúi đầu cố giấu đi nước mắt vì sợ người khác thấy em yếu đuối.

Thay vào đó là một ánh nhìn bình yên. Một sự tĩnh lặng dịu dàng nơi khóe mắt. Là một nụ cười, không gượng ép, không vì phép lịch sự, không vì phải tỏ ra ổn để không ai lo lắng. Là nụ cười thật sự. Nụ cười của người đã chạm đáy, rồi tự mình bơi lên, không cần ai cứu, nhưng vẫn tin rằng lòng tốt tồn tại.

Bên cạnh em trong gương, không rõ ràng, không sắc nét, là hình ảnh mờ nhạt của Jaeyi. Chị không nói gì, chỉ mỉm cười, dịu dàng như một cái ôm bằng ánh mắt. Như thể chị chưa từng rời đi. Như thể dù quán cà phê kia có tan vào hư vô, dù mọi dấu vết có bị xóa sạch, thì những gì chị để lại trong lòng em vẫn sẽ còn đó, vẹn nguyên.

Em nhìn thật lâu, lâu đến mức quên cả thở, quên cả thế giới xung quanh.

Và rồi em hiểu.

Không cần ai xác nhận điều đó là thật. Không cần chứng minh rằng chị từng tồn tại. Bởi trong những lúc tăm tối nhất, khi mọi cánh cửa đều đóng lại, khi em nghĩ mình sắp chìm, thì có một điều gì đó đã giữ em lại.

Là Jaeyi.

Là bàn tay tưởng chừng mơ hồ mà em vẫn cảm được mỗi khi em chạm đáy lòng mình. Là tiếng leng keng vang lên giữa những ngày cô đơn, như một lời nhắc: "Em không lạc đâu, chị thấy em."

Người duy nhất vẫn luôn ở đó chờ em, là chị.

Người duy nhất có thể kéo em ra khỏi bóng tối, không cần nói một lời nào, không cần hỏi "em ổn không", chỉ bằng một ánh mắt, cũng là chị.

Chị không giải cứu em, chị không khiến mọi chuyện biến mất.

Nhưng nhờ chị, em học cách đứng dậy.

Nhờ chị, em biết mình không cần phải mạnh mẽ mọi lúc, cũng không cần phải sợ hãi những vết nứt trong lòng.

Em đã đi qua đau thương, đã ngồi giữa ký ức mà không gục ngã, đã chọn bước tiếp dù chẳng biết phía trước là gì. Không ai dang tay đỡ em, nhưng em vẫn lựa chọn sống, vẫn lựa chọn yêu lấy bản thân mình lần nữa.

Và điều em không dám tin nhất, là em đã làm được.

Bằng chính mình.

Nhưng cũng nhờ Jaeyi.

Nhờ một người đã biến mất như chưa từng tồn tại.

Nhờ một ký ức không ai khác nhìn thấy.

Nhờ một quán cà phê không địa chỉ.

Nhờ một tách cacao ấm giữa những ngày tim em lạnh giá nhất.

...

Em quay đi. Không nuối tiếc, không luyến lưu, chỉ có một sự bình thản kỳ lạ len dần vào trong tim, như một làn nước âm ấm giữa mùa đông, không đột ngột, không dữ dội, nhưng đủ để khiến lòng em lặng lại. Đủ để em biết, mình vừa buông được một điều gì đó. Hay đúng hơn, là để điều đó tự trôi đi, như cách chị Jaeyi từng đến, nhẹ tênh và dịu dàng.

Bước chân em không vội, nhưng cũng không chùn. Mỗi bước như nện xuống mặt đất một sự khẳng định rằng, em đã sống, đã yêu, đã đau, và đã vượt qua. Dù có là trong mơ hay hiện thực, dù chị ấy là người thật hay chỉ là một phần trong tâm trí em, thì những gì em cảm nhận đều không thể phủ nhận.

Hình ảnh mờ ảo của Yoo Jaeyi vẫn còn đó, như một lớp ánh sáng mỏng phủ trên không gian quanh em. Không rõ ràng, không sắc nét, nhưng cũng không biến mất hoàn toàn. Chị là một phần ký ức, và ký ức, dù có phai màu vẫn là thứ không ai có thể lấy đi.

Con hẻm vẫn hẹp. Mặt trời vẫn lặn. Gió chiều vẫn phả nhẹ từng cơn, mang theo chút bụi, chút mùi phố quen thuộc. Nhưng thế giới không còn mờ ảo nữa. Mọi thứ rõ ràng hơn, như thể sau một thời gian dài nhìn qua lớp kính mờ, giờ em cuối cùng cũng lau sạch được nó bằng nước mắt, bằng những đêm không ngủ, bằng nỗi đau đã hóa thành sức mạnh.

Em đã từng chờ một điều gì đó quay lại từ phía sau quán, từ khe cửa, từ một góc khuất nào đó của cuộc đời. Nhưng lúc này, khi đứng đây, em nhận ra rằng, có lẽ không có gì trở lại cả. Và cũng không cần. Bởi có những điều không sinh ra để ở lại, mà sinh ra để dạy ta cách yêu thương, rồi rời đi, để ta học cách yêu thương bản thân như ta từng yêu họ.

Ánh nắng chiều không còn nhức nhối. Nó rực rỡ, ấm áp, như một lời tiễn biệt đẹp đẽ từ vũ trụ, dành cho những ai đủ can đảm để bước tiếp. Như một cái ôm vô hình của thời gian, thì thầm bên tai em rằng: "Em đã đi qua rồi. Đã đủ mất mát để hiểu, và đủ yêu thương để tha thứ."

Gió cũng khác, gió không còn cào vào lòng em như ngày chị biến mất, không còn lạnh đến tê tái. Gió nhẹ như một cái vuốt tóc, dịu dàng và rất thật, như thể có ai đó từng quen, từng thương, đang đứng phía sau khẽ đặt tay lên vai em, cười mà nói: "Giỏi lắm. Em sống rồi. Em đã sống."

Và lúc ấy, em hiểu, rằng nỗi nhớ không cần phải gào thét để tồn tại, và yêu thương cũng không cần phải giữ lấy bằng mọi giá mới là thật. Chị Jaeyi vẫn ở đây, không phải là ở phía sau quán cà phê kia, không phải trong những bức ảnh cũ kỹ hay dòng thư viết tay, mà là trong chính em, trong từng bước em đi, trong cách em chọn sống trọn vẹn, dù không còn ai đợi ở cuối con hẻm.

Và cuối cùng, lần đầu tiên sau tất cả, em quay lưng đi, không còn níu kéo gì nữa.

Chỉ có nắng nhẹ hôn lên tóc, và gió đưa em về phía những ngày mai.

Và lần đầu tiên, sau rất lâu...

Em không còn muốn quay về nữa.

Không phải vì quên.

Mà vì đã nhớ đủ rồi.

...

Ngày hôm sau, con hẻm vẫn thế, vẫn yên ắng, nhỏ bé như một bí mật chưa được hé lộ. Nhưng quán cà phê thì đã trở lại, như một phép màu vụt hiện giữa màn sương mờ của buổi sớm mai. Ánh đèn vàng vẫn ấm áp, tỏa ra từ cửa kính cũ kỹ, như chưa hề có lần nào vắng bóng.

Em bước vào, cảm giác thân thuộc ập đến khiến tim em bỗng dưng lạc nhịp, như được gặp lại một phần ký ức thân quen, một người bạn cũ sau những ngày dài xa cách. Thân ảnh ấy, chị Yoo Jaeyi, vẫn nhẹ nhàng, vẫn nở nụ cười dịu dàng làm dịu cả tâm hồn em, vẫn ánh mắt sáng rực như ngọn đèn trong đêm tối.

Em mỉm cười, một nụ cười thật sự, không gượng ép, không phải vỏ bọc của những nỗi đau và sợ hãi. Một nụ cười của người đã vượt qua bão giông, người đã tìm lại được chính mình giữa cuộc đời hỗn loạn này.

"Yoo Jaeyi, cảm ơn chị..." Seulgi thầm thì, như một lời nguyện ước, như một lời hứa gìn giữ mãi trong tim.

Và rồi, trong khoảnh khắc ấy, em cảm nhận được điều giản đơn nhưng mạnh mẽ nhất: Em yêu chị. Yêu cái cảm giác được là chính mình, yêu sự bình yên mà chị mang lại, yêu cả những giấc mơ và sự thật xen lẫn trong từng hơi thở.

Cà phê vẫn còn nóng, nhấp một ngụm, em mỉm cười hơn nữa.

Em biết, mình đã tìm thấy một mái nhà, không phải là căn phòng có bốn bức tường, cũng không phải là quán cà phê với ánh đèn vàng và tiếng leng keng quen thuộc, mà là một nơi mềm mại, ấm áp và lặng lẽ nằm trong chính nơi sâu nhất của trái tim mình.

Nơi đó không có địa chỉ, không có bản đồ, nhưng mỗi khi em nhắm mắt lại, chỉ cần một giai điệu quen, một làn hương của cacao ấm, hay cái se lạnh của gió chạm da, là em lại quay về. Không phải trở về một quá khứ, mà là trở về với cảm giác được yêu, được thấu hiểu, được là chính mình, ,mặc dù chỉ trong chớp mắt.

Bởi vì chị không chỉ là một ký ức. Chị là người đã khiến em mở lòng, khiến em can đảm nhìn thẳng vào nỗi đau, khiến em học được cách không chạy trốn nữa. Chị là cột mốc đầu tiên trên bản đồ trưởng thành của em, nơi em đánh dấu bằng cả nước mắt và yêu thương.

Yoo Jaeyi, em yêu chị.

Không phải yêu theo kiểu mong được đáp lại. Cũng không phải kiểu yêu khiến người ta đánh mất bản thân. Mà là yêu theo cách mà một linh hồn yêu một linh hồn khác, nó vượt qua thời gian, vượt qua thực tại, vượt qua cả ranh giới của sự tồn tại.

Và em sẽ không bao giờ quên điều đó.

Dù ngày mai có là gì, dù em có đi đến đâu, dù cuộc đời có xô em vào bao nhiêu lối rẽ khác, thì chị, và tình cảm này sẽ mãi ở lại như một mái nhà trong lòng. Một nơi để em quay về, mỗi khi thấy mình lạc lối. Một nơi, dù không còn ai đứng đợi ngoài cửa, vẫn luôn có ánh đèn ấm áp chờ em bên trong.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co