Truyen3h.Co

Jaywon - A shadow behind

Chap 4

kiurax2t1m

Bây giờ nhìn những mái nhà đỏ trong vệt nắng, Jungwon coi như đã tha thứ hoàn toàn cho Yihyun.

Em từng rất hối hận khi từ bỏ mĩ thuật, nhưng đến cuối cùng, em lại cảm thấy biết ơn vì tất cả mọi chuyện đã xảy ra. Làm biên tập cũng có cái vui của nó mà.

"Dostory" là nhóm biên tập nổi tiếng chút chút trên youtube, nhóm được lập ra từ 1 hội cựu sinh viên trường đại học nghệ thuật Dori. Vì bị lôi kéo bởi các tiền bối trong câu lạc bộ, Jungwon cũng tự nhiên có mặt trong nhóm. Nhóm ban đầu chỉ có 4 người, anh cả là Lee Heeseung, nhà văn nổi tiếng, xong rồi Sim Jaeyun, một công tố viên đi làm vì tư bản, tiếp đến là Jungwon và Sunoo, cả hai đều là nhân viên văn phòng bình thường. Nhưng sau này có vài sinh viên trường Dori cũng tham gia nhóm.

Trước nhà Jungwon là một con đường dài và vắng. Thỉnh thoảng Ni-ki vẫn hay càm ràm về chỗ đó mỗi khi tới nhà thăm Jungwon vì trông nguy hiểm, nhất là về đêm. Cây thưa thớt dọc đường, ánh sáng duy nhất của con đường là một cửa hàng tiện lợi nho nhỏ, cũng có vài tiệm tạp hóa sáng le lói, nhưng không nhiều. Con phố vắng, nếu nói nó u buồn và tĩnh mịch thì chắc cũng không sai. Jungwon vẫn mặc kệ mà đi đại, mấy lần đầu cũng sợ, đi dần cũng thành quen. Vừa đi vừa lướt điện thoại, dù vậy, đêm nay, Jungwon vẫn nhận thức có ai đó đang phía sau.

Em không vội vã chạy đi, nhiều khi là người ta vẫn đang đi đường của người ta đó thôi, Jungwon lạc quan nghĩ.

Vậy mà con người kia vẫn không buông, hắn ta vẫn đi theo em. Jungwon cố tình đi lạc để kiểm tra, quả thật người đó đang theo dõi em.

Cả người em dâng trào một nỗi sợ hãi, Jungwon không biết tên này là ai, nhưng nhìn điệu bộ và theo trực giác của bản thân, Jungwon nghĩ có lẽ hắn không phải là người tốt.

Jungwon bình tĩnh ghé vào cửa hàng tiện lợi trên đường đi, nơi sáng nhất của con đường hoang vắng. Em mua đại một hộp mì và nhờ nhân viên nấu, sau đó ngồi bàn chờ một cách bình thản. Tên theo dõi cũng không kém cạnh, hắn mua một cơm nắm và ngồi kế bên chỗ em. Jungwon móc tai nghe ra đeo, vờ bình tĩnh. Chưa kịp đeo lên tai, bỗng nhiên có ai gọi điện thoại khiến em giật mình đánh rơi điện thoại xuống đất. Tên bám đuôi tiện tay nhặt lên

"Của cậu đây" - hắn vui vẻ đưa cho Jungwon. Nếu Jungwon vờ bình tĩnh thì hắn lại vờ tự nhiên

"À ha... cảm ơn anh" - Jungwon gượng cười lấy điện thoại từ tay hắn

"Xin chào, cho tôi hỏi là ai vậy?" - Jungwon nhận cuộc gọi dù là số lạ

Đầu dây bên kia vang vọng tiếng cười khúc khích

"Này cậu Yang Jungwon lạnh lùng thế á, không lưu số của tôi ư?" - Park Jongseong bực bội hỏi

"À ra là trưởng phòng Park" - Jungwon thở phào

"À ừ cái gì? Tôi ghim cậu rồi đó nhá"

"Thôi mà, tôi xin lỗi. Mà anh gọi tôi chi vậy?" - Jungwon hỏi

"À cũng không có gì to tát đâu, cậu về nhà an toàn chứ?"

Jungwon tính nói anh ta nhiều chuyện, nhưng liếc qua tên bám đuôi kế bên, em biết bây giờ không nên đôi co với tên trưởng phòng này

"Tôi..." - Jungwon suy nghĩ

"Sao ngập ngừng, có gì khó nói à?" - Jongseong đùa cợt, tưởng Jungwon đang giỡn mặt

"Ừm" - Jungwon thành thật

Jongseong lập tức trở nên nghiêm túc

"Có chuyện gì à?" - Jongseong hỏi

"Trưởng phòng có thể gặp tôi bây giờ không?" - Jungwon chợt đề nghị

"Cậu có sao không?"

"Không có gì, tôi có vài tài liệu quên đưa anh" - giọng Jungwon run nhẹ, tên bám đuôi thì không để ý cho lắm

"Cậu đang ở đâu thế?" - Jongseong cầm vội áo khoác và tính rời đi ngay lập tức

"Tôi đang ở cửa hàng tiện lợi đường X ấy" - Jungwon nói, em bất ngờ với thái độ gấp gáp của Jongseong

"Chờ tôi"

Cuộc gọi kết thúc. Lúc này nhân viên cửa hàng tiện lợi cũng bưng tô mì tới trước mặt Jungwon

"Tôi cảm ơn" - Jungwon mỉm cười nói

"Ăn ngon miệng nhé" - nhân viên rời đi đến chỗ bàn thu ngân

Jungwon bắt đầu ăn mì một cách tự nhiên, lòng vẫn nghĩ về tên bám đuôi đang ngồi kế bên

"Không biết là trước đây chúng ta có từng gặp nhau chưa nhỉ, sao tôi nghe giọng cậu quen quen" - tên bám đuôi chợt nói

"Vậy á? Tôi không biết" - Jungwon cười ngượng

Dường như trong hắn đã ngờ ngợ ra một điều gì đó, hắn cười cợt

"À, tôi nhớ ra rồi, giọng cậu giống giọng của một người tôi từng coi trên video"

"Video sao?" - Jungwon ngạc nhiên

"Đúng thế, cậu biết video gì không? Là video s*x của một người bạn của tôi với người yêu nó há há" - tên bám đuôi cười đùa, Jungwon không cười nổi

"Vậy hả?" - Jungwon cười ngượng, thầm nghĩ tên này điên rồi

"Mà này, trưởng phòng của cậu còn lâu mới tới mà nhỉ, cậu có muốn ra ngoài nói chuyện với tôi một chút không?" - tên bám đuôi chợt đề nghị

"Xin lỗi nhé, tôi đang ăn mì rồi" - Jungwon lịch sự từ chối

"Ra ngoài xíu thôi mà, đi thôi!" - hắn kéo tay Jungwon ra khỏi chỗ ngồi

"Anh làm gì vậy?" - Jungwon hỏi, vẫn đang bị lôi đi

Khi họ đi ngang qua quầy thu ngân, Jungwon hét lớn với nhân viên

"Anh ta tính mang tôi đi đâu này!"

"Không phải như anh nghĩ đâu, cậu ấy là người yêu của tôi, chúng tôi có cãi nhau một tí" - hắn thuần thục nói dối

"Tôi là người yêu của anh khi nào chứ?" - Jungwon cố thoát ra khỏi tay hắn

Nhưng trong mắt người nhân viên cửa hàng tiện lợi, họ giống như một cặp đôi đang cãi nhau

"Thôi hai người cứ giải quyết với nhau đi nhé" - anh ta vui vẻ tác hợp

- 2T1M -

Looking at the red rooftops in the sunlight, Jungwon now felt he had completely forgiven Yihyun.

He had once deeply regretted giving up art, but in the end, he felt grateful for everything that had happened. Being an editor had its own joys.

"Dostory" is a somewhat famous editing group on YouTube, formed by an alumni association of Dori University of Arts. Encouraged by seniors in the club, Jungwon naturally joined the group. Initially, there were only four members: the eldest, Lee Heeseung, a famous writer; Sim Jaeyun, a prosecutor working for money; and Jungwon and Sunoo, both ordinary office workers. Later, several Dori University students also joined the group.

In front of Jungwon's house was a long, deserted road. Ni-ki occasionally grumbled about it whenever he visited Jungwon, saying it looked dangerous, especially at night. The trees were sparse along the road, the only light coming from a small convenience store, and a few other shops with dim lighting, but not many. The street was deserted; it wouldn't be wrong to say it was gloomy and quiet. Jungwon ignored it and just kept going. He was scared the first few times, but gradually got used to it. He scrolled through his phone as he walked, but tonight, Jungwon was still aware that someone was behind him.

He didn't rush to run away; maybe they were just going their own way, Jungwon thought optimistically.

Yet, that person still wouldn't give up; he continued to follow him. Jungwon deliberately wandered off to check, and indeed, he was being followed.

A wave of fear washed over him. Jungwon didn't know who this person was, but judging by his demeanor and his intuition, he suspected he wasn't a good person.

Jungwon calmly stopped at a convenience store on the deserted street, the brightest spot along the way. He bought a box of instant noodles and asked the employee to cook it, then sat down calmly to wait. The stalker was equally unperturbed; he bought a rice ball and sat next to Jungwon. Jungwon took out her earphones and tried to act calm. Before he could put them on, someone suddenly called, startling him and causing him to drop his phone. The stalker conveniently picked it up.

"Here you go" he said cheerfully, handing the phone to Jungwon. While Jungwon feigned calmness, he feigned nonchalance.

"Ah ha... thank you" Jungwon said with a forced smile, taking the phone from his hand.

"Hello, who is this?" Jungwon answered the call, even though it was from an unknown number.

A giggle echoed from the other end of the line.

"Hey, you are so emotionless, Yang Jungwon, you didn't save my number?" Park Jongseong asked irritably.

"Ah, so it's Department Head Park" Jungwon sighed in relief.

"Ah, what? I've got my eye on you!"

"Come on, I'm sorry. But why did you call me?" Jungwon asked.

"Oh, nothing serious. Did you get home safely?"

Jungwon was about to tell him he was nosy, but glancing at the stalker beside him, he knew it wasn't the right time to argue with this department head.

"I..." Jungwon thought for a moment.

"Why the hesitation? Is there something hard to say?" - Jongseong joked, thinking Jungwon was teasing him.

"Uhm" - Jungwon answered honestly.

Jongseong immediately became serious.

"Is something wrong?" - Jongseong asked.

"Could the department head see me now?" - Jungwon suddenly suggested.

"Are you alright?"

"Nothing, I forgot to give you some documents" - Jungwon's voice trembled slightly, the stalker didn't seem to notice.

"Where are you?" - Jongseong quickly grabbed his jacket and prepared to leave immediately.

"I'm at the convenience store on X Street" - Jungwon said, surprised by Jongseong's urgency.

"Wait for me."

The call ended. At that moment, the convenience store employee brought the bowl of noodles to Jungwon.

"Thank you" Jungwon said with a smile.

"Enjoy your meal" the employee said before leaving for the cashier's counter.

Jungwon began eating his noodles naturally, his mind still preoccupied with the stalker sitting next to him.

"I wonder if we've met before? Your voice sounds familiar" the stalker suddenly said.

"Really? I didn't know" Jungwon chuckled awkwardly.

He seemed to have figured something out, and he smirked.

"Ah, I remember now, your voice sounds like someone I saw in a video."

"A video?" Jungwon asked in surprise.

"That's right. Do you know what video? It's a sex video of a friend of mine with his girlfriend, haha" the stalker laughed, but Jungwon couldn't manage a smile.

"Really?" Jungwon chuckled awkwardly, thinking this guy was crazy.

"By the way, your boss won't be here for a while, would you like to talk to me outside for a bit?" the stalker suggested.

"Sorry, I'm eating noodles" Jungwon politely declined.

"Just a little while, let's go!" - He pulled Jungwon's hand, dragging him out of his seat.

"What are you doing?" Jungwon asked, still being pulled along.

As they passed the cashier's counter, Jungwon yelled at the employee:

"Help me!"

"It's not what you think, he's my boyfriend, we just had a little argument" he skillfully lied.

"When did I become your boyfriend?" Jungwon tried to break free from his grip.

But in the eyes of the convenience store employee, they looked like a couple arguing.

"Justsort it out yourselves" he cheerfully intervened.

- 2T1M -

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co