Truyen3h.Co

Jaywon - A shadow behind

Chap 8

kiurax2t1m

Jongseong bất ngờ nhìn chằm chằm em, đến anh còn chưa có gan rủ em đi chơi, vậy mà Jungwon đã rủ trước rồi.

"Sao lại rủ tôi đi chơi vậy" - Jongseong vui vẻ hỏi

"Thế anh có đi không?" - Jungwon định giật vé lại

"Đi" - Jongseong mỉm cười

Jungwon chợt đơ ra vài giây khi thấy Jongseong vui như vậy

"Mặt tôi dính gì à?" - Jongseong tò mò

"Không, không có gì" - Jungwon vội điều chỉnh cảm xúc và ngồi im trên xe buýt, nét mặt có chút đắn đo, nhưng Jongseong đã không để ý đến

Cả hai im lặng cho tới khi về đến nhà, Jongseong thấy thế giới có màu hồng. Giữ tâm trạng đó, anh cười ngờ nghệch và vui vẻ bất thường ở chỗ đánh bida làm Sunghoon sợ phát khiếp

"Ông bị ai nhập vậy?" - Sunghoon cảm thấy mình không hề nói chuyện với loài người

"Ai nhập chứ, nhảm nhí" - Jongseong không cãi tiếp mà cứ cười cười suốt

"Nhìn ông giống lắm đấy, đi khám đi cha" - Sunghoon đánh một quả bóng

"Sunghoon à, Sunghoon yêu dấu, em có muốn uống gì không, anh sẽ bao" - Jongseong hí hửng nói

"Ông nghĩ giờ này tui có thể uống đồ ông mua được , nhìn bệnh hết sức" - Sunghoon nhếch mép

"Dm, sao em nói vậy với anh trai yêu quý của mình chứ"

Ở một mặt khác, Jungwon đang ở nhà lục tìm thứ gì đó trong một thùng đồ cũ.

Em lật tung các tấm hình, các album và đồ vật một cách gấp gáp. Cuối cùng Jungwon cũng tìm được thứ đó.

"May ghê" - Jungwon vui mừng nói

Trên tấm ảnh là hình chụp của em và một sinh viên khá mập, đeo kính ở thư viện trường đại học.

Người đó không ai khác chính là Jongseong.

Jungwon đã biết chuyện đó rồi, chuyện trưởng phòng Park là người ngày xưa em từng quen biết. Thật ra ban đầu em không để ý lắm, nhưng tâm trí luôn thôi thúc em cố nhận ra. Những người mà mình thấy quen thuộc, kiểu gì chẳng liên quan đến mình. Vậy nên, em đã đào lại tấm ảnh đó vì phát hiện ra mình có quen biết hai người tên Park Jongseong. Nhưng cũng vì vậy, đôi khi Jungwon không thể nói chuyện bình thường với trưởng phòng Park được nữa. Nói chung giữa em và Jongseong ngày đó cũng có vài chuyện hơi khó nói, vì bây giờ Jongseong đã vờ không quen biết nên em cũng sẽ vờ không quen biết Jongseong.

Còn chuyện đi công viên giải trí là để cảm ơn Jongseong vụ hôm bữa.

Ngoài tấm ảnh duy nhất của em và Jongseong, Jungwon cũng lục tìm được một mớ tranh vẽ hồi trước. Khi lên năm nhất, Jungwon học ngành mĩ thuật, lên năm hai chuyển sang ngành văn học. Cũng từ đó mà em không còn vẽ tranh nữa. Có vài lúc vẽ nguệch ngoạc sơ sơ, như cái hôm đầu gặp Jongseong ấy, cũng toàn là một mớ hỗn độn. Cho nên Jungwon thấy Jongseong khen mình vẽ đẹp cũng giống như một kiểu xã giao vậy.

Xếp lại một chống giấy linh tinh, một tin nhắn bất ngờ được gửi đến từ group chat "Dostory"

Heeseung: ngày mốt lên bài tuần này nha, anh chọn được bài viết rồi, nhưng mà vẫn đang phân vân với một bài

Jungwon ấn vô 1 trong những tấm hình chụp lá thư mà Heeseung gửi, em từ từ ngồi xuống đọc hết các lá thư.

Dostory có một công việc khá bình thường, mỗi tuần đều sẽ lên một bài tâm sự. Lâu lâu là của các thành viên, lâu lâu là của độc giả, hầu hết đều là những lá thư người gửi ẩn danh muốn gửi cho ai đó. Người đọc lâu lâu sẽ lại là Jungwon. Tuần này thì là Sunoo. Bài viết đầu tiên không có vấn đề gì đặc biệt, nhưng bài thứ 2 khá dài, Jungwon tính lười biếng khỏi đọc, nhưng đổi ý, Jungwon cứ đọc hết trang này đến trang khác, những câu kết đầy kì lạ.

Tôi đã sẵn sàng để thực hiện những tâm nguyện đó. Và viết lá thư này để họ nghe thấy những lời cuối cùng của tôi dành cho họ.

Cảm ơn và xin lỗi

"Sao nghe giống sắp tự tử vậy" - Jungwon thoát ra

Dostory makes a story

Heeseung: thấy hay không? Bài thứ 2 kì lạ lắm đó!

Jungwon: ủa chuyện trong đây là bịa hay thật vậy anh?

Heeseung: anh không biết

Jaeyun: lỡ nó là thật thì sao

Heeseung: làm gì có ai sắp tự tử rồi còn nghĩ đến Dostory mà gửi bài

Jungwon: có đó cha

Heeseung: vậy giờ có nên public bài này không?

Sunoo: thôi đừng công bố bài này lên anh ơi

Heeseung: ờ được rồi, nhưng mình cũng không biết người gửi là ai

Sunoo: em lo quá

Jungwon: báo cảnh sát không

Jaeyun: họ sẽ không vì một bài viết thế này mà điều tra đâu, để anh cho

Heeseung: nhắm làm nổi không đó?

Jaeyoon: tui là công tố viên đấy, kiểu gì chả được

Heeseung: :))) ừ nhỉ

Cuối cùng cũng đến cuối tuần, nhưng Jaeyun vẫn đang điều tra. Dường như mail mà người này để lại trên lá thư là acc clone nên khó tìm ra được. Đương nhiên, Jaeyun cũng biết đây có thể chỉ là một trò đùa, nhưng anh vẫn muốn tiếp tục điều tra, trực giác của một công tố viên cho anh một dự cảm chẳng lành.

Jungwon thì khác, hôm nay có lịch đi chơi với trưởng phòng, Jungwon nghĩ tới nghĩ lui cả tuần, cuối cùng em quyết định vạch trần quá khứ, Jongseong thì háo hức như trẻ lên ba, anh chẳng biết về những ý định của Jungwon.

Hai người đi chơi đến tối, họ quyết định ngồi đu quay để kết ngày

Jungwon ngồi ngay đối diện Jongseong, nhưng ánh mắt của cậu lại hướng về phía bên ngoài cửa cabin. Hình như họ sắp bắn pháo hoa ở ngoài đấy

Jongseong thì cảm thấy rất thỏa mãn với nguyên ngày hôm nay, anh ngồi duỗi cơ rồi ngả đầu lên ghế ngồi.

Chợt Jungwon lên tiếng

"Trưởng phòng Park"

"Làm sao đấy?" - Jongseong ngồi thẳng dậy

"Anh... có phải là-"

Jungwon chưa nói hết câu, đèn của cabin chợt tắt, đu quay cũng ngừng chuyển động một cách kì lạ, bên ngoài cửa sổ, pháo hoa đã bay vút lên cao.

- 2T1M -

Jongseong stared at him in surprise. He hadn't even dared to ask him out, yet Jungwon had already done it.

"Why are you asking me out?" Jongseong asked cheerfully.

"Are you coming?" Jungwon tried to snatch the ticket back.

"Yes," Jongseong smiled.

Jungwon froze for a few seconds, seeing Jongseong so happy.

"Is there something on my face?" Jongseong asked curiously.

"No, nothing," Jungwon quickly composed himself and sat quietly on the bus, his expression a little hesitant, but Jongseong didn't notice.

They remained silent until they arrived home. Jongseong saw the world through rose-tinted glasses. Maintaining that mood, he giggled foolishly and unusually happily at the billiard table, scaring Sunghoon half to death.

"Who possessed you?" - Sunghoon felt like he wasn't talking to a human being.

"Who possessed me? Nonsense!" - Jongseong didn't argue further, just kept laughing.

"You look a lot like one, go see a doctor!" - Sunghoon hit a ball.

"Sunghoon, my dear Sunghoon, do you want anything to drink? I'll treat you," - Jongseong said excitedly.

"Do you think I'd drink something you bought me at this hour? You look sickly!" - Sunghoon smirked.

"Damn, how can you say that to your beloved older brother?"

Meanwhile, Jungwon was at home rummaging through a box of old things.

He frantically flipped through photos, albums, and other items. Finally, Jungwon found it.

"Lucky me!" - Jungwon said happily.

The photo showed him and a rather chubby, glasses-wearing student at the university library.

That person was none other than Jongseong.

Jungwon already knew about it, about the fact that Manager Park was someone he used to know. Actually, he didn't pay much attention at first, but his mind kept urging him to try and figure it out. People he felt familiar with were somehow connected to him. So, he dug up that photo because he realized he knew two people named Park Jongseong. But because of that, Jungwon sometimes couldn't talk normally with Manager Park anymore. Generally, there were some awkward things between him and Jongseong back then, and since Jongseong was pretending not to know him now, Jungwon would also pretend not to know Jongseong.

The trip to the amusement park was to thank Jongseong for what happened the other day.

Besides the single photo of him and Jongseong, Jungwon also dug up a bunch of old drawings. In his first year, Jungwon majored in fine arts, then switched to literature in his second year. Since then, he stopped drawing. He occasionally doodled, like the first time he met Jongseong, it was all a mess. So Jungwon felt Jongseong's compliment about his drawing was just a polite formality.

As he tidied up a stack of miscellaneous papers, a surprise message arrived from the group chat "Dostory":

Heeseung: I'll post this week's article the day after tomorrow. I've chosen one, but I'm still deciding on another.

Jungwon clicked on one of the photos of the letters Heeseung sent, then slowly sat down and read through them.

Dostory had a fairly normal job; every week they would post a personal reflection. Sometimes it was from the members, sometimes from readers, mostly anonymous letters addressed to someone. Occasionally, Jungwon would be the reader. This week it was Sunoo. The first post was unremarkable, but the second was quite long. Jungwon was too lazy to read it, but changed his mind and read page after page, finding the ending sentences strange.

I'm ready to fulfill those wishes. And I'm writing this letter so they can hear my final words to them.

Thank you and I'm sorry.

"Why does that sound like you're about to commit suicide?" - Jungwon blurted out.

Dostory makes a story

Heeseung: Isn't it interesting? The second post is really weird!

Jungwon: Is the story in this made up or real, hyung?

Heeseung: I don't know.

Jaeyun: What if it's real?

Heeseung: No one who's about to commit suicide would think of Dostory and send a post.

Jungwon: There are people who do!

Heeseung: So, should we publish this post now?

Sunoo: No, don't publish it, hyung.

Heeseung: Okay, but we don't know who sent it either.

Sunoo: I'm so worried.

Jungwon: Should we report it to the police?

Jaeyun: They won't investigate just because of a post like this. Let me handle it.

Heeseung: Do you think you can handle that?

Jaeyun: I'm a prosecutor, I can do anything!

Heeseung: :))) Yeah, right.

Finally, the weekend arrived, but Jaeyun was still investigating. It seemed the email address left on the letter was from a clone account, making it difficult to trace. Of course, Jaeyun knew it could just be a prank, but he still wanted to continue investigating; his prosecutor's intuition gave him a bad feeling.

Jungwon, on the other hand, had a date with his boss today. Jungwon had been thinking about it all week, and finally decided to expose the past. Jongseong was as excited as a child, completely unaware of Jungwon's intentions.

The two went out until evening, and decided to ride a Ferris wheel to end the day.

Jungwon sat directly opposite Jongseong, but his gaze was fixed on the outside of the cabin. It seemed like they were about to set off fireworks.

Jongseong, feeling quite satisfied with his day, stretched and leaned back in his seat.

Suddenly, Jungwon spoke up.

"Manager Park."

"What is it?" Jongseong sat up straight.

"Are you..."

Jungwon hadn't finished his sentence when the cabin lights went out, the Ferris wheel strangely stopped moving, and outside the window, fireworks soared into the sky.

- 2T1M -

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co