Truyen3h.Co

Jaywon - A shadow behind

Chap 9

kiurax2t1m

Cảnh tượng ấy diễn ra chớp nhoáng.

Rực rỡ đến nỗi cả hai không hẹn mà đều nhìn ra ngoài, theo hướng có ánh sáng.

Chúng trong veo như những hạt bụi thiên thạch, lấp lánh như thời khắc năm ấy.

Jungwon vẫn nhớ, ngày mà Jongseong tỏ tình mình hồi đại học cũng là lúc pháo hoa cháy sáng ngoài trời. Cũng vừa dứt câu, pháo hoa đã vụt lên rồi. Chỉ tiếc rằng chúng không nở rộ vì tình yêu, cũng chẳng nở rộ để báo hiệu một niềm vui nào cả, chúng chỉ là những đốm lửa nhất thời của mùa hạ. Và cũng chính lúc ấy cũng là lúc kết thúc mối quan hệ "bạn thư viện" giữa Jongseong và Jungwon.

Nghĩ đến đây Jungwon bất giác thở dài. Em không hiểu nổi dù lúc đó từ chối Jongseong, nhưng trong lòng lại không thể nào quên được người đó, có lẽ vì em đã quá quen với việc gặp anh mỗi đêm ở thư viện. Nhưng vì đã lỡ, Jungwon cũng không muốn đụng mặt Jongseong nữa, vậy thì ngượng lắm.

Jongseong cũng từng không có ý định gặp lại em, không để hàn gắn một dấu vết nào trong quá khứ. Jungwon nghĩ có khi Jongseong cảm thấy đây cũng chỉ là rung động nhất thời.

Trong bóng tối nhỏ hẹp của chiếc cabin, Jungwon vẫn có thể nhìn thấy khuôn mặt Jongseong lúc phát hiện ra những chùm pháo hoa ban nãy, Jungwon không rõ liệu Jongseong có nhớ ngày đó không, nhưng bây giờ, Jungwon đã biến thành nô lệ của kỉ niệm rồi. Nghĩ đến bây giờ mình là cấp dưới của Jongseong, hằng ngày đều phải thấy mặt anh, Jungwon không dám hỏi han gì về quá khứ nữa. Thôi thì cứ để nó chết đi thì hơn. Dù người đang ngồi trước mặt có đúng là Jongseong của khi ấy, Jungwon cũng sẽ không làm phiền đến cuộc sống của anh, bởi em biết rằng, mình đã không thể bắt đầu một mối quan hệ nào khác kể từ chuyện của Seo Yihyun. Sẽ thật khờ khi nói rằng em vẫn còn yêu Seo Yihyun, nhưng đó là sự thật. Jungwon cũng không chắc đó là tình yêu, hay là tiếc nuối, hay là nỗi ám ảnh về những chuyện không hay trước đó

"Jungwon" - Jongseong gọi khẽ, trên tay cầm điện thoại đang bật đèn pin

Bên ngoài pháo hoa đã không còn, nhưng cabin vẫn tối đen như mực

"Hả?" - Jungwon giật mình

"Nãy cậu định nói gì với tôi à?" - Jongseong cười, chắc tại pháo hoa đẹp quá, anh dường như không để ý đến tâm trạng của Jungwon

"À, không, không có gì" - Jungwon thấy may mắn vì Jongseong là 1 tên ngốc

"Mà kì lạ thật, sao điện mãi không sáng vậy ta, mà hình như đu quay cũng đứng im luôn rồi, bên công viên giải trí còn bất ngờ gì nữa hả ta."

Jungwon ghé mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, vì trời quá tối nên cũng không thấy được gì. Thế nhưng em vẫn có thể nghe thấy tiếng người người náo loạn hốt hoảng lí nhí ở dưới.

"Chuyện gì vậy?" - Jungwon cố dòm kĩ

Tình cờ em nghe thấy tiếng súng nổ, Jungwon vội ngồi sát ghế và không thò đầu ra cửa sổ nữa

Jongseong cũng nghe thấy nên anh cũng không nhìn ra ngoài

"Họ đang diễn kịch ư?" - Jongseong đầy sợ hãi

"Tôi nghĩ là không đâu, kịch gì quy mô lớn thế" - Jungwon nhăn nhó nói

"Chúng ta phải báo cảnh sát thôi" - Jongseong lấy điện thoại ra nhưng phát hiện nó hết pin và đã sụp nguồn

"Để tôi gọi cho" - Jungwon thấy vậy liền đề nghị

"Ờ" - Jongseong cất điện thoại vào áo khoác

Nhưng Jungwon chưa kịp gọi cảnh sát, trên điện thoại đã hiển thị cuộc gọi của Jaeyun

"Nghe máy đi"

"Thôi, gọi cảnh sát trước đi" - Jungwon từ chối cuộc gọi từ Jaeyun

Sau khi đã báo cảnh sát, Jungwon gọi lại cho Jaeyun

"Này, anh nghe Sunoo nói em đang đi chơi với tên trưởng phòng ở công viên Memory đúng không vậy?" - Jaeyoon gấp gáp nói

"Dạ đúng, nhưng mà tình hình ở đây hơi kì lạ" - Jungwon nói

"Đương nhiên là kì lạ rồi, có 1 tên sát nhân đang ở đó!" - Jaeyoon la to

"Anh nói cái gì?" - Jungwon giật mình

"Cái người đã viết bài cho Dostory ấy, người đó là kẻ giết người đấy, mau chạy khỏi đó đi!"

"Anh à, em và trưởng phòng đang bị mắc kẹt trên đu quay lớn rồi, tụi em không chạy được" - Jungwon nói

"Gì chứ? Nhưng giờ chắc hắn không để ý cái đu quay đâu, em cứ bình tĩnh nhé"

"Anh mới là người đang lo lắng đó:))) Nhưng em muốn biết điều anh đang nói, tên sát nhân là như thế nào? Tại sao lại liên quan đến Dostory?"

"Anh đã tra ra tên đó, hắn viết lá thư không phải để tự tử đâu, hắn viết để tuyên bố mình sắp giết người đó, vl thật chứ! Hắn sẽ giết cả gia đình của mình ở công viên Memory, cũng là nơi đầu tiên cả gia đình bọn họ cũng làm một chuyến dã ngoại, nhưng vì có vài du khách đã phát hiện hành tung đó nên giờ hắn quyết định đuổi theo những người mà hắn nghĩ là đã nhìn thấy mình giết người"

"Ai lại nghĩ như thế chứ, đáng lẽ hắn không nên làm lớn chuyện như vậy" - Jungwon khó hiểu nói

"Ừm thì theo như một số thông tin anh biết thì tên này có bệnh tâm lý và một số hội chứng thần kinh khác nên hắn sẽ suy nghĩ rất khác người thường"

Jungwon chợt suy nghĩ ra gì đó nên im lặng

"Sao đó, đừng nói là bị hắn phát hiện rồi nha?" - Jaeyun lo lắng hỏi

"À không ạ, em chỉ nghĩ tới vài điều" - Jungwon đáp

"Hết cả hồn"

"Anh có biết rõ gì hơn về tên này không, mà sao anh lại biết những chuyện này vậy?"

- 2T1M -

The scene unfolded in a flash.

It was so dazzling that both of them, without prior arrangement, looked outward, towards the light.

They were as clear as meteorites, sparkling like that moment all those years ago.

Jungwon still remembered that the day Jongseong confessed his feelings to him in college was also the day the fireworks lit up the sky. Just as he finished speaking, the fireworks had already gone off. It was a pity they didn't bloom for love, nor to herald any joy; they were merely fleeting sparks of summer. And that very moment also marked the end of the "library friend" relationship between Jongseong and Jungwon.

Thinking about this, Jungwon involuntarily sighed. He couldn't understand why, even though he had rejected Jongseong back then, he couldn't forget him. Perhaps it was because he had become too accustomed to seeing him every night at the library. But since it was already happened, Jungwon didn't want to run into Jongseong again; it would be too embarrassing.

Jongseong also had no intention of seeing him again, not wanting to mend any wounds from the past. Jungwon thought that perhaps Jongseong felt it was just a fleeting infatuation.

In the dim light of the cabin, Jungwon could still see Jongseong's face when he spotted the fireworks earlier. Jungwon didn't know if Jongseong remembered that day, but now, Jungwon had become a "slave" to memories. Thinking about how he was now Jongseong's subordinate, seeing him every day, Jungwon didn't dare ask about the past anymore. It was better to let it die. Even if the person sitting in front of him was the same Jongseong from back then, Jungwon wouldn't disturb his life, because he knew he couldn't start another relationship since Seo Yihyun's incident. It would be foolish to say he still loved Seo Yihyun, but it was the truth. Jungwon wasn't sure if it was love, regret, or the haunting memory of those unpleasant events.

"Jungwon" Jongseong called softly, holding his phone with the flashlight on.

Outside, the fireworks had faded, but the cabin remained pitch black.

"Huh?" Jungwon jumped.

"Were you going to tell me something?" Jongseong smiled, probably because the fireworks were so beautiful; he didn't seem to notice Jungwon's mood.

"Ah, no, nothing" Jungwon felt lucky that Jongseong was such an idiot.

"But it's strange, why aren't the lights on? And the Ferris wheel seems to be completely still. What other surprises are they planning at the amusement park?"

Jungwon peered out the window, but it was too dark to see anything. However, he could still hear the hushed, panicked voices of people below.

"What's going on?" - Jungwon tried to look carefully.

He happened to hear gunshots, so Jungwon quickly sat down and didn't stick his head out the window anymore.

Jongseong heard it too, so he didn't look outside either.

"Are they putting on a show?" - Jongseong asked fearfully.

"I don't think so, what kind of large-scale show is that?" - Jungwon said, grimacing.

"We have to call the police," - Jongseong took out his phone but found it was out of battery and had shut down.

"Let me call" - Jungwon offered.

"Okay" - Jongseong put his phone back in his jacket pocket.

But before Jungwon could call the police, Jaeyun's call appeared on his phone.

"Answer it."

"No, let's call the police first," - Jungwon refused Jaeyun's call.

After calling the police, Jungwon called Jaeyun back.

"Hey, I heard Sunoo say you're hanging out with the department head at Memory Park, right?" Jaeyun asked urgently.

"Yes, but the situation here is a bit strange," Jungwon said.

"Of course it's strange! There's a murderer there!" Jaeyun shouted.

"What did you say?" Jungwon exclaimed, startled.

"The person who wrote the article for Dostory, that person is the murderer! Run away from there!"

"Hyung, the department head and I are stuck on the Ferris wheel! We can't escape!" Jungwon said.

"What? But he probably won't notice the Ferris wheel now, just stay calm."

"You're the one who should be worried! :))) But I want to know what you're talking about. What kind of murderer is he? Why is he connected to Dostory?"

"I've tracked down his name. He didn't write the letter to commit suicide; he wrote it to declare he was going to kill someone! Seriously! He was going to kill his whole family at Memory Park, the same place where they first went on a picnic. But because some tourists spotted him, he's now chasing after those he thinks saw him kill them."

"Who would think that? He shouldn't have made such a big deal out of it" Jungwon said, confused.

"Well, according to some information I have, this guy has a mental illness and some other neurological disorders, so his thinking is very different from normal people."

Jungwon suddenly fell silent, as if something had just occurred to him.

"So, don't tell me he found out?" Jaeyun asked worriedly.

"Nothing, I was just thinking about a few things," Jungwon replied.

"That scared me."

"Do you know anything more about this guy? And how do you know all this?"

- 2T1M -

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co