13
Không cho Park Daehyun có cơ hội đáp lời, Park Jongseong ngắt máy, nhìn chấm đỏ đang đứng yên trên màn hình, hắn bỏ điện thoại vào trong túi, chậm rãi đi qua đó.
Park Daehyun chạy theo sau kêu tên Park Jongseong, hắn vờ như tai ngơ mắt điếc, càng đi càng nhanh, Park Daehyun sắp hỏng mất rồi, anh nhìn bóng lưng của Park Jongseong giờ giống như một cái lưỡi hái, một lưỡi hái trong tay tử thần.
"Anh Jongseong...... Cứu em với......"
Park Jiyeon quỳ rạp trên mặt đất, ngực cô ta đang đổ máu không ngừng, nhìn thấy Park Jongseong bước tới giống như nhìn thấy một vị cứu tinh, cô ta duỗi tay về phía không trung, bàn tay của cô con gái được nuông chiều vốn không dính nổi một chút nước mùa xuân giờ lại toàn là máu, ngực cô ta không chỉ bị trúng một phát đạn mà còn bị Yang Jungwon moi ra một nửa quả tim, nhưng cô vẫn gắng chút sức tàn, còn muốn nhìn thấy Park Jongseong.
Biết đâu được, biết đâu anh Jongseong có thể làm cô ta khởi tử hồi sinh thì sao?
Nhưng anh Jongseong chỉ nhìn cô ta rồi phất tay, khóe miệng nhếch lên, hình như đang nói, chào nhé.
Sao anh ấy lại cười vào một lúc như thế này chứ? Tại sao vậy? Có phải anh ấy đang cố tình đùa giỡn không?
"Anh..... Anh ơi......!" Cô ta vẫn luôn kêu tên Park Jongseong, muốn làm Park Jongseong ý thức được tầm quan trọng của vấn đề, em không đùa, cũng không làm nũng, thật sự không phải thế đâu.
"Jiyeon!" Park Daehyun còn chưa kịp kêu tên Park Jongseong, đã tắt tiếng.
Đôi mắt Park Jiyeon trợn trắng, vẻ mỹ lệ kiều diễm đã không còn, chỉ còn lại sự xấu xí cùng kinh hoàng, anh trai của cô, anh trai ruột Park Daehyun của cô đã bị người vừa mới ra tay với cô hạ sát, ba viên đạn ghim vào cổ anh, máu từ động mạch chủ liên tục trào ra, dây cả vào người hai đứa con gái nhỏ vẫn còn chưa trưởng thành, cả nhà ba người nằm trong vũng máu.
Park Jiyeon không kêu nổi nữa, cô ta đã không kêu thành tiếng được nữa rồi.
"Jiyeon," Ý thức của Park Jiyeon đã sắp tan vỡ, Park Jongseong dịu dàng vuốt ve mặt cô ta, nói, "Anh của em nói rất đúng, từ trước đến nay tôi chưa bao giờ coi các người là người nhà."
Park Jiyeon đã không còn nghe thấy tiếng hét chói tai của những người khác, cô đã không còn cảm nhận được sự đau đớn nữa nữa. Những người xung quanh la hét rời khỏi chỗ này trong cơn hoảng loạn, cảnh sát cầm súng bao vây hiện trường, Park Jongseong quỳ một gối trên mặt đất, sắc mặt vô cùng thống khổ, còn không quên cuộn tay thành nắm đấm buông lời hung ác: "Tôi sẽ băm thây kẻ thủ ác ra thành ngàn mành! Trả thù cho em gái của tôi!"
Yang Jungwon tránh camera theo dõi, dán lại khẩu súng vào bên mạn sườn, vừa đi vừa cởi quần áo trên người ra, bên trong còn có một cái quần đùi, tay và giày đều dính máu, cậu tìm được một đường đi bí mật ở trong sân bay, nãy giờ cứ mải chạy, thật sự rất mệt, cậu ngồi nghỉ một lát, lấy khăn ướt do Park Jongseong chuẩn bị cho mình ra lau tay lau giày.
Lau được một nửa, Yang Jungwon nghe thấy tiếng bước chân truyền đến, là một tiếng bước chân rất quen thuộc, lúc cậu bị nhốt lại dạy dỗ trong nhà giam đã nghe đến chán.
Giày da dính một lớp bụi xuất hiện trước mắt cậu, Yang Jungwon không muốn ngẩng mặt lên nhìn, cũng không có dự định muốn báo cáo cái gì, dù sao thì cậu làm những việc này không phải là vì Park Jongseong.
"Jungwon, em giết trẻ con làm gì? Trẻ con đáng thương lắm nha." Park Jongseong thấy Yang Jungwon không để ý tới hắn, liền ngồi xổm xuống, nắm cổ Yang Jungwon, dùng ngón trỏ vòng quanh viên kim cương giữa vòng cổ, buộc cậu phải nhìn thẳng vào mình.
Yang Jungwon nhìn Park Jongseong đang giả mù sa mưa, ngày thường lúc nào cũng tỏ vẻ uy nghiêm đĩnh đạc, giờ mới lộ ra bộ mặt âm hiểm thâm độc, đúng là khiến người ta không khỏi rét lạnh.
"Giết sạch," Yang Jungwon ngẩng đầu, bàn tay đang vuốt ve gương mặt cậu của Park Jongseong trượt xuống, ấn vào hầu kết của chàng tai, "Đều phải giết sạch sẽ."
Trong đường đi bí mật có chút ánh sáng lẻn vào, chiếu vào đỉnh đầu của Park Jongseong cùng Yang Jungwon, Park Jongseong ghé sát vào mặt cậu, năm ngón tay không ngừng vuốt ve cần cổ người kia, mạch máu của Yang Jungwon nảy lên một lần, trái tim của Park Jongseong liền đập theo một lần, hắn liếm vết máu dính trên má cậu, nụ hôn bị kéo dài cho đến hai cánh môi.
"Đừng giết tôi nhé, xin em."
———–
Park Jongseong tự mình tạo nghiệt, tất nhiên cũng phải tự mình thu dọn tàn cuộc. Địa vị xã hội của Park Daesung rất cao, ngoại trừ những nhà hoạt động vì quyền bình đẳng, rất nhiều kẻ theo đuổi lý tưởng phân chia giai cấp đều tranh nhau tới bày tỏ niềm tiếc thương vô hạn cho cả nhà của ông ta.
Hắn lại nhốt Yang Jungwon ở biệt thự, không cho phép cậu hành động tùy tiện. Giờ vẫn còn hai người, ngoại trừ Park Jongseong, vẫn còn có hai kẻ cần phải chết. Chuyện đã thành ra thế này, hai nhân vật còn sót lại của nhà họ Park chắc chắn cũng sẽ đến, nhưng Park Jongseong e rằng nếu giết người với mật độ cao như thế sẽ dễ bị lật tẩy, thế nên hắn nhất quyết không cho phép Yang Jungwon đi mạo hiểm.
Hành động lần này của Yang Jungwon đã khiến quốc gia để mắt tới, giết người liên hoàn như thế thật sự quá ghê rợn, khiến bọn họ không khỏi nhớ đến ba năm trước nhà họ Park cũng từng gặp một cuộc thảm sát diện rộng như thế.
Đúng vậy, ngoài cha và anh của Park Jongseong, Yang Jungwon đã giết chết không ít người nhà họ Park, ai cũng chết rất thảm thương nơi đầu đường xó chợ.
Phần lớn người nhà họ Park đều là những người ủng hộ phái cực đoan, bất cứ ai hoạt động vì quyền bình đẳng đều căm ghét bọn họ đến ngiến răng nghiến lợi. Và sự xuất hiện của Yang Jungwon chính là sự giúp đỡ hữu dụng nhất để loại trừ cái gai trong mắt của bọn họ.
Yang Jungwon viết tên của những người mà cậu đã giết suốt mấy năm qua lên bức tường trắng tinh trong phòng khách nhà Park Jongseong, nửa bức tường đã bị cậu viết kín. Cậu không thể nhớ nổi gương mặt của những kẻ đó, chỉ có cha và anh trai của Park Jongseong là những kẻ cậu sẽ nhớ mãi cho đến cuối đời, cùng cả cái cách mà cậu đã tra tấn bọn họ cho đến chết.
Park Jongseong về nhà, thấy bức tường đủ loại màu sắc cùng Yang Jungwon cả người lấm lem toàn là màu sơn, hắn đang cầm một con chim màu đen trong tay, Yang Jungwon không cần nhìn kỹ cũng biết đó chính là Maeumi.
"Nhà tôi thành bãi rác rồi à?" Con chim trong tay Park Jongseong giãy giụa vài cái, hắn lại siết chặt tay thêm một chút, Maeumi liền kêu lên.
Yang Jungwon đáp lại một cách thờ ơ, nhưng trái tim cậu đã quặn thắt, cậu dời tầm mắt, đá đổ hộp màu dưới chân, chất lỏng chảy tới bên chân Park Jongseong, nói, "Không phải."
Park Jongseong nhắc tới Maeumi, con chim đáng thương nghiêng đầu nhìn Yang Jungwon, số lần nó gặp Yang Jungwon không nhiều lắm, cũng không tự ý thức được nó đang gặp bao nhiêu nguy hiểm.
"Người liên lạc với em là ai?" Park Jongseong hỏi.
Yang Jungwon gặp nguy không loạn, đáp: "Không ai cả."
"Thế sao."
Vừa dứt lời, Maeumi bị Park Jongseong quật mạnh vào tưởng, thân thể tội nghiệp của con vật không tiếp đất được theo cách mà nó muốn, Yang Jungwon nhìn Park Jongseong rút súng ra, nổ rất nhiều phát đạn về phía con vật.
Yang Jungwon vẫn tỏ vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng đã run rẩy không ngừng, cậu lùi về sau một bước, thoạt nhìn giống như đang ghét bỏ sợ dơ, nhưng thật ra là do không cầm lòng nổi.
Maeumi đã truyền tin tức cho bọn họ trong rất nhiều năm, trong thời đại công nghệ thông tin phát triển một cách chóng mặt, bồ câu đưa thư rất dễ bị người khác bỏ qua, huống hồ gì còn là một con bồ câu bị bắt giả làm quạ đen.
"Em sợ cái gì?" Park Jongseong bóp cổ Yang Jungwon, ấn mạnh cậu vào trên tưởng, ngón tay hắn siết mạnh tới nỗi Yang Jungwon cảm thấy mình sắp tắt thở đến nơi, "Yang Jungwon, nói cho tôi biết, rốt cuộc em là ai? Ám hiệu trong tờ giấy cột trên chân con chim này có ý nghĩa gì?"
Park Jongseong lấy một tờ giấy ra từ trong túi áo, còn có cả một cái kim tiêm nhỏ, Yang Jungwon nhìn thấy kim tiêm liền sửng sốt, thuốc ức chế tiêm vào ba năm trước sắp hết hiệu lực rồi, cần phải tiêm bổ sung thêm một liều.
"Thả...... Thả ra......" Yang Jungwon nghẹn đến mức mặt mày đỏ bừng, dùng tay nắm lấy tay Park Jongseong, "Anh buông tôi ra đã rồi tôi sẽ nói....."
Park Jongseong vốn không tin Yang Jungwon, nhưng thần sắc thống khổ của người kia nói cho hắn biết, hắn đã quá kích động rồi.
Hắn đã xem nội dung trên tờ giấy, có một ký hiệu hình trái tim màu hồng, dù hắn có ngu tới cỡ nào, cũng biết đó là ký hiệu để biểu đạt sự yêu thích.
Không thể, Yang Jungwon không thể thích người khác, người khác cũng không được phép thích em ấy!
"Em là của tôi." Ánh mắt Park Jongseong khẽ dao động, hắn chậm rãi buông tay ra, nhẹ giọng nói.
Ngoài miệng nói một lần, trong lòng cũng nói lại thêm một lần nữa.
Yang Jungwon tìm được kẽ hở, cậu đã xác định được mục tiêu, tờ giấy sẽ rách, thà không cướp còn hơn, còn thuốc ức chế thì không thể không cướp!
Kim tiêm trong tay Park Jongseong bị giật lấy, Park Jongseong chỉ quan tâm đến tờ giấy, hắn nắm rất chặt, lãnh trọn cú đá của Yang Jungwon. Chờ đến khi hắn đứng vững lại rồi, Yang Jungwon đã đứng bên cạnh bức tường đầy màu sắc, cậu nghiêng cổ, đâm kim tiêm vào trong, đẩy hết đống chất lỏng trong ống vào cơ thể mình.
"Tôi có chết, có hóa thành tro cũng không bao giờ là của anh." Yang Jungwon rút ống tiêm ra, nhìn Park Jongseong đầy kinh miệt, "Anh nghĩ anh là ai chứ?"
Park Jongseong giật lại kim tiêm trong tay Yang Jungwon, túm tóc cậu hỏi: "Em vừa tiêm thứ gì? Nói cho tôi biết ngay."
"Thuốc độc, loại thuốc có thể làm tôi chết ngay lập tức." Yang Jungwon vô cùng hưng phấn, sự kiêu ngạo đắc ý trong mắt cậu làm Park Jongseong đau nhói.
Park Jongseong càng thống khổ, cậu sẽ càng vui sướng.
"Sim Jaeyun...... Sim Jaeyun! Tôi sẽ gọi Sim Jaeyun tới! Em không được phép......" Park Jongseong ôm chặt Yang Jungwon, run rẩy móc điện thoại ra, gọi cho Sim Jaeyun.
Chắc là do biểu tình quá hoảng loạn của Park Jongseong, Yang Jungwon sửng sốt một lát, cậu đoạt lấy điện thoại của hắn, đầu dây bên kia vừa vang lên tiếng Park Tổng tư lệnh, cậu ngắt máy, nói: "Lừa anh thôi, là thuốc bổ."
Park Jongseong rũ mắt nhìn Yang Jungwon, đáy mắt giống như có nước mắt, Yang Jungwon ghé sát vào muốn nhìn cho kỹ, còn chưa kịp nhìn ra thứ gì đã thấy đôi con ngươi màu xám kia đang bốc lên ngọn lửa tức giận.
Yang Jungwon sợ, nắm chặt ống tay áo Park Jongseong, "Tôi lừa anh thôi, tôi vẫn chưa giết hết cả nhà anh, sao đi chết được chứ."
Cậu không thể hiểu nổi tại sao Park Jongseong lại sợ cậu chết đi như thế, hắn sợ cậu chết đi thì sẽ không có ai cho hắn chịch, không còn ai giết người cho hắn nữa chăng?
Đúng là tên ngụy quân tử ích kỷ.
Park Jongseong không đáp lời, hắn buông Yang Jungwon ra, xoay người đi vào trong phòng. Yang Jungwon không hiểu nổi, mãi cho đến khi nhìn thấy thứ trong tay Park Jongseong, cậu cuộn tay thành nắm đấm, nhìn người đàn ông đang mặc tây trang cùng giày da, hận đến thấu xương: "Tôi không cần."
"Là do em gạt tôi, đây là hình phạt vì đã làm tôi phải khổ sở." Park Jongseong vuốt ve món đồ chơi bằng da trong tay mình, từ trên cao nhìn xuống Yang Jungwon, "Ai bảo em không ngoan?"
Dây da quấn quanh thân thể trắng nõn của Yang Jungwon, dương v*t giả thô to dính một lớp dịch bôi trơn lạnh lẽo, chen vào lỗ nhỏ hồng phấn của cậu, đồ kẹp đầu v* bị Park Jongseong day nhẹ một cái, Yang Jungwon ngồi trên đùi hắn, giống như một chiếc lá bị gió thổi giữa không trung, lắc lư không ngừng.
"Yang Jungwon...... Em có đang yêu thích ai không?" Ngón tay của Park Jongseong vờn sau cổ Yang Jungwon, đi dọc xuống theo sợi dây sau, vói tay vào trong vuốt ve phần xương sườn, Yang Jungwon duỗi cổ, nhịn không được tiếng rên rỉ.
"Dù em có không nói, tôi cũng sẽ điều tra tường tận rồi bắt lấy kẻ đó," Park Jongseong ép Yang Jungwon phải đối mặt với mình, hắn nắm lấy dương v*t của cậu, vuốt ve lên xuống, "Tôi sẽ băm vằm hắn thành thịt vụn, rồi đem đến trước mặt em."
Park Jongseong nói xong, Yang Jungwon bắt đầu cảm thấy lo lắng, nếu bọn họ thật sự bị tên điên này bắt được, quả thật là không trốn thoát nổi.
"Không có...... Không phải......"
Giãy giụa cũng vô ích. Thứ ghê tởm có tên tình yêu kia, sớm muộn gì cũng sẽ thấm đẫm trong trái tim của mày, chỉ để bị hắn dẫm nát.
Có vẻ như Park Jongseong rất thích hình ảnh Yang Jungwon bị trói bởi dây da màu đen, hắn dùng sextoy làm Yang Jungwon bắn hết lần này đến lần khác rồi lại rút nó ra, dùng dương v*t của mình đâm vào trong, cũng tháo kẹp nhũ trên người cậu xuống, cúi người mút không ngừng.
Chân Yang Jungwon treo ngay bên hông hắn, thon dài lại thẳng tắp, người đàn ông hôn đầu gối đã ửng đỏ của cậu, banh đùi chàng trai ra, không ngừng đưa đẩy. Hắn có thể thấy thứ giữa hai chân cậu đang chảy ra chất lỏng trong suốt, không ngừng lung lay theo từng nhịp thúc của hắn, lỗ nhỏ hồng hồng bị dương v*t của hắn xâm lược đến đỏ bừng, tinh dịch bị bắn vào bên trong bị kéo ra ngoài, giống như một dải lụa màu trắng.
"Em là của tôi." Park Jongseong vén tóc mái trên trán Yang Jungwon, cúi đầu hôn một cái, lại ôm mặt cậu, hôn vào đôi môi mỏng của người kia, lặp lại thêm một lần nữa, "Của tôi."
Park Jongseong tắm rửa xong, mặc quần áo đi ra ngoài. Đêm hôm khuya khoắt, hắn đến gõ cửa nhà Sim Jaeyun, bảo anh hãy đi tra cứu thành phần của loại thuốc trong kim tiêm.
Sim Jaeyun mơ mơ màng màng nhìn Park Jongseong, đánh bạo hỏi: "Tổng tư lệnh, có phải ngài đã động lòng với Yang Jungwon rồi hay không?"
"......"
Park Jongseong nhớ tới những lời mà hắn đã nói khi làm tình với Yang Jungwon, không nói nên lời.
Sim Jaeyun vừa nhìn đã biết, Tổng tư lệnh rơi vào lưới tình cũng quá rõ ràng, giống như một tên nhóc ngây thơ, bị hỏi tới sẽ thấy ngại.
Thế nhưng anh không tán thành, chỉ khuyên nhủ: "Tổng tư lệnh, Yang Jungwon không phải là người đơn giản, ngài không nên đặt cược cả tính mạng của mình như thế đâu ạ."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co