125
Park Jongseong khinh thường cười một tiếng, Yang Junghoon, tranh thủ mà hít thêm chút không khí tự do đi.
Yang Junghoon chỉ thấy một chiếc xe sang trọng, không nhìn thấy người trong xe, ông ta đố kị nhìn chiếc xe đó, chiếc xe này ít nhất cũng phải mất hơn 35 tỷ mới mua được.
Yang Junghoon âm thầm tính toán, ông ta phải làm thế nào mới móc được nhiều tiền hơn từ Yang Jungwon, dù sao sau lưng cậu cũng có Park Jongseong, chỉ cần tóm được nhược điểm của Yang Jungwon cũng đủ để uy hiếp được nó rồi, sau đó coi nó như một cây atm là được.
Yang Junghoon nghĩ tới Yang Somin........
.........
Park Jongseong gọi điện cho chị Milla hỏi xem Yang Jungwon có tìm chị không, trong lòng anh đang hoảng hết cả lên, Seoul rộng lớn như vậy, Yang Jungwon lại không cầm điện thoại theo, dù cho có nhờ người tìm giúp cũng phải tốn mất một đoạn thời gian? Park Jongseong lo trong khoảng thời gian này, Yang Jungwon sẽ xảy ra chuyện.
Nhưng chỉ một lát sau, anh nhận được một cuộc điện thoại, người gọi tới là một cảnh sát, người đó nói với anh Yang Jungwon lái xe trong tình trạng không có bằng lái nên đang bị giữ lại tra xét, người và xe đều đang bị đưa hết về đồn cảnh sát, cậu đang ngồi nghe phê bình, bảo anh tới nộp phạt rồi đón người về.
Park Jongseong vừa nghe thấy lập tức như bị nhéo một cái, hỏi: "Người đâu? Có xảy ra chuyện gì không? Có xảy ra tai nạn không?"
Đây chính là điều khiến Park Jongseong lo lắng, anh sợ nhất là lái xe không tập trung, chỉ sểnh một cái thôi cũng rất dễ xảy ra chuyện.
"Này, anh chỉ mong xảy ra chuyện thôi hả? Xe bị đâm vào lan can đường, người thì không sao."
Park Jongseong nghe thấy xong liền thở phào: "Vậy thì tốt, cậu ấy không xảy ra chuyện gì là tốt rồi, tôi tới ngay đây, các anh đừng làm khó cậu ấy."
Park Jongseong nhanh chóng tới đồn cảnh sát, vừa tới nơi liền thấy Yang Jungwon đang ngồi đó, cậu ngồi đối diện với hai viên cảnh sát đen nhẻm vì bị phơi nắng, cậu đang ngồi nghe hai người giảng đạo.
Yang Jungwon cúi đầu, không biết đang nghĩ gì trong lòng, bóng lưng gầy yếu khiến người ta đau lòng vô cùng.
Park Jongseong bước tới, cởi áo khoác khoác lên vai cậu: "Tôi là chủ xe, có chuyện gì các anh cứ nói với tôi."
Yang Jungwon hơi run lên, nhưng cậu vẫn không ngẩng đầu.
"Anh là chủ xe à, lúc anh cho cậu ấy mượn xe, anh không biết là cậu ấy chưa có bằng lái hả, không có bằng mà anh cũng dám để cậu ấy lái xe, anh không muốn cậu ấy sống hay không muốn để người khác sống nữa đây?" Anh cảnh sát vừa mở miệng một cái là phun ra một tràng.
"Lại còn là nhân vật của công chúng...... biết mà còn cố ý sai phạm? Gương mặt đẹp thế này, lỡ như xảy ra chuyện gì thì chỉ có thiệt cho cậu thôi, cũng là tổn hại của những khán giả như chúng tôi nữa, mấy năm ai mà chẳng thích ngắm người đẹp chứ."
Yang Jungwon gật đầu: "Xin lỗi, sau này tôi sẽ không vậy nữa."
Yang Jungwon rất phối hợp nên cảnh sát cũng không biết nói gì nữa, họ nói với Park Jongseong: "Giữ xe, trừ điểm, phạt tiền, còn phải đền tiền sửa lan can đường bộ nữa, hai người lo mà nộp hết đi."
Park Jongseong gật đầu không có ý kiến: "Được."
Anh nhận hóa đơn phạt rồi nộp tiền.
Cảnh sát lại nói: "Lần này niệm tình lần đầu vi phạm, lần sau không đơn giản vậy nữa đâu, may mà cậu đâm vào lan can đường, nếu lỡ mà đâm phải người đi đường, là tai nạn chết người luôn rồi đấy.”
Yang Jungwon gật đầu: "Tôi xin lỗi."
"Chiếc xe này cũng phải mất mấy tỷ ấy nhỉ, giờ cậu đâm nát rồi thấy không.”
Park Jongseong cắn răng, anh không quen thấy người khác ra vẻ dạy dỗ Yang Jungwon, anh ôm vai cậu, nói: "Nộp tiền rồi, điểm cũng trừ rồi, chúng tôi đi được chưa."
"Được rồi."
Park Jongseong ôm ấy Yang Jungwon ra ngoài, đi được vài bước, anh ngoảnh lại nói: "Nhà tôi nhiều xe, tôi để cậu ấy đâm xe cho đỡ buồn đấy, mỗi ngày có đâm nát một cái các người cũng không quản được."
Cảnh sát........ Vâng anh trâu bò, anh có tiền, đồ thần kinh!
Lên xe, Yang Jungwon kéo áo khoác Park Jongseong xuống: "Xin lỗi, đâm nát xe anh mất rồi, về tôi sẽ đền cho anh."
Park Jongseong thấy dáng vẻ lãnh đạm của Yang Jungwon, hai mắt sưng đỏ, lòng anh như bị đâm mấy cái.
Anh nhếch miệng cười một cách không đàng hoàng: "Được thôi, vậy đêm nay em ở bên tôi đi."
Anh cũng muốn an ủi cậu vài câu, nhưng có lẽ giờ thứ Yang Jungwon không cần nhất chính là an ủi.
Yang Jungwon ngẩn ra một lúc: "Tối nay không được rồi, để hôm khác nhé, đưa tôi về Seongbuk-dong đi."
"Không, tôi không đưa em về đó được, Yang Junghoon đang cắm chốt ở đó chờ em kìa." Park Jongseong nhấn ga, lái xe về nhà mình.
Yang Jungwon nhíu mày, giờ cậu không muốn thấy Yang Junghoon, cậu sợ, cậu sẽ không kiềm chế được mà giết ông ta mất.
"Thế, đưa tôi tới đoàn làm phim đi vậy."
Park Jongseong đưa tay chọc lên mặt Yang Jungwon: "Nhìn em thế này mà tôi có thể an tâm để em đi quay phim được sao? Để người của mình cả ngày vất vả bên ngoài, ngay đến thời gian nghỉ ngơi cũng không có, chỉ có thằng đàn ông vô dụng mới làm ra được chuyện đấy."
Môi Yang Jungwon khẽ động, cậu muốn nói nhưng lại không biết nên nói gì? Park Jongseong chỉnh nhiệt độ trong xe, "Mệt thì ngủ một lát đi."
Yang Jungwon khép mắt lại.
Park Jongseong lái xe rất ổn, anh biết Yang Jungwon đang đeo trên lưng một gánh nặng, cậu tận mắt chứng kiến cái chết của mẹ mình, chuyện này đối với một đứa trẻ tám tuổi quả thật là quá kinh hoàng và ám ảnh, ám ảnh cậu cả đời này không thể nào quên đi được.
Sau Park Jongseong tra ra, mẹ cậu chết cũng không đơn giản như vậy, tuy nhìn thì giống như tự sát, nhưng kẻ trực tiếp gây ra cái chết của bà lại là Yang Junghoon và Sang Hoon, cặp vợ chồng chó chết đó khi ấy căn bản không hề nghĩ tới việc để bà sống.
Con người ta khi trở nên hung ác và tàn nhẫn, đúng là điều đáng sợ nhất thế gian này.
Dừng xe trước cửa nhà, Yang Jungwon đã ngủ rồi, Park Jongseong bế cậu xuống xe, vào tới cửa đã gặp Park phu nhân đang đi ra.
Park Jongseong nhỏ giọng: "Mẹ....."
Park phu nhân thấy Yang Jungwon còn lành lặn không sao cả, bà vỗ lên ngực thở phào: "Ngủ rồi hả, mau bế lên nhà đi."
Park Jongseong đặt Yang Jungwon lên giường anh, đắp chăn cho cậu rồi xuống lầu.
Park phu nhân hỏi anh: "Tìm thấy ở đâu vậy?"
Park Jongseong đón lấy cốc nước thím Song đưa cho, uống một ngụm: "Đồn cảnh sát."
Park phu nhân trợn tròn mắt, hoảng sợ nói: "Xảy ra tai nạn thật à?"
"Vâng, đâm vào lan can, bị cảnh sát tóm, cũng tại đầu óc con có vấn đề, quên mất cậu ấy mới về nước chưa được bao lâu chắc chắn không có thời gian thi lấy bằng, bên cảnh sát bắt cả người lẫn xe, con đi nộp phạt rồi đưa người về."
Park phu nhân vừa nghe thấy liền bĩu môi: "Xe hỏng thì kệ nó, người không sao là tốt rồi."
Park Jongseong trêu bà: "Mẹ không tiếc à, cái xe đó 17.5 tỷ đấy."
Park phu nhân lườm anh: "Nhìn cái bộ dạng keo kiệt bủn xỉn của con kìa, chẳng trách lần nào trèo lên giường rồi cũng bị người ta đạp xuống, không đạp con thì còn đạp ai nữa, bộ trang sức phỉ thúy lần trước của mẹ còn 24.5 tỷ kìa, người ta đâm hỏng cái xe 17.5 của con, con còn nợ người ta 7 tỷ nhân tình đấy."
Park Jongseong không nhịn được bật cười: "Mẹ, mẹ biết tính toán thật."
"Tất nhiên là mẹ biết tính toán rồi, ngày xưa hồi còn đi học, mẹ học giỏi nhất là môn toán đấy."
"Mẹ..... mẹ không để ý thật chứ?"
Park phu nhân tưởng Park Jongseong hỏi vụ đâm hỏng xe, bà nói: "Có gì mà phải để ý, chẳng phải chỉ là tiền thôi sao, con còn thiếu tiền à?"
Park Jongseong trầm mặc một lúc, nói: "Hôm nay khi con thấy cậu ấy khóc, trong lòng cảm thấy rất khó chịu, khi đó con nghĩ, chỉ cần cậu ấy cười một cái thôi, con có thể làm bất cứ điều gì vì cậu ấy."
Park phu nhân đặt di động xuống, nhìn Park Jongseong với ánh mắt quỷ dị, bà vỗ nhẹ lên đầu anh: "Con trai à, có nhiều khi làm chuyện gì cũng xuất phát từ tâm, chuyện tình cảm thật ra cũng không phức tạp tới vậy, khi trong lòng con nghĩ tới một người mãi không thôi, đau lòng vì người ấy, ghen vì người ấy, thì đó chính là yêu, không cần nghi ngờ gì đâu, cũng đừng cố chấp nữa, giờ con mà còn băn khoăn, đợi sau vài năm nữa, con sẽ hối hận đấy."
Park Jongseong sững người, anh..... yêu Yang Jungwon sao? Thật vậy sao? Trái tim Park Jongseong bỗng đập dồn dập, anh muốn nói nhưng không biết nói gì lúc này, đầu óc anh trở nên trống rỗng.
Park phu nhân thấy Park Jongseong như vậy liền biết cậu con trai ngốc của bà thật ra cũng chưa tự hiểu rõ rồi.
Bà vươn tay đập lên đầu Park Jongseong một cái: "Thằng ngốc này, cả ngày chỉ biết có bò lên giường, bị ngủ hẫng bao nhiêu lần rồi mà vẫn không hiểu à? Tính khí cục cằn như chó của con, bình thường mà bị người khác đá khỏi giường đã xông cắn chết người ta rồi, đây còn cứ phóng túng như vậy, con nói xem, con không muốn có được trái tim của thằng bé thì con còn muốn gì đây?"
Mặt Park Jongseong bỗng đỏ lên, anh đứng dậy, đi lên lầu.
Park phu nhân bật cười thành tiếng.
Park Jongseong đi được vài bước lại ngoảnh lại hỏi: "Mẹ...... Mẹ có hối hận vì đã lấy ba con không?"
Nụ cười trên gương mặt Park phu nhân nhạt dần, bà nói: "Tất nhiên là hối hận rồi, nhưng......hối hận cũng có làm gì được nữa đâu? Con cũng bò ra được mấy chục năm rồi, mẹ cũng đã già, cả đời này cứ sống vậy thôi, như vậy cũng ổn, được vui vẻ làm điều mình thích, cũng chẳng thiếu tiền tiêu, mẹ thấy vậy là đủ mãn nguyện rồi."
Park phu nhân bao năm nay có thể giữ được tính cách như vậy, quan trọng nhất vẫn phải dựa vào tâm tình lạc quan và dễ thỏa mãn của bà. Hôm nay nếu như không phải Lee phu nhân cứ xuống tay với Yang Jungwon, chắc có lẽ Park phu nhân vẫn không quá đặt nặng vấn đề, bà sẽ chỉ cười ha ha rồi giả vờ ngờ nghệch tiếp tục sống cuộc sống của mình.
Bà chỉ là đơn thuần, chứ không phải là ngốc, trước đây có hơi ngốc một chút là vì bà lười chẳng muốn so đo tính toán với người ta thôi.
"Vậy trước đây mẹ có từng nghĩ tới việc ly hôn không?"
Park phu nhân gật đầu: "Tất nhiên là có rồi, mẹ có ngốc thật đâu, năm đó mẹ sống chết đòi ly hôn, nhưng con cứ ôm chân mẹ khóc mãi, nên mẹ đành thôi."
Park Jongseong nhếch khóe miệng: "Mẹ, sau này con sẽ hạnh phúc, chắc chắn đấy."
Park phu nhân hừ mũi một tiếng: "Xì, con cứ lấy được con dâu về cho mẹ trước đi rồi hãng nói, một đứa tính khí cộc cằn như con thì chó nó cũng chẳng muốn theo."
Nếu đổi lại là người khác vào ngồi vào vị trí của Park phu nhân, chắc người đó khó có thể sống thoải mái, dễ chịu được như bà. Cuộc đời này của bà xem như cũng thuận buồm xuôi gió, khi còn trẻ ở nhà mẹ đẻ được chiều chuộng thương yêu, bà sớm đã hình thành tính cách ngây thơ, chân chất, bất hạnh lớn nhất đời này của bà có lẽ chính là kết hôn với người không thuộc về mình, nhưng bà lại may mắn có được một đứa con trai, con trai bà là người thừa kế duy nhất của Park gia, không ai có thể rung chuyển được địa vị của bà và con trai bà cả.
Bao năm nay, thái độ sống của Park phu nhân vẫn luôn là - Chồng là cái quái gì vậy? Tôi thèm vào quan tâm ông sống chết thế nào, chỉ cần tôi và con trai tôi sống tốt là được.
Park Jongseong ngồi canh bên giường, nhìn Yang Jungwon say đắm.
Thấy hàng lông mi của cậu khẽ động rồi dần dần mở mắt, ánh mắt mơ màng, tối đen vô thần, một lúc sau mới dần lấy lại tiêu cự.
Park Jongseong khẽ nói: "Tỉnh rồi à........."
Yang Jungwon nghe thấy tiếng của anh, lập tức tỉnh hẳn, cậu vội vàng ngồi dậy: "Tôi ngủ bao lâu rồi?"
"Còn sớm, giờ mới hơn 4 giờ chiều thôi."
"Muộn thế rồi á?" Yang Jungwon vội xốc chăn xuống giường.
Park Jongseong ngăn cậu lại: "Em muốn đi đâu?"
Yang Jungwon: "Tôi phải tới phim trường."
Park Jongseong ấn Yang Jungwon xuống: "Em nhìn sắc mặt như quỷ của em xem, không được đi đâu hết."
"Không được, tối nay còn có cảnh quay của tôi, cũng không còn nhiều cảnh lắm, trong tuần này là có thể đóng máy rồi, tôi không thể làm chậm trễ tiến độ của mọi người được."
Park Jongseong thấy cậu ngoan cố như vậy, đành nói: "Giờ cũng đã tối đâu em vội làm gì, ăn xong cơm tối rồi tôi đưa em tới đó."
Yang Jungwon gật đầu: "Được!"
Park Jongseong hơi nhíu mày: "Em là người của tôi, đừng có bức ép bản thân mình quá như vậy."
"Tôi không có."
Park Jongseong cười lạnh một tiếng.
Anh không nói tới chuyện cậu lái xe gây tai nạn, cũng không an ủi cậu bất cứ câu nào, vì Yang Jungwon là người không cần tới sự an ủi, cậu như một con thằn lằn mất đuôi vậy, tuy đau nhưng không nhất thiết phải cầu cứu bất cứ ai, cậu cũng có thể tự mình đứng dậy.
Cậu là một người như vậy đấy, trông cậu gầy yếu nhưng lại không hề yếu đuối, cậu kiên cường hơn bất cứ ai, nhưng cũng lại mỏng manh vô cùng.
Park Jongseong dắt Yang Jungwon xuống lầu.
Park phu nhân ngẩng đầu thấy hai người, thuận miệng nói: "Tỉnh rồi à, uống cốc sữa kia đi."
Yang Jungwon ngẩn ra, không ngờ Park phu nhân còn chuẩn bị cho cậu một cốc sữa nữa.
Thím Song bưng sữa lên cho Yang Jungwon, cậu lẩm bẩm: "Con...... nhiều năm rồi con không uống sữa."
"Uống đi, bác bảo thím Song cho đường vào rồi, không có mùi nữa đâu."
Park Jongseong nhìn lên bàn, không có ly thứ hai, hỏi: "Mẹ, của con đâu?"
Park phu nhân gãi đầu: "Con? Thím Song, bà lấy cho nó một chai nước lọc đi."
"Mẹ, sao con cứ có cảm giác con bị thất sủng thế nhỉ?"
Park phu nhân nghi hoặc: "Con từng được sủng ái à?"
Yang Jungwon bật cười: "Khụ khụ, thật ngại quá, con không nhịn được....."
Park Jongseong thấy Yang Jungwon cuối cùng cũng cười rồi, anh quả nhiên rất thích nụ cười của cậu, bất kể cậu có cười thế nào, dù cho đó có là nụ cười tàn nhẫn, nụ cười khi đang hãm hại người khác cũng được, chỉ cần cậu cười là tốt rồi.
"Mẹ, con vừa bảo mẹ hiểu chuyện, thông minh xong, sao giờ mẹ đã lại hố con rồi?"
Park phu nhân nhún vai: "Mẹ cũng có nói dối đâu?"
Park Jongseong ngắt lời, anh không muốn tiếp tục chủ đề này nữa: "Mẹ, tối nay Jungwon phải tới đoàn làm phim."
Park phu nhân nhìn giờ cũng sắp năm giờ rồi, vội đứng dậy: "Ờ, vậy để giờ mẹ đi nấu cơm, ăn xong rồi hãng đi."
Trong lòng Yang Jungwon cảm thấy ấm áp, cậu rất ngưỡng mộ vì Park Jongseong có được một người mẹ như vậy, cậu cũng từng có, chỉ là mất đi rồi, hơn nữa cũng không bao giờ có thể tìm về nữa.
"Con cũng vào bếp xem." Yang Jungwon nhét cốc sữa đã uống hết vào tay Park Jongseong.
Park Jongseong vốn không muốn để cậu đi, nhưng nghĩ lại để hai người họ tiếp xúc nhiều với nhau cũng tốt, "Được, vậy em....... đi đi....... đợi chút."
Park Jongseong nghiêng đầu nhìn Yang Jungwon đang sắp phát cáu, bỗng cúi xuống hôn cậu, vươn đầu lưỡi ra, liếm hết sữa còn đọng lại trên môi: "Mùi vị cũng được lắm."
Yang Jungwon đỏ mặt, Park phu nhân ở phía xa đang vịn vào cửa nhìn lén, thấy ánh mắt của Yang Jungwon bà vội vờ như không có chuyện gì xảy ra, quay ngược vào tiếp tục rửa rau.
Yang Jungwon giơ tay véo vào cánh tay Park Jongseong, đẩy anh ra rồi vào bếp.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co