126
Mặt Yang Jungwon vẫn còn nóng bừng lên, cậu hỏi: "Bác, có cần con làm gì không?"
Park phu nhân cũng không khách khí: "Gọt khoai tây đi."
Bà đối xử với Yang Jungwon rất tự nhiên, không một chút khách khí, khiến cậu có ảo giác cậu đang được coi như người thân của bà.
"Aiya, bác quên mất, diễn viên các con đều phải chú ý chăm sóc tay, con đeo găng tay vào đi."
"Không cần đâu, đeo găng tay gọt khoai bất tiện lắm."
Park phu nhân kinh ngạc nhìn Yang Jungwon gọt khoai vừa nhanh vừa đẹp: "Không ngờ con lại gọt thạo thế?"
Yang Jungwon cười: "Hồi trước khi còn ở nước ngoài, con có làm thêm ở một quán ăn."
Park phu nhân chớp mắt, lại thêm một điều đáng ngạc nhiên nữa, không ngờ Yang Jungwon còn đi làm thêm, bà cứ tưởng những người như cậu khi ra nước ngoài thì đều là con cái nhà giàu sang đó để..... đi học, dạo phố, mua sắm quần áo chứ, nhà họ Yang cũng đâu có nghèo, sao cậu còn phải đi làm thêm.
Lúc ăn cơm, Yang Jungwon nghĩ kĩ rồi nói: "Xin lỗi bác gái, con.... đâm hỏng xe mất rồi, bị nát bấy luôn, chuyện đền....."
Cậu còn chưa nói xong, Park phu nhân đã dùng đũa gõ vào mu bàn tay Park Jongseong: "Nó nhiều tiền lắm, trước đây tác oai tác quái, đánh cược với người ta một tiếng thua hai chiếc Pagani làm bác tức tới nỗi bệnh tim tái phát, bác nói con nghe, không cần phải tiếc tiền thay nó đâu."
Yang Jungwon kinh ngạc nhìn Park phu nhân, cậu không ngờ bà sẽ nói những lời này, trên đời sao lại có người đáng yêu vậy chứ? Park Jongseong nhổ một cục xương ra, anh nghĩ vào những lúc như thế này tốt nhất là không nên nói gì hết.
"Nhưng, chiếc xe đó..... rất nhiều tiền......."
Park phu nhân thờ ơ như không: "Không có tiền thì để nó kiếm, không kiếm tiền nuôi gia đình thì còn cần nó làm gì? Nuôi tốn cơm tốn gạo."
Park Jongseong ngẩng đầu: "Mẹ, tiền tiêu vặt tháng sau......."
"À........" Park phu nhân gắp cho Park Jongseong một miếng thịt bò, cười nói: "Con trai, ăn nhiều một chút, dạo này con gầy quá."
Park Jongseong.........
...........
Ăn cơm xong, Yang Jungwon phải tới phim trường, Park phu nhân gọi cậu lại, lên lầu lấy xuống một túi đồ đưa cho cậu.
"Tốt xấu gì con cũng là người nổi tiếng, mấy đồ dưỡng da thường ngày cũng không có, có minh tinh nào như con không, mấy cái mặt nạ với bộ dưỡng này con cầm về dùng trước đi, hôm nay bác đi mua sắm, không cẩn thận mua hơi quá tay, dùng không hết."
Park phu nhân tỏ ra kiêu căng, rõ ràng là muốn đối xử tốt với người ta, nhưng lại cứ khăng khăng nói, tôi không phải là cố tình mua cho cậu đâu, rõ ràng là bà cố tình mua, nhưng lại không chịu nhận, y hệt Park Jongseong.
Yang Jungwon nhận túi đồ nặng trịch, tâm trạng cậu cũng nặng nề theo, bao năm nay, loại người đê tiện khốn nạn nào cậu chưa gặp qua, nhưng cậu chưa từng gặp ai đối xử với cậu tốt như bà.
Yang Jungwon siết chặt tay, cố gắng mỉm cười, nói: "Bác gái, cảm ơn bác, bác....... Chắc không phải thật sự nhìn trúng con rồi chứ? Muốn con làm con dâu bác đấy chứ?"
Park phu nhân hất cằm: "Xì, con đừng ảo tưởng nữa, muốn làm con dâu bác, vậy...... vậy....... phải làm bác vui mới được, được rồi được rồi, hai đứa mau đi đi, nhìn thấy hai đứa là thấy phiền, đứa nào cũng khiến bác phải nhọc lòng hết."
Park Jongseong cười nói: "Vâng, bọn con đi đây, đi luôn đây, mẹ đừng có nhớ bọn con đấy."
Park phu nhân quay đầu: "Ai thèm nhớ chúng mày, mẹ ở nhà một mình tự do tự tại không phải sướng hơn sao.”
“Vậy bọn con đi đây.”
“Tạm biệt bác.”
Park Jongseong đưa tay nhận lấy túi đồ trong tay Yang Jungwon, hai người cùng nhau rời đi.
Park phu nhân nghe thấy tiếng nổ máy bên ngoài, hừ một tiếng: “Hai cái đứa vô lương tâm này.”
Thím Song vừa dọn dẹp bàn ăn vừa nói: “Bà chủ, thực ra bà rất thích cậu Yang đúng không?’
“Đâu có…tôi…tôi chỉ cảm thấy, thằng bé… thằng bé nó cũng đáng thương, từ nhỏ đã mất mẹ, lớn lên với mẹ kế, nhà họ Sang là loại người nào bà còn không biết sao, chắc hồi bé nó cũng phải chịu không ít khổ sở, ôi… quan trọng là Jongseong cũng thích thằng bé, nó đã thích rồi, người làm mẹ như tôi cũng đâu thể ngăn cản nó được, hơn nữa…thằng bé đó nó rất…lợi hại, nếu là chuyện này nên cơm nên cháo thật thì sau này có thể quản được thằng nhóc thối tha đó.”
Thím Song tươi cười gật đầu: “Đúng thế, ngài nói rất đúng.”
Park phu nhân mệt mỏi vặn eo, hôm nay đi dạo phố mất nửa ngày, lại đại chiến với mẹ con nhà Lee một trận, hao phí nhiều chất xám như thế, bây giờ bà mệt chết đi được ấy.
“Tôi lên gác nằm một lát nhé, thím Song, mai chị nhớ ra chợ mua ít xương sườn, nhớ phải chọn miếng ngon nhé, mua cái loại xương nhỏ ấy.”
“Oh, vâng ạ!”
……
Mùa hè, hơn 6 giờ tối rồi, đèn đường cũng đã sáng mà mặt trời vẫn chưa lặn, những toà nhà cao ốc phía xa san sát nhau, trên đường xe cộ tấp nập qua lại, trong cái thời buổi hiện đại hóa này, khoa học công nghệ càng ngày càng phát triển thì tình cảm giữa người với người càng ngày càng lạnh nhạt.
Yang Jungwon nhìn những chiếc xe lao vun vút ngoài cửa sổ, không biết đang nghĩ gì.
Park Jongseong tập trung lái xe, khẽ liếc nhìn Yang Jungwon nói: “Tôi nghĩ, tôi phải nói với em chuyện này, tôi không phải là một đứa bại gia chi tử*.”
*Bại gia chi tử: ám chỉ những đứa con hư hỏng hay phá tiền bạc trong nhà.
Yang Jungwon không hiểu quay sang nhìn anh: “Ừ?”
“Trước đây có lần tôi từng thua mất hai chiếc Pagini nhưng chỉ vài hôm sau, tôi lại thắng, thu hồi bốn chiếc, so với năng lực phá hoại của tôi, khả năng kiếm tiền của tôi càng mạnh hơn.” Park Jongseong nói rất chân thành.
Yang Jungwon ngẩn ra một lát, giải thích cái này cho cậu để làm gì? Yang Jungwon gật đầu: “Ừm, anh đúng là..rất biết cách kiếm tiền.”
Vấn đề này đương nhiên là không thể nghi ngờ được, ai mà chẳng biết, thái tử gia của Park Thị, đó là một tên thủ đoạn vừa độc vừa có hiệu quả, năng lực kiếm tiền hàng đầu, làm ăn với anh ta, từ trước đến nay chưa ai chiếm được món hời gì từ tay anh ta.
Park Jongseong nhếch môi: “Em biết là tốt.”
Anh đang muốn nói cho Yang Jungwon biết, anh có thể kiếm tiền, anh không phải là kẻ phá gia chi tử, không cần lo lắng sau này anh phá hết nhà cửa, không nuôi nổi cậu.
Nhưng hiển nhiên Yang Jungwon không hiểu được ý tứ sâu xa của Park thái tử nhà chúng ta, cậu có chút lơ đãng.
Đến trường quay, Yang Jungwon muốn xuống xe, cửa xe lại bị Park Jongseong khoá lại.
“Đợi một chút, anh có vài lời muốn nói với em.”
Yang Jungwon nhìn anh: “Nói cái gì?”
Park Jongseong nhìn thẳng vào cậu, ánh mắt đen nhánh, sâu thẳm mà dịu dàng, dường như có thể ôm trọn lấy cậu, Yang Jungwon ngẩn ra.
Gương mặt anh tràn đầy sự nghiêm túc, rất chân thành nói: “Hai chúng ta đã quen nhau cũng đã được ba năm rưỡi, lúc mới bắt đầu, đúng là tôi khá là coi thường em, chỉ thấy sao trên đời này lại có loại người kì quái như em, em rời đi nơi này ba năm, tôi chưa bao giờ nhớ em, lúc đó tôi nghĩ đó dù sao cũng chỉ là một đứa ngủ với mình một đêm, không có gì quan trọng cả. Tôi không nghĩ sẽ gặp lại em cũng không nghĩ đến sau ba năm gặp lại mọi chuyện lại biến thành như thế này, tất cả mọi thứ liên quan đến em, tôi vẫn nhớ rõ ràng, tôi cứ cho rằng mình đã quên, nhưng…không phải..”
“Lúc đó tôi đã nghĩ rằng, sao trong kí ức của tôi lại ghi nhớ một người rõ ràng đến vậy, cậu ta thì có gì tốt chứ? Bản thân rõ ràng rất ghét em nhưng tôi lại không thể khống chế nổi mà muốn gặp em.”
Park Jongseong cười giễu chính mình: “Tôi muốn tìm em, muốn ngủ với em…tôi cho rằng, tôi chỉ có hứng thú với thân thể của em, ngoài ra còn cảm thấy tính cách của em có phần khiêu chiến.”
Bàn tay nắm lấy cửa xe của Yang Jungwon, càng lúc càng siết chặt, khả năng cách âm của xe rất tốt, ngăn cách mọi âm thanh bên ngoài, cậu chỉ có thể nghe thấy tiếng của Park Jongseong.
Giọng của anh khá dễ nghe, lúc nghiêm túc nói chuyện nghe càng êm tai hơn.
Yang Jungwon dường như bị giọng nói của anh đầu độc, lặng im nghe từng câu từng chữ anh nói.
“Sau này quấn quýt với em lâu như vậy, tôi mới phát hiện ra em ghét tôi, thế nên tôi càng muốn dính lấy em, tôi nghĩ rằng, em dựa vào cái gì mà ghét tôi, tôi là một người đàn ông ưu tú vậy cơ mà. Con người quả là một loài động vật phức tạp, em thấy có đúng không, chắc câu ‘vật cực tất phản’ là chỉ loại người như tôi, nhưng từ khi bắt đầu tới giờ, tôi chưa bao giờ ghét em, chỉ là tôi không muốn thừa nhận, thừa nhận mình bị người như em thu hút.”
“Yang Jungwon, tôi nghĩ, tôi đối với em…”
Yang Jungwon đột nhiên lao đến bịt miệng anh lại, ngăn không cho anh nói tiếp, cậu nói: “Tôi đại khái biết anh muốn nói gì, anh đừng nói vội, đừng nói…, anh để cho tôi nghĩ thật kĩ vài ngày đã, đừng đến tìm tôi, bây giờ tôi… đầu óc rất hỗn loạn, xin lỗi …”
Lúc này cậu rất hoảng loạn, rất sợ hãi và bất an.
Cậu biết mình đang đi trên con đường gì, con đường này chỉ dành riêng cho một mình cậu, ở đó không có ánh sáng, chỉ có bóng tối và tội ác, cậu không dám nghĩ đến việc yêu bất kì một ai, cậu không sợ đau khổ, cô đơn hay sự lạnh lẽo.
Mà sợ sự ấm áp mà người khác mang đến cho cậu, nhưng cậu lại rất mâu thuẫn... kì thực cậu cũng muốn mở rộng vòng tay đón nhận sự ấm áp đó.
Con người là vậy, càng là những người đi trong bóng tối lại càng khao khát ánh sáng.
Dù cho cậu biết ánh sáng đó không thuộc về mình, nhưng cậu vẫn khát khao có thể nhìn thấy nó.
Park Jongseong nhìn vào đôi mắt đang hiện lên vẻ yếu đuối của cậu, giờ cậu không thể chịu nhiều áp lực hơn được nữa, hôm nay không phải là cơ hội tốt.
Park Jongseong thở dài một tiếng, anh cầm lấy tay cậu: “Được rồi, tôi không nói nữa, em thật là…em…em muốn chặn miệng tôi lại thì chặn sớm một chút chứ, hoặc là dùng miệng em chặn cũng được, em nhất thiết phải để tôi nói tới khi chỉ còn lại một chút mới không cho tôi nói. Tôi đã chuẩn bị xong xuôi hết rồi, những câu muốn nói cũng sắp xếp đâu vào đấy rồi thế mà em lại không cho tôi nói, giờ em có bảo tôi nói tiếp thì tôi cũng quên hết những gì tôi định nói rồi, không biết lúc nào mới có thể nhớ lại được đây.”
Yang Jungwon bị anh chọc bật cười: “Vậy không nói là được rồi, những gì anh nói lúc nãy tôi coi như chưa từng nghe thấy là được rồi.”
Park Jongseong lập tức phản bác: “Không được, tuyệt đối không được, chuyện ông đây đã làm chưa bao giờ bỏ dở giữa chừng.”
“Nhưng anh…lần trước bảo theo họ tôi cơ mà, cái này có được tính là bỏ dở giữa chừng không?”
“Em…”
Yang Jungwon xoa cằm Park Jongseong: “Tôi đi trước đây, sắp quay tới nơi rồi mà tôi còn chưa thuộc kịch bản đâu.”
Park Jongseong mặt mũi sa sầm, tỏ vẻ em đi đi, dù sao tôi cũng không mở cửa đâu.
Yang Jungwon thở dài, cái gã này đúng là, lại bắt đầu dỗi rồi, phải dỗ.
Cậu giơ tay ôm lấy cổ anh, nhướn người đè lên người anh.
Mấy phút sau, Yang Jungwon mới buông Park Jongseong ra, vỗ nhẹ lên khuôn mặt anh: “Ngoan nào, mở cửa ra đi.”
Ngón cái của Park Jongseong quệt lên môi, “Xét thấy em cũng còn gọi là chân thành, miễn cưỡng cho em xuống đấy.”
Cửa xe mở ra, Yang Jungwon xuống xe.
“Mấy ngày nữa…”
Park Jongseong lạnh lùng hừ một tiếng: “Tôi biết rồi, để em yên tĩnh chứ gì…nhưng chuyện của Yang Junghoon cũng không được đến tìm em à?”
Tay Yang Jungwon đặt trên cửa xe, cúi người xuống nhìn vào trong xe: “Cái này thì…hoan nghênh anh đến bò lên giường.”
Khoé môi của Park Jongseong cong cong lên.
Cảnh quay hôm nay là một cảnh quay trong nhà, gồm có phần diễn của Ken và nam thứ, hai người đều là mỹ nam, kỹ thuật diễn xuất tuy không phải là rất tốt nhưng ít nhất cũng không cứng đờ, người ta nhìn vào cũng sướng mắt.
Trong trường quay rất yên tĩnh, chỉ có thể nghe thấy tiếng bọn họ đang đọc thoại.
Bước chân của Yang Jungwon rất nhẹ nhàng, cậu bước đến đứng bên cạnh đạo diễn.
Đạo diễn Thekla tập trung nhìn vào màn hình máy quay, mấy phút sau, bà hét lên thông báo cảnh quay đã xong. “Chuẩn bị cho cảnh kế tiếp.”
Đạo diễn Thekla nhìn thấy Yang Jungwon nói: “Jungwon đến rồi đấy à, ra học thoại rồi thay quần áo trang điểm trước đi, khoảng hơn một tiếng nữa mới đến phân cảnh của em cơ.”
“Vâng, đạo diễn vất vả rồi ạ!”
Đạo diễn vỗ vai Jungwon: “Mọi người ai cũng đều vất vả cả, cố gắng nốt tuần cuối cùng này thôi, chúng ta có thể kết thúc công việc rồi, đúng rồi, quên mất không nói chúc mừng với em.”
Yang Jungwon ngẩn ra, chúc mừng cái gì cơ? Những diễn viên khác và công nhân viên trong studio cũng chúc mừng Yang Jungwon làm cho cậu không hiểu ra làm sao.
Ken nhảy xuống chạy ra chào Yang Jungwon, “Anh, chúc mừng anh nhé, anh đẹp thật đó!”
“Cái gì vậy? Sao mọi người cứ chúc mừng anh mãi thế?”
“Anh không biết à? MV của anh với Tony hôm nay được lên sóng rồi đấy, đang nổ tung trên mạng kia kìa.”
Yang Jungwon ngẩn ra, vội vã lấy di động ra xem, trên màn hình hiển thị thông báo SNS của Tony có bài mới, còn có cả hai cuộc điện thoại gọi nhỡ, toàn bộ đều là lúc buổi chiều khi tâm trạng của cậu đang suy sụp, không mang theo bên người.
Yang Jungwon mở điện thoại ra, quả nhiên phát hiện ra tên mình lại nhảy lên top hot search cùng với Tony.
Mà SNS của cậu thì sắp nổ tung đến nơi, hồi trước đa phần đều là những bình luận mắng cậu, lần này ngược lại đại đa số các comment đều gọi cậu là thần tiên, chỉ có một vài bình luận lại nói rằng, cuối cùng cũng biết cậu và Tony có tình cảm với nhau từ lúc nào, hoá ra là từ lúc hai người quay MV.
Yang Jungwon bị mấy cái bình luận chọc cười ha hả.
# Đẹp muốn khóc, chỉ vì xem một cái MV thôi thế mà tôi thành fan của một nghệ sĩ tôi đã từng quyết tâm anti#
#Lầu trên, không phải chỉ một mình cậu đâu, đưa tôi bay lên với#
#Mặt anh ấy đẹp, anh ấy có quyền…. Thần tiên hãy nhận lấy một cái quỳ của tôi#
Dưới phần bình luận đủ các kiểu bình luận, Yang Jungwon bật mv lên xem, mv rất hay, các cảnh quay đã được xử lý như thể được phù phép, cảnh quay mở đầu là một góc quay rộng quay từ trên cao xuống, đoạn này không ghép rõ nhạc, dường như chỉ là những giai điệu ngân nga rất tuỳ ý đi theo ống kính, không có nhạc điệu, thậm chí còn có những đoạn sai nhịp.
Chắc cảnh quay từ trên cao này là sau này mới bổ sung, ống kính kéo gần lại, vô số những chiếc xe hỏng chất chồng chất chồng lên nhau, có những cái đã không biết để đây từ bao giờ, gió bụi trên những chiếc xe bị gió cuốn thốc lên, chốc lát đã phủ đầy màn hình sự thê lương, đồng thời một mảnh vải đỏ bị gió cuốn lên bay phấp phới lọt vào ống kính máy quay.
Ống kính máy quay hơi loạng choạng từ từ dịch chuyển về phía Yang Jungwon, nhạc nền lúc này mới vang lên, giọng hát đặc biệt của Tony, chỉ tuỳ tiện ngân nga theo nhạc đệm cũng hay đến mức phát khóc.
Tony quả thật là một tài tử, những cảnh quay đó không được tính là chuyện nghiệp, nhưng sau khi trải qua chỉnh sửa xử lý, nó đã trở thành những bức tranh duy mỹ, tuỳ tiện chọn một cái cũng có thể trở thành hình tượng chính của bài hát, bài hát này chính là linh hồn của cả MV.
Yang Jungwon share lại bài đăng của Tony, mv do cậu đóng cậu có nghĩa vụ phải quảng bá nó, đằng nào cũng là để tăng độ phủ sóng tên tuổi của cậu mà.
Đặt điện thoại xuống, Yang Jungwon cầm kịch bản lên học thuộc lời thoại.
Timon thở hổn hển chạy đến: “Anh, em đến muộn, em trang điểm ngay cho anh đây.”
Yang Jungwon chỉ vào cái ghế bên cạnh: “Không việc gì, nghỉ ngơi một lát trước đã, không phải vội trang điểm luôn đâu."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co