134
Park Jongseong còn lâu mới tốt bụng đến độ tạo cơ hội cho Lee Heeseung tiếp cận Yang Jungwon, nếu như cơ hội đó có thể khiến cho Lee Heeseung từ bỏ ý định của mình thì anh còn lâu mới bỏ qua.
Ba người ngồi trên giường, nghiêm túc chơi bài.
Ván thứ nhất chưa bắt đầu được bao lâu, chẳng có gì bất ngờ gì khi Park Jongseong thắng, người thua thê thảm nhất là Yang Jungwon.
Park Jongseong xoa xoa hai tay, cười ha hả, “Tôi đã thắng rồi, vậy sẽ tôi sẽ không khách khí đâu.”
Yang Jungwon lườm anh một cái.
Park Jongseong hỏi: “Anh vẫn rất muốn hỏi em một câu, năm đó em ngủ với anh xong, trong ba năm tiếp theo em có bao giờ nhớ đến anh không?”
“Không” Yang Jungwon trả lời rất dứt khoát.
Park Jongseong nghiến răng, sao cảm giác như đang tự rước nhục vào thân, “Chẳng lẽ một lần cũng không?”
Yang Jungwon nghĩ nghĩ một lát, gật đầu: “Có một lần”
Park Jongseong lập tức hỏi lại: “Nhớ cái gì?”
Yang Jungwon xoa cằm, nói: “Lúc đó nghĩ là, nếu sớm biết cuối cùng sẽ lên giường với anh, tôi nên xuống tay sớm một chút mới phải, nói không chừng ba năm trước ngủ với anh thêm được vài lần nữa, chắc có thể chọc cho Yang Somin tức chết không chừng.”
Park Jongseong tức đến nghiến răng, khoé môi của Lee Heeseung khẽ giật giật.
Park Jongseong bình tĩnh lại cười nói: “Đúng, quá đúng ấy chứ…em nên hành động sớm hơn mới phải, em nói xem nếu biết thế anh đã dụ dỗ em xuống tay với anh sớm hơn mới phải, chậc, thật đáng tiếc.”
Khoé môi Yang Jungwon cứng đờ, được rồi, công phu mặt dày vô sỉ của Park Jongseong đã luyện đến mức vô địch không ai bằng.
Lee Heeseung không nói một câu nào, anh ta im lặng đến kì lạ.
Ván thứ hai, Park Jongseong lại thắng tiếp, Yang Jungwon lại tiếp tục thua trên mặt anh là nụ cười đắc ý, nhắc đến chuyện ăn chơi đúng không ai qua mặt được anh ta.
Park Jongseong cười nói: “Ngại quá, tôi lại thắng nữa rồi.”
Yang Jungwon bĩu môi quăng bài xuống: “Hỏi đi.”
Park Jongseong chống cằm hỏi: “Em thấy năng lực của anh thế nào?”
“Trên phương diện nào?”
Park Jongseong vỗ bồm bộp xuống giường: “Đương nhiên là ở trên giường rồi, em còn nói với mẹ anh em bị sảy mất một đứa con của anh còn gì, chuyện này mà còn để anh nói ra à, ngại quá đi mất!”
Khoé môi Yang Jungwon giật giật: "Nhất định phải nói à?”
“Nói chứ, Heeseung cũng không phải người ngoài, mọi người cùng đi sâu thảo luận một chút, có chỗ nào còn chưa hài lòng, tôi tranh thủ cải tiến, đảm bảo khiến em càng ngày càng thoải mái.”
Mặt Lee Heeseung trắng bệch, Park Jongseong cố ý hỏi những chuyện riêng tư thân mật, mục đích rất đơn giản, đúng là trò tâm lý trẻ con, tôi biết thừa anh thích người yêu tôi, cho nên mới cố ý thể hiện sự thân mật giữa tôi và cậu ấy trước mặt anh.
Chính là vì để kích thích anh, để kích thích anh đấy, kích thích chết anh thì thôi.
Biện pháp này của anh ta quả thực rất low, nhưng…lại rất có hiệu quả.
Có đôi khi, biện pháp càng đơn giản lại càng hiệu quả, lực sát thương lại càng mạnh.
Lee Heeseung nghĩ đến tối cái hôm mà Park Jongseong nói: Tôi đã lên giường với cậu ấy từ ba năm trước rồi, cậu nói xem, nếu tính như thế, rốt cuộc ai mới là người cướp người yêu của ai? Trong lòng Lee Heeseung thực sự rất đau đớn, người mà anh trân trọng cất giấu trong lòng bấy lâu nay lại đang bị người ta dần dần cướp mất, cảm giác đau đớn đó, anh không biết phải nói thế nào nữa.
Yang Jungwon vẫn rất bình tĩnh nheo mắt đánh giá Park Jongseong, ngón tay cậu nhẹ nhàng gõ lên một lá át bích 2, chậm rãi nói: “Tôi cảm thấy…ừm.. anh ấy à, cũng… chấm điểm cho anh vậy…”
Park Jongseong nghe thấy câu đó, trong lòng liền biết không ổn, lại ngó thấy ngón tay nhỏ nhắn của cậu gõ lên số hai, cả người run lên.
Anh vội gom lại đống bài: “Được rồi, qua… câu này coi như xong, tiếp nào, ván thứ ba.”
Lee Heeseung đột nhiên cầm tay Park Jongseong lại: “Vội cái gì, tôi cũng muốn xem xem cậu được chấm bao nhiêu điểm nào.”
Park Jongseong tức đến nghiến răng: “Sao? Bây giờ không giả câm giả điếc nữa à?”
Lee Heeseung cười khẽ: “Đừng có đánh trống lảng, câu trả lời này tôi thật rất muốn biết đấy.”
Yang Jungwon nghiến răng kèn kẹt, mẹ nhà anh, coi tôi như là không khí đấy à? Yang Jungwon giơ chân lên đạp cho mỗi người một phát: “Muốn biết nhưng ông đây không thích nói đấy thì sao nào.”
Mấy ván tiếp theo phần lớn là Park Jongseong thắng, Lee Heeseung ngẫu nhiên thắng một hai ván, Yang Jungwon thua liên tục.
Yang Jungwon thua đến mức hai mắt đỏ bừng, nếu đây là thua tiền thật thì có khi cậu đến quần cũng chẳng còn mà mặc nữa rồi.
Lee Heeseung ngửa ba lá bài cuối cùng ra, nhìn Yang Jungwon. “Tôi cũng không có vấn đề gì muốn hỏi, tôi chỉ có một vài lời muốn nói với em. Hy vọng em có thể nghe hết.”
Park Jongseong quăng bài xuống: “Nếu như tôi không muốn nghe thì sao?”
“Thế cũng vô dụng!”
Yang Jungwon cũng không nói rõ được cảm giác của mình với Lee Heeseung, bảo là bạn bè, năm đó ừ thì còn có thể coi là vậy, nhưng bây giờ…có còn được tính là bạn không?
Là bạn trai cũ? Năm đó tình cảm cũng chưa đi đến mức đấy.
Yang Jungwon đặt bài xuống: “Anh nói đi.”
Lee Heeseung nghiêm túc nhìn Yang Jungwon, “Thời gian vừa rồi tôi vẫn sống trong vô tri vô giác, tôi rất muốn quên em, nhưng tôi phát hiện ra rằng, càng cố quên thì càng khó mà quên được, tôi đã cố gắng dồn toàn bộ sự tập trung vào công việc, chỉ có lúc làm việc, lòng tôi mới có thể yên tĩnh lại, nhưng một khi công việc vừa kết thúc, tôi lại không biết mình nên làm gì tiếp, dường như tôi đã để lạc mất chính bản thân mình.”
Park Jongseong bĩu môi, hừ, để lạc à…tốt nhất cậu mất tích luôn đi cho tôi nhờ!
Lee Heeseung nở một nụ cười khổ sở: “Nói những điều này thực ra thì cũng chỉ là nguỵ biện, không phải là để em đồng tình với tôi mà chỉ muốn nói với em, tôi không có cách nào để quên em được, đoạn thời gian đó đã ăn sâu vào tâm trí tôi, không cách nào xóa nhòa.”
“Năm đó khi tôi quay về tìm em, nhưng em đã đi mất rồi, xin lỗi, tôi đã về muộn, tôi cũng không muốn ép buộc em cái gì, nhưng mà chúng ta…vẫn là bạn của nhau đúng không? Là bạn bè bình thường!”
Park Jongseong cười ha hả: “Bạn bè bình thường? Đừng có đùa với tôi.”
Anh hỏi Yang Jungwon: “Nếu anh nói muốn làm bạn bình thường với em, em có tin không?”
Yang Jungwon liếc xéo anh một cái: “Kiểu bạn bình thường mà ngủ cùng cho đến khi nào tự tỉnh ấy hả?”
“Chậc, em thông minh thật đấy.” Park Jongseong nói rồi quay sang hôn cậu một cái.
Hôn xong anh nhướng mắt với Lee Heeseung: ông dám nói hôn là hôn đấy, cậu dám không?
Yang Jungwon đẩy cái đầu của Park Jongseong ra.
“Cảm ơn anh hôm nay đã cứu tôi, nếu như anh cảm thấy có thể làm một người bạn bình thường… vậy thì cứ thế đi.”
Trong lòng Yang Jungwon rất cảm kích Lee Heeseung, năm đó, trong quãng thời gian đen tối nhất của cuộc đời, bọn họ có thể dìu đỡ nhau đi qua ngày tháng đó, cũng được coi nhưng là đồng cam cộng khổ, nhưng không thể coi là tình yêu được, nhưng tình bạn cùng chung hoạn nạn thì không thể nào xoá nhoà được.
Park Jongseong phụng phịu nói: “Hôm nay anh cũng cứu em mà, sao chẳng thấy em nói cám ơn anh gì cả?”
Yang Jungwon ôm cổ anh chặn miệng anh lại, một lúc sau mới buông anh ra vỗ vỗ đầu anh: “Ngoan nào.”
Park Jongseong thoắt cái đã trở nên ngoan ngoãn thành thật, giống như một con chó được chủ vuốt ve, chỉ thiếu nước không cọ cọ vào người Yang Jungwon nữa thôi.
Lee Heeseung sắc mặt trắng bệch, nhưng cũng không biết làm sao, chỉ trong chớp mắt thôi, đột nhiên anh ta hiểu ra mọi thứ, đầu óc thoáng chốc đã cảm thấy nhẹ nhàng thư thái, giống như Phật pháp thường hay nói: Tâm linh sáng tỏ, mọi phiền não khắc tan thành mây khói.
Giống như âm thì thành dương, tích lũy quá nhiều đả kích lại rồi cũng có một ngày nghĩ thông.
Lee Heeseung cười lên: “Thực ra, hai người cũng không cần cố ý làm bộ như thế trước mặt tôi, nếu như tôi dễ dàng từ bỏ ý định như thế thì sớm đã bỏ rồi, nếu tôi muốn cướp cậu ấy thật thì tôi cũng đã tiến hành tranh giành từ lâu rồi.”
Park Jongseong lạnh lùng "hừ" một tiếng: “Ha ha, cậu có mặt mũi thế cơ à, cái gì mà cố ý, chẳng lẽ cậu không nhìn ra đó là hai chúng tôi không kìm lòng nổi à?”
Lee Heeseung không thèm để ý đến anh, quay ra nói với Yang Jungwon: “Tôi không cưỡng ép em phải chọn lựa bất cứ điều gì, tôi tôn trọng em, nhưng mà nếu như…có một ngày, cậu ta phụ lòng em, tôi vĩnh viễn sẽ vẫn đợi em.”
Park Jongseong bĩu môi: “Đóng vai đau khổ vì tình à, cái vai luỵ tình này của cậu trong phim truyền hình đã sớm bị ghét bỏ rồi.”
Lee Heeseung vẫn không thèm để ý đến Park Jongseong, tiếp tục nói: “Những gì tôi nói đều là sự thật, đương nhiên, nếu như sau này có vụ gì cần đến luật sư có thể tìm đến tôi, tôi sẽ dành ưu đãi cho em.”
Park Jongseong mặt mũi đen sì nói: “Chậc, còn cần đến cậu nữa à, đoàn luật sư cố vấn dưới tay tôi chẳng lẽ chỉ biết ăn cơm trắng thôi sao? Còn cần đến cậu à? Cậu còn mặt mũi nói mà nói đến chuyện thu tiền? Cái tên hoà thượng từ nước ngoài về như cậu, có hiểu tình hình trong nước không hả? Cậu nghĩ Jungwon nhà tôi kiếm tiền dễ lắm đấy à? Cho cậu còn không bằng ném ra ngoài cửa sổ.”
Lee Heeseung nhếch môi, sắc mặt hơi tái, cuối cùng anh ta cũng trở về phong thái ưu nhã phong độ của ngày trước.
Anh ta nói: “Tôi đảm bảo với em tốt hơn bất kì ai trong số họ, tôi có thể giúp em…thắng tất cả các vụ kiện.”
Yang Jungwon gật đầu: “Được!”
Park Jongseong không vui: “Em lại còn đồng ý với cậu ta?”
Yang Jungwon đá đá Park Jongseong mấy cái: “Ngủ đi, ngày mai tôi còn phải đến đoàn làm phim nữa.”
Park Jongseong dọn dẹp qua loa những quân bài vứt tung tóe, chui lên giường với cậu: “Đến đoàn làm phim làm cái gì, hôm qua suýt chút nữa là em bị nổ tung đấy.”
Yang Jungwon kéo chăn lên, nhắm mắt lại: “Chính vì suýt nữa đi đời nhà ma nên mới phải đi xem xem thế nào, dù sao thì cũng phải xuất hiện để cho lũ chó săn chụp vài kiểu, chứng minh tôi vẫn còn nguyên vẹn khoẻ mạnh mới được, cũng khiến cho cái đám đó biết tôi còn sống sờ sờ ra đấy mà tức chết chứ.”
Tin hot nhất trên mạng hiện giờ đều là Yang Jungwon gặp tai nạn xe cộ ở phim trường, tình hình vô cùng nguy hiểm chỉ thoát chết trong gang tấc.
Đống bình luận ở dưới rất buồn cười, còn có không ít người viết thế này: #ông trời cũng thấy yêu tinh này ngứa mắt, nên quyết định thu nó đi#
Buổi chiều lúc Yang Jungwon vừa mới băng bó xong liền chụp một bức ảnh đăng lên với dòng caption: Yêu tinh này quá xấu xa, ông trời cũng không dám thu! Sau đó bọn họ bình luận gì thì Yang Jungwon không xem, cũng lười mở ra xem, dù sao cũng chẳng phải những câu tốt lành gì, là một người thường xuyên bị bôi đen, mấy cái lời đồn đại vớ vẩn này chẳng nhằm nhò gì với Yang Jungwon cả.
Yang Jungwon véo eo Park Jongseong: “Lên giường anh mà ngủ ấy.”
“Đây là giường anh mà”
Yang Jungwon…thôi vậy, tùy anh ta đi.
Đột nhiên, chuông điện thoại của Park Jongseong vang lên, anh cầm lên xem, là Jun gọi đến, anh nhấc máy.
Không biết ở đầu dây bên kia Jun nói gì mà nụ cười trên gương mặt vốn không đứng đắn của Park Jongseong dần dần biến mất, vẻ âm trầm lại hiện lên.
Park Jongseong chủ động buông Yang Jungwon ra bước xuống giường, định ra ngoài nghe điện thoại.
Yang Jungwon mở mắt ra, hiếu kì nhìn anh, cuộc điện thoại này xem ra cực kì quan trọng thì phải.
Park Jongseong hất cằm: “Thông tin cơ mật về tình hình kinh doanh của công ty, có hiểu không, những chuyện như thế này có thể để cho hai người biết được sao? Em thì còn được, nhưng tên kia là tình địch của tôi đấy, không thể để cậu ta biết được.”
Park Jongseong kiêu ngạo đi ra ngoài, vừa mới bước ra được một bước lại quay lại: “Trong thời gian tôi đi nghe điện thoại, hai người thành thật một chút cho tôi, đừng để tôi bắt được hai người thông đồng với nhau…nếu không tôi không tha cho cả hai đâu.”
Lee Heeseung cười cười lắc đầu.
Park Jongseong đi ra ngoài, Lee Heeseung hỏi Yang Jungwon: “Em có thích cậu ta không?”
Yang Jungwon lắc đầu: “Tôi không muốn nói.”
Trong mắt Lee Heeseung loé lên sự hiu quạnh, “Tôi biết rồi.”
Nếu như là không, Yang Jungwon sẽ nói thẳng là không có nhưng cậu lại nói thế, chắc hẳn trong lòng cậu đang giãy dụa.
Người bạn tốt nhất của anh, người mà anh yêu nhất, bọn họ ở bên nhau.
Những cuộc gặp gỡ trong đời người thật đúng là không cách nào đoán trước được.
……
Đứng ở đầu bên kia của hành lang, ánh sáng mờ ảo đột nhiên lại sáng rỡ một cách khác thường, nét mặt anh rất lạnh lùng, ánh mắt tàn nhẫn âm u, dáng vẻ này và dáng vẻ khi anh ở trước mặt Yang Jungwon đúng là một trời một vực, như hai con người hoàn toàn khác.
“Đúng như sếp đã đoán, sau khi Yang Junghoon bị bắt, người đầu tiên bị ông ta cắn càn đó chính là cậu Jungwon, hơn nữa, ông ta còn lấy ra đoạn ghi âm cậu Jungwon bảo ông ta đi giết người, xem ra ban đầu khi đến tìm cậu Jungwon ông ta cũng đã chuẩn bị đầy đủ, nhưng Sang Hoon không có chuyện gì, đoạn ghi âm của ông ta cũng không thể gọi là chứng cớ được.”
“Hôm nay Sang Hoon đến gặp Yang Junghoon, tuy rằng hai người bọn họ có mâu thuẫn với nhau, nhưng tôi sợ rằng có khi bọn họ sẽ hợp tác với nhau để gây bất lợi cho cậu Jungwon.”
Park Jongseong nheo mắt nói: “Vậy thì cho Sang Hoon một liều thuốc nặng vào, khiến bà ta hoàn toàn trở mặt thành thù với Yang Junghoon đi.”
“Ý của sếp là?”
“Lấy cái chết của mẹ Jungwon năm đó làm mấu chốt, còn cả cái chết của cô thư kí năm đó, hai mạng người, làm cho bọn họ chó cắn chó tự mình kéo tội lỗi của nhau ra.”
Yang Junghoon giờ đã là một tên điên, ông ta nhất định muốn kéo thêm vài cái đệm lưng nữa, vụ án của vợ cũ năm đó là bí mật mà cả hai người bọn họ cùng chôn sâu trong lòng, giờ chỉ có trở mặt hoàn toàn mới có thể bình an thoát thân.
Park Jongseong từng bảo Jun điều tra về cái chết của mẹ Yang Jungwon, tuy rằng vẫn bị xác định là tự sát, nhưng một vài tài liệu tra được gần đây cho thấy bà bị người khác uy hiếp mới nhảy lầu, chứng tỏ rằng bà đã bị mưu sát.
Bây giờ Park Jongseong càng ngày càng hiểu Yang Jungwon hơn, nếu như chỉ vì muốn báo thù đơn giản bằng cách giết chết họ, cậu sẽ không phải tốn nhiều thời gian bày mưu tính kế đến như thế.
Cậu không chỉ muốn báo thù, mà cậu còn muốn rửa sạch oan khuất, trả lại sự công bằng trong sạch cho mẹ mình.
Mẹ cậu không phải là kẻ thứ ba, bà không bao giờ phá hoại bất kì gia đình nào hết, bà chỉ là một người mẹ muốn bảo vệ con mình! Cúp điện thoại, Park Jongseong về phòng, Yang Jungwon đã ngủ rồi, Lee Heeseung nằm nghiêng quay lưng về phía anh.
Anh cứ thế nằm xuống bên cạnh Yang Jungwon, ôm lấy eo cậu, nhắm mắt lại suy tư.
Rạng sáng, bốn bề còn yên tĩnh, Lee Heeseung đã ngủ say, Park Jongseong đột ngột mở mắt, bế thốc, vác Yang Jungwon ra khỏi cửa.
Yang Jungwon nhanh chóng tỉnh dậy, phát hiện ra bản thân mình đang nằm úp sấp trên vai Park Jongseong, cậu kinh hãi nói: “Anh làm cái gì thế?”
Vẻ mặt Park Jongseong không hề thay đổi: “Làm chuyện mà anh bây giờ muốn làm nhất.”
Bụng dưới của Yang Jungwon bị bả vai của Park Jongseong cấn lên đặc biệt khó chịu, đầu dốc ngược, máu dồn ngược lên đầu, càng khó chịu hơn, đầu óc hơi choáng váng.
Yang Jungwon đánh lên lưng Park Jongseong: “Anh đặt tôi xuống.”
Sau lưng Park Jongseong đang bị thương, Yang Jungwon không cẩn thận đánh trúng vết thương, anh đau đến mức giật giật khóe miệng: “Không thể nào.”
Park Jongseong vác Yang Jungwon đi thang bộ lên sân thượng. Lên đến nơi, anh mới đặt cậu xuống.
Hai chân Yang Jungwon vừa mới chạm đất đã mềm nhũng suýt nữa thì khuỵ xuống, Park Jongseong ôm lấy cậu.
Đêm mùa hạ, gió trên sân thượng mát lạnh, cực kì dễ chịu, khiến đầu óc Yang Jungwon cũng tỉnh táo đôi chút: “Nửa đêm canh ba, anh định làm cái gì thế, đừng có bảo anh muốn đồng quy vu tận với tôi đấy nhé.”
Park Jongseong nghĩ một lúc: “Cũng không khác ý này là mấy.”
Yang Jungwon bị anh làm cho hết hồn, lùi về sau một bước: “Nửa đêm nửa hôm anh muốn làm gì hả? Anh đừng có làm loạn, tôi còn chưa sống đủ đâu đấy.”
Park Jongseong kéo Yang Jungwon lại về phía anh: “Muốn chơi một trò chơi với em.”
Yang Jungwon…Đệch!
“Anh mộng du đấy à? Nửa đêm khiêng tôi lên trên này, chỉ vì muốn chơi trò gì đó với tôi? Anh…”
Park Jongseong gật đầu, nói rất nghiêm túc: “Đương nhiên…nếu không em nghĩ là vì sao?”
Park Jongseong móc một bộ bài ra, chính là bộ bài trước đó họ vừa mới chơi.
Anh nói: “Nào, thử xem, lại đây rút bốn lá …”
Yang Jungwon có tật xấu nổi giận lúc mới tỉnh dậy, nghiến răng nghiến lợi nói, “Tôi không có thời gian chơi trò vô vị này với anh, tôi buồn ngủ muốn chết, anh tìm người khác mà chơi.”
Park Jongseong túm lấy tay Yang Jungwon không cho cậu đi: “Không được, nhất định phải chơi, em không chơi đừng hòng xuống dưới.”
Yang Jungwon bó tay, nhắm mắt lung tung rút ra bốn lá.
Park Jongseong: “Lật lên xem nào.”
Yang Jungwon nghiến răng: “Anh …anh trước đây có thế này đâu, hay là anh trở về lại với hình tượng tổng tài bá đạo, lạnh lùng hồi trước đi được không?”
Park Jongseong nhếch môi cười: “Cám ơn, em không cần khen tôi đâu, tôi biết tôi rất đẹp trai, tiếp tục nào, lật lên đi.”
“Đại ca, anh muốn làm gì thế?” Yang Jungwon cạn cmn lời, nửa đêm nửa hôm lên cơn thần kinh à?
Yang Jungwon lắc đầu, cậu lật cả bốn lá bài lên, bốn lá lần lượt là át cơ, 3 cơ, át rô, 4 cơ!
Yang Jungwon không nhìn kĩ, từ trước đến nay cậu không để ý mấy đến bài bạc.
Park Jongseong nhếch môi: “Cũng may mắn lắm, có muốn biết bốn lá bài em rút được có ý nghĩa gì không?”
Yang Jungwon ngáp một cái: “Định đổi nghề làm thầy bói đấy à? Anh cứ từ từ mà tính, tôi về đi ngủ đây.”
Mới bước được hai bước, cậu nghe thấy Park Jongseong nói vọng đằng sau: “Này, Yang Jungwon, anh cho em trọn đời trọn kiếp, em có muốn không?”
Yang Jungwon ngẩn ra, đứng sững lại, có ý gì thế? Cậu từ từ quay người lại, nhìn về phía Park Jongseong, hôm nay có ánh trăng, dưới ánh sáng lờ mờ, Yang Jungwon nhìn không rõ gương mặt của Park Jongseong, chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt sáng rực, nóng bỏng của anh.
Anh giơ bốn quân bài mà Yang Jungwon vừa rút được lên: “Em có muốn không?”
Yang Jungwon vốn đang buồn ngủ muốn chết, trong nháy mắt đầu óc đã tỉnh táo lại.
Trong bộ bài tây Át có nghĩa là một, bốn lá bài mà cậu rút được, xếp liền nhau chính là 1314, một từ thông dụng trên mạng ---- trọn đời trọn kiếp.
Yang Jungwon đôi mắt mở to nhìn Park Jongseong, tim cậu đập thình thịnh với một tốc độ quá nhanh, cậu không dám mở miệng nói gì, dường như tim cậu sắp nhảy ra khỏi lồng ngực rồi.
Park Jongseong cầm bốn lá bài đi về phía cậu: “Chỉ cần em muốn, chỉ cần anh có, anh có thể cho em tất cả…”
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co